• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: Kẹo Mạch Nha

Thời điểm từ trên tầng đi xuống, đã vào học.

Lục Mộ Trầm đưa Tống Nhiễm đến cửa phòng học: "Vào đi."

Tống Nhiễm mếu máo, lưu luyến không rời mà nhìn anh.

"Chút nữa tan học, anh tới tìm em." Lục Mộ Trầm nói.

Tống Nhiễm vừa nghe, trên mặt mới lộ ra nụ cười: "Được nha."

"Vào đi."

Tống Nhiễm gật gật đầu, khó có lúc ngoan ngoãn.

Xoay người, đi vào trong phòng học.

Lục Mộ Trầm thấy Tống Nhiễm đi vào, mới quay đầu lại đi đến hướng phòng học của mình.

Cũng thật đúng dịp.

Trên đường về phòng học, vừa lúc gặp phải Tần Phàm đi vệ sinh về.

Tình địch gặp mặt, không khí vi diệu.

Mới vừa đi hai bước, tanh âm của Tần Phàm từ phía sau truyền đến: "Lục Mộ Trầm."

Lục Mộ Trầm bước chân hơi dừng, quay đầu lại, nhướng mày: "Có việc?"

Tần phàm nhìn anh, đi thẳng vào vấn đề hỏi: "Cậu thích Nhiễm Nhiễm?"

Lục Mộ Trầm: "Đúng."

Tần Phàm cười một tiếng: "Ánh mắt thật không tồi, mới vừa chuyển đến liền nhìn thẳng Nhiễm Nhiễm nhà bọn tôi?"

Lục Mộ Trầm vừa uống xong nửa bình dấm, câu kia của Tần Phàm " Nhiễm Nhiễm nhà bọn tôi" quả thực là chọc vào họng súng, mắt anh híp lại, khí tức cả người nháy mắt thấp xuống, hàn khí bức người.

Tần Phàm hồn nhiên không bắt bẻ (?), tiếp tục nói: "Nhưng mà, người thích Nhiễm Nhiễm nhà bọn tôi rất nhiều, cậu thích, có thể, công bằng cạnh tranh."

Vừa dứt lời, Lục Mộ Trầm mặt không biểu cảm mà trả lời cậu một câu: "Đúng không? Chỉ sợ cậu không có cơ hội này."

Tần Phàm sửng sốt: "Có ý gì?"

Ánh mắt Lục Mộ Trầm thâm trầm nhìn cậu một cái, mà cái gì cũng không nói, xoay người rời đi.

Tần Phàm hơi giật mình đứng tại chỗ.

Sau một lúc lâu, nghiêng đầu hỏi Lưu Dịch bên cạnh: "F*ck, cậu ta có ý gì?"

Lưu Dịch sờ mũi: "Ừm... Chẳng lẽ cậu ta đã hẹn hò với Nhiễm Nhiễm?"

Tần phàm: "..."

Lưu Dịch: "Phàm ca, cậu không có chuyện gì chứ?"

Tần Phàm mặt đầy bi thương, che ngực lại: "Trời ơi, lão tử tâm đã nát..."

_____________________________________

Một tiết tự học buổi tối cuối, không có lão sư.

Trong phòng học, các bạn học đang yên tĩnh học bài.

Tống Nhiễm trở lại chỗ ngồi, vui vẻ đến mức sắp không xong, nụ cười trên mặt như thế nào đều không thu lại được.

Lưu Linh nghiêng đầu xem nhìn cô: "Vui vẻ giống như đóa hoa vậy, nhặt được tiền?"

Tống Nhiễm cười hì hì chớp chớp mắt với Lưu Linh: "So với nhặt được tiền còn vui vẻ hơn nhiều."

Tiếng Lưu Linh cười nhạo, trêu chọc cô: "Như thế nào? Lục ca ca nhà cậu cho cậu đường ăn sao?"

Mắt Tống Nhiễm cong cong, nói: "Đúng vậy nha, ngọt chết rồi."

Lưu Linh nhướng mày, khuỷu tay nhẹ nhàng chạm vào Tống Nhiễm, lại gần, mặt đầy tò mò hỏi: "Nói nói, Lục ca ca nhà cậu đã làm gì với cậu?"

Từ trước đến nay cô chưa từng thấy qua bộ dáng vui vẻ như vậy của Tống Nhiễm.

Tống Nhiễm nâng mắt, đáy mắt đầy ái muội, cười hỏi: "Thật sự muốn biết?"

"Muốn nha."

Tống Nhiễm nhìn xung quanh một chút, đến bên tai Lưu Linh, vui vẻ, nhỏ giọng nói cho cô: "Anh ấy hôn tớ."

Lưu Linh vừa nghe, bỗng dưng mở to hai mắt, mặt đầy khiếp sợ: "Thật... Thật sự sao?"

Tống Nhiễm cúi đầu "ừ" một tiếng, cao hứng, lại có nôn.

"Trời ơi, thật sự không nhìn ra, Lục ca ca nhà cậu lại không bị cản trở lãng mạn như vậy (1)." Lưu Linh kinh ngạc cảm thán một tiếng.

(1) Nguyên văn là "Không bị cản trở phái" khi tớ tìm nghĩa của từ "phái" thì trong đó còn có nghĩa là lãng mạn, nên tớ đánh bạo edit thành thế. Nếu bạn nào biết thì chỉ cho tớ nha, cảm ơn trước nhé!

Tống Nhiễm: "..."

Cản trở lãng mạn? Còn rất lãng mạn đó chứ.

Cô cong môi cười, trong lòng ngọt ngào, tràn đầy.

Qua một lát, Lưu Linh có chút tò mò, không nhịn được hỏi cô: "Nhiễm Nhiễm, hôn môi có cảm giác như thế nào?" 

(Phóng viên đài truyền hình Hóng Drama xin được phỏng vấn những người đang yêu: Tớ cũng muốn biết hôn môi có cảm giác gì? Trong số các cậu đã ai biết cảm giác đó chưa? Cảm giác như thế nào? *Chống chỉ định với những người còn ôm thỏ bông đi ngủ mỗi tối*)

Tống Nhiễm nghĩ nghĩ, sau đó rất nghiêm túc nói: "Hình dung không ra, chính là cảm giác... So với ăn mật còn ngọt hơn."

Khi Lục Mộ Trầm hôn cô, trái tim của cô như sắp rơi xuống.

Lưu Linh tưởng tượng không ra, nhưng nhìn ánh mắt Tống Nhiễm, có chút hâm mộ.

__________________________________________

Một tiết học 40 phút, kỳ thật thời gian cũng không tính là quá dài, hơn nữa Tống Nhiễm vào lớp chậm, cũng chỉ còn 30 phút mà thôi.

Nhưng mà 30 phút này, đối Tống Nhiễm hôm nay mà nói, quả thực quá dài.

Cô đã gấp không chờ nổi mà nghĩ sau đó hẹn hò Lục Mộ Trầm.

Lại nghĩ đến nụ hôn vừa nãy, cô vô thức sờ môi, chỉ cảm thấy bên tai lại nóng lên.

Nghĩ thầm: Cái gì mà nam thần cao lãnh, rõ ràng chính là muộn tao (2).

(2) Muộn tao: Đại loại là là kiểu người ngoài lạnh trong nóng. Dù ngoài tỏ vẻ lạnh nhạt thờ ơ, nhưng nội tâm bên trong lại mãnh liệt như lửa.

Chán ghét.

Nghĩ, khóe miệng lại cong cong, trong lòng lại giống như làm đổ lọ mật vậy.

__________________________________________

Thật vất vả nhịn đến khi tan học, Tống Nhiễm vội thu dọn, tiếng chuông vừa vang lên, liền nói với Lưu Linh: "Tớ đi đây Lưu Linh!"

Lưu Linh cười cô: "Được, đi đi."

Nói xong, còn chớp chớp mắt đầy ái muội với cô: "Kiềm chế chút đi, Nhiễm Nhiễm."

Tống Nhiễm thẹn thùng mà đẩy nhẹ bả vai cô bạn: "Cậu phiền chết."

Nói xong, liền xoay người, đi ra cửa sau.

Mới tan học, vốn dĩ cho rằng Lục Mộ Trầm chưa đến, nào biết vừa ra khỏi phòng học, đã thấy Lục Mộ Trầm đứng ở bên ngoài.

Một bên vai khoác cái cặp màu đen, lưng dựa vào tường trên hành lang, tùy ý đứng.

Tống Nhiễm vừa thấy anh, lập tức nở nụ cười, chạy đến trước mặt anh: "Sao sớm như vậy?"

"Ừm, ra sớm."

"Bọn mình đi thôi." Tống Nhiễm vui vẻ kéo ống tay áo của Lục Mộ Trầm, nói.

Vốn dĩ cô muốn kéo tay anh, nhưng vừa tan học, trên hành lang có nhiều người, cô có chút xấu hổ.

Lục Mộ Trầm đem động tác nhỏ của cô vào trong mắt, bất động thanh sắc mà câu môi dưới.

Tâm trạng rất tốt.

Từ khu dạy học đi xuống, Lục Mộ Trầm nghiêng đầu hỏi Tống Nhiễm: "Muốn đi đâu một chút không?"

Thật ra Tống Nhiễm rất muốn đi đâu đó một chút với Lục Mộ Trầm, nhưng nghĩ đến bố còn ở bệnh viện, không yên tâm ông ở một mình.

Vì thế nói: "Hôm nào đi, bố em nằm viện, em phải đi bệnh viện chăm sóc ông ấy."

Lục Mộ Trầm nghe vậy, lập tức hỏi: "Chú làm sao vậy?"

Tống Nhiễm lắc đầu, nói: "Không có việc gì lớn, chỉ là tim không tốt lắm."

"Chính là phải uống thuốc đúng giờ."

"Vẫn luôn uống thuốc, chỉ là bố tớ uống thuốc không đúng giờ, liền phát bệnh."

Lục Mộ Trầm kéo tay lại Tống Nhiễm: "Đi thôi, anh nói với chú Lý đưa em đến bệnh viện."

Tống Nhiễm nhìn anh: "Có thể sao?"

"Vì sao lại không thể?" Lục Mộ Trầm kỳ quái hỏi một câu, nắm tay Tống Nhiễm đi đến hướng bãi đỗ xe.

Trên đường, Lục Mộ Trầm vẫn luôn nắm Tống Nhiễm.

Lòng bàn tay anh ấm áp, Tống Nhiễm chỉ cảm thấy tâm của mình cũng ấm áp theo.

Nghiêng đầu, nhìn anh, không nhịn được hỏi: "Lục Mộ Trầm, anh không sợ người nhà anh phát hiện sao?"

Anh luôn để cô ngồi xe nhà mình, không sợ trong nhà phát hiện anh yêu đương sao?

"Không sợ." Lục Mộ Trầm nói.

Tống Nhiễm có chút kinh ngạc: "Anh không sợ người trong nhà phát hiện anh yêu sớm sao?"

Lục Mộ Trầm nói: "Mẹ anh ước gì anh yêu đương."

Khóe mắt Tống Nhiễm co giật: "..."

Sau một lúc lâu: "Mẹ anh... Thật sự sáng suốt..."

Lục Mộ Trầm nghiêng đầu nhìn cô, trong mắt có vài phần ý cười, "ừ" một tiếng, nói: "Mẹ anh rất sáng suốt, lúc trước bà nói với anh, yêu đương thì có thể, chỉ cần không ảnh hưởng việc học, có thể gánh vác trách nhiệm của mình thì tốt."

Tống Nhiễm lần đầu tiên nghe nói gia đình như vậy, không khỏi có chút hâm mộ Lục Mộ Trầm: "Mẹ anh thật tốt."

Lục Mộ Trầm khẽ cười, nói: "Khả năng bởi vì là lúc học cao trung bà và bố anh hẹn hò, cho nên cảm thấy không có chuyện gì."

Tống Nhiễm nghe nói thế, vô thức hỏi câu: "Tình cảm của bố mẹ anh rất tốt sao?"

Lục Mộ Trầm gật đầu: "Ừ, là rất tốt, gần như không cãi nhau."

Tống Nhiễm nhìn anh, mặt đầy hâm mộ.

Cô lại phát hiện chính mình và Lục Mộ Trầm có chênh lệch.

Anh có một cái gia đình hoàn mĩ, cô không có.

Từ trường học đến bệnh viện, lái xe hơn nửa giờ.

Đến bệnh viện, xe ngừng ở bên ngoài bãi đỗ xe.

Xe dừng lại, Lục Mộ Trầm từ trong xe đi xuống, mở cửa xe.

Tống Nhiễm cúi người xuống xe, chạy đến phía trước ghế lái, vẻ mặt tươi cười nói cảm ơn với Lý Tín: "Chú Lý, cảm ơn chú đã đưa chấu đến bệnh viện."

Lý Tín vội cười xua xua tay: "Không cảm ơn với không cảm ơn (?), Nhiễm Nhiễm mau đi vào xem bố cháu đi."

Trong khoảng thời gian này, Tống Nhiễm thường xuyên ngồi xe của Lục gia, Lý Tín đã quen thuộc với cô. Đối với Tống Nhiễm ấn tượng cực kì tốt, thích cười, lại rất lễ phép.

Tống Nhiễm mỉm cười, vẫy vẫy tay với Lý Tín: "Chú Lý tạm biệt."

"A, tạm biệt."

Lục Mộ Trầm đi đến: "Đi thôi, anh đưa em đi."

Tống Nhiễm gật gật đầu, đi cùng Lục Mộ Trầm đến tòa nhà.

Đến phía dưới tòa nhà.

Tống Nhiễm nhìn Lục Mộ Trầm, nói: "Em đi lên trước đây, anh cũng trở về đi, ngày mai gặp."

Lục Mộ Trầm không trả lời, nói: "Anh đi lên nhìn chú."

Tống Nhiễm nghe vậy, trong lòng nhảy dựng, theo bản năng mà lắc đầu: "Không... Không cần!"

Lục Mộ Trầm hơi hơi nhướng mày, hỏi cô: "Vì sao?"

Tống Nhiễm vội nói: "Em... Em cảm thấy... Bây giờ gặp gia đình, quá sớm rồi..."

Lục Mộ Trầm nghe nói thế, không khỏi sặc một chút, mắt nhìn Tống Nhiễm, rất bất đắc dĩ: "Anh đây là muốn nói, lấy thân phận bạn học."

"Cũng không được nha, bố em sẽ hỏi. Tối như vậy, một bạn học nam chạy đến bệnh viên thăm ông, không kỳ lạ sao?"

Nói là như thế, nhưng kỳ thật cô không lo lắng bố biết việc cô yêu đương.

Cô chỉ là... Chỉ là tạm thời còn không nghĩ ra làm thế nào để Lục Mộ Trầm hiểu được hoàn cảnh gia đình cô.

Về gia đình mình, là nơi nội tâm mẫn cảm yếu ớt nhất của cô, không muốn bại lộ trước mặt người khác.

Lục Mộ Trầm không trả lời, ánh mắt thật sâu.

Tống Nhiễm thấy anh không nói lời nào, đi đến trước mặt anh một bước, giữ chặt lấy cánh tay anh, giống như làm nũng quơ quơ, đôi mắt xinh đẹp đầy nước, nhìn anh: "Đừng không để ý đến em nha, Lục ca ca ——"

Một tiếng "Lục ca ca", nói đến nỗi tâm Lục Mộ Trầm đều mềm mại, nháy mắt bị phá hủy.

"Được." Lục Mộ Trầm bất đắc dĩ mà đồng ý.

Tống Nhiễm nở nụ cười: "Em đi đây."

"Ừ."

"Ngày mai gặp."

Lục Mộ Trầm gật đầu: "Ngày mai gặp."

Tống Nhiễm cong mắt cười, lúc này mới vui vẻ xoay người, chạy vào trong bệnh viện.

Lục Mộ Trầm nhìn bóng dáng Tống Nhiễm, đứng ở chỗ đó một lúc lâu không nhúc nhích.

Cảm khái trong lòng, sao anh chưa gì đã bị Tống Nhiễm thu phục rồi? Nguyên bản trước nay chưa từng nghĩ đến khi còn đi học sẽ nói chuyện yêu đương.

Trên đường về nhà, ngồi trong xe, anh lại không nhịn được nghĩ: Tống Nhiễm nhiều hoa chiêu như vậy, liền tính bây giờ chưa luân hãm, chỉ sợ sớm muộn gì cũng luân hãm.

Đại khái đây là... Duyên phận?

Là anh cuối cùng (4) là anh.

(4) Nguyên văn là "tổng hội" tớ hoàn toàn bó tay. Tại lần đầu edit nên xin lỗi mọi người về sự bất tiện này TT _TT

Lục Mộ Trầm tâm trạng rất tốt. Rõ ràng nhất là biểu hiện trên mặt.

Xưa nay tính tình anh lãnh đạm, phần lớn thời gian đều là bộ dáng mặt không biểu cảm.

Nhưng hôm nay không giống vậy, cho dù đã rất khắc chế cảm xúc của mình, nhưng vui vẻ chính là vui vẻ,  có chút thu liễm ít nhiều cũng không ngăn được ý cười giữa lông mày.

Thế cho nên sau khi về nhà, mẹ Lục liếc mắt một cái liền cảm nhận được, mỉm cười hỏi: "Nha, hôm nay là làm sao vậy? Sao lại vui vẻ thế?"

Lục Mộ Trầm đứng trước cửa thay giày, vào nhà, cố ý banh mặt: "Có sao?"

Mẹ Lục thấy anh cố ý banh mặt, không nhịn được cười: "Con đứa nhỏ này, vui vẻ thì vui vẻ, giấu làm cái gì? Con cho rằng con cố ý banh mặt, mẹ liền không nhìn ra sao?"

Con trai từ nhỏ đã không thích cười, Lâm Vân Xu đối với việc này cũng là bất đắc dĩ. Tính tình ổn trọng là chuyện tốt, nhưng tính tình con trai như vậy, cũng quá ổn trọng đi?

Luôn là bộ dáng ông cụ non, không chút tâm tính của thiếu niên. Thế cho nên, mỗi lần thấy nhà người khác có tiếng cười nháo của trẻ con, liền đặc biệt hâm mộ, hận không thể đem đứa con trai này của mình ném văng ra.

Bà nghĩ kỹ rồi, về sau con trai tìm bạn gái, nhất định phải tìm cô gái hoạt bát, thích cười. Một bên lãnh đạm một bên rộng rãi hoạt bát, vừa bổ sung cho nhau. Nếu là hai người đều lãnh đạm, tương lai không khí trong nhà đều không thú vị đến chết sao?___________________________________________________________

Thời điểm Tống Nhiễm đẩy cửa phòng bệnh ra, bố ngồi ở trên giường, chưa ngủ.

Đầu hướng đến bên ngoài cửa sổ, không biết đang nhìn cái gì.

Tống Nhiễm cười, tay chân nhẹ nhàng mà đi đến mép giường, muốn dọa bố từ sau lưng nhảy dựng.

Nhưng mà, chưa kịp lên tiếng, tầm mắt lại dừng lại trên một tấm ảnh trên tay bố.

Đó là một tấm ảnh đã lâu bị ố vàng, ảnh gia đình.

Bố, mẹ cùng cô.

Ảnh chụp khi cô mới ba tuổi, mẹ ôm, bố đứng bên cạnh mẹ, ôm bả vai bà, cười đến nỗi hạnh phúc đầy mặt.

Khi đó người một nhà có bao nhiêu hạnh phúc, hiện tại liền có bao nhiêu châm chọc.

Tống Nhiễm nhìn kia tấm ảnh, bông dưng trong lòng bị một trận co rút, giống bị thứ gì đó sắc bén đâm vào lòng một cách nặng nề.

"Bố."

Tống Đại Hải nghe hấy giọng con gái, bả vai run lên, theo bản năng mà muốn giấu ảnh đi.

"Đừng giấu nữa, con đã thấy."

Cả người Tống Đại Hải cứng đờ, sau một lúc lâu, rốt cuộc chậm rãi quay đầu lại.

Đôi mắt hồng, như là đã khóc.

Nhìn con gái, giọng run run mở miệng: "Nhiễm Nhiễm..."

Tống Nhiễm duỗi tay lấy ảnh trong tay ông đi: "Loại phụ nữ này, bố còn nhớ làm cái gì."

Chuyện cũ lại hiện lên ngay trước mắt.

Trong lòng Tống Đại Hải rất đau, trong lòng giống như bị dao nhỏ cứa một nhát.

Ông nói không ra lời, yết hầu giống như bị lửa đốt, trướng đến lợi hại.

"Bố, ném đi, được không?" Tống Nhiễm cầm ảnh trong tay, thanh âm nhàn nhạt nói.

"Nhiễm Nhiễm... Dù sao cũng là mẹ con."

"Mẹ?" Tống Nhiễm bỗng nhiên nở nụ cười, trong mắt trướng đến nỗi rất nhanh liền muốn rơi nước mắt: "Bố, người hồ đồ rồi sao? Con khi nào đã có mẹ?"

Mặt Tống Đại Hải tràn đầy bi thương nhìn cô.

Tống Nhiễm hít sâu một hơi, cố nén nước mắt muốn rơi xuống: "Từ mười năm trước, bắt đầu từ ngày bà ta bỏ hai bố con mà đi, bà ta trong lòng con, cũng đã chết!"

"Nhiễm Nhiễm..."

"Bố, người cũng đừng nghĩ đến bà ta, coi như bà ta đã chết rồi đi."

"..."

Nói xong, liền xoay người, đi ra ngoài phòng bệnh.

Một khắc kia khi đi ra khỏi phòng bệnh, rốt cuộc nước mắt vẫn không nhịn được rơi xuống.

Cô men theo vách tường ngồi xổm trên mặt đất.

Trước mắt lại hiện ra cảnh tượng mười năm trước.

Phía nam rất ít khi có tuyết rơi, chính là một năm kia, tuyết rơi đặc biệt lớn...

___________________________________

Tác giả có lời muốn nói:

Ngượng ngùng các bảo bảo, chậm điểm, mới vừa viết xong, mới mẻ ra lò nóng hầm hập ha ha ha ~

Này chương số lượng từ còn rất nhiều, cho nên chúng ta ngày mai buổi sáng 8 điểm tái kiến nha, đi cho đại gia phát bao lì xì, pi pi pi ~~

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Huỳnh Như12 Tháng mười một, 2019 01:44
tg oi chung nao moi co chap moi vay
Avatar
My My17 Tháng mười một, 2019 20:40
hay a
Avatar
Anhh Thyy19 Tháng mười một, 2019 18:07
Dễ Thương quá aaaaa ~~ Hóng mãi
BÌNH LUẬN FACEBOOK