Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Siêu Cấp Binh Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Đừng tưởng rằng lão tử không biết ngươi là ai, Đcm, dám xem lão tử là kẻ ngu hả. Ta cho ngươi biết, tiểu tử, đại gia ta hôm nay tâm tình tốt, không muốn so đo với ngươi, nếu còn dám gọi tới, coi chừng lão tử róc xương sống lóc thịt ngươi." Trịnh Tân phẫn nộ kêu lên, hoàn toàn không ngờ người đang cùng mình nói chuyện điện thoại đúng là Triệu Thiên Hào.



Triệu Thiên Hào bị Trịnh Tân chửi rủa không khỏi sửng sốt, hắn vốn tưởng rằng công nhân viên chức tập đoàn Thiên Nhai tố chất sẽ rất cao, lại không ngờ bên trong bảo ai lại có người như vậy. Phải biết rằng, bảo an bộ tuy quyền lợi không lớn, nhưng cũng là bộ mặt của tập đoàn Thiên Nhai, bất luận kẻ nào tiến vào tập đoàn Thiên Nhai gặp trước tiên chính là bộ phận bảo an, đây chính là đại biểu cho hình tượng của tập đoàn Thiên Nhai. Triệu Thiên Hào lạnh lùng hừ một tiếng, trực tiếp cúp điện thoại, sau đó bấm số điện thoại thư ký của mình.



"Giúp ta cùng Tào Đạt Hoa bộ phận bảo an nói một tiếng, lại để cho hắn nói với bộ phận bảo an cho một gã bảo an gọi là Diệp Khiêm được phép nghĩ ba ngày, hãy nói là ta đặc biệt phê. Còn có, tra một chút vừa rồi người nghe máy ở bộ phận bảo an là ai." Triệu Thiên Hào ngữ khí có chút giận dỗi nói.



Thư ký của hắn chưa từng thấy qua Triệu Thiên Hào phát hỏa lớn như vậy, không khỏi âm thầm lau mồ hôi, cũng không biết là ai không có mắt chọc tới tổng giám đốc. Liên tục dạ vài tiếng, Triệu Thiên Hào đã cúp điện thoại.



Từ trong phòng đi ra, Triệu Thiên Hào nhìn Diệp Khiêm cười cười, nói: "Ngươi yên tâm đi, ta đã vừa mới gọi điện thoại giúp ngươi xin nghỉ phép."



Diệp Khiêm hơi sững sờ, kinh ngạc nói: "Ngươi giúp ta xin nghỉ phép?"



Triệu Thiên Hào gật gật đầu, nói: "Đúng vậy a, ta và lãnh đạo công ty ngươi rất quen thuộc, giúp ngươi xin nghỉ phép không có vấn đề gì." Sau đó Triệu Thiên Hào lại nói: "Ta hiện tại lo lắng nhất là con gái của ta, những người kia giết không được ta, chỉ sợ sẽ đối phó con gái của ta ah. Diệp Khiêm, ngươi có thể hay không giúp ta đi bảo hộ con gái của ta, chỉ cần nó an toàn, ta mới có thể buông tay cùng đối thủ đánh cược một lần."



Diệp Khiêm có chút trầm ngâm một lát, nói: "Vậy còn ngươi?"



Triệu Thiên Hào có chút cười cười, nói: "Chỉ cần ta an toàn về đến nhà, bọn hắn muốn giết ta sẽ không có dễ dàng như vậy."



Diệp Khiêm đã trầm mặc một lát, lúc này nếu như có thành viên Nanh Sói ở đây thì mọi chuyện dễ xử lý rồi. Chỉ là, Diệp Khiêm hiện tại còn không muốn cho những thành viên Nanh Sói biết nơi hắn đang ở, mà bây giờ hắn lại không có thể phân thân bảo hộ một lúc 2 cha con Triệu Thiên Hào, trong lúc nhất thời Diệp Khiêm còn thật sự có chút khó xử. Diệp Khiêm không có phụ thân, nhưng là hắn từ trên người Triệu Thiên Hào cảm nhận được tình thương của một người cha đối với đứa con gái của mình, nếu như con gái của hắn xảy ra chuyện gì thì đối với hắn nhất định là một đả kích không nhỏ."Triệu tiên sinh, ta nhận thức hai người, nếu như bọn hắn chịu hỗ trợ, ta đây cũng có thể đi yên tâm rời đi bảo hộ con gái của ngươi." Diệp Khiêm đã trầm mặc một lát nói.



"Ah? Là ai à?" Triệu Thiên Hào hỏi.



"Bọn hắn giống như ta, cũng là bảo an tập đoàn Thiên Nhai, thân thủ của bọn hắn cũng không tệ." Diệp Khiêm nhớ tới Giao Tuấn Sinh cùng Triệu Thiết Trụ, nói ra.



"Bọn hắn cũng là bảo an tập đoàn Thiên Nhai?" Triệu Thiên Hào không khỏi lắp bắp kinh hãi, không nghĩ tới công ty của mình phía dưới vậy mà tàng long ngọa hổ, có nhiều người như vậy mà chính mình lại không có phát hiện. Triệu Thiên Hào cũng tinh tường, những người này đã cam nguyện làm một gã bảo an bình thường, thì quyền lợi không thể ép họ làm việc, biện pháp duy nhất là dùng tình nghĩa trói buộc chặt bọn hắn. Mình bây giờ nếu như cho họ thấy thân phận của mình, trực tiếp dùng chức vụ áp đặt xuống chỉ sợ sẽ hoàn toàn ngược lại, hiện tại mình chỉ có thể được ăn cả ngã về không, đem toàn bộ thẻ đánh bạc đặt ở trên người Diệp Khiêm."Vậy ngươi thử xem, nếu như bọn hắn không đến cũng không sao, ta có biện pháp bảo vệ mình, chỉ cần con gái của ta không có việc gì là tốt rồi." Triệu Thiên Hào nói.



Diệp Khiêm nhẹ gật đầu, gọi điện thoại đến phòng bảo an tập đoàn Thiên Nhai, bắt máy là Vạn Xuân hoa. Nghe thấy tiếng Diệp Khiêm, Vạn Xuân hoa liên tục nói: "Diệp ca, ngưu a, mới đi làm một ngày đã xin nghĩ phép, huynh đệ thật bội phục ngươi quá đi."



Diệp Khiêm biết rỏ đức hạnh của tiểu tử này, chẳng muốn cùng hắn tiếp tục trò chuyện, kêu hắn đem điện thoại cho Giao Tuấn Sinh. Diệp Khiêm chỉ là nói đơn là có chuyện muốn hắn hỗ trợ, Giao Tuấn Sinh trầm mặc một lát liền đồng ý. Diệp Khiêm liên tục cảm tạ vài tiếng, sau đó lại nói với hắn là kêu Triệu Thiết Trụ đi cùng, Giao Tuấn Sinh tuy không biết chuyện gì xảy ra, nhưng vẫn đáp ứng. Sau khi hẹn địa điểm gặp mặt, Diệp Khiêm lúc này mới cúp điện thoại.



"Họ đã đồng ý. Triệu tiên sinh, chúng ta đi thôi!" Diệp Khiêm nói.



Triệu Thiên Hào liên tục nói cảm ơn, đi theo Diệp Khiêm đi ra ngoài.



Đi ra ngoài gọi một chiếc xe taxi, không bao lâu liền đến cùng địa điểm hẹn cùng Giao Tuấn Sinh. Khi đến nơi đã thấy bọn hắn chờ ở đó, Giao Tuấn Sinh cùng Triệu Thiết Trụ đều đến, ngoài ra còn có Vạn Xuân Hoa. Trông thấy Diệp Khiêm bọn hắn liền bước đến chào hỏi. Vạn Xuân hoa trêu chọc nói: "Diệp ca, huynh đệ ta vì ngươi thế nhưng mà cùng Trịnh Tân tên khốn kia cãi nhau mà trở mặt rồi, xong chuyện ngươi cần phải mời cơm chúng ta mới được."



Nghe xong hắn mà nói, Diệp Khiêm phỏng đoán nhất định là Trịnh Tân gây khó khăn cho bọn họ, bất quá nếu là huynh đệ, cảm tạ thì không cần phải nói rồi, nói ra ngược lại sẽ bị thương tình cảm huynh đệ. Có chút cười cười, Diệp Khiêm nói ra: "Mời khách đó là tất nhiên, bất quá chuyện lần này có chút nguy hiểm, làm không tốt có lẽ sẽ mất mạng."



Vạn Xuân Hoa có chút ngẩn người, hiển nhiên là không ngờ rằng sự tình thậm chí nguy hiểm như vậy. Triệu Thiết Trụ vẫn là bộ dáng tươi cười, nhìn không ra trong lòng của hắn rốt cuộc là nghĩ như thế nào."Nói đi, chuyện gì?" Giao Tuấn Sinh hỏi. Tuy thời gian ở cùng Diệp Khiêm cũng không dài, nhưng Giao Tuấn Sinh hiểu rỏ, với thân thủ của Diệp Khiêm, nếu như không phải có chuyện phiền toái sẽ không tìm bọn hắn. Nếu đã tìm bọn hắn thì chuyện kia khẳng định có chút phiền toái, hơn nữa Diệp Khiêm đã tin tưởng bọn hắn, bọn hắn cũng không thể cô phụ sự tin tưởng của Diệp Khiêm.



Diệp Khiêm nhìn Giao Tuấn Sinh nhẹ gật đầu, có đôi khi huynh cũng không cần nói quá nhiều, giống như hắn cùng Giao Tuấn Sinh dù cho không nói ra đối phương cũng cũng có thể cảm nhận được lời cảm tạ từ đáy lòng của mình."Đến đây ta giới thiệu cho các ngươi vị này chính là Triệu tiên sinh. Triệu tiên sinh, ba vị này là ba đồng nghiệp mà ta đã nói với ngươi, đây là Giao Tuấn Sinh, đây là Triệu Thiết Trụ, vị này chính là Vạn Xuân Hoa." Diệp Khiêm giới thiệu nói.



"Phiền toái các vị rồi, ta chân thành cảm tạ các vị đã ra tay giúp đỡ." Triệu Thiên Hào bắt tay từng người, nói.



"Triệu tiên sinh không cần khách khí, chuyện của Diệp ca chính là chuyện của chúng ta." Vạn Xuân Hoa vỗ bộ ngực nói. Ba người bọn hắn làm việc tại tập đoàn Thiên Nhai lâu như vậy mà chưa từng thấy qua chủ tịch công ty, hôm nay chủ tịch ngay tại trước mặt, bọn hắn vậy mà cũng không biết. Nếu để cho bọn hắn biết rỏ người trước mặt là cấp trên của bọn hắn, lúc đó không biết họ sẽ có cảm tưởng thế nào.



"Diệp Khiêm, chuyện gì nói đi." Giao Tuấn Sinh nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK