Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tôi Có Khả Năng Giao Tiếp Đặc Biệt
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kinh Sở quay trở về sở cảnh sát.

Anh bắt tay ngay vào kế hoạch lùng bắt Lão Tứ và Tào lão đại.

Còn đối với Tiểu Kỳ mà nói, đó là một ngày rất bình thường như bao năm qua, không có gì khác. Khi trời sáng giúp bà Triệu rửa rau, làm bữa sáng, đương nhiên không phải để cho đám trẻ ăn mà là cho nhóm người của Lão Tứ.

Chờ bọn chúng ăn uống xong xuôi, cô mới bắt tay nấu một nồi cháo loãng. Ở nơi này trẻ em bị giam cầm chỉ được ăn một bữa. Sợ chúng ăn no, lại chạy mất nên buộc phải để bụng rỗng.

Chỉ có Tiểu Kỳ là ngoại lệ bởi cô rất biết nghe lời. Cô đánh đổi một năm để chiếm được lòng tin của bọn chúng, để chúng cho phép cô ở lại trong viện mồ côi giúp việc.

Tiểu Kỳ đóng vai trò là người che mắt trông coi trong viện mồ côi, cô được học một số câu để đối phó với những người ghé thăm cô nhi viện.

Đến bây giờ cô cũng chưa từng lên tiếng cầu cứu ai hay có ý định bỏ trốn, chính vì điều này làm cho Lão Tứ cực kỳ hài lòng. Thật ra, cô không cầu cứu là bởi vì cô biết chưa đến thời điểm. Cô chạy thoát, còn những người khác thì sao? Do vậy, cô không được hồ đồ, phải biết kiên nhẫn.

Nhẫn nhịn thì còn đường sống, bằng không, nếu bọn chúng tức giận thì chỉ còn một con đường chết.

Tiểu Kỳ khác những đứa trẻ khác, cô trông nhỏ con nhưng thật ra đã tròn 18 tuổi vào tháng trước, chỉ có điều không được ăn uống đầy đủ nên trông như một bé gái chỉ mười bốn mười lăm tuổi. Lão Tứ, Lão Ngũ luôn hài lòng về cô. Trên thực tế cô tìm cho mình một kế hoạch thoát thân.

Mỗi tối chính là lúc bi kịch của lũ nhỏ bắt đầu.

Lão Tứ không có khuynh hướng bạo lực, nhưng tên còn lại thì không phải vậy. Tuy gọi gã là Lão Ngũ nhưng thực chất hắn chưa được gặp Lão Đại, cũng chưa từng được coi là người trong nhóm. Từ trước đến nay chỉ theo đuôi Lão Tứ. Hắn ta có một tật xấu là đánh đập người khác, còn không cho phép được khóc.

Tiểu Kỳ đứng cản trước mặt một cô bé, khép nép nói: “Con bé đang sốt.”

“Sốt?”, Lão Ngũ lôi con bé ra ngoài, sờ lên trán, nhưng tất thảy chỉ đều là mồ hôi lạnh, mặt hắn lạnh tanh, cười gằn: “Mày lừa bố mày à?”, vừa nói vừa giơ chân muốn đá vào bụng cô.

“Thôi!”, Lão Tứ vẫn rất coi trọng Tiểu Kỳ, “Bọn nhóc này còn nhỏ, lỡ đổ bệnh lại phải bồi thường, mày đừng cứ lao vào như một thằng điên vậy, lần trước đưa một đứa vào bệnh viện thiếu chút nữa lộ tẩy không nhớ sao?”

Lão Ngũ bị la có chút bất mãn nhưng cũng không dám nói lại, con mắt lại nhìn chằm chằm vào Tiểu Kỳ: “Này hôm nay cho em mượn con Tiểu Kỳ này chơi một chút!”

Tiểu Kỳ giật bắn người, nhưng không dám hó hé, chỉ biết cuộn chặt tay thành nắm đấm.

Lão Tứ không lên tiếng. Trước nay, Tiểu Kỳ luôn được hắn coi trọng không đơn giản vì biết nghe lời mà đôi khi còn giúp hắn giải quyết vấn đề sinh lý, chính là như vậy nên Lão Ngũ mới không dám tùy tiện đụng vào cô.

Nhưng bây giờ, Lão Ngũ muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của Lão Tứ, hắn khiêu chiến bằng cách đề nghị được ‘chơi đùa’ Tiểu Kỳ. Thật ra, cô chỉ đóng vai trò là kẻ thăm dò ý tứ của Lão Tứ.

Lần này Lão Tứ sẽ trả lời thế nào?

Hắn ta chỉ rút điếu thuốc, lãnh đạm nói: “Tùy mày.”

Lão Ngũ cực kỳ hưng phấn, con mắt tràn đầy dục vọng. Tiểu Kỳ chỉ cảm thấy trái tim như bị đóng băng, chưa khi nào cảm thấy tuyệt vọng như giây phút này.

Coi như cô là món đồ chơi, đá qua đá lại.

Ngay trong lúc quan trọng nhất, cửa bị phá, Tiểu Kỳ trơ trơ nhìn một nhóm người lạ xông vào, cô ngạc nhiên đến nỗi quên mất che đi thân thể đang lõa lồ của mình.

Cô nhìn trân trân vào đám người đang đứng ở cửa, một lúc sau cô nghe người dẫn đầu nói: “Đừng sợ, Chúng tôi là cảnh sát!”

Ngay lập tức, nước mắt cô tuôn rơi như dòng suối, cô kéo ống tay áo của người đàn ông đứng bên cạnh mình gào khóc không ngừng, muốn nói nhưng không thể thốt thành lời.

Kinh Sở cởi áo khoác, đắp lên người cô ta, ra hiệu cho Liễu Ngọc đến gần an ủi.

Liễu Ngọc dỗ dành: “Không sao rồi, không sao nữa rồi!”

Kinh Sở chạy ra bên ngoài quan sát tình hình, Vũ Đào đi đến: “Đội trưởng! Không tìm thấy Lão Đại”

Anh cau mày nhưng chỉ nói: “Mang bọn trẻ ra ngoài trước!”

Quay về sở cảnh sát, Kinh Sở nhanh chóng căn dặn Bạch Bình: “Cậu mau điều tra những khu vực lân cận xem có nhìn thấy Lão Đại hay không?”

Ngày hôm nay, để dụ được Lão Đại vào bẫy, anh đã đặc biệt sắp xếp cho tên Lão Tam gọi điện thoại cho Lão Đại thông báo hàng đã đến. Trên lý thuyết, lý ra Lão Đại phải đang ở trong viện mồ côi để nghiệm hàng mới đúng chứ?

Hơn nữa, rõ ràng bọn họ nhìn thấy tên Lão Đại lái xe vào viện, lúc này anh mới lệnh cho cả nhóm xông vào bắt trọn ổ, vậy tại sao bây giờ hắn ta lại biến mất?

Thường Nhạn là người đưa ra ý kiến đầu tiên: “E là hắn đã phát hiện ra điều khác thường, trốn thoát từ lâu.”

Kinh Sở gác tay lên trán, không nói lời nào. Xe của Lão Đại là loại xe lớn, lúc Lão Tam gọi cho hắn chính anh ở bên cạnh, không thể nào chúng nó ra ám hiệu mà anh không biết.

Như vậy bây giờ tại sao không thấy người đâu?

Bạch Bình nhanh chóng đưa cho anh hình ảnh thu được từ camera: “Hắn đã thoát từ phía cổng sau!”

Thường Nhạn nghi ngờ: “Không thể nào, đằng sau chúng ta cũng bố trí người canh gác.”

Kinh Sở đi đến kết luận: “Vậy chứng tỏ trong viện còn một đường hầm, thỏ khôn thì đào ba hang, không có gì là không thể.”

Anh gọi điện thoại cho Vũ Đào đang ở hiện trường, thông báo anh ta mau chóng tìm ra con đường hầm bí mật.

Nửa tiếng sau, Vũ Đào báo tin về: “Ở trong nhà bếp có một cánh cửa nhỏ thông ra con hẻm phía sau.”

Liễu Ngọc bất ngờ: “Tên này quá thâm hiểm!”

“Không nhiều mưu mẹo thì làm sao chúng có thể tồn tại đến tận bây giờ.” Bạch Bình liếc Liễu Ngọc, “Không thể so sánh chúng với cái tên kém cỏi Hồ Dật Lâm được!”

Đừng nghĩ anh em họ Tào là dân rừng rú, không bằng cấp, không học vấn. Bọn chúng tuy không có có thủ pháp ra tay gọn gàng, sạch sẽ như tên Hồ Dật Lâm, nhưng trong giới tội phạm có thể nói là đa mưu túc trí.

“Vậy tại sao tên Lão Đại lại thay đổi kế hoạch không đi sâu vào trong viện?” Thường Nhạn vẫn còn thắc mắc.

Kinh Sở nhướng mày: “Hắn có mật báo.”

“Là ai?” Liễu Ngọc trợn tròn mắt. “Chúng ta liên tục theo dõi bọn chúng, làm sao chúng có thể nhận được mật báo đây?”

Kinh Sở: “Mọi người nghĩ bên trong mồ côi còn có ai?”

“Mấy đứa trẻ cùng bà …”, Liễu Ngọc cả kinh, nói lắp bắp, “ … là bà Triệu sao?”

Kinh Sở gật đầu: “Mau mời bà ta qua đây.”

Liễu Ngọc mờ mịt: “Tại sao bà ta lại mật báo, không phải bà ta đối xử mấy đứa trẻ rất tốt sao? Tiểu Kỳ và đám nhóc đều nói là do một tay bà Triệu chăm sóc chúng!”

Cô nghĩ không ra, Thường Nhạn nghi ngờ hỏi: “Dựa vào tuổi tác, chẳng lẽ là …”

Kinh Sở gật đầu: “Đúng! Bà ta chính là mẹ ruột của anh em nhà họ Tào.”

Lúc ở trong thôn Đại Đường, anh đã dò la được thân thế của anh em nhà họ Tào này. Được biết cha của chúng mất sớm, một tay người mẹ nuôi chúng khôn lớn. Có điều vì bà Triệu là người câm, do vậy ngay từ khi còn nhỏ anh em nhà này luôn sống trong sự khinh thường cùng khó nghèo.

Vũ Đào đưa bà Triệu đến phòng khách, Kinh Sở chưa kịp nói lời nào đã thấy bà xua tay liên tục, ú ú ớ ớ, không hiểu bà ta muốn nói gì.

Mọi người quay sang nhìn nhau, không hiểu bà ta muốn gì. Bà Triệu là người câm lại không được học hành do vậy bây giờ bà có ra dấu cũng không ai hiểu.

Kinh Sở im lặng một chút rồi nói: “Xin lỗi! Con của bà vi phạm pháp luật, chúng tôi không thể nương tay.”

Sau đó anh quay sang Thường Nhạn, “Chúng ta qua phòng thẩm vấn Lão Tứ.”

Việc cấp bách nhất lúc này là nhanh chóng tìm ra được Lão Đại, nếu để hắn trốn khỏi thành phố Nam Thành thì coi như chỉ còn cách mò kim đáy biển.

Lão Tứ mau chóng thừa nhận tội trạng, tuy nhiên khi hỏi đến Lão Đại hắn cũng không biết: “Bọn này ngoài mặt xưng anh anh em em nhưng thực chất chưa từng tín nhiệm tôi, do vậy tôi không hề biết bất cứ thông tin nào từ họ.”

Kinh Sở không lãng phí nhiều thời gian với hắn, khi anh bước ra khỏi vòng thẩm vấn liền nghe bên phía phòng khách rất ồn ào, giọng Tiểu Kỳ khóc lóc: “Bà Triệu, tại sao bà lại để cho hắn chạy thoát? Hắn hại chúng ta như vậy?”

Bà Triệu kéo kéo cánh tay cô bé, nước mắt rơi lã chã, giống như đang van xin. Liễu Ngọc đứng một bên khuyên răn, đang không biết xử lý ra sao, vừa nhìn thấy Kinh Sở như vớ được cứu tinh: “Đội trưởng!”

“Làm loạn à?”

Liễu Ngọc vội vội vàng vàng nói: “Đội trưởng!, Tiểu Kỳ nói cô ấy biết Tào Lão Đại ở đâu, sau đó …”

Bà Triệu đột nhiên thét lớn.

Kinh Sở nhìn Tiểu Kỳ: “Cô là …”

“Tôi tên Nghê Ngữ Kỳ.”, Tiểu Kỳ cũng lau nước mắt, nhìn sơ có thể thấy cô là một cô bé khá điềm đạm và nhu mì.

Anh chợt nhớ ra đây chính là cô gái đã níu ống tay áo của anh bật khóc trong viện mồ côi. Anh cũng có chút ấn tượng với tên Tiểu Kỳ. Theo lời khác của đứa bé được cứu ra lần trước, nghe nói chính chị Tiểu Kỳ đã chăm sóc chúng nó. Hơn nữa, hình như cô ta rất được Lão Tứ tin tưởng nên là người duy nhất trong viện mồ côi được tự phép tự do ra vào.

Chỉ bằng một điểm duy nhất này đã khiến Kinh Sở có phần nể phục cô bé.

“Em biết Lão Đại ở đâu?”

Tiểu Kỳ cắn cắn môi, sau đó gật đầu: “Đúng!”

Cô vừa dứt lời, bà Triệu quỳ sạp trên nền đất như van xin Tiểu Kỳ đừng nói.

Nước mắt Tiểu Kỳ giàn giụa: “Bà Triệu, xin bà đừng làm vậy, cháu phải nói, hắn là người xấu, phải để cảnh sát bắt hắn! Bà Triệu sau này cháu sẽ coi bà là bà nội, sẽ lo lắng cho bà, khi bà chết con sẽ là người để tang, là người lo ma chay cho bà.

Bà Triệu khóc đến ngất lịm, nhưng tay vẫn nắm chặt cô không buông, như van xin cô cho con bà một con đường sống.

“Đem bà ta qua phòng nghỉ.” Tuy rằng Kinh Sở thấy bà ta rất đáng thương, nhưng Tiểu Kỳ nói đúng, Lão Đại vi phạm pháp luật, chỉ vì người mẹ ra sức van xin thì không bắt hắn sao?

Kinh Sở đưa cô đến phòng họp, rót cho cô một ly nước ấm: “Em có manh mối nào sao?”

Tiểu Kỳ lấy hai tay ôm ly nước, uống một ngụm nhỏ, ánh mắt có chút sợ hãi: “Em có biết một nơi, có thể hắn trốn ở đó, nhưng không biết anh có tin hay không?”

Kinh Sở hơi ngạc nhiên, nhưng rất nhanh đáp lời: “Tôi đương nhiên tin em.” Giọng nói của ánh trầm ấm, ánh mắt ôn nhu khiến cô yên lòng, đợi cô bình tĩnh, anh mới hỏi tiếp: “Theo em, Lão Đại sẽ trốn ở đâu? Tại sao em cho rằng hắn ta sẽ ở đó?”

Tiểu Kỳ khá lo lắng nhưng vẫn lấy hết dũng khí nói: “Có một hôm hắn gọi điện thoại, em loáng thoáng nghe thấy là giọng của một người phụ nữ. Hơn nữa, trong thùng rác tôi đã từng nhiều lần nhìn thấy hóa đơn của cùng một địa điểm.”

Kinh Sở lần này thật sự kinh ngạc, anh quay sang nhìn Thường Nhạn, cô ta cũng khá bất ngờ: “Hóa đơn?”

“Dạ!”, Tiểu Kỳ vẫn rất sợ hãi, bàn tay cô vò vò gấu áo, “Quần áo của họ đều là do một tay em thu lại rồi giặt giũ, chính vì vậy …”

Kinh Sở dường như hiểu được nỗi lo sợ của Tiểu Kỳ, anh mở miệng giọng hòa nhã: “Tiểu Kỳ, chúng tôi tin tưởng em. Em đừng lo lắng, nếu biết được chuyện gì mau nói ra.”

Tiểu Kỳ nhỏ giọng: “Mỗi tháng em đều thấy trong túi hắn có một tờ hóa đơn của một nhà trọ …”

Kinh Sở trò chuyện với Tiểu Kỳ khá lâu, từ trong lời khai của cô anh đã biết được nhiều chuyện. Thì ra Lão Đại có tình nhân, cứ cách một khoảng thời gian hắn lại đi gặp cô ta.

Nhưng nếu là như vậy, tại sao không hẹn hò trong nhà cô gái mà lại ở trong khách sạn.

Thường Nhạn nêu lên suy nghĩ cá nhân: “Vậy chỉ có một lời giải đáp, chính là người phụ nữ ấy đã có chồng.”

“Rất có thể như vậy! Bạch Bình, cậu cùng Liễu Ngọc đến nhà trọ này điều tra, xem lại camera, tìm ra người phụ nữ này cho tôi.”

Đầu tiên Bạch Bình lên mạng tra địa chỉ của nhà trọ này. Màn hình xuất hiện hình một người đàn bà bán khỏa thân cùng người đàn ông đang ôm ấp.

Liễu Ngọc liếc mắt nhìn, thốt lên: “Là khách sạn tình nhân sao?”

“Như vậy chưa chắc là có lắp camera!” Bạch Bình do dự nói.

Kinh Sở ra lệnh: “Chạy đi điều tra camera của các cửa hàng lân cận, hỏi người phục vụ phòng hoặc tiếp tân của nhà trọ, chắc chắn họ sẽ có chút ấn tượng.”

Anh nhìn chằm chằm Bạch Bình, bất giác thở dài. Trong tổ chuyên án đều lựa chọn những người có bản lĩnh, Bạch Bình cũng không nằm ngoài số đó, chỉ có điều anh ta chỉ có năng lực trong lĩnh vực công nghệ thông tin, ru rú trong văn phòng tìm tòi, tra cứu, chưa từng xông pha phá cửa cứu người chứ đừng nhắc đến kinh nghiệm tra án.

Thôi, coi như cho anh ta một cơ hội rèn luyện, ngày nào cũng ở trong sở cảnh sát, ôm khư khư cái máy vi tính có ngày cũng mốc meo.

“Đội trưởng cứ yên tâm, em ít ra cũng là cảnh sát đạt tiêu chuẩn.” Liễu Ngọc vỗ ngực tràn đầy tự tin.

Cô cũng không khác gì cậu ta đâu. Kinh Sở thầm nghĩ.

Thường Nhạn bước ra từ trong phòng nghỉ, không nén nổi xúc động nói: “Cô bé khiến tớ cảm thấy thật nể phục, ở trong hoàn cảnh như vậy, vẫn không lùi bước, từng bước từng bước thu thập manh mối, thực sự giúp đỡ chúng ta khá nhiều.”

Kinh Sở đã từng chứng kiến qua hành động của Dương Miên Miên, anh cảm thán: “Mấy cô bé bây giờ lợi hại hơn ngày xưa rất nhiều.”

Vương Na dám lấy thuốc diệt cỏ, chuẩn bị đầu độc cả gia đình, rồi Tiểu Kỳ ngoài mặt tuy là nhẫn nhịn nhưng âm thầm từng bước từng bước thu thập manh mối không phải là ghê gớm lắm sao? Anh thốt lên khen ngợi: “Cô bé là một cô gái tốt!”

Vừa ra ngoài rót nước, nghe thấy lời tán dương của Kinh Sở, cô bé chợt đỏ mặt tía tai, quên mất mình phải ra uống nước, chạy một mạch trở vào phòng.

Manh mối của cô cung cấp cực kỳ hữu ích. Liễu Ngọc cùng Bạch Bình đi điều tra có chút khó khăn nhưng kết quả thu về cũng không tệ.

Người phụ nữ thường xuyên ra vào cùng Lão Đại tên Từ Hồng.

Cô ta cũng không phải là người đàn bà may mắn. Sau khi kết hôn được vài năm, chồng cô ta do chơi cổ phiếu bị thua lỗ, tán gia bại sản. Sau đó mỗi ngày hắn chỉ biết chìm trong rượu chè rồi đánh đập cô ta. Tất cả mọi khoản chi tiêu trong gia đình đều đổ dồn lên người Từ Hồng.

Từ Hồng là người phụ nữ có nhan sắc, vì muốn kiếm tiền nên cô ta làm việc trong một quán karaoke, rồi gặp được Lão Đại. Hai người bắt đầu qua lại, sở dĩ mối quan hệ của bọn họ kéo dài cho đến tận bây giờ là do đứa con của Từ Hồng và hắn.

Đối với Lão Đại, có một đứa con không phải là chuyện đơn giản, sau này lỡ hắn có chuyện gì còn có nó, vì vậy hắn không ngại mỗi tháng chu cấp cho Từ Hồng một khoản tiền để đảm bảo con của hắn có một cuộc sống thoải mái và sung sướng.

Chồng của Từ Hồng cũng nhận ra đứa trẻ này có vấn đề, có điều hắn chẳng cần quan tâm, chỉ cần mỗi ngày hắn có tiền uống rượu, đánh mạt chượt là đủ.

Lần này, Lão Đại gặp phải chuyện lớn, vì vậy hắn qua nhà Từ Hồng muốn đưa đứa bé cùng hắn trốn ra nước ngoài. Từ Hồng nhất quyết không đồng ý.

Khi nhóm người của Kinh Sở ập tới cũng là lúc Lão Đại đang ném cái ghế lên đầu Từ Hồng, khiến đứa bé hoảng sợ khóc lớn.

Cho dù thế nào chăng nữa, nhóm người Lão Đại đã quy án cũng coi như là một kết thúc viên mãn.

Nhưng chỉ là tạm thời.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK