• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Tư chất tu luyện: Tuyệt hảo."

Lâm Mặc nhìn xem kết quả kiểm trắc của hệ thống đi ra, cả người cũng hơi thất thần một lúc.

Lại là tuyệt hảo?

Hắn không khỏi nhìn thêm vài lần nữa thiếu nữ trước mắt này, lại nhìn đến công tử Chu gia, sau đó cảm thấy có chút khó có thể tin...

Mẹ nó cái tình huống này là như thế nào?

Mười vị công tử của Chu gia này, toàn bộ cũng xem ra không tệ, nhưng cuối cùng tư chất lại không có một tên nào tốt.

Mà thiếu nữ trước mắt này, rõ ràng nhìn đến rất ốm yếu, nhưng lại có tư chất tu luyện tuyệt hảo, chẳng lẽ hệ thống này là tính ngược lại?

Lúc này, Lâm Mặc hơi trầm mặc, suy nghĩ một lát, hắn nhìn thiếu nữ trước mắt này, dò hỏi: "Ngươi tên gì?"

Thiếu nữ hơi sững sờ, trong đôi mắt lóe qua một tia nghi hoặc, tựa hồ không nghĩ tới Lâm Mặc danh tiếng to lớn hôm nay sẽ nói chuyện với nàng.

Có điều nàng vẫn vô ý thức rồi vội mở miệng, thanh âm thanh thúy nói: "Tiểu nữ là Lạc Tiêm Nhi."

Lạc Tiêm Nhi?

Họ Lạc?

Cái quỷ gì!

Lâm Mặc nhíu mày, không khỏi nghi hoặc nhìn gia chủ Chu gia, cái này không phải là người Chu gia của các ngươi sao, làm sao nữ nhi còn không có tên họ Chu, mà lại là họ Lạc?

Gia chủ Chu gia thấy thế trong đôi mắt cũng hiện qua một tia đau đớn, nói: "Nữ nhi này của ta khi còn bé đã mất mẹ, lại mắc bệnh từ nhỏ, vì vậy mới để nàng theo họ của mẹ..."

Lâm Mặc khẽ gật đầu.

Xem ra giữa Chu gia chủ này và mẫu thân của Lạc Tiêm Nhi, chỉ sợ lại có một đoạn cố sự thê mỹ ân oán tình cừu gì đó.

Nhưng Lâm Mặc cũng không có hứng thú với việc này, nhiệm vụ bây giờ của hắn là thu một tên đồ đệ có thiên phú dị bẩm.

Mà hiện tại...

Thiếu nữ Lạc Tiêm Nhi trước mắt này đã có tư chất tu luyện đạt đến tuyệt hảo, như vậy đương nhiên Lâm Mặc hắn sẽ không buông tha.

Hắn suy nghĩ một chút, sau đó lập tức mở miệng nói: "Có thể, ta sẽ thu nàng, Chu gia các ngươi dọn dẹp một chút đồ vật, đem vật tư của nàng đưa đến Vô Thượng Tông Môn."

Boa~~~

Lời này vừa nói ra, mọi người liền trở lên ồn ào.

Tất cả mọi người nhất thời trợn tròn mắt, khó có thể tin được.

Cái gì?

Thu?

Lâm Mặc thế mà thu Lạc Tiêm Nhi làm đồ đệ, cái này sao có thể?

Lạc Tiêm Nhi thế nhưng là trời sinh mang theo tật bệnh, căn bản không cách tu luyện a, thu nàng làm đồ nhi làm gì a?

Đừng nói người khác, cho dù là Lạc Tiêm Nhi chính mình cũng khó có thể tin, một khuôn mặt nhỏ nhắn lại thêm giật mình nhìn lấy Lâm Mặc, đôi mắt đẹp trừng lớn lên.

"Cái này cái này...cái này..."

Trong lúc nhất nàng cũng trở lên hồ đồ, chỉ ngây ngốc đứng nhìn Lâm Mặc.

Mà Lâm Mặc cũng nhíu mày, nói: "Thất thần làm gì, mau gọi sư phụ!"

"A..."

Lạc Tiêm Nhi ngốc trệ một lúc, tiếp đó mới hồi phục lại tinh thần, trên mặt hiện lên vẻ vui mừng kích động.

Nàng cũng không ngốc, nàng biết Lâm Mặc rất cường đại, chỉ là nàng không nghĩ tới mà thôi, nhưng là bây giờ...

Nếu Lâm Mặc đã chọn nàng thu nàng làm đồ đệ, vậy nàng còn do dự cái gì?

Lạc Tiêm Nhi bỗng trốc liền hiện lên một tia đỏ ửng, vội vàng hướng về Lâm Mặc thi lễ, giọng nói thanh thúy nói: "Sư...Sư phụ!"

Lâm Mặc cũng cảm thấy hài lòng mà gật đầu.

Về phần người Chu gia thì hiện tại vẫn còn trong trạng thái giật mình, tất cả mọi người đều nghĩ đây là mơ.

Chu gia chủ thấy vậy liền vội vàng nói: "Lâm tông chủ, thân thể nữ nhi nhà ta có bệnh tật, chỉ sợ không cách nào tu luyện, ngươi có phải hay không tính sai!"

"Ừm?"

Lời này vừa nói ra, đôi mắt Lâm Mặc không khỏi nhíu lại, một đạo kiếm ý mãnh liệt từ trên người hắn tỏa ra!

Ào ào ào!

Trong nháy mắt, kiếm ý phóng lên tận trời, trực tiếp không kiêng nể gì, nghiền ép tất cả không gian chung quanh, lập tức khiến sắc mặt Chu gia chủ đại biến, vội vàng lui lại.

Lâm Mặc lại tiếp tục lãnh đạm nói: "Ngươi đang hoài nghi ánh mắt của ta?"

Chu gia chủ biến sắc: "Không dám."

Mà đại công tử Chu gia lúc này, cảm thấy cực độ không phục liền nói ra: "Thế nhưng Lâm tông chủ, chúng ta mấy người, có tư chất người nào không cao hơn Lạc Tiêm Nhi, vì sao ngươi lại thu nàng!"

"Ông!"

Khi hắn vừa nói hết lời, đôi mắt Lâm Mặc đã lóe lên một tia hàn mang.

Chu gia chủ ở bên cạnh thấy thế liền biến sắc.

Nhưng lúc này, Lâm Mặc đã cử động, thân thể hắn mãnh liệt thoáng hiện, sau đó chỉ trong nháy mắt đã bay đến trước mặt Chu gia đại công tử.

Chớp mắt liền đã đến, tốc độ thực nhanh!

Chu gia chủ dù muốn ngăn cản cũng không ngăn cản nổi, chỉ có thể hô to: "Thủ hạ lưu tình!"

"Ba..."

Một giây sau, một âm thanh thanh thúy dữ dội vang lên từ bàn tay của Lâm Mặc, Lâm Mặc trực tiếp tát vào trên mặt hắn.

Một cái tát mang theo cự lực, trực tiếp đánh bay đại công tử này tại chỗ, cả người ngã trên mặt đất, một bên mặt đều chảy ra máu!

Tốc độ quá nhanh, làm người ta rất khó tin.

Lúc này, Lâm Mặc lại trở về chỗ cũ, ở trên cao nhìn xuống hắn, lạnh lùng nói: "Tư chất tu luyện của nàng là tuyệt hảo, ngươi cũng xứng so sánh cùng nàng?"

Oanh!

Lời vừa nói ra, toàn trường mọi người lại tiếp tục kinh ngạc.

Tuyệt hảo?

Tư chất tu luyện, tuyệt hảo?

Cái này sao có thể!

Lạc Tiêm Nhi này trời sinh bệnh thể, làm sao có thể nắm giữ tư chất tu luyện tuyệt hảo.

Đó căn bản không có khả năng a!

Đừng nói người Chu gia kinh ngạc đến ngây người, đến người khác cũng không ai là không kinh ngạc đến ngốc bức, cho dù là Lạc Tiêm Nhi chính mình cũng có chút khó có thể tin.

Chính nàng, lại có tư chất tu luyện tuyệt hảo?

Chính nàng làm sao cũng không biết, vậy mà lại là tư chất tu luyện tuyệt hảo, vậy mà mười mấy năm qua, nàng vẫn luôn không thể tu luyện!

Lúc này Lâm Mặc cũng không tiếp tục trả lời một câu hỏi này trong lòng bọn họ.

Hắn đã thu được Lạc Tiêm Nhi.

Như vậy nhiệm vụ thứ nhất của hắn cũng coi như hoàn thành, lúc này không nói hai lời...

Trực tiếp mang theo Lạc Tiêm Nhi rời khỏi quảng trường chiêu đồ, trở về tông môn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Thiên Tư20 Tháng mười một, 2019 08:15
ra lẹ đi ạ. đọc k đaz
Avatar
Vân Nguyễn20 Tháng mười một, 2019 15:50
😆😆😆
BÌNH LUẬN FACEBOOK