• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Dờ

Mùi rượu khó ngửi phả ra, Thu Thu nhíu mày đẩy Tần Sấm, "Ưm!"

Càng giãy giụa thì Tần Sấm càng lấn tới, anh đè thắt lưng Thu Thu lại, vô sỉ hà hơi vào mặt cậu, "Rượu khó ngửi đến vậy sao?"

Thu Thu nhăn nhó khuôn mặt đỏ bừng, hai tay đánh lên ngực Tần Sấm, nói gì đó mà Tần Sấm nghe không hiểu.

Như một tên thủ lĩnh thổ phỉ đi cướp dâu, Tần Sấm mặt dày ôm lấy Thu Thu, cúi xuống đầu vai cậu.

"Nói tiếng gì nghe như chim, không hiểu." Tiếng cười vang lên bên tai cậu, nóng như lửa đốt.

Tần Sấm kỳ cục quá, nhưng Thu Thu cảm thấy cậu còn kỳ cục hơn, rõ ràng nên tức giận nhưng tại sao cậu lại thẹn thùng đến nóng cả người thế này.

Tần Sấm uống rượu xong thì thân thể cực nóng, đang mùa hè nóng chảy mỡ mà hai người còn ôm ấp nhau, nóng như hai cái lò.

Tần Sấm cởi trần, cơ bắp dẻo dai trói buộc Thu Thu. Đáng giận nhất là cậu càng trừng mắt với Tần Sấm thì anh càng cười một cách vô liêm sỉ.

Uống rượu xong sao lại thành ra thế này? Thu Thu bất đắc dĩ, nhẹ nhàng rụt vai gọi, "Sấm ca..."

"Hửm?" Tần Sấm nhướn mày, tuy không hiểu ngôn ngữ của cậu nhưng anh vẫn chờ mong nghe cậu nói.

Thu Thu muốn anh buông tay ra để về khách sạn ngủ, tầm này còn đứng giữa đường ôm ấp thì ra thể thống gì.

"Sấm ca..." Thu Thu phát hiện ra, chỉ cần cậu gọi Tần Sấm, anh sẽ ngẩn ngơ nhìn cậu, tay buông lỏng ra rất nhiều.

"Gọi tiếng nữa đi!" Tần Sấm cao giọng kéo Thu Thu về khách sạn.

Thu Thu gọi anh suốt dọc đường đi về, nếu Tần Sấm thấy cậu không gọi nữa thì sẽ quay đầu lại giục.

Tần Sấm uống nhiều thật nhưng chưa say lắm, chỉ là đầu óc lửng lơ bay bổng, bắt đầu rượu vào lời ra.

Vừa về phòng, Thu Thu đỡ anh nằm xuống giường, Tần Sấm nhảy dựng lên ưỡn ngực nói: "Thu Thu, ngửi thử một chút, mùi rượu có khó ngửi không?"

Thu Thu chẳng biết Tần Sấm lại trúng gió gì nữa, cậu không khỏe như anh nên không làm gì được, chỉ có thế đứng im mà nhìn.

"Như này không ngủ được." Tần Sấm vừa cởi quần vừa đi vào phòng tắm, "Anh tắm cái đã."

Không biết Tần Sấm muốn làm gì, lảo đảo liêu xiêu bước đi làm Thu Thu hoảng sợ, vội đi ra đỡ lấy anh.

"Tắm! Thu Thu! Em có ngửi thấy không! Hôi!" Từng từ nhảy ra khiến đầu óc Thu Thu run rẩy.

Bình thường Tần Sấm đâu chú ý việc tắm rửa, nửa tháng không tắm là chuyện bình thường, giờ có rượu vào bắt đầu nhiễu sự.

Hai người đánh vật trong phòng tắm, Tần Sấm không chịu tắm cho tử tế, khua vòi sen tưới ướt đầu Thu Thu, ép cậu cũng phải cởi quần áo ướt ra.

Thu Thu thật sự hết cách, vừa đề phòng Tần Sấm đụng chân đụng tay, vừa bôi sữa tắm lên người mình.

Hai người chen dưới vòi sen mà tắm, Tần Sấm chăm chú thị gian Thu Thu, nhìn bàn tay nhỏ của cậu xoa xoa bọt xà phòng trên người, lòng ngứa ngáy không chịu nổi.

Tay không nghe não chỉ đạo, anh kìm lòng không nổi, thò tay xuống nắm lấy phía dưới của Thu Thu.

Nơi quan trọng bị nắm lấy, Thu Thu thét lên, "Á!"

Tần Sấm cười to, lưu manh nói: "Thu Thu, chim của em nhỏ thế..."

Người đứng đắn sẽ chẳng bao giờ nói ra lời này, Thu Thu chấn động, tim đập thình thịch. Không thể nói lý với người say, cậu tức giận rửa sạch người rồi lấy khăn lau khô, trần truồng đi ra ngoài lấy quần áo mới để mặc.

Tần Sấm vẫn không biết xấu hổ, thấy bờ mông nhỏ của Thu Thu thì không rời mắt nổi, cũng trần như nhộng theo ra ngoài.

Thấy Thu Thu tìm quần áo trong túi, Tần Sấm bước nhanh qua đoạt lấy cái quần trong tay cậu, "Cái này mới mua! Để mặc ra ngoài!"

Sau đó lấy cái áo phông từ trong túi ra, nói với Thu Thu, "Mặc... mặc cái áo này của anh!" Không cần mặc quần.

Thu Thu nào biết được tâm tư của Tần Sấm, có cái để mặc là được, Thu Thu không để ý.

Nhìn không nổi con trym khổng lồ của Tần Sấm đang phơi ra, Thu Thu lấy quần ra cho anh mặc. Anh cố tình không mặc, nghênh ngang nằm xuống giường.

"Sấm ca!" Thu Thu nóng ruột, đuổi theo muốn Tần Sấm phải mặc quần.

Tần Sấm đắc ý nói, "Ầy! Kêu vài tiếng nữa đi, xin anh thì anh sẽ mặc."

Thu Thu chỉ nghe hiểu chữ "ầy", còn lại thì không biết, "Sấm ca!"

Quần đưa tận tay Tần Sấm rồi, trước đây chỉ có mẹ mới hầu hạ Tần Sấm đến mức này.

Làm sao nói lý được với lưu manh? Huống hồ trong nhận thức của Thu Thu, Tần Sấm không phải là lưu manh, anh là người tốt, chỉ là rượu vào hơi vô liêm sỉ mà thôi.

Thu Thu mệt rồi nên không từ chối ngủ cùng Tần Sấm, dùng tay làm gối quay lưng về phía anh mà ngủ.

"Chậc." Đến lượt Tần Sấm không vui, anh lật người cậu lại, "Đừng quay lưng với anh ngủ."

"Sấm ca..." Bây giờ Thu Thu gọi chữ này vô cùng trôi chảy, giọng mềm nhũn, như thể Tần Sấm là mối liên hệ duy nhất giữa cậu với hoàn cảnh lạ lẫm này, trừ anh ra cậu không tin tưởng ai khác, chỉ có Tần Sấm mà thôi.

Càng nghĩ, Tần Sấm càng muốn tiến thêm một bước nữa với Thu Thu.

Mùi rượu trên người đã nhạt đi, anh chống tay lên, trầm giọng nói: "Thu Thu..."

"Ưm?"" Thu Thu đảo đôi mắt lóng lánh nhìn anh.

"Đừng gọi ca nữa." Đêm dài tĩnh mịch, phòng chỉ có hai người nằm chung một giường, người đàn ông chếnh choáng men say, cậu nhóc cũng mơ màng đầu óc. Tất cả đều là cái cớ để Tần Sấm làm càn.

Anh vuốt ve khóe miệng cậu, "Lúc trước em gọi lão công rồi mà? Gọi lại nghe chút coi."

Nếu là người khác thì sẽ mắng vào mặt Tần Sấm là đồ vô lại, còn có khả năng sẽ bị ăn đánh.

Nhưng phản ứng của Thu Thu rất bình tĩnh, xem ra là không hiểu, nửa khuôn mặt núp trong chăn, chớp chớp mắt nhìn Tần Sấm.

"Lão công, gọi một tiếng đi." Tần Sấm bỏ chăn ra, anh muốn nhìn rõ mặt Thu Thu, "Lão công!"

Thấy Thu Thu vẫn mờ mịt, Tần Sấm chỉ vào anh, lặp lại, "Lão công..."

"Lão công..." Thu Thu chần chừ một lát mới nhẹ giọng gọi, giọng cậu rất khẽ, giống như là không tự tin.

Thỏa mãn ý đồ lưu manh, Tần Sấm được đằng chân lân đằng đầu, "Chuẩn rồi! Lão công! Gọi lại lần nữa, lão công!"

Ỷ vào việc Thu Thu không hiểu để chiếm hời, Thu Thu tỉnh tỉnh mê mê nhìn anh, thấy Tần Sấm liên tiếp lặp lại hai chữ này thì cũng đọc theo, "Lão công..."

Những chữ khác Thu Thu phát âm đều không tốt, ngay cả "Sấm ca" cũng gọi không rõ ràng, ấy thế mà hai chữ lão công thì phát âm vô cùng tiêu chuẩn.

Tần Sấm hơi buồn ngủ, nhưng cái thói rượu vào lời ra, lèm bèm rất nhiều, "Thu Thu... về sau cứ gọi như vậy đi, biết chưa?"

"Gọi rồi thì phải nhận trách nhiệm! Về sau cho em vào hộ khẩu! Phải..." Tần Sấm ngừng lại một chút, "Phải gọi là Tần Thu Thu! Đúng! Tần Thu Thu!"

"Bên Lào còn người thân hay không? Đến lúc đó kết hôn phải mời chứ nhỉ? Kết hôn xuyên quốc gia, chậc, lúc đó mở tiệc cưới ba ngày ba đêm, em nói xem vậy được không?"

Thu Thu bị Tần Sấm lải nhải đến hết cách, bèn đưa tay bịt miệng anh lại, ồn muốn chết.

- -------------

Chữ khác thì phát âm như shit, lão công thì phát âm chuẩn, Thu Thu, em với bé Lộc có liên quan gì đến nhau không? 🐧

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK