Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Siêu Cấp Binh Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vương Vũ đang chìm đắm cảm giác hạnh phúc, đột nhiên bị Dương Vĩ đánh gãy, trong nội tâm khó tránh khỏi có chút khó chịu, trừng mắt liếc hắn một cái, nói: "Dương Vĩ, ngươi nên nhớ rỏ ràng, ta mới là người phụ trách lần hành động này, ngươi chỉ là trưởng phòng trị an, bất quá chỉ là đến hiệp trợ ta mà thôi, ngươi có tư cách gì dạy ta làm như thế nào."

Dương Vĩ kinh ngạc nhìn Vương Vũ, hắn không rõ nàng vì sao lại tức giận như vậy, nàng không phải rất chán ghét Diệp Khiêm, vậy mà hiện tại lại muốn giúp hắn. Bất quá, Dương Vĩ coi như có chút tự hiểu lấy mình, không có nói cái gì trêu chọc Vương Vũ nữa. Chỉ là, trong nội tâm lại nhịn không được âm thầm thầm nghĩ, "Đàn bà thúi, không phải là có một phụ thân quyền thế, nếu không phải vì vậy, lão tử còn lâu mới nhịn ngươi."

Người kia vẫn một mực theo dõi mình a, lúc Diệp Khiêm đi vào trong ngõ nhỏ cũng không có phát hiện ra người nào, bất quá lại phát hiện dấu vết có người đã ở chỗ này. Cái ngõ nhỏ này rất vắng vẻ, có rất ít người đi đến, hơn nữa Diệp Khiêm còn ngửi thấy mùi nước hoa tuy không phải rất đậm. Như vậy nói cách khác, vừa rồi tản mát ra sát khí hẳn là một nữ nhân, như vậy Diệp Khiêm càng thêm khẳng định không phải là thành viên Thất Sát, bởi vì trong tổ chức Thất Sát toàn bộ đều là nam nhân.

Diệp Khiêm không phải loại người giỏi về truy tung, hiện tại đối phương đã đi xa, Diệp Khiêm cũng không có cách nào truy tung đến nàng, có chút nhún vai, Diệp Khiêm từ bên trong ngõ đi ra. Tuy nhiên mục tiêu của nàng là ai, Diệp Khiêm cũng không rõ ràng, bất quá dùng Diệp Khiêm suy đoán, hẳn là Tần Nguyệt nhiều hơn một chút. Mà nếu muốn biết nguyên nhân trong đó, nhất định phải biết thân phận chân chính của Tần Nguyệt. Bất quá Tần Nguyệt đã không muốn nói, Diệp Khiêm cũng chẳng muốn đi hỏi, nếu như Diệp Khiêm muốn biết Tần Nguyệt gia thế thân phận chỉ cần phái người tra một chút liền nhất thanh nhị sở, bất quá đối đãi với bằng hữu quan trọng là tín nhiệm, nếu như mình ở sau lưng đi điều tra nàng, khó tránh khỏi có chút không tốt. Chỉ cần mình và Tần Nguyệt về sau nếu có đi ra ngoài thì chú ý nhiều một chút là được.

Trở lại bên người Vương Vũ, Vương Vũ lo lắng hỏi: "Như thế nào rồi?"

Diệp Khiêm có chút nở nụ cười, nói: "Không có việc gì, người đã đi rồi."

Nhẹ gật đầu, Vương Vũ nói: "Đã không có việc gì, vậy bây giờ cùng ta trở về đi."

"Ta ngồi xe Tần Nguyệt đi qua, ngươi yên tâm đi, ta sẽ không làm khó cho ngươi." Diệp Khiêm mỉm cười, nói.

Trên đường đi cục cảnh sát, Tần Nguyệt nói: "Diệp Khiêm, nữ cảnh sát kia hình như rất quan tâm ngươi, các ngươi là quan hệ như thế nào?"

Diệp Khiêm hắc hắc nở nụ cười, nói: "Ngươi không phải là đang ghen chứ?"

"Ghen?" Tần Nguyệt xem thường nói, "Ta ghen cái gì, ta là lão sư của ngươi, ngươi chỉ là học sinh của ta mà thôi."

Diệp Khiêm từ chối cho ý kiến nở nụ cười, cũng không có cùng Tần Nguyệt tranh luận. Thành phố Thượng Hải quả nhiên là nơi phong vân hội tụ, điều này cũng làm cho Diệp Khiêm không khỏi hứng thú, Nanh Sói muốn tại Hoa Hạ phát triển, xem ra thành phố Thượng Hải là nơi lựa chọn không tệ, nơi đây cũng được xem là trung tâm tài chính của Hoa Hạ, lại cách thủ đô Hoa Hạ cũng không xa, đợi đến lúc Cục Quốc An Hoa Hạ phát hiện ra Nanh Sói, Nanh Sói thế lực chỉ sợ đã lớn mạnh, đến lúc đó bọn hắn dù cho không muốn Nanh Sói ở lại Hoa Hạ chỉ sợ cũng không có khả năng.

Tuy cùng quận đội Hoa Hạ thậm chí Cục Quốc An có nhiều lần hợp tác, nhưng chẳng qua là giao dịch tiền tài, chỉ là ở bên ngoài Hoa Hạ làm nhiệm vụ mà thôi, lãnh đạo Hoa Hạ cũng không phải người ngu, thông tin về Diệp Khiêm cũng chất đầy trong phòng hồ sơ, nhân vật nguy hiểm như hắn, bọn họ làm sao dám để hắn ở lại Hoa Hạ.

Nhìn xem Diệp Khiêm bộ dạng trầm mặc, Tần Nguyệt có chút sửng sốt, có chút kỳ quái hắn như thế nào không cùng nàng đấu võ mồm."Như thế nào đây? Biết là ai đangi theo dõi chúng ta sao?" Tần Nguyệt hỏi.

Lắc đầu, Diệp Khiêm nói: "Người đã đi rồi, xem ra là thấy cảnh sát đến, cho nên không tốt ra tay. Tuy nhiên ta không rõ ràng lắm đối phương mục tiêu là ta hay là ngươi, bất quá ta vừa về nước, khả năng có lẽ không lớn, cho nên ngươi về saura ngoài phải cẩn thận một chút."

"Ngươi bảo hộ ta không được sao." Tần Nguyệt nhàn nhạt nở nụ cười, nói.

"Bảo hộ ngươi là không có vấn đề, bất quá ta không có khả năng một ngày 24 tiếng đồng hồ đều đi theo bên cạnh ngươi. Cho nên, ngươi tốt nhất vẫn là cẩn thận một chút." Diệp Khiêm nói.

Tần Nguyệt từ chối cho ý kiến nở nụ cười, nói tiếp: "Ngươi có lẽ rất rõ ràng ta không phải là một lão sư bình thường, chẳng lẽ ngươi không muốn biết thân phận thật của ta?"

"Nếu ngươi muốn thì ngươi sẽ nói, ngươi không muốn ta có hỏi cũng như không." Diệp Khiêm thản nhiên nói.

"Ngươi thật đúng là quái nhân, một điểm lòng hiếu kỳ cũng không có." Tần Nguyệt nói.

Diệp Khiêm nhàn nhạt nở nụ cười, không nói gì thêm. Lấy điện thoại cầm tay ra gọi điện thoại cho lão tía, nói cho hắn biết mình đêm nay ở nhà bằng hữu, không quay về, để cho lão yên tâm. Lão tía cũng không có hỏi nhiều cái gì, chỉ là dặn dò Diệp Khiêm vài câu, liền cúp điện thoại.

"Diệp Khiêm, kỳ thật ta rất muốn biết ngươi rốt cuộc là làm cái gì." Tần Nguyệt nói.

"Học sinh a." Diệp Khiêm thản nhiên nói.

"Ngươi lừa gạt quỷ, ngươi tuyệt đối không phải là học sinh bình thường đơn giản như vậy, chính ngươi cũng nói, ngươi sẽ không học ở trường lâu. Tuy nhiên ngươi nói là vì tìm kiếm những thứ đã mất, bất quá ta không tin, ta có thể từ trên người của ngươi cảm giác được một loại khí tức tử vong. Ừ... Nói như thế nào đây? chỉ có người trải qua con đường tử vong mới có khí thế như vậy." Tần Nguyệt nói.

Diệp Khiêm có chút sửng sốt, hắn ngược lại là thật không ngờ Tần Nguyệt vậy mà sẽ có cảm giac nhạy cảm như vậy, nếu như nói đây chỉ là giác quan thứ sáu của nữ nhân, Diệp Khiêm có thể sẽ không tin tưởng. Hắn cảm thấy, Tần Nguyệt sở dĩ có thể cảm giác được khí tức trên người mình, chỉ sợ là bởi vì thường xuyên tiếp xúc với loại người này, trong nội tâm không khỏi đối với thân phận của Tần Nguyệt càng thêm hiếu kỳ.

Trầm mặc một lát, Diệp Khiêm nói: "Kỳ thật ta là bảo tiêu, là phụ thân Triệu Nhã thuê đến trường học bảo hộ nàng." Sau đó thần bí cười cười, nói: "Bất quá nha đầu kia không biết, bởi vì ta là dùng thân phận hôn phu của nàng xuất hiện, hắc hắc."

Tần Nguyệt sửng sốt một chút, sau đó bất đắc dĩ cười cười, nói: "Nhã nhi cũng không tệ ah, mặc dù có chút tính tình tiểu thư nhà giàu, bất quá tâm địa rất thiện lương, ngươi nếu là thật đem nàng bắt tới tay, ngược lại cũng không tệ."

"Ngươi ngược lại rất hào phóng a, đem bạn trai của mình đẩy vào trong ngực nữ hài tử khác." Diệp Khiêm trêu ghẹo nói.

Tần Nguyệt không cùng hắn dây dưa vấn đề này, nói tiếp: "Ngươi không làm tròn trách nhiệm của bảo tiêu ah, ngươi bây giờ để Nhã nhi một mình ở trong nhà, không sợ nàng xảy ra chuyện gì sao?"

"Ta không phải là vì cùng ngươi hẹn hò sao, trong lòng ta, ngươi so với những thứ khác đều trọng yếu hơn." Diệp Khiêm hắc hắc vừa cười vừa nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK