Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Siêu Cấp Binh Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vừa ra khỏi nhà hàng, Triệu Tạ Minh buồn bực nói: "Bạn học của em sao lại chọn một tên bạn trai như vây? Thật sự là hoa làii cắm trên bãi phân trâu."

"Hình như Âu Dương công tử còn chưa có bạn gái? Không bằng đêm nay em đem nàng giới thiệu cho hắn a." Hứa Nhã Oánh xấu xa nói. Âu Dương công tử là loại người nào nàng thế hết sức rõ ràng, không biết đã gây tai họa cho biết bao nhiêu phụ nữ. Nàng sở dĩmuốn đem Lâm Nhu Nhu giới thiệu cho hắn, đơn giản là muốn nhìn Lâm Nhu Nhu bị Âu Dương công tử vứt bỏ sau khi chơi chán.

Triệu Tạ Minh vừa nghe liền hiểu Hứa Nhã Oánh ý tứ, liền nở nụ cười xấu xa, nói: "Em thật là xấu a, bất quá anh thích, ha ha. Nếu quả thật có thể đem bạn học của em đua lên trên giường của Âu Dương công việc này đối với chúng ta thế nhưng mà có rất nhiều chỗ tốt."

Hai người nhìn nhau cười cười. Thật đúng là một đôi cẩu nam nữ.

Nhìn thấy Hứa Nhã Oánh cùng Triệu Tạ Minh ly khai, Diệp Khiêm thản nhiên nói: "Người bạn học này hình như không thích em?."

Lâm Nhu Nhu nở nụ cười giảo hoạt, nói: "Embiết chứ, nàng không phải là muốn nhìn em bị chê cười sao. Bất quá, chỉ sợ sẽ làm cho nàng rất thất vọng, em lựa chọn ai làm bạn là em cam tâm tình nguyện, bạn trai của nàng có quyền thế thì thế nào."

Diệp Khiêm hơi sững sờ, lập tức ha ha nở nụ cười, xem ra chính mình thật đúng là xem thường Lâm Nhu Nhu rồi, nàng quả là người thông minh.

Hai người ăn xong bữa tối, lúc đang chuẩn bị tính tiền ly khai, một thiếu phụ đi tới trước mặt Diệp Khiêm, thiếu phụ cẩn thận nhìn qua, kích động kêu lên: "Ân công, là ngươi thật sao?" Kỷ Mộng Tình là chủ cửa hàng Thơ Mộng, nàng một mực trong phòng làm việc quan sát động tĩnh của Diệp Khiêm, mắt thấy hắn sắp phải ly khai, nàng rốt cục không thể chờ đợi được nữa, trực tiếp đi tới. Nếu như mất đi cơ hội lần này, không biết lúc nào mới có thể nhìn thấy Diệp Khiêm.

Lâm Nhu Nhu kinh ngạc nhìn Kỷ Mộng Tình, lại quay sang nhìn Diệp Khiêm, nàng hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra, không rõ Kỷ Mộng Tình tại sao lại vô duyên vô cớ gọi Diệp Khiêm là "Ân công", chẳng lẽ Diệp Khiêm trước kia đã cứu nàng?

Diệp Khiêm cảm giác cũng là kinh ngạc không thôi, mờ mịt nhìn thiếu phụ trước mặt, kinh ngạc nói: "Ta gặp qua ngươi sao?"

"Ân công, ngươi không nhớ rõ? Tại Afghanistan, nếu như không phải được ngươi cứu chỉ sợ ta đã chết tại đất khách quê người rồi, ta cả đời đều sẽ không quên ân tình của ngươi." Kỷ Mộng Tình tự đáy lòng nói.

Diệp Khiêm cẩn thận nhìn Kỷ Mộng Tình, cố gắng nhớ lại, cảm giác nữ nhân trước mặt này có chút quen thuộc. Ừ, hình như là chính mình nhận lời mời của một thương nhân, đi afghanistan cứu con gái hắn từ tay bọn buôn lậu súng ống đạn dược. Lúc Diệp Khiêm dẫn theo lính đánh thuê Nanh Sói triệt để tiêu diệt bọn buôn lậu súng ống đạn dược này, lúc cứu được con tin ra thì có nữ nhân trước mặt này. Lúc ấy Diệp Khiêm thấy nàng cũng là người Hoa Hạ, cho nên cũng không có như đối đãi nàng như những người khác là để cho người nhà của bọn họ đưa tiền sang đây lĩnh người, mà là kín đáo đưa cho nàng một khoản tiền để cho nàng về nước.

Diệp Khiêm sẽ không làm việc lỗ vốn, lần kia cứu ra nhiều người giàu có, không có khả năng chỉ lấy tiền của một thương nhân kia, những người nhà của những người khác muốn chuộc người thì tự nhiên phải giao trả thù lao. Mà người thân của những người giàu có được cứu ra, nơi nào sẽ quan tâm điểm chút ít tiền này, tự nhiên là nhanh chóng đưa tiền, đem tiền gửi trong tài khoản của Diệp Khiêm.

Về phần Kỷ Mộng Tình, lúc đầu Diệp Khiêm cũng nghĩ qua để cho thân nhân của nàng đưa tiền chuộc người, bất quá nghe nói nàng chỉ có một con gái còn nhỏ tuổi, Diệp Khiêm mềm lòng rồi, chẳng những không lấy tiền của nàng mà còn cho nàng một khoản tiền, để cho nàng về nước. Kỷ Mộng Tình là dựa vào chút tiền kia mới mở được nhà nhà hàng Tây này, dưới sự cố gắng của nàng hạ nhà hàng cũng đã có quy mô đơn giản, nhưng là nàng vẫn nhớ rõ những thứ mà nàng đang có hết thảy là do ai cho. Nếu như không phải Diệp Khiêm, đừng nói nàng có cuộc sống như hiện tại, chỉ sợ là sớm chết nơi đất khách quê người, mà con gái của nàng cũng sẽ trở thành cô nhi.

"Ah, ta nhớ ra rồi. Ngươi không cần gọi ta là ân công, nghe không tự nhiên, gọi ta là Diệp Khiêm a." Diệp Khiêm ha ha nở nụ cười nói.

"Diệp tiên sinh, từ khi sau khi về nước ta đều tìm kiếm tin tức của ngươi, muốn tìm một cơ hội hảo hảo báo đáp ngươi, thế nhưng mà vẫn không có tin tức của ngươi. Hôm nay nếu như không phải ở chỗ này gặp ngươi, thì không biết lúc nào mới có cơ hội báo đáp ơn của ngươi." Kỷ Mộng Tình nói.

Diệp Khiêm âm thầm thầm nghĩ, nếu như nàng có thể thăm dò được tin tức của hắn đó mới kỳ quái, rất nhiều nguyên thủ quốc gia muốn tìm hắn cũng không dễ dàng, huống chi là nàng. Nở nụ cười một, Diệp Khiêm nói: "Không cần khách khí, lần kia cũng chỉ là trùng hợp mà thôi."

"Mặc dù chỉ là trùng hợp, nhưng là mạng của ta quả thật là do ngươi cứu. Diệp tiên sinh, nếu như có thể, ta muốn mời ngươi ăn bữa cơm, coi như là ta báo đáp ngươi ngày đó ân cứu mạng, mong ngươi nhất định phải đáp ứng ta, nếu không ta cả đời cũng sẽ không an tâm." Kỷ Mộng Tình nói.

Diệp Khiêm nói: "Được rồi, có thời gian rãnh ta sẽ liên hệ ngươi."

"Diệp tiên sinh, ta đây như thế nào liên hệ ngươi?" Kỷ Mộng Tình mong đợi hỏi.

Diệp Khiêm trầm ngâm một lát, nói: "Ta đem số di động của ta cho ngươi, đến lúc đó ngươi gọi điện thoại cho ta là được rồi." Nói xong, đem số di động của mình nói cho Kỷ Mộng Tình, Kỷ Mộng Tình rất trịnh trọng ghi xuống. Diệp Khiêm nói: "Đêm nay còn có chuyện, có cơ hội lại trò chuyện. Nhân viên phục vụ!" Vừa nói Diệp Khiêm vẫy vẫy tay với nhân viên phục vụ bên cạnh.

"Diệp tiên sinh, không cần, bữa này coi như là ta mời khách." Kỷ Mộng Tình nói.

"Ừ?" Diệp Khiêm có chút sửng sốt một chút, nói, "Cái này có vẻ không tốt lắm?" Không phải Diệp Khiêm làm ra vẻ, mà là bữa cơm này tối thiểu muốn ba bốn vạn, hắn thông qua nói chuyên với nàng cũng biết nàng không phải là người giàu có, cho nên lúc này mới cự tuyệt. Kỷ Mộng Tình từ sớm đã có ý mở nhà hàng Tây, lần kia là Kỷ Mộng Tình đến nước Afghanistan khảo sát phương pháp quản lý nhà hàng Tây, trong lúc vô tình thì bị bọn buôn lậu súng ống đạn dược bắt được. Nàng vốn cho là mình chết chắc rồi, lại không nghĩ rằng gặp Diệp Khiêm. Lúc trước nàng cũng không giàu có, một nữ nhân chẳng có công việc còn phải nuôi lấy một đứa con gái nhỏ thì làm gì có tiền, làm cho nàng không nghĩ tới chính là Diệp Khiêm vậy mà cho nàng một tấm thẻ chi phiếu. Sau khi nàng tra nhìn một chút, bên trong thậm chí có hơn 50 vạn.

Kỷ Mộng Tình nở nụ cười, nói: "Nơi đây là nhà hàng của ta, cho nên thay ngươi thanh toán hẳn không phải là vấn đề, Diệp tiên sinh cũng đừng có cự tuyệt."

Diệp Khiêm hơi sững sờ, lập tức ha ha nở nụ cười, nói: "Đã như vậy, ta đây sẽ không khách khí." Diệp Khiêm không phải cái loại người làm ra vẻ, nếu Kỷ Mộng Tình nguyện ý miễn phí cho hắn, Diệp Khiêm đương nhiên sẽ không cự tuyệt. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Kỷ Mộng Tình hiện tại cũng có điều kiện kinh tế.

Sau khi cùng Kỷ Mộng Tình nói lời tạm biệt, Diệp Khiêm nắm tay Lâm Nhu Nhu đi ra ngoài. Nhìn bóng lưng Diệp Khiêm rời đi, Kỷ Mộng Tình ngơ ngác ngẩn người. Nàng tuy nhiên không rõ Diệp Khiêm vì cái gì lại đi chiếc xe bình thường kia, nhưng nàng nghĩ đây có lẽ là do Diệp Khiêm khiêm tốn. Dù sao, một người tiện tay ném ra ngoài 50 vạn cho người xa lạ người, sẽ là người nghèo sao?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK