• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Qua hôm sau, vừa bước xuống dưới nhà, Tri Đồng đã thấy Hoàng phu nhân ngồi xem báo ngay bàn ăn. Dẫu ánh mắt đó vẫn đang lướt đều trên mấy dòng chữ nhưng anh biết, bà vẫn nhìn thấy mình, rất rõ và mọi lúc mọi nơi. Nhớ đến lời Thục Nghi đêm qua, Tri Đồng đứng lặng thinh vài giây rồi lẳng lặng thở ra. Bước đến bàn ăn, anh chậm rãi lên tiếng:

“Con chào mẹ. Sáng nay có cuộc họp cổ đông, con phải đến công ty sớm nên không dùng bữa sáng với mẹ được. Có gì chiều nay con sẽ tranh thủ về sớm.”

Dứt lời, Tri Đồng toan rời đi thì giọng Hoàng phu nhân vang lên, không lớn nhưng nghe khá lạnh và đủ khiến bước chân anh phải dừng lại ngay lập tức:

“Khoan đã! Lúc trước dù bận mấy con cũng dành ít phút ra dùng bữa với mẹ sao hôm nay lại vội vã như vậy? Con tránh mặt mẹ sao?”

Hít sâu một hơi dài, Tri Đồng xoay mặt lại đối diện với mẹ, thẳng thắn trả lời:

“Cứ cho là thế đi ạ. Hiện tại, con không muốn mình phải có bất kỳ hành động nào không hay đối với mẹ vì vậy, tránh mặt là cách hay nhất lúc này.”

“Tri Đồng, từ nhỏ đến lớn con là đứa trẻ rất ngoan và biết vâng lời. Giờ chỉ vì một đứa con gái mà con lạnh nhạt với mẹ ư? Bố con mà biết, ông ấy sẽ thất vọng lắm đấy.”

“Con nghĩ... bố cũng sẽ không thích việc mẹ chà đạp người con gái con yêu! Không những vậy, còn cả việc mẹ sai đám nhân viên trong công ty hùa nhau bắt nạt cô ấy!” – Tri Đồng ngừng lại vì sợ mình nói ra những điều vô lễ bởi lòng bắt đầu tức giận. Sau một hồi bình tĩnh hơn, anh tiếp – “Những gì mẹ làm với Thục Nghi, con đều biết cả rồi! Đêm qua, họ còn độc ác nhốt cô ấy trong phòng toilet với lũ chuột.”

“Con nghĩ mẹ làm ư?”

“Tất cả bọn họ đã thú nhận với con. Mẹ không cần chối đâu ạ.”

Gương mặt Hoàng phu nhân có đôi chút thay đổi, vẻ như là hơi biến sắc một chút.

“Thôi, con phải đi.” – Hiểu mẹ đang bắt đầu bối rối, Tri Đồng khéo léo giải vây cho bà – “Chiều con sẽ gặp mẹ sau.”

Dõi theo bóng dáng con trai đi nhanh ra khỏi cửa giống như chạy trốn khỏi mình, Hoàng phu nhân thở thật mạnh rồi cắn môi, tay nắm chặt lại. Cứ hễ nghĩ đến việc Lý Thục Nghi là nguyên nhân của mối bất hoà của hai mẹ con là bà nóng máu. Bà chẳng ngờ, bản thân lại thua một đứa con gái PR trong quán bar thấp kém như thế. Xem ra, Tri Đồng phản ứng khá dữ dội mỗi lần Hoàng phu nhân đụng đến Thục Nghi. Cũng bởi điều đó mà khiến bà cứ như ngồi trên đống lửa, thấp thỏm lo âu lẫn bực tức. Lắm lúc người phụ nữ này rất muốn biết Thục Nghi đã dùng bùa chú gì làm Tri Đồng chết mê chết mệt cô.

“Dạ thưa bà.” – Giọng cô hầu bất chợt cất lên ngay bên cạnh – “Bà có điện thoại.”

“Của ai thế? Ông chủ à?” – Hoàng phu nhân quay qua, hậm hực hỏi.

“Không phải của ông chủ ạ, là một cô gái tên Lý Thục Nghi!”

Đôi lông mày Hoàng phu nhân mau chóng cau lại, đôi mắt đảo liên tục ra điều suy nghĩ.

***

Trong quán cafe kiểu Pháp sang trọng, Hoàng phu nhân nhấm nháp tách trà gừng nóng một cách chậm rãi, vẻ như không hề bận tâm sự chờ đợi nãy giờ từ Thục Nghi. Mấy phút sau, khi đã bắt đầu chán cái trò nhìn cọng trà lăn tăn trong chiếc tách sứ nho nhã, bà mới khẽ đưa mắt qua phía đối diện và thấy cô gái trẻ đang nhìn mình thật bình thản. Kín đáo nở nụ cười ẩn ý, bà hạ tách trà xuống rồi điềm đạm lên tiếng:

“Cô gan thật! Dám gọi điện trực tiếp hẹn gặp tôi nữa chứ.”

