• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Dờ

Có người bên cạnh, lộ trình dài không còn cô đơn như trước.

Nhưng có thêm người thì sẽ luôn vô thức để ý. Lúc Tần Sấm nhìn tấm kính xe bên phải, ánh mắt của Thu Thu cũng đuổi theo anh, hai người chạm mắt nhau một giây, Thu Thu ngọt ngào nở nụ cười với Tần Sấm.

Sợ Thu Thu không quen với cái tên mới, Tần Sấm rảnh ra lại gọi Thu Thu, ban đầu Thu Thu chưa kịp phản ứng, kêu thêm mấy lần sau, cậu có thể nhận ra được Tần Sấm đang gọi mình.

Lái xe trên đường cao tốc không rảnh tay uống nước được, Tần Sấm trước kia chỉ có thể chịu khát tới khi không chịu được nữa mới tìm chỗ đỗ xe để uống, bây giờ chỉ cần hất cằm về bình trà rồi chu môi, Thu Thu sẽ nhanh nhẹn mở nắp bình ra rót một chén trà nhỏ, tri kỷ thổi nguội mới đưa cho Tần Sấm.

Thu Thu rất ngoan, cậu cũng khá hứng thú với chuyện lái xe, trừ việc bưng trà rót nước thì đa số thời gian cậu đều tập trung nhìn phía trước, thỉnh thoảng tò mò đánh giá xem thao tác trên bảng điều khiển.

Đến 3 giờ sáng xe xuống khỏi đường cao tốc, may mà lúc này đi vào chợ rau quả sẽ không bị tắc, nhưng Tần Sấm gặp một vấn đề khác lớn hơn.

Ông chủ thuê xe này 5 giờ sáng mới mở cửa bán hàng, bây giờ hai người về nhà cũng không kịp, ngồi trong xe thì nhất định sẽ ngủ mất, ngủ được một giờ lại phải tỉnh, quá mức khổ cực.

Điều hòa mở cả ngày, không khí không tốt, mở cửa sổ cho thoáng gió thì nóng chảy mỡ còn làm mồi cho muỗi, người ngợm toàn mồ hôi dính ở sau áo thật sự quá khó chịu.

Tần Sấm vỗ đầu, rút chìa khóa, ra hiệu cho Thu Thu xuống xe.

Thu Thu mơ màng theo Tần Sấm đi xuống, đầu óc phỏng chừng cũng đã mệt rã rời, tay nhỏ vỗ hai má, sợ bị Tần Sấm bỏ lại, cậu vô thức túm lấy góc áo của anh.

"Hê." Tần Sấm vui vẻ, đi chậm lại để Thu Thu đuổi kịp.

Hai người đi vào một quán thịt nướng, vùng này rất nhiều xe vận tải ra vào, nơi thú vị nhất chính là chợ đêm, rạng sáng ba bốn giờ vẫn còn nhiều bàn ngồi chật kín.

Bàn bên hò hét khí thế, than nướng là loại than rẻ tiền nhất, dầu mỡ chảy xuống phát ra tiếng lách tách vui tai, gió nóng thổi đến đưa mùi hương đặc thù của quán thịt nướng bay đi, thêm cả mùi ớt cay mà dân bản xứ thích nhất, tức thì, cơn buồn ngủ của Thu Thu bay sạch.

Hôm nay mới chỉ ăn bữa sớm, nếu không phải vì buồn ngủ thì bụng Thu Thu đã đánh trống từ lâu.

Tần Sấm tiện tay chọn mấy xiên thịt, thấy dáng vẻ cẩn thận rụt rè của Thu Thu, anh đưa cái rổ cho cậu, bảo cậu tự chọn.

Mỗi lần chọn xiên thịt nào đó, Thu Thu đều đưa mắt lén nhìn Tần Sấm. Anh biết cậu đang hỏi ý mình nên không dám tự tiện lấy, Tần Sấm bèn đi ra nói chuyện với ông chủ, lúc này Thu Thu mới tự nhiên hơn.

Tần Sấm coi như khách quen của chỗ này, lần nào về Trùng Khánh vào ban đêm cũng tới quán này ăn một bữa.

Ông chủ bận bịu không ngừng, thuần thục quét gia vị lên xiên thịt, miệng ngậm một điếu thuốc, híp mắt lại vì khói xông lên, nói với Tần Sấm, "Về rồi hả? Lần này đi đâu thế?"

"Vân Nam chứ đâu, chở chuối." Tần Sấm rút một điếu thuốc trong bao ra kính ông chủ. Điếu trên miệng chưa hút hết, ông chủ nhận lấy rồi cài ở sau tai.

"Tài xế các cậu cá kiếm phết đấy, đi đây đi đó vui biết bao nhiêu, ở nhà chỉ tổ mụ người."

Tần Sấm cũng châm thuốc cho mình, quạt quạt khói trước mặt mình, "Ôi giời, kiếm cái gì đâu. Cả ngày dầm mưa dãi nắng, cứ như mấy ông hóa ra lại ổn định. Chạy xe cứ có cảm giác không có tương lai, chân không chạm đất mà, không yên tâm."

Nói chuyện phiếm chẳng qua chỉ là khách sáo qua lại, hai người cười nói một lát, vừa lúc Thu Thu đã chọn xong, giơ cái rổ đi tới chỗ Tần Sấm.

"Xong rồi?" Tần Sấm thuận miệng hỏi, nhận lấy cái rổ rồi đưa cho ông chủ.

Ông chủ quán nhận lấy rồi ném điếu thuốc đã cháy sát đầu lọc xuống chân giẫm, đánh giá Thu Thu từ trên xuống dưới, "Gái nhà ai đây?"

Cũng không trách ông chủ nhận nhầm Thu Thu thành con gái được, dáng vẻ Thu Thu gầy teo nhỏ nhắn, cao hơn con gái bình thường một chút nhưng lại không cao như đàn ông, cậu mặc cái áo phông nam rộng thùng thình, tóc còn dài chấm vai.

Tần Sấm không biết nên trả lời thế nào, may mà Thu Thu không nghe hiểu, sẽ thấy không xấu hổ.

Ông chủ thấy dáng vẻ muốn nói lại thôi của Tần Sấm, cười nói: "Hả? Tìm cô gái nhỏ này ở đâu đấy? Vợ hả?"

Nếu thật thì tốt quá, tiếc là không phải. Tần Sấm cười khổ một tiếng, chuyển đề tài, "Thôi mau nướng hộ tôi cái." Dứt lời, anh dẫn Thu Thu đi tìm bàn ngồi.

Ông chủ vui ra mặt, mặc định luôn là Tần Sấm ngầm thừa nhận, cao giọng gọi: "Không uống à?"

"Không." Tần Sấm lắc đầu, "Năm giờ phải lái tiếp rồi, lấy hai coca thôi."

Đợi hai mươi phút đồ ăn mới bưng lên, Tần Sấm nhìn đống ớt đỏ lòm sợ Thu Thu không ăn được, có điều anh lo thừa rồi, Thu Thu không kén ăn, môi bị cay tới đỏ bừng nhưng vẫn ăn rất ngon lành.

Sắp năm giờ, Tần Sấm mang cậu tới chợ rau quả, chỉ một giờ thôi mà hàng quán và xe hàng đến đã chật kín.

Chợ rau quả ồn ào náo nhiệt, người ra vào không ngớt, đừng nói lái xe, đi bộ vào còn khó.

Ấy mà ông chủ còn thúc giục, "Chạy xe tới bên này đi."

Tần Sấm leo lên xe, Thu Thu cũng không dám chần chừ, theo sát sau anh. Bóp còi hai tiếng, dòng người chật kín bên dưới dần tản ra lấy lối đi.

Điểm mù rất nhiều, Thu Thu lại không giao tiếp được với anh, Tần Sấm đành vươn cổ ra gọi hai người khuân vác, "Lão sư*, căn xe giùm em với."

*(Có vẻ như) Trùng Khánh không gọi sư phụ (师傅) mà gọi lão sư(老师), hoặc lão sư -er (老师儿).

Bẻ lái hết cỡ, Tần Sấm nhìn công nhân khuân vác ra hiệu thông qua kính chiếu hậu rồi dần buông vô lăng, đuôi xe dịch vào được một chút.

Cũng may là mọi người cũng tinh ý, thấy xe đang lùi thì hỗ trợ nhau ra hiệu.

Hạ phanh tay xuống, lúc này Tần Sấm mới chú ý đến Thu Thu, cậu đang ghé vào cửa kính quan sát xung quanh, nghe được tiếng động cơ xe dừng hẳn thì quay đầu lại vui vẻ vỗ tay.

"Hê." Tần Sấm nhếch miệng cười, "Giỏi không." Không có kinh nghiệm thì không dám lái vào trong chợ đâu.

Thu Thu sùng bái nhìn anh, Tần Sấm bắt đầu thao thao bất tuyệt, "Trước kia vào chợ rau quả nhiều lần rồi, còn nhiều người hơn thế này."

Tuy Thu Thu không hiểu nhưng có thể nhìn ra được vẻ mặt khoe khoang đắc ý của Tần Sấm, cậu cũng cười theo.

Đỗ xe xong, Tần Sấm mang quần áo và vỏ chăn ở trên xe xuống, Thu Thu cũng đi xuống giúp anh xách đồ.

Tần Sấm không để ý lắm, nói chuyện với ông chủ, "Dạo này làm ăn thế nào? Xe hàng này bao lâu thì bán xong?"

"Một ngày là xong."

Hoa quả chuyển từ Vân Nam về đều được đưa ra bán ngay, thời gian rảnh này Tần Sấm có thể về nhà ngủ một giấc, sau đó đưa xe đi bảo dưỡng.

Xong xuôi mọi việc thì đã là 6 giờ sáng, đầu Tần Sấm đặc sệt như keo, lái xe mang Thu Thu về nhà. Anh có một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách trong thành phố.

Tuy nói là nhà, thực ra chỉ là chỗ dừng chân sau khi về Trùng Khánh. Nửa tháng không ai quét tước dọn dẹp, bụi bám một tầng dày.

Đuổi Thu Thu vào phòng tắm bảo cậu tắm rửa sạch sẽ, sau đó anh chuẩn bị khăn mặt bàn chải mới cho cậu. Trong lúc chờ, Tần Sấm đánh vật với cái giường, mỗi lần đổi vỏ chăn với drap giường đều như tra tấn.

Đàn ông thô kệch làm kiểu gì cũng không đẹp, drap giường trải ra nhăm nhúm, chăn lồng vào bị đùn lên một đống. Thu Thu lau tóc đi ra, đúng lúc nhìn thấy dáng vẻ sứt đầu mẻ trán của Tần Sấm.

"Xong rồi?" Tần Sấm ném cái chăn trên tay ra, giận dữ nói: "Tý nữa đi ra làm tiếp vậy."

Thu Thu không hiểu lời anh nói, thấy Tần Sấm đi ra khỏi phòng, cậu đứng bên giường nhìn đống bùi nhùi kia, ôm chăn lên trải lại drap giường, cũng lồng lại vỏ chăn.

Tới lúc Tần Sấm tắm xong quay lại, hai người đều ngẩn người. Tần Sấm giật mình vì Thu Thu đã dọn giường ngăn nắp sạch sẽ, nhìn mà thấy thích mắt.

Mà Thu Thu thì còn đang ngạc nhiên vì Tần Sấm vừa cạo râu, như đổi thành người khác vậy, sạch sẽ gọn gàng hơn nhiều, trông trẻ ra thấy rõ so với lúc râu ria đầy mặt.

Thấy Thu Thu ngẩn ngơ nhìn mình, Tần Sấm vuốt cái cằm bóng loáng, "Không quen à?" Tắm rửa xong thoải mái dễ chịu, Tần Sấm lười dọn phòng bên kia cho Thu Thu, dù sao bọn họ cũng không ở đây lâu, thôi thì ngủ chung đi.

Tần Sấm vỗ vỗ gối đầu, nằm xuống nói: "Ngủ ngủ ngủ, có chuyện gì mai nói sau."

Điều hòa để 24 độ, hai người đắp chăn dính vào gối là ngủ ngay, ngủ trên giường thoải mái hơn trên xe rất nhiều, giường vừa mềm vừa lớn, không bị đau xương sống đau thắt lưng, lại còn có thể trở mình thật thoải mái, vì vậy khi Thu Thu trở mình lăn vào trong lồng ngực anh, anh vẫn chưa có cảm giác gì.

Tần Sấm tỉnh lại thì đã là sáng ngày hôm sau, đầu óc còn chưa tỉnh hẳn, trong lồng ngực có một cái gì đó rất ấm áp khiến anh kìm lòng không đặng muốn ôm chặt hơn.

Buổi sáng là lúc đàn ông hưng phấn nhất, Tần Sấm lấy hai chân kẹp chặt, cọ cọ dụi dụi người trong lòng, đầu chỉ nghĩ được một chữ, phê.

Vừa vặn thoải mái, mơ hồ ngửi thấy mùi sữa tắm thơm thơm, quả thật không muốn buông tay.

Thu Thu bị ôm đến hít thở không nổi, cậu hơi giãy ra, miệng khẽ phát ra tiếng rầm rì, ngước cổ lên muốn hít khí.

Lồng ngực tê dại, còn có hơi thở nóng ướt phả vào, Tần Sấm cúi đầu thấy khuôn mặt đang ngủ của Thu Thu. Đang nửa mê nửa tỉnh, anh giật mình buông tay ra.

"Chết..." Tần Sấm vuốt mặt, khẽ kêu, "Ngủ mụ cả đầu, còn tưởng là cô nàng nào."

Thấy Thu Thu chưa tỉnh, không có người ôm chặt thì thoải mái chép miệng ngủ tiếp.

Nhìn khuôn mặt nam nữ khó phân biệt này, đầu óc vừa tỉnh của Tần Sấm lại trở nên mịt mù, anh cúi đầu đánh giá Thu Thu, "Ha, đùa chứ nhìn xinh phết... cũng không thấy bị cháy nắng..."

Cảm giác nước miếng chắp chảy tới mặt Thu Thu rồi, Tần Sấm mới hồi thần, nghiêm mặt xoa xoa miệng.

Nửa người Thu Thu lộ ra khỏi chăn, Tần Sấm thuận tay kéo chăn lên cho cậu rồi mới dậy đánh răng rửa mặt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK