Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Siêu Cấp Binh Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Híz-khà-zzz..." Diệp Khiêm đau hít một hơi lãnh khí, nữ nhân này tâm trả thù thật là lớn. Quay đầu, Diệp Khiêm có chút nở nụ cười, bàn tay nựng mặt Tần Nguyệt, nói: "Em thật nghe lời!"

Tần Nguyệt quả thực không thể tưởng tưởng nổi, nàng và Diệp Khiêm hiện tại cực kỳ giống một đôi tình nhân đang liếc mắt đưa tình. Ngụy Thành Long hung hăng cắn răng, hắn không dám nhìn nữa, nếu không hắn không bị tức sinh ra bệnh tim mới là lạ.

"Tần Nguyệt, vậy ta đi trước, nhớ rõ cuối tuần đúng giờ tới tham gia vũ hội nha." Ngụy Thành Long nói xong, quay người đi ra ngoài.

"Còn không buông tay?" Ngụy Thành Long vừa ly khai, Tần Nguyệt liền trừng Diệp Khiêm, nói.

Diệp Khiêm ha ha nở nụ cười, buông tay đang đặt ở trên bờ vai của Tần Nguyệt ra, cảm khái nói: "Ai, qua sông đoạn cầu a, quá tổn thương lòng ta."

Tần Nguyệt bất đắc dĩ liếc Diệp Khiêm, nói: "Ngươi còn nói, chuyện vừa rồi ta còn không có tìm ngươi tính sổ, ngươi cũng dám nựng mặt của ta."

"Ngươi nói một chút lý được không, là ngươi nhéo ta trước nha." Diệp Khiêm vẻ mặt người vô tội nói.

"Ai kêu ngươi chiếm tiện nghi của ta, ngươi không chiếm tiện nghi của ta, thì ta sẽ véo ngươi sao?" Tần Nguyệt nói.

"Chóng mặt, ta không phải là vì diễn kịch cho hắn xem sao, bằng không thì hắn như thế nào tin tưởng ah." Diệp Khiêm nói.

"Ta mặc kệ, dù sao cũng là ngươi sai." Tần Nguyệt nói.

"Được, là ta hỗn đãn, là ta nhất thời háo sắc, được chưa? Nữ nhân a, thật đúng là không nói đạo lý." Diệp Khiêm lầm bầm một tiếng, ngược lại hỏi: "Đúng rồi, vừa rồi tiểu tử kia là ai? Giống như rất thích ngươi nha."

Tần Nguyệt khinh thường hừ một tiếng, nói: "Hắn chỉ là không cam lòng mà thôi. Nghe nói qua tâp đoàn Phi Tường chưa?"

"Tập đoàn Phi Tường? Giống như đã nghe nói qua." Diệp Khiêm nhớ tới không lâu trước đây Triệu Thiên Hào đã đề cập tới tập đoàn Phi Tường, vì vậy nhẹ gật đầu nói.

"Hắn là đại thiếu gia tập đoàn Phi Thường. Tập đoàn Phi Thường tại thành phố Thượng Hải rất có thế lực, chẳng lẽ ngươi không sợ Ngụy Thành Long tìm ngươi trả thù?" Tần Nguyệt ranh mãnh nói.

"À? Ngươi sớm nói a, thảm rồi, thảm rồi, ta thế nào lại nhảy vào hố lửa. Không được, ta phải nhanh cùng Ngụy Thành Long nói rõ ràng mới được, nói ngươi không phải bạn gái của ta, ta là bị ngươi kéo qua làm đệm lưng." Diệp Khiêm giả trang ra một bộ dáng rất kinh sợ nói.

"Ngươi dám!" Tần Nguyệt trừng Diệp Khiêm, nói.

"Móa, ta vì cái gì không dám? Giả bộ bạn trai của ngươi chẳng những không có kiếm đến chỗ tốt gì, hiện tại ngược lại liền cái mạng nhỏ của mình đều khó giữ được, ta cần gì chứ." Diệp Khiêm nói.

"Không cho nói thô tục." Tần Nguyệt nghiêm nghị nói, sau đó mỉm cười nói tiếp, "Ngươi nghĩ muốn cái gì chỗ tốt?"

Hắc hắc nở nụ cười, Diệp Khiêm nói: "Ngươi là bạn gái của ta, tối thiểu cũng muốn để cho ta ôm một chút?"

"Ngươi nghĩ thì hay lắm, không được, nói sau, chúng ta vừa rồi chẳng qua là diễn kịch mà thôi." Tần Nguyệt một ngụm bác bỏ nói. Sau đó ngẫm lại nàng hình như là lợi dụng Diệp Khiêm, tuy nhiên là tên tiểu tử này tự nguyện, nhưng là tối thiểu cần phải cho hắn một điểm ngon ngọt. Có chút nở nụ cười, Tần Nguyệt nói tiếp: "Nếu không ta cùng ngươi ăn cơm?"

"Ngươi muốn ta mơi ngươi ăn cơm? Ngươi cho rằng ta là kẻ ngu giống Ngụy Thành Long sao." Diệp Khiêm liên tục khoát tay, nói, "Không làm, không làm. Hơn nữa, ngươi xem hình dáng này của ta như là kẻ có tiền sao?"

"Ta mời, được chưa?" Tần Nguyệt nói.

"Ừ, cái này còn không sai biệt lắm, được rồi, miễn cưỡng tiếp nhận." Diệp Khiêm một bộ dáng "Tiện nghi ngươi rồi", giống như Tần Nguyệt mới hắn ăn cơm là hắn đã cho nàng rất nhiều ân huệ.

Tần Nguyệt gặp tên gia súc này bộ dáng được tiện nghi còn khoe mã, hung hăng liếc hắn, nói: "Buổi chiều lúc tan học thì chờ ta, đúng sáu giờ, quá hạn không đợi."

"Hắc hắc, có tiện nghi ta từ trước đến nay đều rất đúng giờ." Diệp Khiêm hắc hắc vừa cười vừa nói.

Tuy Diệp Khiêm luôn giống như một bộ dạng lưu manh, nhưng là Tần Nguyệt lại khẳng định đây chẳng qua là mặt ngoài của hắn mà thôi, bởi vì, nàng đã từng gâp những người lưu manh hơn, những thuộc hạ của các chú bác trong nhà đều là một đám lưu manh ah."Tốt rồi, ngươi trở lại lớp đi, ta còn muốn soạn bài." Tần Nguyệt nói xong, liền cúi đầu xuống lật xem giáo trình của nàng.

Diệp Khiêm bất đắc dĩ bĩu môi, đứng dậy đi ra ngoài.

Còn chưa tới cửa phòng học, điện thoại Diệp Khiêm liền vang lên. Sau khi bắt máy nghe được âm thanh của Triệu Thiên Hào "Diệp Khiêm, ta là Triệu Thiên Hào. Ta cảm thấy biện pháp kia của ngươi rất tốt, cứ theo như ngươi nói mà làm."

Diệp Khiêm mờ mịt hỏi: "Biện pháp nào?"

"Ồ? Không phải ngươi nói giả làm ban trai Nhã sao? Vừa rồi Nhã nhi gọi điện thoại cho ta rồi, ta một cân nhắc ngươi biện pháp này quả thật không tệ, cho nên cũng đã giúp ngươi nói dối. Ngươi cứ yên tâm đi, ngươi cứ tiếp tục dùng thân phận bạn trai Nhã nhi để bảo hộ nàng, như vậy hành động của nguoi có lẽ sẽ dễ dàng hơn." Triệu Thiên Hào nói.

Nghe đến đó Diệp Khiêm mới hiểu được, hắn còn chuẩn bị gọi điện thoại nói trước với Triệu Thiên Hào một tiếng, không nghĩ tới Triệu Thiên Hào vậy mà lai phối hợp tốt như vây. Cũng không biết Triệu Nhã bây giờ sẽ có vẻ mặt như thế nào, nhớ tới cái này, Diệp Khiêm nhịn không được có chút nở nụ cười."Không có trải qua Triệu tiên sinh đồng ý ta đã tự tiện làm chủ, kính xin Triệu tiên sinh tha thứ." Diệp Khiêm trong nội tâm đắc ý không thôi, ngoài miệng lại nói như thế, một bộ dáng được tiện nghi khoe mã.

Triệu Thiên Hào ha ha nở nụ cười, nói: "Không có việc gì, không có việc gì, con gái của ta còn cần Diệp tiên sinh chiếu cố nhiều hơn, nếu con gái của ta có làm gì đắc tội ngươi, cũng mong Diệp tiên sinh xem tại mặt mũi của ta không nên chấp nhặt với nàng."

Diệp Khiêm trong nội tâm thật thoải mái, đây quả thực là phụng chỉ tán gái, nghĩ thầm, Triệu Thiên Hào làm nhạc phụ cũng rất không tồi nha. Cùng Triệu Thiên Hào tiếp tục hàn huyên vài câu, liền cúp điện thoại. Vì đã tan học nên lúc Diệp Khiêm đi đến đến cửa phòng học chỉ thấy bên trong lớp học không còn nhiều người, nhưng Triệu Nhã vẫn chua ra về mà vẫn ngồi ở chỗ cũ với vẻ mặt tức giận.

Diệp Khiêm trong nội tâm không khỏi phát lạnh, quay đầu lại chuẩn bị né tránh."Đứng lại!" Diệp Khiêm vừa quay người lại, Triệu Nhã liền phát hiện tên đầu sỏ gây chuyện, nghiêm nghị quát.

Diệp Khiêm hắc hắc cười cười xoay người, hấp tấp đi đến trước mặt Triệu Nhã, nói: "Em yêu, có cái gì phân phó?"

"Ngươi gọi ai la em yêu, ngươi đừng gọi bậy. Ta nói cho ngươi biết, muốn ta gả cho ngươi, không có cửa đâu." Triệu Nhã nói.

"Không gọi em yêu cũng được, vậy gọi lão bà nha." Diệp Khiêm vốn thấy bộ dáng tức giận của nàng, nghĩ đến muốn né tránh hoặc là dỗ dành nàng, thế nhưng mà lại không biết vì cái gì lúc ở bên cạnh nàng nhịn không được muốn trêu chọc nàng một chút."Lão bà. Ta tuy không phải cái gì suất ca, nhưng cái gì nam nhân nên có ta cũng có, chúng ta hay là sớm đem thủ tục xử lý cho xong, ngươi sinh em bé cho ta."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK