Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Nguyên Thuỷ Đại Thiên Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Giờ phút này đây, bên trong quảng trường này bầu không khí giống như là bị bóp nghẹt lại.

Không còn ai hò hét, bởi vì tất cả mọi người ánh mắt đều dính tại trên thân Nguyệt Nhi.

Lúc này, Nguyệt Nhi cũng là đang cố gắng hết sức.

Leo được tới bậc 99 này, có thể nói rằng nàng cũng là hao tổn không ít sức lực.

Cuối cùng, chỉ thấy Nguyệt Nhi trên thân huyết khí sôi trào.

Lập tức, huyết khí trùng thiên, xuyên thằng qua thiên khung đám mây kia.

Rốt cuộc, nàng đặt chân lên bậc 100.

“Oa”.

Giống như là bị dồn nén quá nhiều, xung quanh toàn trường giống như là nổ tung vậy.

Mọi người la ó. Hò hét, giống như không phải ai khác mà chính bọn hắn leo tới 100 bậc vậy.

“Cái gì là yêu nghiệt thiên tài, đây chính là yêu nghiệt thiên tài”. Có một vị lão tổ xúc động nói ra.

“Những cái gọi là thiên tài, trước mặt nàng đều là rác rưởi”. Một vị lão tổ khác cảm khái nói.

Đúng thật, giờ phút này những cái kia thiên tài ai nấy đều cảm thấy xấu hổ, mười phần mất mặt.

Cái gì danh xưng thiên tài, lại trước mặt Nguyệt Nhi đều là đồ bỏ.

Tất nhiên cũng có người rất là ghen gét. Không phục.

Nhưng là mặc kệ bọn hắn không phục thế nào. Giờ phút này Nguyệt Nhi vẫn là nhận lấy hết lời khen ngợi cùng hâm mộ.

Giờ phút này, ai nấy đều trông chờ, bọn hắn muốn biết được, Nguyệt Nhi sau khi đăng đỉnh sẽ là nhận được dạng gì tuyệt thế trân bảo.

Lúc này, đứng trên 100 bậc Đăng Thiên Đài, đập vào Nguyệt Nhi ánh mắt, là một cái tế đàn. Tế đàn này cũng không lớn.

Nhưng là bên trên tế tài có khắc lấy ngàn vạn mà tính các loại minh văn.

Đột nhiên, bên trên tế đàn kia giống như là bị cái gì đó mở ra.

Nghe được “Uỳnh” 1 tiếng. Chỉ thấy từ tế đàn 1 cỗ bàng bạc thần uy xông thẳng lên thiên khung.

Cỗ thần uy này giống như phiên giang hải lãng cuồn cuồn mà bạo phát. Đem ở trên đài quan sát những cái lão tổ kia đánh bay xuống.

Không những thế, cỗ thần uy này còn đem không ít thần đang ở Cực Huyền Giới ánh mắt đều chú ý tới.

“Thật cường đại”. Có một vị thần cảm khái nói ra.

Giờ phút này, ở trên đỉnh đài, Nguyệt Nhi là thấy được ở bên trong tế đàn là phun ra nuốt vào thất thải thần quang.

Rất nhanh, những thần quang này vậy mà hướng Nguyệt Nhi xông tới, lập tức chui vào nàng thể nội.

Chỉ trong chốc lát, tu vi của Nguyệt Nhi vậy mà kéo lên một mảng lớn, lập tức thăng tới Linh Vương hậu kỳ.

Không những thế, cỗ thất thải lực lượng kia còn đem cơ thể Nguyệt Nhi tẩy hoá 1 lần. Lục phủ ngũ tạng, gân cốt kinh mạch, giống như là được tẩy rửa, thoát thai hoán cốt.

Lại nói, mặc dù những cái này là Doanh Thiên có thề làm ra tới, nhưng là hiện tại hắn trên người đồ vật để Nguyệt Nhi sử dụng được liền ít đến thương cảm.

Phải biết, hắn đồ vật đều là thế gian vô song nhất trân bảo, ánh mắt của hắn là cao đến nhường nào, đồ vật có thể vào pháp nhãn của hắn lại há có thể tầm thường.

Đừng nói dạng này Nguyệt Nhi 1 chút tu vi. Liền xem như Thanh Hư dạng này tuyệt đỉnh Tiên Đế cũng vô pháp sử dụng.

Cuối cùng, tới hơn 1 canh giờ sau đó. Thần quang tán đi. Thất thải lực lượng cũng bị Nguyệt Nhi hấp thu xong.

Đề lộ ra 1 cái viên thất thải sắc châu.

Viên thất thải sắc châu này to chừng nắm tay người, có được thất thải chi quang lượn lờ.

Trên nó mang theo một loại đạo vận thần kỳ.

Đừng nói là ở đây, cho dù là thần cũng đều thèm khát viên châu này.

Nhìn thấy viên thất thải sắc châu này, ở đây chư vị lão tổ đều rơi vào trầm mặc.

Cuối cùng, 1 vị vô cùng già nua lão tổ lên tiếng, hắn là Vạn Lý Thành một trong những lão tổ sống lâu nhất. Hắn tuổi tác so với nhiều vị Thần ở Cực Huyền Giới còn muốn già nua.

“Chẳng lẽ là nói..... đây là trong truyền thuyết viên kia sao”.

“, đây là trong truyền thuyết vô cùng thần kỳ báu vật, là vị cổ thần kia để lại sao”. Có lão tổ không tin nói.

Đạt được viên kia thất thải sắc châu. Nguyệt Nhi là trực tiếp cầm lấy leo xuống đài, sau đó chạy tới trước mặt Doanh Thiên đưa lên nói.

“Sư tôn, cái này có phải đồ tốt không”.

Doanh Thiên mỉm cười nhìn viên châu này, mặc dù nói viên châu này đối với hắn tới nói không phải là cái gì trân quý đồ vật, hắn tuỳ tiện lôi ra 1 món, cho dù là cây kiếm gỗ mà hắn đưa cho Nguyệt Nhi lúc trước đều so viên châu này trân quý gấp trăm vạn lần.

Nhưng là không nghi ngờ gì, lấy Nguyệt Nhi hiện tại, sử dụng viên châu này là hợp lý. Hắn nói:”Cũng tính là không tệ đồ vật, phù hợp ngươi”.

Câu nói này đối với Nguyệt Nhi là hết sức bình thường. Thế nhưng là rơi vào tai những cái kia lão tổ cùng thiên tài đều hết sức chói tai.

Phải biết, viên châu kia cổ lão không gì sánh đc, lại là cất chứa vô cùng vô tận huyền diệu, cho dù là những tôn thần linh cao cao tại thượng kia cũng đều thèm muốn.

Vậy mà tới Doanh Thiên lại nói là không tệ đồ vật. Vậy bọn hắn những cái này đồ vật chẳng phải đều là rác rưởi hay sao.

Có thiên tài khó chịu nói ra:”Nói khoác không biết ngượng, dù sao cũng không phải hắn đạt được đi”.

Có thiên tài khác thì cười khổ nói ra:”Không nghe thấy nàng ta gọi hắn là sư tôn sao, không biết chừng còn đem dâng cho hắn”.

“Hừ, tên Doanh Thiên này vận khí thật tốt, thu được một cái tốt như vậy đồ đệ”. Có người ghen gét nói ra.

“Ta thấy là hắn dụ dỗ nàng, không biết hắn dùng thủ đoạn gì mà có thể mê hoặc nàng ta, có lẽ nàng còn quá nhỏ, không hiểu chuyện đi, đáng tiếc”. Cũng có người suy đoán.

Doanh Thiên không có để ý tới những bàn tán kia, hắn cười 1 tiếng rồi nói:”Tốt, nên tới phiên ta lên đài”.

Giờ phút này, Doanh Thiên là chuẩn bị lên đài, mặc dù nói Doanh Thiên cái này Linh Động cảnh tu vi đều không được ai để vào mắt.

Nhưng là giờ phút này ai nấy cũng đều đối với hắn chú ý.

Bởi vì Nguyệt Nhi, 1 cái siêu cấp thiên tài, 1 cái yêu nghiệt vạn cổ có 1. Gọi hắn là sư tôn. Đây cũng là lý do để mọi người đi chú ý hắn.

Thêm vào đó, ai nấy đều nhìn ra, mấy cái nữ tử đi cùng Doanh Thiên mỗi 1 cái đều là tuyệt thế mỹ nữ, hơn nữa tu vi cũng đều là cao cường.

Dựa vào 2 điều này, ai cũng đối với Doanh Thiên tràn nghập tò mò, đủ loại suy đoán Doanh Thiên thân phận, từ đâu tới, các loại.

Ngay tại Doanh Thiên đạp chân vào bậc thứ nhất thời điểm, trái với mọi người suy nghĩ, ai nấy đều cho rằng hắn sẽ thoải mái đi tới ít nhất là 5, 10 bậc, thì ngay tại bậc đầu tiên hắn đã lộ ra là có chút cố hết sức.

Đúng thế, Doanh Thiên bây giờ bộ dáng đúng là cố hết sức. Giống như 1 lão nhân tuổi xế chiều phải leo một ngọn núi cao vậy.

Trông thấy Doanh Thiên bộ dáng này, có người không khỏi vì đó nghi ngờ:”Cái này cũng quá không hợp thói thường đi, cho dù là yếu kém đến đâu đều có thể đơn giản đi qua 5 bậc đầu tiên”.

“Cũng có thể hắn đúng là phế vật trong phế vật”. Có người chế nhạo nói ra.

Không ít người trong nội tâm đều là ghen gét, muốn Doanh Thiên không qua được 20 bậc. Từ đó chế nhạo hắn.

“Ha ha, không biết hắn cái này Linh Động cảnh có vào nổi tháp hay không, hiện tại đoán chừng Đăng Thiên Đài đều qua không nổi”. Có người chế nhạo Doanh Thiên.

Sau đó Doanh Thiên lại hương lên trên leo tiếp, mỗi một bậc đều lộ ra như vậy mệt mỏi giống nhau.

Nhưng là làm mọi người ngạc nhiên là, cho dù hắn lộ ra vẻ cố hết sức, thế nhưng là hắn mỗi một bậc đều thuận lợi đi qua, mặc dù chậm chạp, nhưng là không có chút dừng lại.

Chỉ một lát, hắn đã leo tới 20 bậc.

Ngoài dự đoán của mọi người, vậy mà Doanh Thiên trực tiếp thả người nhảy xuống.

“Hắn không có leo thêm sao”. Có rất nhiều người đều là hỏi câu này, dù sao tại bình thường, ai nấy đều sẽ cố gắng kiếm lấy phần thưởng, nhưng là Doanh Thiên sau khi leo tới 20 bậc, đủ điều kiện vào tháp liền không leo nữa.

Có một chút thiên tài là chế nhạo:”Có lẽ hắn biết mình leo không lên nổi nữa, cho nên nhảy xuống đỡ mất mặt đi, ha ha”.

“Đúng thế, Nhìn hắn ít nhất cũng là 18,19 tuổi, vậy mà mới có Linh Động cảnh, cũng không khỏi quá phế vật đi”.

Đối với những lời nói này, Doanh Thiên là không có để ý tới. Hắn chỉ là đi về đứng cạnh Nguyệt Nhi mà thôi.

Trông thấy Doanh Thiên cùng toàn bộ thiên tài đã hoàn thành thử thách. Một vị lão tổ phụ trách đưng lên nói:”Tất cả 629 người lên đài. Có 597 người qua tới 20 bậc hoặc hơn, có thể tiến vào tháp, những người không leo lên tới 20 bậc, bị loại”.

Tại dưới thanh âm vị lão tổ này, khoảng chừng 30 người bị loại kia ai nấy đều mặt mày ủ rũ. Có người là trực tiếp quỳ xuống thất thần.

Dù sao bọn hắn có thể ở đấy tham gia đều được xưng danh thiên tài, nhưng là cuối cùng lại xuất hiện trong một nhóm rất ít ngừoi bị đào thải.

Có thể nghĩ, bọn hắn bị đả kích thế nào.

Rất nhanh, những người đã qua Đăng Thiên Đài đều tụ tập bên dưới chân tháp, ngay trước 1 cánh cửa to lớn.

Chỉ một lát sau, nghe được “Két,Két”. Thanh âm, cánh cửa khổng lồ kia rốt cuộc chầm chậm mở ra.

Quang mang chói mắt từ trong cửa hướng bên ngoài chiếu rọi.

Cho đến khi cánh cửa hoàn toàn mở ra, một cỗ hồng hoang khí tức từ bên trong trào ra đập vào mặt mọi người.

Bên trong cánh của vẫn là ánh sáng choi mắt. Không ai nhìn thấy bên trong cửa là gì.

Lúc này, có một vị trung niên nhân đứng lên.

Trung niên nhân này tu vi vậy mà đạt tới Thông Thần Cảnh, chỉ kém một chút liền có thể thành Thần. So với rất nhiều lão tổ ở đây hắn rõ ràng rất cường đại.

Hắn gọi là Nhạc Viễn Thường, chính là Vạn Lý Thành người cầm quyền.

Cũng chính là trong miệng Hoàng Thiên Thái Tử “Nhạc Vương Gia” lúc trước ở Bách Hoa Lâu ngồi trên tầng 11.

Nhạc Viễn Thường âm thanh trầm thấp nói ra:”Mọi người đối với Nhạc Mỗ hẳn không có gì xa lạ, ta sẽ giải thích 1 chút tình huống bên trong Vạn Lý Tháp”.

Trông thấy Nhạc Viễn Thường đứng lên nói, có không ít đến từ tam vực lão tổ đều là bàn tán.

“Tu vi thật mạnh, cơ hồ đã đến vô hạn gần thần”.

“Ta đoán không đến 50 năm nữa, hắn sẽ thành thần đi”.

“Không cần, chỉ e 10 năm sau, chúng ta liền phải bái lạy hắn rồi đi”.

Nhạc Viễn Thường là tại 2000 năm trước đã từng 1 lần đi vào Vạn Lý Tháp. Hắn tại 2000 năm trước cũng xưng là 1 cái nổi danh thiên tài.

“Bên trong Vạn Lý Tháp tổng cộng 100 tầng, mỗi tầng đều có không gian riêng, bên trong tháp có đủ loại kỳ ngộ cùng bảo vât, công pháp, thần thạch, linh thảo trân quý đều có, thế nhưng là cũng có vô số hung hiểm”. Dừng 1 chút lại nói:”Bên trong Vạn Lý Tháp sẽ có rất nhiều các loại yêu ma quỷ quái, mạnh yêu đều có, ta đã từng gặp qua so với Thông Thần cảnh quái vật, Bên trong Vạn Lý Tháp sẽ có rất nhiều phúc địa, cũng có nhiều hung địa”.

“Muốn lên tầng trên cần phải đi tới chính giữa một tầng, nơi đó sẽ có thông đạo đi lệ tầng cao hơn, tầng càng cao,kỳ ngộ cùng trân bảo giá trị sẽ càng lớn, nhưng cũng đồng nghĩa hung hiểm càng ác liệt”.

“Vào trong Vạn Lý Tháp, tu vi sẽ đều bị áp chế xuống tới Linh Vương Sơ kỳ. Nếu là gặp phải quái vật cảnh giới cao hơn, tốt nhất nên chạy, bởi vì bên trong quái vật sẽ không bị áp chế”.

“Vạn Lý Tháp mở ra là 30 ngày, tranh thủ tìm cho chính mình cơ duyên, bên trong không cấm tranh đấu cướp đoạt, nhưng không được phép giết người, nếu giết người sẽ bị bên trong tháp lực lượng thần bí xoắn giết”.

“Gặp được nguy hiểm tính mạng chỉ cần hô lớn:”Ta bỏ cuộc” là sẽ được truyền tống ra ngoài”.

“Đi vào đi thôi”.

Giải thích xong xuôi, Nhạc Viễn Thường ngồi xuống, đúng lúc này, Cuồng Long lên tiếng hỏi 1 câu.

“Nhạc Vương Gia, năm đó ngài leo tới tầng thứ bao nhiêu”.

Đối với Cuồng Long câu hỏi này, Nhạc Viễn Thường cười đáp:”Tầng 48”.

Cuối cùng, tất cả người có tư cách đi vào tháp đều nhanh chóng đi vào.

Cuối cùng chỉ còn lại Doanh Thiên cùng Nguyệt Nhi.

Đối với Nguyệt Nhi, ai nấy đều không suy nghĩ.

Thế nhưng là Doanh Thiên, hắn cái này có vào được hay không vẫn là thử mới biết được.

Ai cũng biết, trăm vạn năm đến nay chưa từng có ai dưới Linh Vương có thể vượt qua cánh cửa kia đi vào tháp.

Giờ phút này ai nấy đều nhìn chằm chằm Doanh Thiên, xem hắn có thể hay không làm nên kỳ tích.

Tất nhiên là trong mọi người suy nghĩ không có ai quá tin tương Doanh Thiên sẽ vào được tháp.

Lúc này, Doanh Thiên ra hiệu cho Nguyệt Nhi đi vào. Sau đó hắn cũng chậm rãi đi vào.

Một màn xảy ra khiến cho mọi người đều muốn á khẩu, Doanh Thiên vậy mà thật vượt qua tấm màn ánh sáng kia mà biến mất trên trong tháp.

Cái này để rất nhiều người đều không tin vào mắt mình.

“Hắn vào được, hắn vậy mà thật vào đươc”.

“Không thể nào đi, trăm vạn năm tới nay đều không có ngoại lệ, hắn là làm sao vào được”.

Có một vị phụ trách Vạn Lý Tháp lão tổ tiến tới kiểm tra. Hắn đem chụp tới 1 cái Linh Động cảnh tu sĩ ném vào, tên tu sĩ kia vừa chạm vào màn sáng liền bị đanh bay ra ngoài.

“Không có vấn đề, rốt cuộc, tên Doanh Thiên kia là làm thế nào”. Vị lão tổ này lẩm bẩm.

....

Bên trong tháp lúc này, thân ảnh Doanh Thiên xuất hiện.

Đập vào mắt hắn là một cái thế giới xanh biếc, đủ các loại cây cối núi sông, các loại phi cầm tẩu thú bay lượn trên bầu trời.

Lúc này, Nguyệt Nhi chạy lại ngạc nhiên hỏi:”Sư Tôn, nơi này giống như là 1 toà thế giới vậy”.

Doanh Thiên mỉm cười đáp:”Đúng thế, toà tháp này chính là có người đem 100 toà thế giới luyện thành, mỗi tầng chính là 1 toà thế giới, 100 tầng, 100 toà thế giới”.

Nghe được Doanh Thiên lời nói này, có một cái thanh âm đáp lại:”Công tử lời nói này là thế nào”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
TháiH Hiệp07 Tháng tư, 2019 12:48
ra nhanh tác ối. hóng lắm r
Avatar
TháiH Hiệp19 Tháng năm, 2019 15:04
đ m ra lẹ đi hóng dài hòn dái mà lâu v. chơi vậy ai đụ m ad loz
Avatar
TháiH Hiệp26 Tháng năm, 2019 16:54
lâu v đ m rp
Avatar
thanh nguyen23 Tháng tám, 2019 10:49
sao add ra chậm thế
Avatar
Nghĩa19 Tháng chín, 2019 19:16
hóng quá ad ơi. cố lên.
Avatar
Nghĩa07 Tháng mười, 2019 17:23
ra nhanhhhhhh đi . mấy ngày mới dc 1chap thế này thì đến bh?? chắc bỏ quá
Avatar
Bi ron Yang29 Tháng mười, 2019 09:49
ghggg
Avatar
John Carter01 Tháng mười một, 2019 05:48
ta mới đọc Đế tôn. viết này là k đc nha
Avatar
Cây Kẹo Ngọt30 Tháng mười một, 2019 08:18
cho xin lịch ra với ạ
BÌNH LUẬN FACEBOOK