• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ánh mặt trời chói chang chiếu vào. Lông mi Sở Bách hơi hơi động, lại vẫn không muốn mở mắt. Trong miệng giống như đang ngậm thứ thứ gì đó, thơm tho mềm mại, Sở Bách nhịn không được mút hai cái, bên tai lại truyền đến tiếng nữ nhân yêu kiều rên rỉ, nhu mị câu người. Chắc không phải đâu. Sở Bách vừa nghe, lập tức mở bừng mắt.

Đập vào mi mắt chính là hai bầu vú trắng nõn. Một bàn tay của mình còn đang cầm một bên, màu da đối lập làm trong lòng Sở Bách nổi lên một trận lửa nhỏ. Trên đầu còn có hai tiểu đậu đỏ, phấn phấn nộn nộn, mặt trên của một viên đậu đỏ còn có dính nước bọt của Sở Bách, sáng lấp lánh, hết sức đáng yêu. Ma xui quỷ khiến, Sở Bách lại đem viên đậu đỏ kia ngậm vào trong miệng, thật cẩn thận ở mặt trên liếm láp hai cái.

Hạ Cát bị khiêu khích trước ngực đánh thức, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ khó chịn. Sở Bách đột nhiên ngừng lại, ngẩng đầu vừa thấy, lại là em gái hàng xóm Hạ Cát. Mình thật là quá cầm thú, như thế nào lại có thể đối với em ấy làm ra việc này. Kỳ thật Hạ Cát chỉ nhỏ hơn so với Sở Bách một tuổi. May mắn nửa người dưới của hai người đều mặc quần áo, tối hôm qua mình cũng không có cảm giác gì, hẳn là không có phát sinh quan hệ.

"Anh Bách." Nữ sinh bị Sở Bách khơi mào tình dục còn chưa tiêu tan. Nói ra mấy chữ đều gợi cảm khác thường.

Đầu óc của Sở Bách lúc này là một mảnh hỗn độn, chỉ nghĩ nhanh chóng rời khỏi đây là cách tốt nhất. Lập tức bò ra giường ngay cả quần áo cũng chưa sửa sang lại liền chạy.

Nhìn bộ dáng Sở Bách chạy trối chết, khóe miệng Hạ Cát nổi lên một tia mỉm cười. Chính là muốn nhìn thấy cậu ta tâm loạn.

Suốt một ngày, Sở Bách cũng không có tâm tư đi học. Trong đầu óc đều là bộ dáng Hạ Cát trần trụi nửa người trên nằm ở trên giường, còn có bộ ngực mềm mại của cô, xúc cảm mềm nhẵn như vậy.

Cậu rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì? Sở Bách tự khiển trách mình. Cô vẫn chỉ là một cô gái nhỏ đơn thuần mà thôi.

Hai người học cùng một trường, trong nhà cũng cách gần nhau. Cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy. Chỉ là mỗi lần đụng phải Hạ Cát, toàn thân Sở Bách liền cứng đờ, chỉ có thể ra vẻ cao lãnh gật gật đầu rồi rời đi. Lưu lại Hạ Cát vẻ mặt vô tội phát ngốc tại chỗ.

Sở Bách sắp phải tốt nghiệp. Tốt nghiệp xong Sở Bách trực tiếp tiến vào làm ở công ty ba Sở. Vào ngày thứ Sáu, ba Sở sẽ vì Sở Bách tiến công ty làm nên mở tiệc rượu. Giới thiệu cậu cho những người cùng công ty để quen biết.

Sở Bách là tự mình tới Hạ gia đưa thiệp mời. Không nghĩ tới, ở dưới lầu, lại nhìn thấy Hạ Cát cùng một người nam sinh đang ở cạnh nhau. Trong lòng Sở Bách giận dữ, giống như nhìn thấy vợ của mình vượt tường, hận không thể lập tức đem hai người tách ra. Cậu còn chưa kịp động thủ, Hạ Cát liền đem nam sinh kia đẩy ra.

"Thật xin lỗi, tớ đã có người thích." Hạ Cát vẻ mặt xin lỗi.

"Không quan hệ, tớ có thể chờ cậu." Ai muốn ngươi chờ?

"Hạ Cát.. " Sở Bách đánh gãy cuộc đối thoại của hai người. " bác Hạ kêu em về nhà." Sở Bách vẻ mặt bộ dáng tôi là phụ huynh học sinh.

"Anh là?" Nam sinh vẻ mặt nghi hoặc.

"Anh ấy là anh trai hàng xóm của tớ, cũng là bạn bè tốt của tớ." Hạ Cát giải thích.

"Nhanh lên trở về." Không chờ nam sinh cùng cậu chào hỏi, Sở Bách vẻ mặt nghiêm túc liền đem Hạ Cát túm đi.

"Em cùng cậu ta có quan hệ gì?" ngữ khí Sở Bách rất khó chịu.

"Không có quan hệ gì cả!" vẻ mặt Hạ Cát vô tội.

"Vậy tại sao cậu ta lại ôm em?" Sở Bách giống như đang chất vấn người vợ vượt tường, miệng banh thành một cái thẳng tắp.

Hạ Cát nhún nhún vai, "Em làm sao biết? Chắc cậu ấy muốn ôm tạm biệt." Làm bộ làm tịch kênh kiệu, chắc là đang sốt ruột đi. Dù sao cô mới không phải là thấy Sở Bách tiến lại đây nên mới không né tránh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK