Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Siêu Cấp Binh Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đối với Diệp Khiêm nhân lúc cháy nhà mà đi hôi, Tần Nguyệt đã có chỗ lĩnh giáo, cho nên khi Diệp Khiêm dùng tay ôm ở bờ vai của nàng, Tần Nguyệt phản ứng so lần thứ nhất đã khá hơn nhiều. Chỉ là, nàng cũng sẽ không cứ như vậy không công tiện nghi cho Diệp Khiêm, hung hăng liếc Diệp Khiêm, bàn tay ở bên hông Diệp Khiêm hung hăng bấm một cái.

"Híz-khà-zzz..." Diệp Khiêm bị đau, không khỏi hít một hơi lãnh khí. Nàng so với Triệu Nhã càng "Độc" hơn rồi, chuyên môn tìm chỗ thịt non nhất của hắn ra tay.

Người ngoài nhìn thấy bọn họ giống như đang liếc mắt đưa tình, Vương Vũ tự nhiên cũng nhìn không ra bọn hắn chẳng qua là đang diễn trò mà thôi."Đồ lưu manh, một điểm ánh mắt cũng không có, vậy mà thích một cái sân bay." Vương Vũ lầm bầm nói nói, trong giọng nói rõ ràng có chút thất lạc cùng tức giận bất bình.

Diệp Khiêm kinh ngạc nhìn Vương Vũ, không rõ tại sao nàng có phản ứng lớn như vậy, chẳng lẽ nàng thích mình rồi?

"Ngươi đây là trắng trợn ghen ghét!" Tần Nguyệt đem nguyên câu nói của Vương Vũ trả lại cho nàng, nói tiếp: "Không ăn được bồ đào thì nói bồ đào còn xanh, ta thấy ngươi thật đáng thương nha."

**

**Không ngờ Tần Nguyệt miệng còn rất độc đó. Nhìn xem Vương Vũ trong hốc mắt lập loè điểm óng ánh, Diệp Khiêm nhịn không được có chút mềm lòng, âm thầm thầm nghĩ, có phải nguyên nhân là do hắn hay không. Bất quá ngẫm lại, giống như chuyện không liên quan đến hắn a, muốn trách cũng chỉ có thể trách Tần Nguyệt.

Trầm mặc một hồi, Diệp Khiêm cảm thấy là mình cần phải đi ra giảng hòa, nếu không hai nha đầu một mực như vậy đấu xuống thì sẽ không xong."Các ngươi theo ta trở về!" Diệp Khiêm mở miệng nói.

**

**Vương Vũ cắn cắn bờ môi, trong nội tâm không hiểu có chút cảm động, nghĩ thầm, hắn nguyên lai vẫn quan tâm ta. Tần Nguyệt nhưng lại nhàn nhạt nở nụ cười, tiến đến bên tai Diệp Khiêm, nhẹ giọng nói: "Như thế nào? Đau lòng?"


Diệp Khiêm ha ha nở nụ cười "Ngươi cùng đi với ta chứ!" Diệp Khiêm nói với Tần Nguyệt.

"Không đi, ngươi đi thông đồng với hot girl, ta đi làm cái gì." Tần Nguyệt nói ra, trong giọng nói giống như có một chút vị chua.

"Hắc hắc, ngươi là bạn gái của ta, chẳng lẽ ngươi không lo lắng ta làm ra chuyện gì có lỗi với ngươi sao?" Diệp Khiêm hắc hắc nở nụ cười, nói.

Tần Nguyệt khinh thường lườm Diệp Khiêm, nói: "Có người muốn bị ngươi chơi, ta không có ý kiến gì. Nam nhân mà, ngẫu nhiên gặp dịp thì chơi vẫn có thể tha thứ." Vừa nói còn đưa ánh mắt chuyển hướng về phía Vương Vũ, hiển nhiên là nói cho Vương Vũ, cho dù ngươi cùng Diệp Khiêm lên giường, vậy cũng chẳng qua là Diệp Khiêm gặp dịp thì chơi mà thôi.

Vương Vũ tức giận trừng mắt Tần Nguyệt, nói: "Ngươi bớt ra vẻ hào phóng đi, đừng có mà vụng trộm tìm một chỗ ngồi khóc."

Tần Nguyệt lườm Vương Vũ, không để ý đến nàng, nhìn Diệp Khiêm nói: "Ngươi nhớ kỹ a, lúc chơi gái nhớ mang bao, nếu không mà chọc ra bệnh gì, về sau ngươi đừng mơ tưởng đụng vào ta."

Độc a, nàng thực độc ah. Diệp Khiêm âm thầm thầm nghĩ, nữ nhân nếu so đấu thì đúng là so với nam nhân còn đáng sợ hơn. Có chút đồng tình nhìn Vương Vũ, rất muốn nói cho nàng biết, "Coi như hết, ngươi không phải là đối thủ của Tần Nguyệt, hay là chớ cùng nàng đấu." Vương Vũ tựa hồ cảm nhận được ý tứ trong ánh mắt của Diệp Khiêm, quả thật ngậm miệng lại, không nói gì thêm.

Diệp Khiêm tiến đến bên tai Tần Nguyệt, nhỏ giọng nói: "Ngươi theo ta đi cùng đi, ở đây không an toàn. Sau khi đến cục cảnh sát, ngươi lại gọi điện thoại để cho phụ thân ngươi tới đón ngươi trở về."

Tần Nguyệt có chút sửng sốt sau đó yên lặng nhẹ gật đầu, hiển nhiên nàng cũng không phải loại nữ nhân không có đầu óc, mặc dù biết chính nhà mình thế lực rất lớn, nhưng là đồng dạng địch nhân cũng nhiều, người muốn dùng nàng uy hiếp cha nàng số lượng cũng không ít. Hơn nữa, cũng không biết vì cái gì, nàng nguyện ý tin tưởng Diệp Khiêm, không hề có lý do.

Diệp Khiêm không ngờ rằng Tần Nguyệt vậy mà đáp ứng sảng khoái như vậy, còn tưởng rằng ít nhất phải khích lệ cả buổi, không khỏi có chút sửng sốt, sau đó thoả mãn cười cười. Nghĩ thầm, nếu như đem nàng tới tay, tương lai nói không chừng là mình sẽ có một người trợ thủ tốt.

"Ngươi chờ ta chút!" Diệp Khiêm nói xong đứng lên, hướng Vương Vũ đi tới. Lúc đi đến bên người Vương Vũ, Diệp Khiêm rất nghiêm túc nói: "Có thể hay không cho ta vài phút?"

"Ừ!" Vương Vũ không có chút nào dây dưa, gật đầu đồng ý.

Diệp Khiêm có chút cười cười, nói tiếp: "Giúp ta tạm thời chiếu cố Tần Nguyệt, ta qua bên kia nhìn một chút." Vừa nói ánh mắt hướng một nơi hẻo lánh cách đó không xa nhìn lướt qua.

Nghe được Diệp Khiêm nói muốn nàng chiếu cố Tần Nguyệt, Vương Vũ vốn muốn cự tuyệt, thế nhưng mà thấy bộ dạng nghiêm túc của Diệp Khiêm, lời đến bên miệng không khỏi nuốt xuống."Ngươi đi vào trong đó làm cái gì?" Vương Vũ quan tâm hỏi.

"Ta cảm giác được có người một mực theo dõi ta cùng Tần Nguyệt, ta không biết mục tiêu của hắn rốt cuộc là ai, cho nên muốn đi qua xem thế nào." Diệp Khiêm thản nhiên nói.

Tuy Diệp Khiêm nói rất bình thản, nhưng là Vương Vũ vẫn cảm giác được một tia nguy hiểm cùng không khí khẩn trương, nói: "Hay là ta dẫn người đi qua, ngươi ở tại chỗ này."

Diệp Khiêm nhàn nhạt nở nụ cười, nói: "Các ngươi không phải là đối thủ của hắn."

Nếu là lúc trước, Vương Vũ nhất định sẽ cho rằng Diệp Khiêm là xem thường nàng, rất không phục; bất quá không biết vì cái gì hôm nay nghe được Diệp Khiêm nói như vậy, nàng lại chỉ cảm nhận được sự quan tâm của hắn giành cho nàng. Chẳng lẽ nàng thật sự thích hắn? Vương Vũ âm thầm nghĩ, ánh mắt không khỏi nhìn về phía Diệp Khiêm. Kỳ thật, tên lưu manh này nhìn kỹ thì thật sự rất có nam tính, lúc hắn nghiêm túc trông thật là hấp dẫn.

"Ngươi cẩn thận một chút." Vương Vũ quan tâm nói, "Nhớ kỹ, đừng đem sự tình náo quá lớn, ngươi bây giờ rất phiền toái."

Diệp Khiêm mỉm cười nhẹ gật đầu, quay người hướng nơi hẻo lánh đi đến. Đi được một đoạn, rồi lại quay người lại đi đến bên người Vương Vũ, tiến đến bên tai nàng nhẹ giọng nói: "Kỳ thật lúc ngươi không tức giận bộ dáng thật sự rất mê người." Nói xong, vậy mà nhẹ nhàng ở bên tai Vương Vũ thở ra một hơi khí nóng.

Vương Vũ chỉ cảm thấy một cổ cảm giác truyền đến, nhịn không được có chút mất phương hướng, một vòng đỏ ửng lặng lẽ xuất hiện trên đôi má. Nhìn thấy bóng lưng Diệp Khiêm rời đi, ngực Vương Vũ tựa như có con nai đang không ngừng đi loạn lấy.

Động tác đi đường của Diệp Khiêm nhìn như rất chậm, thế nhưng mà trong nháy mắt liền biến mất ở trước mặt mọi người. Những cảnh sát kia thấy Vương Vũ vậy mà để cho Diệp Khiêm rời đi, không khỏi có chút sửng sốt."Vương Vũ, ngươi như thế nào không bắt hắn mà còn thả hắn đi?" Dương Vĩ nhỏ giọng nói. Hắn đã lĩnh giáo qua Tần Nguyệt bá đạo, cũng không dám lớn tiếng nói ra, vạn nhất chọc giận nàng sẽ không tốt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Gia Dan Nguyen17 Tháng tám, 2020 16:33
BH cập nhật vậy ad
BÌNH LUẬN FACEBOOK