Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: Kẹo Mạch Nha

~Sau khi Lục ca Nhiễm tỷ chính thức hẹn hò tớ sẽ đổi cách xưng hô từ "cậu - tớ" thành "anh - em" nhé. Nhưng sẽ để Lục ca bắt đầu kiểu xưng hô này trước!!!~

Lục Mộ Trầm đã hoàn toàn mất đi lí trí, trong đầu trống rỗng, anh thậm chí không biết chính mình đến tột cùng đang làm những gì.

Thẳng đến lúc tiếng chuông vào học chợt vang lên, trong lòng anh giống như có tiếng sấm nổ tung. Cả người anh cứng đờ, bỗng dưng phục hồi lại tinh thần. Giây tiếp theo, giống như bị điện giật, đột nhiên buông Tống Nhiễm ra.

Độ ấm trên môi đột nhiên biến mất, trong lòng Tống Nhiễm bỗng dưng cảm thấy trống vắng.

Cô dựa lưng vào tường, ngơ ngác nhìn anh: "Cậu..."

"Thật xin lỗi." Còn chưa kịp nói chuyện, Lục Mộ Trầm đã mở miệng trước.

Anh xin lỗi, xin lỗi vì chính mình vừa rồi xúc động mất đi lí trí.

Mắt đen trầm, nhiễm vài phần khắc chế không nổi đè nén cùng khổ sở.

Trong lòng anh nghĩ là, ngày đó ở núi Phượng Hoàng, không có đồng ý với Tống Nhiễm ở bên nhau, sẽ là việc mà đời này làm anh hối hận nhất.

Tống Nhiễm lúc ấy nói anh sẽ hối hận, quả nhiên là cô nói đúng rồi.

Chỉ là không nghĩ đến báo ứng tới nhanh như vậy.

Ánh mắt anh thật sâu nhìn Tống Nhiễm, vô thức, lùi về sau một bước.

Muốn nói cái gì, yết hầu giống như bị lửa đốt, ê ẩm trướng trướng, như thế nào cũng không thể phát ra thanh âm nào.

Tống Nhiễm thấy anh lùi một bước, trong lòng nhảy dựng lên, lập tức kéo cổ tay của anh lại.

Lục Mộ Trầm dừng lại, anh nhìn cô, cảm xúc trong mắt rất phức tạp.

Thật lâu sau, mới mở miệng: "Tống Nhiễm, thật xin lỗi, tớ..."

"Chờ một chút!" Thời điểm Tống Nhiễm nghe thấy Lục Mộ Trầm nói xin lỗi lần thứ hai, cuối cùng cũng không nhịn được, vẻ mặt mờ mịt đánh gãy lời anh: "Cậu đang nói thực xin lỗi cái gì? Làm sao lại nói xin lỗi nha?"

Bình thường, sau khi hai người hôn hôn, không phải đều nói tớ thích cậu anh yêu em linh tinh gì đó sao? Cho nên hai chữ "xin lỗi" này của Lục Mộ Trầm là có ý gì?

"..." Vẻ mặt Tống Nhiễm hoang mang nhìn Lục Mộ Trầm, biểu hiện hoàn toàn không có nửa điểm tức giận, thế cho nên cũng làm Lục Mộ Trầm phát ngốc.

Bốn mắt nhìn nhau, hai người mỗi người trầm mặc trong chốc lát.

Đột nhiên, giống như Tống Nhiễm nghĩ tới cái gì đó.

Mắt sáng cô lên, lập tức hiểu ra.

Thời điểm nhìn về phía Lục Mộ Trầm, trong mắt liền lộ ra vui vẻ.

Khóe mắt khẽ cong, ngẩng đầu, cười khanh khách nhìn anh, nói: "Lục Mộ Trầm, vừa nãy cậu nói xin lỗi, không phải là đang nói đến chuyện chưa có sự đồng ý của tớ mà cậu đã hôn tớ đấy chứ?"

Nói xong, cũng không đợi Lục Mộ Trầm trả lời, liền nhịn không được bật cười, rất hào phóng mà nói: "Không sao nha, tớ rất vui."

Kỳ thật nếu có thể hôn lâu hơn một chút, cô sẽ vui hơn. Tống Nhiễm vui vẻ mà nghĩ.

"..." Lời này của Tống Nhiễm vừa nói ra, thông minh như Lục Mộ Trầm, chỉ ngốc trong chớp mắt, lập tức liền minh bạch.

Anh nhìn cô, lông mày anh tuấn chau lại: "Tống Nhiễm, cậu lừa tớ?"

Thanh âm trầm thấp, mang theo vài phần tức giận, Tống Nhiễm nghe thấy có chút chột dạ, theo bản năng sờ sờ mũi; "Cái đó... Ai bảo cậu khẩu thị tâm phi chứ..."

Rõ ràng thích cô, lại dong dài lằng nhằng không chịu hẹn hò với cô, cô không kích thích anh một chút, thì sao anh có thể chủ động tìm cô chứ?

Đương nhiên, chính cô nghĩ là như vậy, nhưng hiện tại bị Lục Mộ Trầm chất vấn, ít nhiều vẫn có chút không chiếm lí.

Cô sợ Lục Mộ Trầm tức giận, vì thế bước nhanh đến phía trước một bước, chân chó mà ôm chặt cánh tay anh, ngửa đầu, bẹp miệng, bộ dáng đáng thương nhìn Lục Mộ Trầm, thanh âm mềm mại làm nũng: "Lục Mộ Trầm, cậu đừng giận tớ, tớ không cố ý lừa cậu đâu..."

Lục Mộ Trầm rũ mi nhìn cô: "Không cố ý?"

Tống Nhiễm chột dạ, bị ánh mắt Lục Mộ Trầm nhìn qua, nháy mắt liền lúng túng: "A... Xem như là... Là cố ý đi."

Mắt Lục Mộ Trầm nheo lại: "Xem như là?"

"Phải phải phải! Là cố ý! Được rồi đúng không?"

Lục Mộ Trầm: "..."

Tống Nhiễm ôm cánh tay Lục Mộ Trầm cánh tay lắc qua lắc lại, mắt trông mong nhìn anh: "Lục Mộ Trầm, cậu đừng giận tớ, tớ sai rồi, sau này sẽ không lừa cậu nữa, tớ thề."

Nói xong, thật sự giơ tay lên, nghiêm trang thề.

"..." Lục Mộ Trầm nhìn cô, vẫn không nói lời nào.

Trong lòng Tống Nhiễm sốt ruột, ca ca này sao lại khó dỗ như vậy?

Thấy Lục Mộ Trầm vẫn luôn không phản ứng với cô, Tống Nhiễm không khỏi có chút luống cuống, sợ anh thật sự tức giận với cô, vì thế cọ cọ trước mặt anh, tay mở ra, ôm lấy eo anh.

Eo anh thật gầy nha, có đường cong lại rất cứng rắn.

Thời điểm được Tống Nhiễm ôm, cả người Lục Mộ Trầm khẽ cứng ngắc, cơ bụng không tự giác mà căng thẳng.

"Lục Mộ Trầm, cậu đừng giận tớ được không?" Dáng Tống Nhiễm không lùn, nhưng đứng chung một chỗ với Lục Mộ Trầm, cũng chỉ vừa đến ngực anh. Cô ôm eo Lục Mộ Trầm, ngửa đầu nhìn anh, đôi mắt đen nhánh ngập nước sáng lấp lánh.

Thấy Lục Mộ Trầm không đáp, giọng nói mềm mại gọi anh: "Lục Mộ Trầm, cậu đừng không để ý tới tớ nha." Cô có chút bất đắc dĩ, thân thể lười nhác mà dựa vào người Lục Mộ Trầm, tay ôm eo Lục Mộ Trầm càng chặt, kêu một tiếng lại một tiếng: "Lục Mộ Trầm... Lục ca... Lục ca ca ——"

Tiếng "Lục ca ca" cuối cùng kéo dài âm điệu, âm thanh yếu ớt không thể so, nghe vào tai Lục Mộ Trầm, trái tim run rẩy, chỉ cảm thấy cả người như nhũn ra (1).

(1) Nguyên văn là "tô" nhưng khi tớ tìm thì ra khá nhiều nghĩa, trong số nghĩa đấy có từ "mềm yếu" nhưng tớ nghĩ là "nhũn ra" thì nghe hay hơn.

Ánh mắt anh đen thêm vài phần, giây tiếp theo liền trở tay ôm eo Tống Nhiễm, cúi đầu, ánh mắt thật sâu nhìn cô, tiếng hơi khàn: "Vừa nãy cậu, gọi tớ là cái gì?"

Tống Nhiễm chớp chớp mắt, hơi giật mình: "Cái gì nha?"

Ánh mắt Lục Mộ Trầm càng sâu, tiếng vững vàng hỏi lại lần nữa: "Vừa nãy gọi tớ là cái gì? Hả? Nói lại một lần nghe một chút."

Đôi mắt đen nhánh sâu thẳm, giống như một từ trường lớn. Tống Nhiễm ngơ ngác mà nhìn chằm chằm mắt anh, chỉ cảm thấy cả người đã bị luân hãm.

Anh chưa từng dùng ánh mắt như vậy nhìn cô, mang theo dục vọng chiếm hữu mãnh liệt như vậy.

Ánh mắt rất bá đạo, nhưng mà cô rất thích.

"Hả?" Lục Mộ Trầm không tiếng động thúc giục cô.

Tống Nhiễm đã bị Lục Mộ Trầm mê hoặc đến đầu óc choáng váng, đầu óc ngốc ngốc, vô thức mà kêu một tiếng, "Lục Mộ Trầm?"

Lục Mộ Trầm lắc đầu: "Không phải, câu tiếp theo."

Câu tiếp theo?

Tống Nhiễm ngây cả người, chớp chớp mắt, hỏi: "Lục... Lục ca ca?"

Tiếng "Lục ca ca" này vừa vang lên, rốt cuộc Lục Mộ Trầm cũng thỏa mãn mà câu môi dưới, giơ tay sủng nịnh mà sờ đầu Tống Nhiễm đầu: "Ừm, dễ nghe."

Tống Nhiễm kỳ thật không quá thích người khác sờ đầu mình, nhưng thời điểm bàn tay Lục Mộ Trầm phủ lên, cô có cảm giác được ôn nhu sủng ái.

(Cẩu độc thân Tần Phàm gồm cả Kẹo nữa: "... Ai nói Nhiễm tỷ không thích bị sờ đầu *tức giận*")

Thật thích.

Cô nâng mắt, sáng lấp lánh  nhìn Lục Mộ Trầm: "Cậu thích tớ gọi cậu như vậy sao?"

"Ừ." Lục Mộ Trầm hơi cong môi dưới.

Biểu cảm trên mặt anh lãnh đạm, mặc dù là đang cười, cũng phá lệ thu liễm.

Tống Nhiễm thì không giống vậy, cô rất vui vẻ, lập tức nhếch miệng nở nụ cười, trong mắt vài phần trêu chọc: "Lục ca ca nha, chậc —— cậu thật thú vị."

(Nghe như mấy anh nam chính hay nói ấy nhỉ:Thật thú vị.")

Lục Mộ Trầm nhướng mày: "Thật thú vị?"

Tống Nhiễm: "Còn không phải sao, thích người ta kêu cậu là ca ca."

Lục Mộ Trầm: "..."

_______________________________________________

"Tống Nhiễm."

"Hả? Làm sao vậy?" Lục Mộ Trầm đột nhiên gọi cô, Tống Nhiễm cười tủm tỉm ngẩng đầu lên.

"Đừng nhúc nhích." Lục Mộ Trầm bỗng nhiên nâng tay, để lên đầu cô.

Trong lòng Tống Nhiễm nhảy dựng, còn chưa phản ứng lại, liền thấy Lục Mộ Trầm bỗng nhiên lại nâng tay phải lên, nhẹ nhàng nắm cằm cô.

Tim Tống Nhiễm đập hơi chậm lại, chỉ cảm thấy hô hấp đều bị đình chỉ.

Trời, ai dạy anh nắm cằm con gái vậy?

Động tác nhẹ nhàng như vậy...

Tống Nhiễm chỉ cảm thấy trong đầu trống rỗng, trái tim thình thịch thình thịch, như sắp từ cổ họng nhảy ra ngoài.

Anh muốn làm gì...

Tống Nhiễm đang nghĩ ngợi, liền thấy Lục Mộ Trầm chậm rãi cúi đầu xuống.

Ánh mắt đen nhánh như đêm, sâu không thấy đáy.

Hô hấp đang tới gần. Trong lòng Tống Nhiễm hoảng loạn, trong lòng có thanh âm vang lên: Cậu ấy muốn hôn mình, cậu ấy lại muốn hôn mình!

Tay ôm eo Lục Mộ Trầm không chịu nổi mà ôm chặt, mắt thấy môi Lục Mộ Trầm môi sắp dán lên, trong lòng Tống Nhiễm căng thẳng, ngay sau đó liền theo bản năng mà nhắm mắt lại.

Nhưng mà, khoảnh khắc cô nhắm mắt lại, Lục Mộ Trầm đột nhiên dừng động tác, nhìn Tống Nhiễm nhắm chặt hai mắt, ý cười trong mắt đậm tớ mức sắp tràn ra.

Tống Nhiễm khẩn trương chờ Lục Mộ Trầm hôn.

Nhưng đợi nửa ngày, cảm xúc ôn nhu nai con chạy loạn trong lòng nai con chạy loạn lại chậm chạp không xuất hiện.

Trong lòng Tống Nhiễm buồn bực: Đang làm gì vậy? Muốn hôn thì nhanh hôn nha!

Lại đợi một lát, Lục Mộ Trầm trước sau không có hôn xuống.

Hàng mi dài của Tống Nhiễm run rẩy, có chút không chịu đựng nổi.

Do dự vài giây, rốt cuộc vẫn là chậm rãi mở mắt.

Nhưng mà, trong nháy mắt khi mở mắt ra, liền thấy mặt Lục Mộ Trầm đầy ý cười nhìn cô, khóe miệng câu lên một nụ cười nghiền ngẫm như có như không, thanh âm đều hàm chứa vài phần không che dấu được ý cười: "Em cho rằng anh muốn hôn em sao?"

Tống Nhiễm cả người ngẩn ra.

Chẳng lẽ... Không, phải, sao???!!!

Nhìn mặt Lục Mộ Trầm đầy ý cười như sắp tràn ra, Tống Nhiễm lập tức hiểu mình bị đại phúc hắc Lục Mộ Trầm này trêu chọc!

Cô vừa giận vừa hờn lại quẫn bách, cả khuôn mặt đều đỏ lên.

Thở phì phì đẩy Lục Mộ Trầm ra, trừng mắt với anh: "Lục Mộ Trầm, anh phiền chết đi được!"

Nghĩ đến vừa nãy mình thế nhưng còn nhắm mắt lại chờ Lục Mộ Trầm hôn xuống, Tống Nhiễm quả thực muốn đào cái lỗ chôn mình xuống!

Mất mặt, quả thực quá mất mặt!

Lục Mộ Trầm nhìn bộ dáng Tống Nhiễm thẹn thùng lại ảo não, ý cười trong mắt càng sâu.

Giây tiếp theo, anh duỗi tay kéo Tống Nhiễm đang thở phì phì tức phát điên đến trước mặt, cúi đầu, nhìn cô hỏi: "Tức giận?"

Tống Nhiễm hừ một tiếng thật mạnh, không muốn để ý đến anh.

Lục Mộ Trầm nói: "Em lừa anh một lần, anh lừa em một lần, hai chúng ta tính ra hòa nhau."

Tống Nhiễm ngây người, ngẩng đầu lên: "Lục Mộ Trầm, sao anh vẫn còn mang thù hả?"

Nói xong, mếu máo, lẩm bẩm lầm bầm mà nói thầm một câu: "Hẹp hòi."

Thanh âm rất nhỏ, nhưng Lục Mộ Trầm vẫn nghe thấy, khóe miệng cong lên nhàn nhạt ý cười, nói: "Ừ, em nói đúng, anh chính là hẹp hòi. Cho nên sau này em không cần quá thân mật với Tần phàm kia."

Tống Nhiễm ngây người, hỏi: "Vì sao?"

Lục Mộ Trầm: "Bởi vì anh sẽ ghen."

Bởi vì anh sẽ ghen.

Lời này nghe vào trong lòng Tống Nhiễm, chỉ cảm thấy cả người vui vẻ đến mức rất nhanh bay lên.

Cô lập tức lại cao hứng, thanh âm nhẹ nhàng: "Đồng ý với anh."

_________________________________________________

Tác giả có lời muốn nói:

Nhiễm Nhiễm dỗ thật tốt (*^__^*)

Hôm nay là một Lục phúc hắc, các cậu thích không? O(∩_∩)O

Cất chứa phá 5000 cay, chúc mừng một chút, ngày mai cho đại gia phát một trăm bao lì xì ~ các bảo bảo dũng dược nhắn lại nga, sờ sờ đại gia, pi pi pi ~~~

Mặt khác, hôm nay chỉ có canh một nga ( che mặt), canh hai không viết ra tới, sau đó từ ngày mai bắt đầu, đổi mới thời gian khôi phục đến buổi sáng 8 giờ ha, hy vọng các bảo bảo nhiều hơn duy trì nha (*^__^*)

______________________________________

Vẫn là câu cũ muôn thuở của Kẹo: Cầu các ngôi sao bé xinh và các bình luận góp ý khi có sai sót. Chúc mọi người ngủ ngon, bye bye!!!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Huỳnh Như12 Tháng mười một, 2019 01:44
tg oi chung nao moi co chap moi vay
Avatar
My My17 Tháng mười một, 2019 20:40
hay a
Avatar
Anhh Thyy19 Tháng mười một, 2019 18:07
Dễ Thương quá aaaaa ~~ Hóng mãi
BÌNH LUẬN FACEBOOK