Không hề bận tâm đến giọng đùa cợt từ người đàn bà luôn nghĩ mình cao hơn kẻ khác ấy, Thục Nghi nói rõ ràng từ tốn, đi thẳng vào vấn đề cần bàn:

“Thưa Hoàng phu nhân, vẻ như bà rất nhọc công để nghĩ ra những trò hành hạ tôi trong mấy ngày qua. Mục đích của bà là muốn tôi rời khỏi ELLE?”

“Sai!” – Ánh mắt Hoàng phu nhân sắc bén hẳn – “Không chỉ ELLE, mà quan trọng, tôi muốn kẻ thấp hèn như cô TRÁNH XA Tri Đồng ra!”

“Thưa Hoàng phu nhân!” – Thục Nghi đột ngột cắt ngang lời đối phương bằng chất giọng mạnh mẽ – “Tôi sẽ rời khỏi ELLE, tìm kiếm một công việc khác làm. Thế nhưng, tôi tuyệt đối không rời xa Tri Đồng! Anh ấy là tất cả của tôi! Tôi có thể cho bà lấy đi mọi thứ nhưng riêng anh ấy thì không!”

Cười nhạt nhẽo bởi thái độ dứt khoát của Thục Nghi rồi Hoàng phu nhân chậm rãi bảo:

“Lấy? Buồn cười thật chứ. Tôi là mẹ Tri Đồng, cô dùng cái quyền gì mà nói tôi không được lấy con trai mình về? Cô chả là gì cả, hiểu không?”

“Chúng tôi yêu nhau.”

“Yêu?!” – Hoàng phu nhân thở dài thườn thượt – “Tri Đồng thì tôi không rõ nhưng còn cô tôi rành lắm. Hạng gái bar thế này làm gì có tình yêu. Sao các người cứ hay khoác lên mình dáng vẻ thanh cao vậy? Nói đi nào, cô cần bao nhiêu thì mới rời xa con tôi?”

Đối diện, Thục Nghi lặng im. Từ nãy đến giờ, cô vẫn không thấy biểu hiện nào của Hoàng phu nhân là tỏ ra tôn trọng mình. Dường như người phụ nữ đáng thương ấy quen sống trong nhung lụa nên mãi mãi chẳng thể nhìn rõ được bản chất thật của những con người nghèo khổ trong xã hội và càng không hiểu điều tốt đẹp ẩn chứa bên trong họ. Trong phút chốc, cô thấy tội nghiệp cho bà thay vì phải sợ hãi trước vẻ mặt lạnh lùng đáng sợ kia.

Không nghe Thục Nghi trả lời, cứ ngỡ bản thân đã đoán trúng suy nghĩ trong cô nên Hoàng phu nhân lại mỉm cười đắc ý, hỏi:

“Sao? Chịu lòi đuôi cáo rồi hả? Xem ra, số tiền cô muốn nhiều dữ, nghĩ ngợi lâu ghê chứ.”

Chờ Hoàng phu nhân kết thúc câu nói cùng cái nụ cười dở hơi ấy, Thục Nghi mới đáp:

“Không phải ai cũng tham tiền như phu nhân đâu! Đối với bà, tiền là quan trọng nhất. Còn với tôi, Tri Đồng mới quan trọng. Lẽ hiển nhiên, tôi chẳng bao giờ để mất thứ như thế.”

“Đừng có vờ vịt! Cô cáo hơn tôi tưởng!”

“Phu nhân đừng quơ đũa cả nắm, trong mắt bà không phải ai cũng xấu xa đâu.”

“Tri Đồng quan trọng với cô, tất nhiên vì nó có thể cho cô tiền! Cả mỏ vàng nhỉ?”

“Tôi yêu anh ấy. Nhất định chúng tôi sẽ hạnh phúc.”

Giọng Hoàng phu nhân càng lúc càng to rõ hơn đồng thời cũng đầy giận dữ hơn:

“Mơ hão giữa ban ngày! Thời đại bây giờ mà cô còn tin chuyện tình Hoàng tử Lọ Lem ư? Hay một túp liều tranh hai quả tim vàng?”

Trái ngược với điệu bộ nóng giận của đối phương, Thục Nghi lại bình thản lạ lùng:

“Tôi chẳng hề là Lọ Lem mà chính là Lý Thục Nghi! Tôi biết bản thân muốn gì, cần làm gì! Và ngay bây giờ tôi hiểu, mình sẽ không rời xa Tri Đồng. Tôi nhất định bảo vệ anh ấy!”

Thoáng ngừng lại trong vài phút, Hoàng phu nhân nhíu mày, vẻ như không tin vào điều vừa mới nghe ban nãy:

“Bảo vệ Tri Đồng??? Hà, gì nào? Không tiền, không danh phận, gia thế càng không, người chẳng có gì như cô thì lấy cái gì để bảo vệ con trai tôi?”

Chậm rãi nhìn nụ cười giễu cợt của Hoàng phu nhân bằng đôi mắt sáng trong mạnh mẽ nhất, chưa bao giờ Thục Nghi đanh thép như lúc này:

“Là MẠNG SỐNG của tôi!”

“Sao?!” – Hoàng phu nhân ngạc nhiên vì hoàn toàn lạ lẫm trước hai từ vừa nhấn mạnh đó.

Nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, Thục Nghi đưa tay đặt lên ngực, nói thật rành rọt như thể muốn tất cả người trên thế giới phải ngừng mọi hành động lại để nghe điều này:

“Tôi sẽ bảo vệ Tri Đồng bằng cả mạng sống của mình! Tôi tuyệt đối không để anh ấy chịu bất kỳ sự tổn thương nào cho đến khi... TÔI NHẮM MẮT!”

Cuộc đối thoại khốc liệt giữa Hoàng phu nhân với Thục Nghi kết thúc vào lúc Hoàng phu nhân ngồi bất động trên ghế, mắt nhìn chằm chằm cô gái trẻ. Không phải do cảm phục trước tình cảm lớn lao kia mà là vì bà chẳng thể tin nổi Thục Nghi lại nói những điều ra vẻ vĩ đại, to tát đến thế. Mạng sống? Nói thì nghe hay lắm! Bà khinh! Chẳng hiểu sao bà lại căm ghét cùng cực cái vẻ quyết liệt rõ ràng ấy từ Thục Nghi. Vì vậy, người phụ nữ cao cao tại thượng đó liền cười khỉnh. Miệt thị!

Biết dù bản thân có nói hàng trăm hàng triệu lần đi nữa Hoàng phu nhân cũng chẳng bao giờ hiểu tình cảm giữa mình với Tri Đồng, chưa kể điều cần nói đã nói xong nên Thục Nghi nghĩ không cần day dưa ở đây mãi làm gì. Cô lập tức đứng dậy, cúi đầu chào lễ:

“Tôi đã cho bà câu trả lời chính xác nhất! Nghĩ thế nào là tuỳ bà! Xin lỗi, tôi xin phép!”

Dứt lời và chẳng cần chờ xem thêm bất kỳ phản ứng nào từ đối phương, Thục Nghi mặc áo khoác vào rồi nhanh chóng rời bàn, bước ra khỏi quán cafe sang trọng.

Từ trước đến giờ, chưa ai rời khỏi cuộc nói chuyện trước mình và với một thái độ cao ngạo như thế nên Hoàng phu nhân giận lắm. Gương mặt đanh lại, đôi mắt hằn rõ sự điên tiết, bà mím môi cố kiềm chế cơn cuồng nộ đang dậy sóng trong lòng. Vẻ như đây là lần đầu tiên Hoàng phu nhân giận dữ đến thế bởi cả người bà như run lên. Nhưng có một điều kỳ lạ, rõ ràng phản chiếu trong đáy mắt tức tối đó là một sự nhịn nhục khó tin. Cảm tưởng rằng, người phụ nữ quyền uy ấy đã thật sự dưới cơ Thục Nghi. Và phải chăng bởi thế mà khiến bà phẫn uất cao dộ như vậy... Ngồi bất động trong giây lát, Hoàng phu nhân chậm rãi lấy điện thoại ra, bấm số gọi cho ai đó.

“Có việc cho các anh đây!” – Ánh mắt bà từ từ sáng quắc hẳn – “Lần này là xử lý một con bé cho tôi! Dạy cho nó biết thế nào là trời cao đất dày!”

***

“Em vừa nói chuyện với mẹ anh xong. Ừm, cũng không có gì đâu, em chỉ muốn nói với bà ấy là em sẽ rời khỏi ELLE.” – Thục Nghi bước đi trên con hẻm vắng bóng người, bảo qua điện thoại với Tri Đồng.

« Thế mẹ anh có phản ứng gì không? »

“Em thấy mặt bà ấy rất tức giận. Bà ấy bảo em không chỉ rời khỏi ELLE mà còn phải rời xa anh. Tất nhiên em nhất quyết không đồng ý.” – Thục Nghi đưa ngón tay trỏ chỉ lên trán, mắt đảo tới đảo lui – “Kể qua điện thoại không tiện, trưa nay gặp nhau rồi ta sẽ tiếp nhé.”

Cúp điện thoại, Thục Nghi thở ra, tiếp tục đi dưới cái nắng oi bức. Cô đang nghĩ sắp tới bản thân phải kiếm việc gì để làm. Thời buổi bây giờ, với người không bằng cấp như cô thì tìm việc còn khó hơn lên trời. Nhưng dù sao, cô vẫn sẽ cố gắng đến cùng để chứng mình cho Hoàng phu nhân thấy mình chẳng hề là đứa con gái chỉ bám lấy đàn ông xin tiền. Và vì mãi nghĩ ngợi cho kế hoạch tương lai sắp tới mà Thục Nghi không hay biết phía sau, có hai tên lưu manh tướng tá bặm trợn đang theo đuôi. Hẳn, chúng chính là người của Hoàng phu nhân. Một trong số chúng cầm con dao sắc lẻm trên tay. Thứ kim loại trắng dã đó như báo hiệu điều tồi tệ sắp xảy đến với cô gái họ Lý.

***

Trưa trời nắng như đổ lửa, ấy vậy Tri Đồng chạy hối hả một mạch từ công ty đến bệnh viện Chợ Rẫy. Trông nét mặt lo lắng sốt sắng và trắng bệch của anh cũng dễ dàng đoán được vừa xảy ra chuyện gì rất kinh khủng. Đó là... Cách đây mấy tiếng, thiếu gia họ Hoàng đột ngột nhận được cuộc gọi từ công an khu vực, báo rằng Lý Thục Nghi bị đâm trọng thương, hiện đang cấp cứu ở bệnh viện Chợ Rẫy. Chàng trai bàng hoàng đến nỗi chạy bộ một quãng đường rất dài thay vì đi xe hơi để nhanh chóng hơn.

Sau khi hỏi thăm các y tá, Tri Đồng cũng vào được khoa cấp cứu. Vừa đến nơi, anh đã thấy hai người công an khu vực khá trẻ đứng đó như chờ đợi. Tức thì, anh lao lại gần chỗ họ, hỏi gấp gáp không kịp thở dù mồ hôi ra như suối:

“Xin hỏi... tình hình cô Lý Thục Nghi thế nào?”

“Anh là Hoàng Tri Đồng, người chúng tôi vừa liên lạc?”

“Đúng! Là tôi! Cô ấy sao rồi? Hãy cho tôi biết!”

“Xin anh bình tĩnh! Hiện tại theo bác sĩ nói thì vết thương không nặng lắm. Cô Lý bị tấn công trong con hẻm vắng, may có người đi ngang tình cờ thấy nên báo chúng tôi biết. Đưa cô Lý vào bệnh viện xong, chúng tôi xem giấy tờ tuỳ thân của cô ấy thì thấy tấm danh thiếp đề tên anh vì thế, chúng tôi đành gọi anh đến.”

“Tôi là bạn trai cô ấy.” – Tri Đồng thở mạnh – “Các anh có bắt được thủ phạm không?”

“Tiếc là chưa nhưng anh yên tâm, chúng tôi sẽ cố gắng tìm ra kẻ đã tấn công cô Lý. Lúc này, chỉ có duy nhất cô ấy thấy mặt kẻ đó nên phải chờ cô ấy tỉnh lại.”

“Vậy giờ Thục Nghi ra sao? Cô ở đâu?”

“Bác sĩ đang phẫu thuật cho cô Lý, hy vọng mọi thứ sẽ tốt đẹp.”

Nhận được câu trả lời nặng nề từ phía người công an khu vực, Tri Đồng nhắm mắt, thả phịch người xuống ghế. Anh không ngờ rằng, mọi chuyện lại có thể xảy ra như vậy. Đột nhiên Thục Nghi bất ngờ bị tấn công, còn chưa rõ tình hình thế nào. Lo lắng lẫn sợ hãi, anh chỉ biết chắp hai tay, miệng không ngừng cầu nguyện cho người yêu qua khỏi hiểm nguy.

Chưa bao giờ, Tri Đồng rối bời và ngổn ngang đến thế. Anh cảm giác mọi thứ xung quanh đều quay cuồng hỗn loạn. Nỗi sợ trong lòng càng chồng chất đề nặng lên trái tim đập mạnh lúc anh nghĩ về tình huống xấu nhất. Tri Đồng chẳng rõ bản thân còn đủ vững vàng nếu như điều khủng khiếp đổ ập xuống Thục Nghi. Anh sẽ làm gì khi cô không qua khỏi??? Chàng trai đó chưa từng tưởng tượng cái cảnh, một ngày nào đó bản thân phải mất cô mãi mãi. Thật kinh khủng với anh lỡ điều đó xảy ra!

Chợt, đèn tắt cùng lúc cửa phòng cấp cứu mở, Thục Nghi nằm trên giường đẩy được bác sĩ và các y tá chậm rãi đưa ra ngoài. Mau chóng, Tri Đồng cùng hai người công an khu vực bước đến gần sốt sắng hỏi han tình hình của cô.

“Tạm thời mọi thứ đã ổn, rất may là đưa vào kịp thời nên không bị mất máu. Giờ cô ấy sẽ vào phòng hồi sức, chờ tỉnh lại.” – Vị bác sĩ mỉm cười, nói rõ ràng.

Đối diện, ba chàng trai nọ thở phào nhẹ nhõm. Đặc biệt đối với Tri Đồng, anh cảm giác mình vừa sống lại dù người lâm vào tình trạng nguy kịch ban nãy là Thục Nghi. Gánh nặng trong lòng được trút bỏ hoàn toàn. Cơ thể lẫn trái tim nhẹ hẫng, anh mừng rỡ vô cùng. Nhìn Thục Nghi nằm nhắm mắt trên giường đẩy, Tri Đồng nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay bất động ấy, miệng bảo khẽ:

“Ơn trời! Em không sao rồi, Thục Nghi! Đừng lo, anh ở ngay đây, sẽ ổn thôi!”

Đợi chàng trai trẻ bớt xúc động, cô y tá đứng bên cạnh cười cất tiếng như trấn an anh:

“Cô ấy đã qua cơn nguy kịch, anh yên tâm. Cho phép chúng tôi đưa cô ấy vào phòng hồi sức. Buổi chiều, anh có thể vào thăm cô ấy.”

Dẫu không muốn rời xa Thục Nghi nhưng Tri Đồng đành gật đầu và để y tá đưa cô đi khỏi. Dõi theo bóng dáng chiếc giường đẩy khuất sau khúc quẹo hành lang, anh thở phào lần nữa. Đúng lúc, giọng người công an khu vực vang lên ở phía sau:

“Tình hình cô Lý đã ổn, mong cô ấy sớm tỉnh lại để giúp việc truy bắt thủ phạm.”

“Có khó khăn để tìm ra kẻ đó không?” – Tri Đồng quay lại, hỏi thật trầm.

“Chúng tôi phải kiểm tra lại nơi xảy ra vụ tấn công rồi tìm xem có manh mối nào giúp cho việc điều tra.” – Tự dưng người công an khu vực đăm chiêu – “Nhưng trước mắt, như những gì chúng tôi thấy thì đây chẳng hề là cuộc cướp của cố tình gây thương tích thông thường vì những vật dụng có giá trị của cô Lý đều còn trong túi. Cũng có thể suy đoán theo hướng, đây là cuộc trả thù vì mục đích riêng. Không rõ, cô Lý có xích mích với ai chăng?...”

Câu nói vô tình của người công an trẻ ấy khiến Tri Đồng bỗng nhiên nhớ đến một người. Đôi mắt mở to bần thần, anh tự nhủ: “Trời ơi! Lẽ nào...” Không chần chừ thêm, anh lập tức chạy đi, rời khỏi bệnh viện.

***

Lúc này, trong phòng khách biệt thự họ Hoàng, Hoàng phu nhân đang nói điện thoại với hai tên lưu manh bặm trợn vừa “xử” Thục Nghi ban nãy.

“Sao?” – Bà kinh ngạc khi nghe bọn chúng báo lỡ tay đâm trọng thương Thục Nghi – “Các anh làm việc kiểu gì vậy? Tôi chỉ bảo dạy cho con bé đó một bài học chứ đâu phải giết nó! Muốn làm tôi đi tù à? Chết tiệt!”

« Thưa phu nhân, chúng tôi đâu cố tình làm vậy. Tại cô ta vùng vẫy dữ quá nên tôi lỡ tay đâm cho một nhát, nằm đơ người luôn. » Giọng tên bên kia đầu dây nghe nhỏ xíu.

“Hừ! Vậy con bé ấy chết rồi hả? Có ai thấy các anh không?”

« Hình như không, phu nhân yên tâm, con đường đó vắng vẻ lắm. Nhưng, nghe đâu cô ta được đưa vào bệnh viện Chợ Rẫy cấp cứu, chắc chẳng đến nỗi. Cú đâm vẫn còn nhẹ chán. »

Nhắm mắt thở ra thật nặng nề, Hoàng phu nhân không ngờ sự việc lại nghiêm trọng hơn dự đoán. Vốn dĩ chỉ muốn dạy dỗ Thục Nghi một bài học nhưng hai tên bà thuê lại khiến mọi thứ đi quá xa. Giờ còn liên quan đến mạng người, bà bắt đầu lo lắng bởi không biết tình hình cô gái trẻ ra sao. Nếu Thục Nghi xảy ra điều gì bất trắc thì chẳng những bà phải đối diện với luật nhân sự mà còn với cả Tri Đồng.

“Được rồi. Dù gì chuyện cũng đã lỡ, các anh cẩn thận đừng để bị bắt, kẻo liên luỵ đến tôi. Còn tiền, tôi sẽ cho người chuyển sau.”

Ném mạnh điện thoại xuống ghế sofa, Hoàng phu nhân khoanh tay trước ngực, đi qua đi lại giữa phòng với vẻ trầm tư. Bà nghĩ trước mắt cần tìm cách biết được tình hình của Thục Nghi. Khi nãy nghe tên kia bảo cô gái họ Lý được đưa vào bệnh viện Chợ Rẫy cấp cứu, vậy thì bà sẽ sai người vào đó dò la tin tức. Dù rất căm ghét Thục Nghi nhưng Hoàng phu nhân vẫn hy vọng cô còn sống để bản thân không phải dính đến pháp luật. Còn đang suy tính thì đột nhiên bà nghe giọng nói trầm đục của Tri Đồng vang lên ngay phía sau:

“Vậy ra... Chính mẹ đã thuê người đâm Thục Nghi?”

Thoáng bất động trong chốc lát, Hoàng phu nhân chậm rãi xoay người lại đối diện với con trai. Không hét hay giận dữ cuồng nộ nhưng bà thấy rõ ánh mắt nó khi hướng vào mình: oán trách lẫn căm phẫn! Bà hết sức kinh ngạc vì đây là lần đầu tiên, đứa con ngoan ngoãn luôn vâng lời ấy nhìn mình như thế.

“Mẹ trả lời con đi!”

Nghe chất giọng đè nén cơn giận từ Tri Đồng, Hoàng phu nhân im lặng rồi đáp thẳng:

“Nếu con đã nghe cuộc nói chuyện vừa rồi thì mẹ nghĩ, con đã có câu trả lời chính xác!”

Trông gương mặt bình thản lạnh lùng đến tàn nhẫn kia, Tri Đồng lắc đầu với vẻ xúc động:

“Tại sao? Tại sao mẹ phải làm vậy? Dồn Thục Nghi đến bước đường cùng!”

“Mẹ chỉ muốn dạy cho Lý Thục Nghi một bài học nhưng nào ngờ, bọn kia lại dùng đến dao. Mẹ đâu có điên mà giết con bé ấy.”

Nhìn chằm chằm người mẹ vô cảm vô tình của mình, Tri Đồng chợt buột miệng hỏi khẽ:

“Mẹ ghét Thục Nghi thế ư? Dù cô ấy có cố gắng bao nhiêu cũng không được à?”

“Phải!” – Hoàng phu nhân đanh giọng – “Mẹ không thể nào chấp nhận con bé đó! Nó nghĩ bản thân là ai chứ? Hơn được mẹ sao? Ngày nào nó còn ở bên con thì ngày ấy mẹ không yên tâm, không ngủ ngon! Mẹ phải khiến nó từ bỏ!”

Nhắm nghiền mắt đồng thời kiềm chế những xúc cảm ngổn ngang trong cơ thể, Tri Đồng lặng thinh. Nhưng rất nhanh, anh mở bừng đôi mắt rồi bảo chậm rãi:

“Thôi được, nếu mẹ đã không thể chấp nhận Thục Nghi thì con... sẽ bước chân ra khỏi nhà họ Hoàng! Con sẽ ở bên cạnh cô ấy!”

Dường như không tin vào tai mình, Hoàng phu nhân cau mày và lặp lại điều vừa nghe:

“Cái gì??? Con muốn rời khỏi nhà họ Hoàng? Ôi trời ơi! Chuyện điên khùng gì đây? Con đùa hả? Hay con đang thử thách lòng kiên nhẫn của mẹ?”

“Con không đùa! Kể từ ngày hôm nay, con không về ngôi biệt thự này nữa!”

Trông thái độ kiên quyết từ Tri Đồng, giọng Hoàng phu nhân trở nên băng giá hơn:

“Chỉ vì một đứa con gái PR mà con từ bỏ gia đình, từ ***** và bố?”

“Con không từ bỏ gì cả! Con chỉ muốn mẹ thấy, chúng con yêu nhau là đúng và mẹ đã sai!”

BỐP! Vì quá nóng giận mà Hoàng phu nhân chẳng kịp suy nghĩ, đánh thật mạnh vào mặt Tri Đồng. Lần đầu tiên, bà tát con và lòng điên tiết đến nỗi chẳng kiềm lại được.

“Sao con lại thay đổi nhiều như vậy??? Con không còn là con nữa, Hoàng Tri Đồng!!!” – Giọng người phụ nữ ấy run mạnh, đôi mắt như toé lửa.

Đối diện, Tri Đồng cúi thấp mái đầu, không phát ra âm thanh nào ngoài nhịp thở cứ đều đều nhưng khô khốc. Anh đau! Chẳng phải vì cú đánh của mẹ mà là cái khác... Hít thật sâu, anh mạnh dạn ngước mặt lên nhìn trực diện bà, tiếng nói đã có phần nhẹ hơn:

“Con sẽ chứng minh cho mẹ thấy, không cần danh phận hay tiếng tăm hoặc dòng họ danh giá, con vẫn có thể sống hạnh phúc bên cạnh cô gái mình lựa chọn!”

Cái nhìn của Hoàng phu nhân trở nên trân trối khi nghe Tri Đồng tuyên bố điều đó. Và khi con trai quay lưng rời khỏi nhà cũng là lúc bà hoàn toàn ngã người xuống ghế sofa. Phải chăng vào giây phút tồi tệ ấy, bà phát hiện ra bản thân đã mất đi đứa con mình chăm sóc yêu thương gần ba mươi năm qua?

***

Sau mấy ngày được chăm sóc bằng chế độ đặc biệt, bà Trương cũng dần dần bình phục. Nhờ Trang Trang nên Hải Long không còn bị kiện và cô cũng đã giúp ông Trương có việc làm mới ở công ty bảo hiểm nhân thọ khác. Có thể nói, gia đình họ Trương tai qua nạn khỏi.

“Tuyệt quá! Cuối cùng, nhà ta cũng êm ấm trở lại!” – Hải Long reo ca, hứng chí như một đứa trẻ – “Tất cả đều là công của chị Trang Trang.”

“Có gì đâu, chị chỉ giúp mọi người chút ít.” – Đối diện, Trang Trang điềm đạm bảo.

“Không phải chút ít mà là rất nhiều! Nếu không có chị thì nhà Trương chẳng biết ra sao.”

Hải Long dứt lời là ông Trương nhẹ nhàng lên tiếng, ra điều đồng tình:

“Thằng Long nói đúng đấy. Cám ơn cháu nhiều lắm Trang Trang.”

“Bác trai đừng khách sáo, vốn cháu luôn xem mọi người là gia đình của mình từ lâu rồi.”

Nghe vậy, tức thì Hải Long hớn hở báo ngay cho bố mẹ biết một chuyện:

“Bố mẹ ơi, nhà ta sắp có tin vui! Anh Hải Luân với chị Trang Trang sắp đính hôn!”

“Thật à?” – Hai vợ chồng ông Trương kinh ngạc lẫn vui mừng – “Hai đứa sẽ đính hôn?”

Trang Trang toan trả lời thì Hải Luân đã mau chóng đáp thay, thật khéo léo:

“Ừm, đó chỉ mới là dự định, chúng con vẫn chưa thống nhất khi nào cả. Vả lại, con muốn chí ít cũng đợi hết năm nay rồi mới tính tiếp.”

“Vâng, cháu đồng ý với anh Hải Luân.” – Trang Trang thêm vào – “Cháu luôn tôn trọng quyết định của anh ấy. Có lẽ, bọn cháu chưa cần vội vã như vậy.”

“Thế là tốt! Hai đứa biết tự lo cho tương lai thì bố mẹ an tâm lắm. Chuyện đính hôn không phải gấp gáp, cứ lo học hành và công việc trước.” – Bà Trương dịu dàng nhìn các con.

“Dù sao thì sớm muộn gì chị Trang Trang cũng về làm dâu nhà họ Trương thôi! Em mong đến ngày gọi chị bằng hai tiếng chị dâu.”

“Nói trước, chị mà làm chị dâu là khó lắm nha.”

“Em không sợ, chị thương em còn hơn anh Hải Luân nữa mà.”

“Cái thằng này thật là... Hà hà.”

Trong khi Trang Trang và cả nhà cười đùa vui vẻ thì Hải Luân ngồi lặng im, thỉnh thoảng kín đáo thở dài. Vốn dĩ bản thân không hề thích cuộc đính hôn này nhưng khi thấy mọi người trong gia đình ai ai cũng phấn khởi vui vẻ chờ mong thì anh thấy vô cùng khó xử. Lý nào anh phải chọn người con gái mình đã hết yêu?... Hải Luân tự dưng nhớ về Hạ Tuyết. Mấy ngày qua, anh ngạc nhiên tại sao không thấy cô vào viện thăm hỏi mẹ mình và quan trọng là để hai người được gặp nhau. Vì xin nghỉ học để tiện chăm sóc mẹ nên anh không thể đến trường cùng cô trò chuyện. Vắng bóng Hạ Tuyết, Hải Luân mới phát hiện lòng luôn nhớ cô da diết. Nhiều lần muốn gọi điện cho cô nhưng chẳng hiểu sao anh không đủ can đảm dù trước đây cả hai vẫn thường trao đổi qua điện thoại rất tự nhiên bình thường. Thật chất, Hải Luân hiểu rõ trái tim mình nghĩ gì chỉ là anh đang chờ đợi! Chờ một ngày có thể biết tình cảm Hạ Tuyết dành cho anh là như thế nào. Vẫn là tình bạn hay có thể...

.....

Rời khỏi phòng vệ sinh, Hải Luân chậm rãi dùng gậy dò đường đi về phòng mẹ và mọi người. Chợt, anh thoáng giật mình khi ai đó đặt tay lên vai mình. Siết chặt.

“Ai vậy?” – Hải Luân quay qua, ngạc nhiên hỏi.

Thật bất ngờ khi người đứng ngay bên cạnh anh chàng họ Trương lại là Trọng Lâm! Trước khi đáp lời cho câu hỏi đó, hắn rít thuốc một hơi thật dài rồi nhả ra những làn khói trắng dày đặc, may là hắn không phả hết cái đống khói độc hại ấy vào mặt Hải Luân. Ném điếu thuốc vào thùng rác gần đấy, Trọng Lâm đảo mắt nhìn trở lại đối phương.

“Cậu là Trương Hải Luân?” – Trọng Lâm cố sửa giọng và hỏi một câu kỳ lạ.

“Vâng nhưng anh là ai?” – Hải Luân không thể nhận ra giọng nói của kẻ đã từng đánh mình tơi bời ở trường đại học mỹ thuật lúc trước – “Tôi quen anh à?”

“Cậu không quen tôi nhưng... cậu biết Hạ Tuyết! Phải không nào?”

“Hạ Tuyết? Anh biết cô ấy?”

Khẽ nhếch mép cười khỉnh, Trọng Lâm vẫn giữ chất giọng hết sức thân thiện, bảo rằng:

“Ừ, tôi là bạn của Hạ Tuyết. Cô ấy muốn gặp cậu nên nhờ tôi đến đây chuyển lời giúp.”

Đối diện, Hải Luân nhíu mày khó hiểu:

“Sao Hạ Tuyết không đến mà nhờ anh?”

“À ừm... cô ấy bị ốm khá nặng, đi lại rất khó khăn. Cô ấy mong cậu lắm!”

Lưỡng lự chốc lát, Hải Luân từ tốn hỏi và trông nét mặt hơi dè chừng một chút:

“Làm sao tôi biết anh nói thật hay đặt điều?”

Mù mà thông minh gớm! Nhủ thầm đầy thích thú, Trọng Lâm liền giả bộ thở dài:

“Nếu cậu không tin thì thôi, tôi đành về nói lại với Hạ Tuyết vậy. Xin lỗi đã làm phiền.”

Chiêu vờ vịt này của anh chàng thiếu gia khá hữu hiệu bởi ngay lập tức Hải Luân ngăn lại:

“Khoan! Thật sự Hạ Tuyết đang ôm và muốn gặp tôi ư?”

“Ban nãy tôi đã nói với cậu rồi còn gì. Tin hay không, tuỳ cậu.”

“Vậy...” – Hải Luân đảo mắt nghĩ ngợi – “Phiền anh đưa tôi đến chỗ cô ấy.”

Mỉm cười đắc ý, Trọng Lâm ra dấu cho đám vệ sĩ ở ngay bên cạnh, hàm ý bảo họ hãy đưa Hải Luân đi ra xe. Dõi theo bóng dáng người thanh niên mù loà bước đến thang máy cuối hành lang, hắn chậm rãi mở điện thoại ra bấm số gọi. Sau tiếng chuông đỗ dài, đầu dây bên kia có tín hiệu bắt máy cùng lúc giọng Hạ Tuyết vang lên vừa đủ nghe:

« Có chuyện gì vậy? »

“Mấy ngày không gặp, sao em khó chịu thế?” – Trọng Lâm cười nhạt – “Tôi nhớ em nên gọi, không được sao?”

« ... »

“Nào nào, tôi nhớ em thật mà! Giờ em rảnh không, đến nhà tôi đi!”

« Tôi đang ở trong lớp học. Cần gì thì tối chúng ta gặp ở bar Gossi nói chuyện sau. »

“Hà, đến nhà tôi nhưng không phải để em gặp tôi mà là gặp một người khác.” – Đôi mắt Trọng Lâm sắc bén, miệng nhấn mạnh ba từ – “Rất quan trọng!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK