• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hai người chuẩn bị xong, gọi thêm Tiền Văn Kiệt, cùng đi tới tập đoàn Thiệu thị.

Bác Phương đưa bọn họ đến lầu dưới của Thiệu thị, Thiệu Hiển mang theo hai bạn nhỏ trực tiếp đi vào.

Trước khi tới hắn đã gọi điện nên căn bản không có ai cản bọn họ lại.

Thiệu Hiển tới tìm Thiệu Uẩn.

Thiệu Uẩn hiện mới hai mươi mốt tuổi, còn chưa tốt nghiệp Đại học đã trợ giúp ba Thiệu xử lý qua vài đồ án, cũng được một số tiền bối của Thiệu thị tán thưởng và giúp đỡ.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, người nắm quyền Thiệu thị sau này chính là Thiệu Uẩn.

Về phần Thiệu Hiển, so với việc quản lý một tập đoàn, hắn vẫn thích cuộc sống bình thường của mình hơn, cho nên căn bản sẽ không xuất hiện cục diện anh em tranh chấp.

Thiệu Uẩn và hắn, đều có nghĩa vụ gây dựng sự nghiệp, chỉ là Thiệu Uẩn là anh lớn, trách nhiệm cũng lớn hơn một chút mà thôi.

Ngẫm lại thì có chút đáng thương.

Lúc ba đứa nhỏ đi đến văn phòng của Thiệu Uẩn, Thiệu Uẩn đang gọi điện thoại, anh ra hiệu cho Thiệu Hiển bảo hai bạn nhỏ ngồi xuống trước, sau đó vội vàng trả lời vài câu, liền cúp điện thoại, trên mặt vẫn còn lưu lại mấy phần bất đắc dĩ.

Nhưng khi nhìn về phía ba người Thiệu Hiển, cười ôn hòa, hỏi: "Hiển Hiển, sao lại tới công ty vậy?"

"Ở nhà chán quá, tới tìm hai chơi." Thiệu Hiển nói, cố ý thở dài.

Lúc này, thư ký bưng ba cốc sữa bò đi vào, đặt trước mặt ba người Thiệu Hiển, sau đó rời phòng làm việc, chu đáo đóng cửa lại.

Thiệu Uẩn đương nhiên nhìn ra Thiệu Hiển có tâm tư, "Nói đi, tìm hai có chuyện gì?"

"Hai, hai giúp em một chuyện đi!" Thiệu Hiển uống một hớp sữa bò, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

Thiệu Uẩn cảm thấy rất ngạc nhiên, lại vô cùng hứng thú, "Nói thử xem, hai giúp được nhất định sẽ giúp."

"Hai lợi hại như vậy, nhất định có thể giúp được!" Thiệu Hiển tâng bốc trước, sau đó nói, "Bây giờ không phải nghỉ hè sao? Em muốn đi Hào Giang chơi một chút, nhưng lại sợ ba mẹ không cho đi."

Ý cười của Thiệu Uẩn nhạt đi mấy phần, "Hào Giang rất loạn, lại còn xa nữa, bây đi chỗ đó làm gì? Nếu thật sự muốn đi du lịch, đại lục lớn như vậy, đi đâu hai cũng đi cùng luôn."

"Nhưng Hào Giang rất mới mẻ á, em muốn đến đó xem sao." Thiệu Hiển mở to đôi mắt tròn, mặt mang theo ý lấy lòng.

Thiệu Uẩn nghẹn lại, Hào Giang mấy năm trước mới nổi, về bài bác. Nơi đó có rất nhiều sòng bạc, xa hoa đồi trụy, thực sự không thích hợp cho trẻ con đến chơi.

Nghĩ tới đây, anh vẫn như trước kiên quyết từ chối: "Ba mẹ chắc chắn sẽ không cho đi đâu, bây nên từ bỏ ý định đó đi!"

Thiệu Hiển đã sớm biết kết cục, tâm lý chẳng hề quá khổ sở, nhưng mặt cần bao nhiêu oan ức thì phải có bấy nhiêu oan ức, hắn cúi thấp đầu xuống, một lúc sau mới lên tiếng: "Vậy buổi tối hai phải mời bọn em ăn cơm."

"Tối nay không được, hai có việc rồi." Thiệu Uẩn bất đắc dĩ nói.

Thiệu Hiển đương nhiên biết anh có việc, nếu không cũng sẽ không nói câu như vậy, "Hai bận kệ hai, em muốn mời bạn em ăn cơm, nhưng em không mang tiền, hai đặt giúp bọn em một bàn đi, sẽ không quấy rối hai nữa."

Không đáp ứng thỉnh cầu lúc trước của hắn, Thiệu Uẩn đã có chút xấu hổ, nghĩ buổi tối cũng là đi ăn để xem mắt, giúp ba người Hiển Hiển đặt một bàn cũng không có vấn đề gì.

"Được."

Từ bây giờ đến buổi tối còn nửa ngày nữa, Thiệu Hiển liền dẫn hai đồng bọn nhỏ rời khỏi tập đoàn Thiệu thị.

Tiền Văn Kiệt vẫn luôn trong trạng thái mơ hồ, thật lâu sau mới hỏi: "Hiển Hiển, cậu thật sự muốn đi Hào Giang chơi hả?"

Thiệu Hiển giả vờ rầu rĩ không vui trả lời: "Ò, bất quá ba mẹ tôi chắc chắn sẽ không cho đi. Nóng quá đi mất, tôi dẫn các cậu đi uống gì đó, đi!"

Trần Bách Châu vẫn luôn không hé răng, theo sát Thiệu Hiển.

Ba người tìm tới một tiệm đồ uống, bên trong trang hoàng có chút khác so với những chỗ khác, hơn nữa bầu không khí cũng không tệ.

Nhưng kỳ quái là, trong tiệm không có vị khách nào cả.

Ba bạn nhỏ đến khiến cho bên trong tiệm tăng thêm chút hơi người, bọn họ mới vừa ngồi xuống, thì có phục vụ mặc đồng phục đứng dậy, đi đến trước mặt ba người.

"Mấy bạn nhỏ muốn uống gì nào?" Một giọng nữ ôn nhu vang lên bên tai.

Thiệu Hiển ngẩng đầu, nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc, không khỏi cười rộ lên, xem ra hắn đến đúng nơi rồi.

"Chị có đề cử gì không ạ?"

Trong lĩnh vực này, Tiền Văn Kiệt có chút e dè, Trần Bách Châu xưa nay không chủ động nói chuyện, cho nên chỉ có thể để Thiệu Hiển lên tiếng.

Nữ phục vụ vóc người cao gầy, nhan sắc không tầm thường, thoạt nhìn tương đối vô hại, nhưng Thiệu Hiển biết rõ, người này chính là con gái độc nhất của tập đoàn tài chính Hào Giang, sở dĩ xuất hiện ở đây, bất quá là vì thí luyện của gia tộc mà thôi.

Hào Giang mới phát triển được năm gần đây, thị trường Hoa Quốc đại lục khiến mọi người đều chú ý, ai cũng muốn được chia một "chén canh" trong đó, vì vậy vị tiểu thư Đường Hân này liền đến Đại học Yến học tập, thuận tiện thăm dò thị trường Hoa Quốc.

Cô không phải người phục vụ, cửa hàng này là tự cô mở.

Đường Hân cũng không biết đứa nhỏ trước mặt đang suy nghĩ cái gì, thấy Thiệu Hiển trắng trẻo đáng yêu, tư duy rõ ràng rất hiểu lễ nghĩa, trong lòng có chút thiện cảm, liền kiên trì đề cử cho hắn mấy loại đồ uống phù hợp khẩu vị của trẻ con.

"Em uống cái này, " sau khi nghe cô đề cử, Thiệu Hiển chỉ về một loại, lại hỏi hai đứa nhỏ, "Các cậu muốn uống gì?"

Tiền Văn Kiệt: "Giống cậu đi."

Trần Bách Châu gật đầu, "Ừm."

Đường Hân mỉm cười rời đi.

"Chị gái ban nãy thật là đẹp." Tiền Văn Kiệt cười ngốc nói.

Thiệu Hiển liếc cậu ta một cái, không lên tiếng.

Nơi làm đồ uống cách chỗ ngồi của ba người không xa, Đường Hân mặc tạp dề quấy đồ uống trong cốc, vểnh tai lên nghe lén cuộc đối thoại của ba người.

Dĩ nhiên nghe đến Hào Giang hay sòng bạc, không khỏi bật cười.

Trẻ con bây giờ đều hiểu biết sớm như vậy sao?

Cô bưng ba chén đồ uống đi tới, lần lượt đặt xuống, suy nghĩ một chút mới nói: "Hào Giang có hơi loạn, trẻ con không nên đến đó, ha."

"Chị, câu này của chị y chang anh hai của em, " Thiệu Hiển cong con ngươi cười nói, "Sao ai cũng bảo Hào Giang loạn vậy ạ? Chị, chị có thể nói cho em biết được không?"

Hiện tại trong tiệm cũng không có vị khách nào khác, Đường Hân cũng không muốn mấy bạn nhỏ lầm đường lạc lối, vì vậy ngồi vào ghế bên cạnh, kiên trì giải thích: "Ban nãy chị nghe mấy đứa nhắc tới sòng bạc, nơi đó không phải là chỗ tốt lành gì, không biết bao người táng gia bại sản vì nó, tuyệt đối đừng dính vào."

Thiệu Hiển hơi nhướng mày, chỉ chỉ Trần Bách Châu, khổ sở nói: "Nhưng chị ơi, ba của bạn em hình như rất hay đi Hào Giang, cũng không biết bác ấy có đến mấy chỗ đó không. Lần này ba cậu ấy đi một tuần chưa về, cậu ấy rất lo lắng cho ba, nên muốn đi Hào Giang tìm."

Tiền Văn Kiệt: "..."

Hóa ra ba Trần Dục thích bài bạc!

Thiệu Hiển cũng không hề nói dối, Trần Xương Kiến xác thực rất thích đến Hào Giang đánh bạc.

Theo như hắn biết, khoảng mấy ngày sau đó, Trần Xương Kiến sẽ gặp tin vui và cả tin xấu nữa. Tin vui chính là Trần thị bước đầu phát triển.

Thiệu Hiển lại muốn làm khó ông ta, làm cho tin xấu của hắn đến sớm một chút.

Đường Hân nghe vậy, không khỏi có chút đồng tình với Trần Bách Châu, cô bình thường không hề nhẹ dạ cả tin, nhưng lại rất quý những đứa trẻ hiểu chuyện, hơn nữa Thiệu Hiển lại khá hợp mắt cô, liền không khỏi nói thêm vài câu.

"Mấy đứa đi Hào Giang thì quá nguy hiểm, không có người lớn đi cùng thì không được."

Thiệu Hiển uống một hớp đồ uống mới pha, bất mãn nói: "Em biết, ba mẹ em không đồng ý, "ông chú" Thiệu Uẩn cũng không đồng ý."

Thiệu Uẩn?

Trong lòng Đường Hân bỗng nhiên nhảy một cái, sẽ không trùng hợp như vậy chứ?

"À đúng rồi, chị, chị có thể pha giúp em một cốc nữa được không ạ? Tuy rằng anh hai em không đưa tụi em đi Hào Giang, nhưng anh ấy làm việc cũng rất cực khổ, tụi em sẽ mang đi cho anh ấy uống."

Thiệu Hiển ăn nói linh tinh làm Tiền Văn Kiệt nhìn mà phải than thở, nhưng Đường Hân không có một tia hoài nghi.

"Đồ uống có đá, mang đi sẽ dễ bị loãng." Đường Hân nhắc nhở.

Thiệu Hiển nghe vậy, chỉ chỉ tòa cao ốc ngoài cửa sổ cách đó không xa, "Không sao ạ, anh hai em làm việc ở đó, không xa lắm ạ."

Tòa cao ốc kia Đường Hân không thể quen thuộc hơn, cô không nhịn được hỏi: "Anh của em tên là gì?"

Thiệu Hiển sững sờ, sau đó nhìn chằm chằm Đường Hân, nghiêm túc nói: "Chị, chị hỏi cái này làm gì ạ?"

Đường Hân cũng cảm thấy vấn đề này khá là đường đột, vì vậy cười xin lỗi: "Thật không phải, chỉ là hiếu kỳ hỏi một chút thôi."

Cô nói xong rời khỏi chỗ ngồi, đi làm đồ uống.

Thiệu Hiển quay đầu lại nhìn cô, trong lòng vẫn là rất bội phục. Đường đường con gái cưng của tập đoàn tài chính lớn, lại tự mình chạy đến Đại lục học tập gây dựng sự nghiệp, tính tình còn tốt như vậy, sao có khả năng không thành công được chứ?

Nhớ kiếp trước Đường Hân có nói với hắn, quán nước này bất quá chỉ để nàng thư giãn thôi.

Không lâu sau đó, Đường Hân đến gần, cầm đồ uống để lên bàn, "Xong rồi nè."

"Chị, em hỏi chị một vấn đề được không." Thiệu Hiển bỗng nhiên nói.

Đường Hân cười, "Em hỏi đi."

"Vừa nãy bọn em có thảo luận, hay là bọn em thuê người đi thăm dò ba cậu ấy xem sao, chị thấy có được không ạ? Nếu ba cậu ấy thật sự thích bài bạc, chúng ta liền hù bác ấy một chút, khiến bác ấy ý thức được sai lầm của mình."

Hắn nói rất nghiêm túc, nhưng vẫn chưa đủ lớn, giọng nói vẫn còn mang chút trẻ con, nghe cực kì đáng yêu.

Đường Hân không nhịn được cười khúc khích, "Chủ ý rất tốt, nhưng giá thuê người cũng không thấp, hơn nữa, mấy đứa định hù bác ấy như thế nào?"

Cô cũng là người thích hóng chuyện náo nhiệt, nghe có vẻ thú vị, cũng rất tò mò cuối cùng có thể đạt kết quả gì.

Thiệu Hiển cong con ngươi nở nụ cười, ghé sát vào tai cô nói mấy câu.

Đường Hân càng nghe càng cảm thấy chơi rất vui, không khỏi vui vẻ, nói: "Chị có quen biết mấy người bên Hào Giang, nếu tụi em tin tưởng chị, không bằng để chị thuê giúp cho, chị để cho mấy đứa giá ưu đãi, thấy thế nào?"

Thiệu Hiển giả vờ cảnh giác, "Không được đâu ạ."

"Chị cũng có điều kiện mà, điều kiện là em phải chỉ cho chị biết anh của em là ai." Đường Hân nhíu mày nói.

"Không được đâu ạ, " Thiệu Hiển từ đâu đó móc ra tiền trả đồ uống, cầm lấy cốc nước trên bàn định đi, "Em với chị không quen nhau."

Đường Hân đột nhiên ngăn cản hắn, "Tiệm bọn chị hôm nay cung cấp phục vụ bên ngoài, cốc này của anh hai em, chị thay mấy đứa đưa tới."

Thiệu Hiển mặt mày do dự, nhưng trong lòng rất vui vẻ, đã mắc câu!

"Còn không mau xuất phát, đá trong cốc sắp tan hết rồi đó." Đường Hân nhắc nhở một câu.

Lông mày Thiệu Hiển hơi nhíu, do dự đưa đồ uống cho cô, "Vậy chị cầm đi."

Nói xong cũng đi ra ngoài.

Đường Hân rất hay tò mò, Thiệu Hiển càng không nói, cô lại càng muốn biết. Hơn nữa thân quen với ba đứa nhỏ này là chuyện cần làm, nếu cô biết thêm gì đó thì không phải chuyện thừa thãi.

Bốn người băng qua đường, đi vào cao ốc của Thiệu thị, thông thuận không gặp trở ngại nào đến được văn phòng Thiệu Uẩn.

Thư ký dẫn bọn họ vào, Thiệu Uẩn bận rộn đến không ngẩng được đầu, "Hiển Hiển, sao em lại quay lại nữa?"

"Hai, em mang đồ uống cho hai nè!"

Hắn cầm cốc đồ uống đặt vào tay Thiệu Uẩn, Thiệu Uẩn vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc phía trước.

"Đường Hân?"

Đường Hân cười đến dịu dàng, "Thiệu Uẩn, xin chào."

Hai người rõ ràng có quen biết đã lâu, Thiệu Hiển giả vờ nghi hoặc: "Hai, hai với chị gái này quen nhau sao?"

"Ờm, bọn hai là bạn cùng lớp thời Đại học, cô ấy là Đường Hân, em gọi cô ấy là chị Đường là được rồi, " Thiệu Uẩn khách khí bảo Đường Hân ngồi xuống, lại giới thiệu hắn với cô, "Đây là em trai của tôi, Thiệu Hiển."

"Chào em." Đường Hân cười đến giảo hoạt.

Thiệu Hiển rõ ràng không có e dè, "Em chào chị Đường."

"Sao vậy?" Thiệu Uẩn nhìn ra gì đó, "Sao hai người lại biết nhau?"

Vì vậy, trong sự cưỡng ép của Thiệu Uẩn, Thiệu Hiển không-thể-không-nói ra kế hoạch của hắn và hai đồng bọn.

Thiệu Uẩn cố nén tức giận, bất đắc dĩ nói: "Thực sự quá hồ đồ."

Người vẫn luôn nằm ngoài tình huống - Tiền Văn Kiệt: "..." Không phải cậu, đâu phải cậu, cậu không biết cái gì cả.

Thiệu Hiển đành phải dùng khổ nhục kế, một mặt khổ sở nói: "Hai, hai giúp bọn em một chút đi mà."

Thiệu Uẩn biết chuyện của Trần gia, không khó để anh đoán ra Thiệu Hiển đang muốn làm gì, thế nhưng chuyện như vậy trẻ con sao có thể dính líu vào được?

"Thật ra tui cảm thấy có thể làm được, " Đường Hân tự tin nói, "Bài bạc không phải việc tốt lành gì, nếu có thể khiến ba của cậu bé này cải chính, cũng là làm việc tốt. Ở bên đó tui có người, có thể giúp một tay chuẩn bị."

Cô rõ ràng muốn giúp Thiệu Hiển.

Thiệu Uẩn có chút đau đầu, nhưng không nhìn được cách Thiệu Hiển năn nỉ, không thể làm gì khác ngoài miễn cưỡng đáp ứng.

Kỳ thật, anh cũng có chút tò mò muốn biết kết quả sẽ như thế nào.

- --

Ka: vì iu các bạn nên cố gắng chăm chỉ (。’▽’。)♡

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Phong-g Xu'ss08 Tháng mười một, 2019 23:53
hay.hóng tiôp
Avatar
Phong-g Xu'ss08 Tháng mười một, 2019 23:53
hóng
Avatar
Milan Huong11 Tháng mười một, 2019 12:21
hóng .hay
Avatar
Phương Nam30 Tháng mười một, 2019 16:33
quá hay^v^
Avatar
Kook Tan09 Tháng một, 2020 12:04
cho hỏi ai đọc đến tập Thiện Hiển với Tiểu Châu lớn rồi chưa ? kh bt ai là thụ ai là công ạ ??? :3
Avatar
Hồng Bùi18 Tháng một, 2020 21:58
Thiện Hiển thụ và Tiểu Châu công. Chắc lun
Avatar
Yến nhi Phạm09 Tháng hai, 2020 16:43
hứng😁😁
Avatar
Cẩm Tú14 Tháng ba, 2020 19:32
đợi chờ mòn mỏi aaaaaa
Avatar
Trân Phạm31 Tháng ba, 2020 13:41
ad đâu rồi aaaaaaa, cháp mới của bổn bảo bảo đâu aaa, bổn bảo bảo đã đợi chờ mòn mỏi mỏi mòn rồi aaa, ad có gan đào hố lại hk có gan lấp hố này lại aaaa, ad mau lấp cái hố này lại mau aaaaaaaa😤😤😤
BÌNH LUẬN FACEBOOK