Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tôi Có Khả Năng Giao Tiếp Đặc Biệt
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

ên Miên nằm truyền dịch trong bệnh viện được hai ngày thì bác sĩ cho xuất viện. Bác sĩ kê toa, thay băng. Yêu cầu phải nhớ hằng ngày lau rửa vết thương, uống thuốc.

Thủ tục hoàn tất, cô bắt xe đến sở cảnh sát hỗ trợ phác họa chân dung của Chu Chí Đại. Người phụ trách công việc này là cao thủ máy tính Bạch Bình.

Cơ thể gầy ốm, đeo một cặp kiếng to, tóc tai bờm xờm, trên bàn bày đầy tư liệu chuyên ngành. 100% là thanh niên nghiêm túc.

Dương Miên Miên tập trung đánh giá tổ chuyên án. So với trước kia, văn phòng này lớn hơn, độc lập so với các phòng ban khác. Các thành viên khác không có ở đây, chỉ còn Liễu Ngọc và Bạch Bình.

2 tiếng sau, chân dung Chu Chí Đại được phác họa xong, Liễu Ngọc mời Dương Miên Miên đi ăn trưa, Dương Miên Miên liền đồng ý.

Nhân viên công chức quả nhiên được đãi ngộ cao nhất, đồ ăn thức uống ở căn tin cũng phong phú và đẹp mắt. Dương Miên Miên được một bữa cơm, hài lòng về nhà nghỉ ngơi.

Ngủ ngon nên cơ thể của cô khỏe hơn, nhưng trước ngày nhập học chỉ còn hai ngày. Trước tiên, cô đến ngân hàng chuyển khoản tiền học phí, sau đó dự tính sẽ đi mua ít đồ.

Quần áo cô thực sự rất ít, ngày hôm đó lại còn làm hư mất một bộ. Nếu không mau chóng đi mua sẽ không còn gì để mặc.

Trung tâm thương mại đương nhiên là không bước vào nổi, cửa hàng cũng không dám ghé vô. Do đó Dương Miên Miên đi chợ gần nhà, chuyên bán sỉ, mua một cái áo sơ-mi 10 đồng, quần cũng không quá 50 đồng. Cân nhắc một hồi, lại mua thêm một chiếc áo len loại có mũ.

Sau khi mua quần áo mới, Dương Miên Miên lại cảm thấy xót tiền, nhưng nghĩ mình vẫn còn đang bị thương, nên tự thưởng một chén mì hoành thánh trong quán ăn, thêm dĩa sủi cảo nhân thịt.

Ôi ngon đến phát khóc!

Trước ngày khai giảng một ngày, Kinh Sở báo có chút đồ mang qua. Bây giờ mọi việc đã rõ ràng, trả thù lao đương nhiên Dương Miên Miên sẽ không lấy. Nhưng nếu cho đồ ăn thì cô nhóc này sẽ chịu không nổi mà lấy ngay.

Hôm nay anh cũng muốn qua thông báo với cô việc đã tóm được hung thủ.

Dương Miên Miên vừa ăn rau câu vị cam vừa gật đầu: “Ờ!”

Cô chẳng có liên quan gì với mấy chuyện đó, điều cô quan tâm nhất đó chính là: “Anh đem kẹp tóc pha lê về bên Lý Hàm rồi chứ?”

Kinh Sở không ngờ cô còn nhớ vấn đề này, anh trả lời: “Có, khi nào làm lễ hỏa táng, sẽ mang đến cho cô ta.”

Dương Miên Miên im lặng một lúc, nghĩ thầm chiếc kẹp tóc cuối cùng cũng được toại nguyện, mãi mãi ở bên cạnh cô gái đó.

Kết thúc như vậy đối với nó coi như duyên phận đã xong.

Chuyện đến đây có thể coi như là hoàn toàn kết thúc.

Kinh Sở nhìn Dương Miên Miên im lặng không nói, liền chuyển đề tài: “Em sắp khai giảng, tôi có túi sách này tặng em”, anh hôm nay ngoài mang theo một túi lớn đồ ăn vặt, 1 thùng sữa, còn có một chiếc balo rất đẹp.

Dương Miên Miên liếc nhìn anh nghi ngờ: “Tự nhiên cho tôi nhiều đồ như vậy, có mục đích gì? Muốn tôi lên tòa làm chứng?”

“Không cần, chứng cứ đã có đủ”, Kinh Sở vội vàng nói, “Lần này em giúp đỡ cảnh sát, coi như là đại ân nhân, đây chỉ là quà cám ơn.”

“Ờ!”, Dương Miên Miên cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Kinh Sở nhìn xung quanh, tiện tay sửa lại vòi nước trong bếp, kiểm tra lại các chốt cửa, làm “mấy người bạn nhỏ” nhốn nháo: “Em còn rất chắc chắn nhé! Em sẽ bảo vệ tốt Miên Miên mà!╭(╯^╰)╮”

Kinh Sở dĩ nhiên đâu nghe thấy, trước khi ra về còn căn dặn cô: “Nếu tiện thì đi mua chiếc điện thoại di động đi, có chuyện gì thì gọi cho tôi!”

Dương Miên Miên ngẫm nghĩ, khi Kinh Sở chạy tới mọi việc cũng đã xong, chi bằng cô tìm cách thoát thân còn nhanh hơn. Có điều anh cũng có ý tốt, còn mua đồ ăn cho cô (đây là điểm quan trọng nhất), nên cô vẫn gật đầu ra hiệu đã biết.

Trước khi đi, Kinh Sở vô tình hỏi một câu: “Em tình cờ gặp tên đó đúng không? Là trùng hợp đúng không?”

Dương Miên Miên đang kiểm tra “quà” Kinh Sở mang đến, nghe hỏi liền thuận miệng nói: “Là ai?”

Cô vừa dứt lời liền định thần, tóc gáy dựng đứng, sau đó làm bộ như không có gì xảy ra: “Là anh đang ám chỉ tên giết người kia hả?”

Kinh Sở nhìn trong mắt cô không phát hiện bất cứ khả nghi: “Đúng!”

“Dĩ nhiên là trùng hợp! Không, không, là tôi xui xẻo!” Dương Miên Miên dùng ngôn từ chính xác.

Kinh Sở không hỏi thêm, xoay người đóng cửa, bước xuống lầu. Vừa đi anh vừa nghĩ, có lẽ là do anh đã suy nghĩ quá nhiều rồi.

Một ngày trước, sau khi cuộc thẩm vấn Chu Chí Đại kết thúc, hắn ta thừa nhận mọi tội lỗi, nhưng trong lúc ký vào bản ghi chép khẩu cung, Chu Chí Đại đột nhiên hỏi: “Vị cảnh sát xinh đẹp của mấy anh ở đâu?”

“Liễu Ngọc?” Kinh Sở không hiểu tại sao hắn lại hỏi chuyện này.

“Không, không, không. Cũng không phải chuyên gia tâm lý kia”, Chu Chí Đại khoanh tay trước ngực, gương mặt có chút tiết nuối, “Vóc dáng nhỏ nhắn, rất đẹp, rất đẹp, đẹp còn hơn ngôi sao điện ảnh.”

Kinh Sở lạnh lùng: “Nơi đây là sở cảnh sát.”

“Ừ! Mà cô ta không phải là cảnh sát à?” Chu Chí Đại dường như hơi kinh ngạc, pha chút thất vọng, “Thôi, coi như tôi nhận lầm đi.”

Hắn ta không còn nhắc thêm lần nào chuyện này nữa. Nhưng không hiểu tại sao, trong lòng anh lại nhớ như in sự việc này.

Bây giờ suy suy nghĩ nghĩ, chắc có lẽ do anh quá đa nghi. Anh tự nhủ.

“Chị có kẽ hở nào sao? Chắc là không?” Dương Miên Miên thầm thì bên chiếc balo. Bên trong balo còn một túi văn phòng phẩm bao gồm: bút máy, mực, thước kẻ, gôm, compa, cùng một quyển vở ghi chú rất đẹp. Chắc Kinh Sở nhờ Liễu Ngọc mua giùm, bởi anh sẽ không biết đến mấy thứ linh tinh này.

Một túi quà xinh đẹp bày ra trước mắt, khiến Dương Miên Miên quên luôn chuyện nghi ngờ vừa rồi. Nghĩ nhiều như thế làm gì!

Ngày hôm sau, cô sung sướng đeo balo mới đi học.

Hôm nay là ngày khai giảng chỉ cần đến đăng ký, sau đó nhận sách. Còn có một số học sinh phải mang theo chăn mền. Cô không học nội trú nên cũng đỡ phiền phức.

Bữa sáng cô ăn một trái trứng luộc cùng một hộp sữa, đi ngang qua cửa hàng bán bánh bao mua thêm hai cái bánh cuốn hành, nhưng vẫn cảm thấy chưa no. Đúng là tuổi dậy thì ăn như hổ đói 〒▽〒.

Sau khi ghi danh, cô đi vào phòng học, bên trong mọi người đã đến khá đông, mọi người nhìn thấy cô nháo nhào: “Miên Miên, làm bài tập chưa, cho bọn tớ mượn.”

Dương Miên Miên lấy trong balo sách bài tập, đưa cho bọn họ: “Nhớ nộp giúp tớ luôn.”

“Không vấn đề!” Mấy người bạn học thề thốt.

Dương Miên Miên về vị trí ngồi của mình, phát hiện phần lớn bạn học đều thừa lúc thày giáo chưa vào lớp thu sách bài tập, liền bắt đầu buôn chuyện. Cô học trường cấp 3 Nhất Trung, là trường điểm của thành phố, đừng nói chỉ là phạm vi thành phố mà trên toàn quốc cũng có chút tiếng tăm. Hàng năm đều có sinh viên được đỗ vào trường Đại học Bắc Đại hoặc Thanh Hoa.

Dương Miên Miên học lớp nhất, nên bài tập của cô lúc nào cũng rất được mong đợi, độ chính xác cũng tương đối cao. Bình thường các môn thi toán, lý, hóa đều là 10, bên nhóm ngữ văn cũng không hề kém cạnh. Trong các cuộc thi đều đứng trên bảng vàng, là nhân vật nổi tiếng khắp trường.

Đương nhiên, cô cũng là Hoa Khôi của trường Nhất Trung.

Từ nhan sắc đến thành tích học tập đều đứng đầu, đúng ra sẽ phải khiến mọi người ghen tỵ … nhưng … cô quá nghèo. Mỗi ngày, mọi người thấy cô ăn màn thầu kẹp cải bắp, tự dưng sẽ khiến hít hở không thông.

Nếu muốn đố kị, xem đi người ta cơm còn không đủ ăn, mỗi ngày thay đi thay lại hai bộ quần áo, chẳng lẽ không thấy ngượng sao?

Nhưng quả thật, không thể không ghen tị, Dương Miên Miên rất đẹp, nhìn thôi cũng thấy bản thân tự ti. Đã đẹp còn học giỏi, cuộc đời quả không công bằng.

Do đó, Dương Miên Miên dù không phải là ban cán sự lớp, nhưng trước sau cô vẫn như đóa hoa trên núi cao, có thể nhìn nhưng không thể với tới.

Ban cán sự đã mang sách về lớp, để các tổ trưởng phát cho các tổ viên. Lớp 11 đã phân rõ các môn khoa học tự nhiên và xã hội, Dương Miên Miên liền chọn ngay các môn tự nhiên. Không phải yêu thích gì, chỉ vì nó đơn giản. Còn các môn xã hội, như văn học chẳng hạn, cần phải viết về quan điểm cá nhân, đừng nói tốn giấy tốn mực, dù cho Dương Miên Miên có biệt tài nhìn thấy là không quên thì cũng vẫn phải xem khá nhiều sách.

Khoa học tự nhiên không phiền như vậy, có công thức áp dụng vào bài tập. Vậy chẳng có vấn đề gì cả, nhắm mắt cũng làm xong.

“Tớ không cần sách”, Dương Miên Miên nói với tổ trưởng, “Có thể hủy không lấy không?”

Tổ trưởng là một nam sinh đeo mắt kiếng, nhìn hiền lành ngoan ngoãn, da trắng, cũng khá đẹp trai, tên Trịnh Gia Dân, vừa nghe thấy cô nói vậy hơi sửng sốt: “Cậu không cần sách?”

“Ừ, tớ có sách rồi.”

Lúc Dương Miên Miên học lớp 10, cô thừa dịp mấy anh chị lớp 12, thi xong đại học, liền qua thu gom sách mang về, loại nào cũng còn mới 90%, rồi còn có thêm mấy quyển tập ghi chép, cô đều giữ lại.

Do đó, cả hai năm học sau, cô đều không tốn tiền mua sách. Ai cũng biết, chi phí phụ thêm phần lớn đều là chi phí sách vở, cũng đến 700-800 đồng.

Trịnh Gia Dân hiểu tình cảnh của cô, suy nghĩ một chút: “Được! Để tớ nói với thày cho!”

“Cám ơn tổ trưởng.” Dương Miên Miên nở nụ cười với Trịnh Gia Dân. Anh ta đứng sững một lúc, sau đó chạy trối chết.

Trông thấy tất cả, Tự Tiểu Văn cười lạnh: “Đúng là bọn nghèo mạt rệp!”

Dương Miên Miên nhìn cô ta, không nói một lời.

Tự Tiểu Văn họ Tự, một họ khá hiếm. Vừa nhìn tên đã thấy cô có nhiều thứ hơn người. Cô ta thuộc dạng người mặt xinh, da trắng, gia đình khá giả, cha mẹ đưa đón bằng xe BMW. Bình thường chả bao giờ chọn đi du lịch ở Nhật Bản hay Hàn Quốc. Địa điểm của cô ta luôn là Châu Âu, thích nhất là Dubai. Thành tích học tập của cô ta cũng tốt. Đúng với danh xưng “Tiểu công chúa” trong lòng các cậu học trò.

Dương Miên Miên? Nói chung là cô bé lọ lem trong mắt mấy chàng trai ấy … “Công chúa bị bỏ rơi” thì đúng hơn. ╮(╯▽╰)╭

Tự Tiểu Văn không thích Dương Miên Miên. Cô ta mến Trịnh Gia Dân đã lâu, do đó đều có chút ghen tị và tranh giành. Dương Miên Miên không thích bon chen mấy chuyện tình cảm. Đối với cô chỉ vì một người đàn ông mà tranh nhau, cô thấy muốn ói.

Do đó, cô chẳng bao giờ để ý đến Tự Tiểu Văn, coi như không nghe không thấy.

May mắn giáo viên chủ nhiệm cũng vào lớp, thày nói sơ công việc: “10 giờ là lễ khai giảng, 6 giờ là giờ tự học ban tối. Học sinh ngoại trú có thể không cần đến. Ngày mai đúng 7 giờ rưỡi là tự học. 8 giờ bắt đầu tiết học.”

Giáo viên chủ nhiệm của bọn họ năm nay cũng là giáo viên dạy Toán năm lớp 10. Mọi người đã biết nhau, nên không dài dòng, nói vài ba câu. Sau đó ra hội trường tham dự lễ khai giảng.

Trong nghi thức khai giảng có đại diện các em học sinh lên phát biểu. Tuy Dương Miên Miên là đứng đầu trong trường, nhưng phát ngôn chủ yếu vẫn là lớp phó học tập, tên Trương Xảo. Là người khá khéo léo, nằm trong ban phát thanh của trường, thuộc Ban Chấp Hành Chi Hội.

Nghe nói, căn bản giáo viên chủ nhiệm muốn đề cử Dương Miên Miên, nhưng sau đó Trương Xảo không biết trước mặt thày ba hoa gì đó, liền đổi lại cho cô ta.

Chuyện này với Dương Miên Miên: Ha ha ha, cô đâu lạ gì, cô nào giờ có thèm khát mấy chuyện đó.

Nhỏ nhen, ganh đua trong cùng một lớp đều có hết. Trong lúc tất cả các học sinh khác cắm đầu vào học, thì vẫn có vài người đã có con mắt “nhìn xa trông rộng”. Không thể nói ai đúng ai sai, tất cả đều là quan điểm của mỗi người.

Buổi lễ khai giảng kết thúc lúc 12 giờ, Dương Miên Miên đeo balo rời đi. Nhìn cái bóng của chính mình trên kính xe buýt. Vóc dáng thon thả, tóc dài tung bay, tuy chỉ mặc chiếc quần short cùng áo sơ mi, nhưng chiếc balo thì rất đẹp o(*^▽^*)o.

Tâm trạng cô vui vẻ hơn hẳn.

Cô đi tới ông lão sửa xe đạp hôm trước. Ông vừa nhìn thấy Dương Miên Miên đã nở nụ cười tươi: “Đến đúng lúc quá! Ông có một chiếc xe cho cháu đây. Khung xe hơi hư và han rỉ một chút nên cô gái đó không thích. Bác đã sửa cho cháu rồi!”

Xe đạp đã hơi cũ, có lẽ đã khá lâu, nhưng cũng không thấy rỉ sét nhiều. Ông lão chắc đã chà rửa cho cô, phía tay lái cũng rất tốt. Loại xe đạp địa hình cho nữ, rất đẹp, tính cách cũng khá vui vẻ: “"~(≧▽≦) ~ ngày hôm nay trời thật đẹp, có muốn đi ra ngoài chơi dạo chơi không?”

Âm thanh vang lên có chút lạnh lẽo.

Dương Miên Miên quyết định mua: “Bao nhiêu tiền ạ?”

Chiếc xe nói nhỏ: “~o(* ̄▽ ̄*)o À … bác ấy mua em với giá 200 đồng đó!”

Chiếc xe địa hình so với xe đạp thông thường thì đắt hơn. 200 đồng có thể mua chiếc xe đạp mới, nhưng xe này nếu mua mới cả 700-800 đồng.

Nhưng ông lão lại nói: “100 đồng!”

Dương Miên Miên nở nụ cười, lấy 250 đồng đưa cho ông lão: “Xe này nếu dưới 200 đồng người ta sẽ không bán đâu ạ! Bác đừng lừa cháu, 250 đồng, cháu mua thêm chiếc khóa xe!”

“200 thôi, khóa khỏi thêm tiền, được rồi!” Ông lão chọn cái khóa tốt nhất cho cô. Dương Miên Miên nhanh tay lẹ chân lấy tiền nhét vào túi ông lão: “Ông cứ cầm đi, cháu thấy ông ngồi đây sửa xe không đắt hàng cho lắm. Nếu không, ông qua gần trường cháu đi. Năm ngoái, ông lão sửa xe đã về quê an dưỡng tuổi già. Hôm nay cháu thấy không có ai ở đó!”

Ông lão suy nghĩ một chút: “Cháu học ở đâu?”

“Trường Nhất Trung đó ạ. Học sinh cũng khá đông!”

Ông liền gật đầu: “Vậy được, để ông dời đến đó!”

“Cháu giúp ông!”, Dương Miên Miên nhanh nhẹn thu dẹp đồ đạc, cho lên chiếc xe của ông. Đem thùng dụng cụ nặng nhất để lên xe của mình.

Ông lão nhìn lại: “Gắn cho cháu thêm cái rổ xe nhé!”

Chiếc xe đạp địa hình có thêm rổ xe cũng khá tiện lợi. Dương Miên Miên liền đồng ý: “Được ạ, trước tiên chúng ta cứ đến đó trước. Buổi chiều khẳng định sẽ có nhiều “mối làm ăn” lắm ạ!”

Bọn họ chuyển đồ đạc đến khu vực gần trường Nhất Trung. Quả thực ở đây rất nhiều xe đạp, các học sinh nội trú, ngoại trú đều rất đông. Ngoài ra cũng có các thày cô giáo đi vào bơm xe, sửa lốp.

Bơm xe không lấy tiền, Dương Miên Miên chống xe của mình sang một bên, giúp cụ ông bơm xe, còn ông lão ngồi một bên sửa bàn đạp cho khách.

Bận bịu một hồi cũng đến chiều tối, ông lão gọi cho cô một bát mì bì, thêm chút dưa chuột và đậu phộng, phía trên chế miếng tương ớt.

Ăn uống no say, Dương Miên Miên đạp xe về nhà, hưởng thụ gió đêm, hài lòng hết sức. Chiếc xe đạp địa hình rống cổ hát: “Người phụ nữ kiên cường, mau đi lập chiến công ~ ~”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK