Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Siêu Cấp Binh Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Ngươi đừng quên chúng ta đêm nay còn phải đi vũ hội ah, ngươi không phải là muốn để cho ta đi một mình chứ?" Dừng một chút, Tần Nguyệt nói tiếp.

"Sao có thể, chuyện đã OK rồi, ta đây không phải đang chuẩn bị gọi điện thoại cho ngươi tới đón ta sao, không nghĩ tới ngươi vậy mà chính mình tìm tới, chúng ta thật đúng là Tâm Hữu Linh Tê ah." Diệp Khiêm làm mặt lơ nói.

Nói xong, quay đầu hướng những cảnh sát kia phất phất tay, nói: "Các vị, chào tạm biệt gặp lại sau, có thời gian mà nói ta sẽ trở lại thăm các ngươi, ta còn có rất nhiều chuyện để kể."

"Thôi đi pa ơi..., đều là thổi lung tung, chúng ta sẽ không tin tưởng." Những cảnh sát kia khinh thường nói.

Diệp Khiêm ha ha nở nụ cười, xoay người tay phải tự nhiên ôm bả vai Tần Nguyệt, tiến đến bên tai Tần Nguyệt, nhẹ giọng nói: "Chúng ta về nhà thôi." Bộ dáng kia muốn nhiều mập mờ có nhiều mập mờ, lại để cho những cảnh sát trong cục nguyên một đám không ngừng hâm mộ, người ta là nam nhân, mình cũng là nam nhân, tại sao lớn lên lại khác nhau như vậy? Người ta có thể ôm hot girl tựa Thiên Tiên, chính mình lại chỉ có thể mỗi ngày xem JAV.

Hung hăng liếc Diệp Khiêm, Tần Nguyệt nói: "Mau buông ra, bằng không thì ngươi cũng đừng trách ta không khách khí."

"Hắc hắc, ngươi không phải là bạn gái của ta sao, nam nhân ôm bạn gái của mình là chuyện rất bình thường nha." Diệp Khiêm hắc hắc vừa cười vừa nói. Tần Nguyệt quẩy người một cái, thế nhưng mà nàng đâu phải là đối thủ của Diệp Khiêm, căn bản là tránh thoát không được, trong nội tâm nàng tức giận bất bình, tuyệt không có thể đẽ Diệp Khiêm dễ dàng chiếm tiện nghi như vậy. Vì vậy, thuận tay hung hăng bấm một cái vào bên hong của Diệp Khiêm."Ah..." Diệp Khiêm bị đau, nhịn không được quát to một tiếng, một bộ dáng đáng thương nhìn Tần Nguyệt, nói: "Ngươi lần sau có thể hay không đổi địa phương khác? Như thế nào mỗi lần véo đều là cùng một chỗ?"

Tần Nguyệt lườm Diệp Khiêm, mặc kệ hắn. Tần Nguyệt vẫn lái chiếc Lamborghini Aventador, làm cho những cảnh sát trông thấy Diệp Khiêm ôm Tần Nguyệt lúc đi qua, lập tức sợ hãi thán phục không thôi, xem ra tiểu tử này diễm phúc thật đúng là con mẹ nó không nhỏ, có một người bạn gái chẳng những lớn lên dẹp tựa Thiên Tiên, lại còn là tiểu phú bà.

"Chúng ta đi đâu?" Sau khi lên xe, Diệp Khiêm hỏi.

"Khách sạn!" Tần Nguyệt thản nhiên nói.

"À?" Diệp Khiêm quá sợ hãi, mặc dù nói mình có chút ưa thích Tần Nguyệt, thế nhưng mà cái này phát triển cũng quá nhanh a. Diệp Khiêm che lồng ngực của mình, yếu ớt hỏi: "Ngươi... Ngươi không phải là muốn đối với ta làm cái gì chứ? Ta cũng không phải là người tùy tiện, chúng ta nhận thức thời gian còn ít, có thể hay không bồi dưỡng một chút cảm tình rồi nói sau?"

Chứng kiến bộ dáng củaDiệp Khiêm, Tần Nguyệt nhịn không được "Phốc phốc" một tiếng nở nụ cười, ôn nhu liếc Diệp Khiêm, nói: "Ngươi nghĩ thì hay lắm. Ngươi vài ngày không có tắm rửa, một thân toàn mùi mồ hôi."

Diệp Khiêm kéo y phục của mình lên hít một hơi nói: "Đây là mùi nam nhân. Mùi nam nhân, ngươi hiểu không?"

"Mùi nam nhân? Ta thật đúng là không có nhìn ra ngươi mà cũng có mùi nam nhân." Tần Nguyệt nói, "Trước khi đi khách sạn, ta mang ngươi đi một nơi."

"Nơi nào?" Diệp Khiêm tò mò hỏi.

Tần Nguyệt nhìn từ trên xuống dưới đánh giá Diệp Khiêm, nói: "Ngươi không phải là muốn ăn mặc như này đi tham dự vũ hội? Ngươi không biết xấu hổ nhưng ta thì có. Trước mang ngươi đi mua quần áo, sau đó đi khách sạn tắm rửa thay đổi."

Diệp Khiêm cúi đầu xem xét trang phục của bản thân, hình như là có chút không thích hợp dể tham dự loại vũ hội này, tham gia vũ hội hóa trang thì còn may ra."Ta cũng muốn thay bộ đồ khác nhưng mà ta không có tiền mua quần áo." Diệp Khiêm nói.

"Ngươi đã đáp ứng làm bảo tiêu cho ta, ta trước thay ngươi thanh toán, về sau lại trừ tiền lương của ngươi." Tần Nguyệt nói, "Một đại nam nhân, không có đồ tham dự vũ hội thì sao được, nếu để cho người khác trông thấy, còn tưởng rằng ta ngược đãi công nhân."

"Người khác sẽ không cho rằng ta là tiểu bạch kiểm ngươi bao dưỡng chứ?" Diệp Khiêm nói.

"Ngươi? Giống cục than đen thì có, ở đâu mà như là tiểu bạch kiểm?" Tần Nguyệt nói móc nói.

Diệp Khiêm phiền muộn chính mình làn da có chút đen, nhưng đây chính là màu đồng cổ a, sao có thể hình dung thành than đen? Cái này cũng quá đả kích người. Có chút bĩu môi, Diệp Khiêm đem chỗ ngồi hạ thấp chút nằm xuống, có chút híp mắt mặc kệ nàng.

Tần Nguyệt lườm Diệp Khiêm, cũng không nói gì thêm, chỉ là trong nội tâm âm thầm thầm nghĩ, có phải mình nói chuyện nặng lời, làm bị thương tâm tự kỷ của hắn? Dù sao hắn là nam nhân mà, rất xem trọng mặt mũi. Thế nhưng mà, cũng không thể làm cho mình nói hắn là một tiểu bạch kiểm? Kỳ thật nàng nào đâu biết rằng, Diệp Khiêm c lúc này đang nằm thoải mái ở trên ghế ngồi, trong đầu đầy tư tưởng hèn mọn bỉ ổi. Con mắt mê đắm nhìn chằm chằm vào làn da trắng noãn ở dưới váy ngắn của Tần Nguyệt, tưởng tượng nếu như cùng Tần Nguyệt ở trên xe chấn động thì thật là tuyệt.

Không bao lâu, xe dừng lại tại một cửa hàng xa hoa. Tần Nguyệt nhìn thấy Diệp Khiêm không biết đã ngủ say từ lúc nào, có chút sững sờ, khoảng cách gần cẩn thận nhìn khuôn mặt của hắn, hỗn đản này lớn lên cũng rất anh tuấn, nhất là trên mặt lại có vết sẹo mờ, lại để cho cả người hắn tràn đầy một cổ nam nhân khí tức. Tiểu tử này cũng không biết đang mơ mộng cái gì, khóe miệng có chút hướng lên câu dẫn, lộ ra một vòng giống như cười mà không phải cười bộ dáng tươi cười. Sững sờ nhìn Diệp Khiêm trước mặt, Tần Nguyệt thậm chí có chút ít ngây dại, một loại rất cảm giác kỳ quái lặng lẽ bò chạy lên não, nhịn không được có chút khom lưng đi xuống.

Đang lúc Tần Nguyệt có chút khống chế không nổi dòng suy nghĩ của mình, muốn hôn lên bờ môi của Diệp Khiêm, bỗng nhiên phát hiện ánh sáng trong con mắt của Diệp Khiêm. Tần Nguyệt hơi sững sờ, lập tức minh bạch, tiểu tử này căn bản cũng không có ngủ, rõ ràng là giả bộ ngủ nha.

Thấy Tần Nguyệt thời gian dài như vậy còn không có hôn xuống, Diệp Khiêm nhịn không được mở to mắt, có chút cười cười, ranh mãnh nói: "Nguyệt Nguyệt, có phải hay không có chút kìm lòng không được?"

Tần Nguyệt tức giận trừng mắt liếc hắn một cái, hướng phần eo của hắn hung hăng bấm một cái, lúc này mới vội vội vàng vàng xuống xe hướng thang máy đi đến."Ta đây là làm sao vậy? Vừa rồi như thế nào làm ra loại chuyện này?" Tần Nguyệt e lệ thầm nghĩ, "Cái kia tiểu hỗn đãn, cũng dám trêu cợt chính mình, hừ!"

Diệp Khiêm hắc hắc nở nụ cười, cuống quít hấp tấp đuổi theo. Khi thấy gương mặt của Tần Nguyệt, Diệp Khiêm trong nội tâm hơi có chút chột dạ, vốn định nói vài lời trêu chọc thì lời nói đến bên miệng liền ngạnh sanh nuốt xuống. Lúc này, tốt nhất là không trêu chọc nàng. Nhớ tới vừa rồi khoảng cách gần như vậy nhìn thấy gương mặt trắng noãn, mắt to, lông mi dài tuyệt mỹ của Tần Nguyệt, nhịn không được làm cho tâm hồn nhốn nháo.

Bởi vì vừa mới xảy ra một màn xấu hổ như vậy, Tần Nguyệt cũng không có ý tứ cùng Diệp Khiêm nói chuyện, gương mặt khôi phục bộ dáng lạnh như băng trước kia, thế nhưng mà trong nội tâm lại nhịn không được âm thầm nghĩ đến chuyện vừa rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK