• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Rose
Lý Như nhìn cô bạn bên cạnh, trong mắt lóe lên tia bát quái. Kể từ năm hai đại học Chân Tích chia tay bạn trai cho đến giờ, bên người ngay cả một con muỗi đực cũng không có, thế mà hôm nay cô lại chủ động đến bắt chuyện với một hàng xóm nam.

Là hàng xóm nha.

Lý Như đột nhiên cảm thấy hình như mình đã chọn một phòng cực kì tốt.

“Tình huống gì đây ~”

Đối với chuyện tình cảm, giọng nói của Lý Như lúc này cũng thêm vài phần phong lưu trêu ghẹo.

Chân Tích đã ở chung với cô rất lâu, dĩ nhiên nghe ra ý tứ trong giọng nói của cô.

“Sáng hôm nay anh ấy đến lấy bánh ngọt trong tiệm, em gái của anh ấy rất thích tớ.”

Chân Tích mở miệng giải thích, trong đầu lại nghĩ đến cô bé mặc đồng phục lần trước. Cô nhớ lại một chút, quả thật rất giống khuôn mặt vừa mới gặp khi nãy.

“A… Có em gái rồi à?” 

Lý Như hiểu lầm ý tứ “em gái”, trong giọng nói không khỏi có chút tiếc nuối. Chân Tích biết cô ấy suy nghĩ nhiều, cảm thấy buồn cười.

“Cậu nghĩ đi đâu vậy? Là em ruột.”

Máu bát quái của Lý Như lại sôi trào, thang máy dừng lại ở tầng 1. Chân Tích đi ở phía trước, sau đó đột nhiên dừng lại, Lý Như đi phía sau hoảng sợ, suýt chút nữa đã đụng vào lưng Chân Tích.

“Cậu sao vậy?”

Chân Tích nhếch môi, mở miệng nói: “Chỉ là tớ cảm thấy, thanh âm của anh ấy rất giống một người.”

Lý Như không vòng vo, lập tức hỏi: “Giống ai?”

“Mộ Dật.” Một giọng nữ bình thản vang lên. Lúc đầu Lý Như chưa kịp phản ứng, sau khi định thần, người cô sững lại một chút: “Ai?”

Lý Như rất quen thuộc với cái tên Mộ Dật này, bạn thân cô từ khi bắt đầu học đại học đến nay, trên Weibo điên cuồng “liếm” Mộ Dật, cho đến bây giờ cũng chưa từng dừng lại.

Bản thân các cô học chuyên ngành phát thanh viên, tuy rằng Chân Tích lúc nào cũng nói nhà mình bán bánh ngọt, nhưng Lý Như vẫn rất nhạy cảm với những âm thanh dễ nghe.

Lý Như nghĩ ngợi, cô cũng biết ID của Mộ Dật hình như ở Thương Thành.

“Cậu nói, cũng có khả năng đấy.”

Chân Tích nghe được lời nói của bạn tốt, rất phấn khích khi suy nghĩ của mình được đồng tình: “Thấy không? Cậu cũng thấy giống đúng không?”

“Tớ không nghe rõ anh ta nói chuyện, nhưng mà…” Lý Như khổ sở lắc đầu: “Nếu như là Mộ Dật, lại càng không thể có khả năng phát triển thành quan hệ gì đó với cậu nha, người ta là nam thần, ong bướm nhiều vô số, cậu còn không biết đang ở góc xó nào nữa.”

Chân Tích: “…”

Bạn tốt à, cậu làm tớ cảm thấy bị tổn thương đấy!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Phong-g Xu'ss08 Tháng mười một, 2019 14:34
ngắn nhưng hay
Avatar
duc nguyen26 Tháng mười một, 2019 17:21
hay nha, chỉ là có vẻ hơi ngắn, thanh thủy văn ư?
Avatar
Mai Nguyen08 Tháng ba, 2020 16:06
hay
Avatar
Ngọc Nguyễn08 Tháng ba, 2020 17:04
Hay lắm nha, chuyện tình cảm đơn giản , chân thật ♥️
Avatar
Phạm Huyền09 Tháng ba, 2020 16:57
9/3/2020.Hoàn🧡. Chuyện tình ngắn nhưng ngọt ngào quá đi Mỗi ngày anh sẽ lải nhải, khi ở bên cạnh em sẽ luôn nói chuyện, khi không ở bên cạnh em, cũng muốn gọi điện thoại cho em, nói đến khi hết pin, sạc pin rồi lại gọi. Mỗi ngày dùng âm thanh em thích gọi em dậy, mỗi ngày dùng âm thanh em thích chúc em ngủ ngon. Từ sớm đến muộn, từ nay đến hết đời. Anh là của em. Âm thanh được nhiều người yêu thích như vậy, cuối cùng, cũng chỉ thuộc về em.
Avatar
Bảo Linh21 Tháng ba, 2020 23:27
Nguyện mỗi ngày nói chuyện với em, nếu em bằng lòng, nếu em thích giọng của anh. Mỗi ngày anh sẽ lải nhải, khi ở bên cạnh em sẽ luôn nói chuyện, khi không ở bên cạnh em, cũng muốn gọi điện thoại cho em, nói đến khi hết pin, sạc pin rồi lại gọi. Mỗi ngày dùng âm thanh em thích gọi em dậy, mỗi ngày dùng âm thanh em thích chúc em ngủ ngon. Từ sớm đến muộn, từ nay đến hết đời.
BÌNH LUẬN FACEBOOK