Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Siêu Cấp Binh Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hai người nhìn nhau cười cười, phảng phất như là một đôi huynh đệ tri kỷ, không thể cùng sinh, nhưng có thể cùng chết. Rút ra chùy thủ, máu tươi lập tức tuôn ra, hai người đều lảo đảo, ngồi ngay tại đó.



"Diệp Khiêm!" Y Tác Nhĩ Đức quát to một tiếng, trên mặt tràn đầy lo lắng.



"Ha ha..." Hai người cùng cười ha hả, tựa hồ có cảm giác giống như nhất tiếu mẫn ân cừu, nhưng mà song phương đều biết, thù oán giữa hai người không phải là thù oán cá nhân, người tại giang hồ, thân bất do kỷ. Trừ phi là chết, nếu không phần thù oán này, dù là ai cũng không cách nào cởi bỏ được.



Cái này chính là huynh đệ! Cho dù là vì lý tưởng bất đồng, chiến đến tận giọt máu cuối cùng, vẫn thưởng thức nhau như cũ. Lang Vương Diệp Khiêm cùng Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe, hai người đã định sẵn là địch nhân của nhau, nhưng lại trở thành bằng hữu của nhau, hai người nhìn lồng ngực của mình máu tươi ồ ồ chảy ra, có một loại cảm giác như được giải thoát.



Từ ngày đầu tiên bước vào Nanh Sói, Diệp Khiêm cùng Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe đã được phân phối chấp hành nhiệm vụ cùng nhau, cơ hồ mỗi lần làm nhiệm vụ đều là cùng sinh cùng chết.



Lần đó, hai người tiếp nhận một nhiệm vụ rất đặc thù, hai người trong lúc vô tình đã xông vào trong vòng vây của địch nhân, sau khi hai người gian nan phá vòng vây vòng thoát ra, hai người lại phát hiện bọn họ lại đi vào biển cát sa mạc vô tận. Hai người dắt díu nhau, lảo đảo tiến lên, nhưng mà đi đến nửa đường, nước uống đã hết. Thể lực của Diệp Khiêm chống đỡ hết nổi, ngã xuống trong sa mạc.



Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe đặt Diệp Khiêm xuống, rạch cổ tay của hắn, dùng máu tươi của hắn để duy trì sự sống của Diệp Khiêm. Dưới cơn đói khát, Diệp Khiêm dốc sức liều mạng mút lấy máu của Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe, máu của Quỷ Lang Bạch Thiên Hỏe từng chút từng chút chảy vào trong thân thể của Diệp Khiêm.



Lúc Diệp Khiêm mở mắt ra, phát hiện mình vậy mà lại uống máu của Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe, lập tức chấn động, liền đẩy hắn ra, trên mặt treo một bộ dáng tươi cười, nói: "Thiên Hòe, ta chịu không nổi nữa rồi, ngươi đi đi. Nếu mang theo ta, ngươi sẽ không có cơ hội ra khỏi sa mạc nay đâu."



"Không cầu cùng sinh, nhưng cầu cùng chết, ta sẽ không bỏ rơi huynh đệ của mình!" Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe dị thường kiên định nói.



"Cảm ơn ngươi, có thể có huynh đệ như ngươi vậy, cho dù có chết, ta cũng cam tâm tình nguyện. Ngươi đi đi, không cần lo cho ta, nếu không hai người chúng ta ai cũng không chạy thoát khỏi sa mạc này. Nanh Sói có thể không có ta, nhưng không thể không có ngươi." Diệp Khiêm nói.



"Ta quản không được nhiều như vậy, tóm lại ta sẽ không đễ cho ngươi chết, ai cũng không đoạt được mạng của ngươi, cho dù là diêm vương cũng đừng mơ tưởng." Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe kiên định nói. Nói xong, Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe từ trong ngực của mình móc ra một khẩu súng đưa tới, nói: "Trong này còn có năm viên đạn, ta đi rồi, ngươi cách mỗi một giờ thì bắn lên không trung phát súng, tiếng súng sẽ chỉ dẫn cho ta trở lại đây cùng với ngươi. Nhớ kỹ, không có lệnh của ta, không cho phép ngươi chết, nếu như ngươi dám cầm súng bắn vào đầu của mình, thì ngươi là kẻ hèn nhát, ta cả đời cũng xem thường ngươi."



Nói xong, Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe liền rời đi, hắn nhất định phải tìm được nước, chỉ có tìm được nước, hai người mới có hi vọng đi ra khỏi sa mạc. Chỉ là, ngay cả Diệp Khiêm cũng không có chú ý tới, phần bụng của Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe đã bị thương, máu tươi cơ hồ thấm ướt quần áo của hắn. Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe kéo xuống một mảnh vải rách, bao trùm bụng của mình lại, không cho máu tươi chảy ra, lảo đảo hướng phía trước đi đến.



Dựa vào chấp nhất cùng ý chí, Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe chèo chống lấy thân thể của mình, ở trên sa mạc vô tận thất tha thất thểu đi tìm nguồn nước. Bao nhiêu lần té ngã nhưng lại đứng lên, ánh mặt trời cực nóng phảng phất như muốn nướng cháy thân thể của hắn, bởi vì mất máu quá nhiều, Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe thần trí cũng đã có một ít mơ hồ. Nhưng mà, hắn biết rõ mình không thể chết, cho dù chết, cũng phải đợi sau khi tìm được nguồn nước, mang theo nước trở lại bên người Diệp Khiêm.



"Diệp Khiêm, ngươi ngàn vạn đừng có ý nghĩ dại dột, ngươi nếu như dám cầm súng tự sát, con mẹ nó ngươi chính là kẻ hèn nhát." Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe lẩm bẩm nói.



Thời gian tại từng giây từng phút trôi qua, Diệp Khiêm cũng tựa hồ cảm nhận được tánh mạng của mình đang trôi đi từng chút một. Chim ưng sa mạc đang xoay tròn trên không trên người hắn, tựa hồ đang đợi hắn chết đi sẽ hạ xuống mổ thân thể của hắn. Tuyệt vọng, bất lực tràn ngập nội tâm của hắn, bao nhiêu lần có ý nghĩ cầm súng tự sát, nhưng rồi lại để xuống.



Hắn không phải sợ chết, cũng không phải không tin Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe, hắn chỉ không muốn liên lụy Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe mà thôi. Nếu như không có hắn thì Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe nhất định có thể đi ra khỏi biển cát sa mạc này.



Hoàng hôn buông xuống, sa mạc vẫn còn nóng như trong lò lửa, hơi nước trong thân thể phảng phất từng chút từng chút bị ép khô. Diệp Khiêm nhớ lời Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe nói, cứ cách mỗi một giờ sẽ hướng lên không trung bắn một phát súng. Ở bên trong súng ngắn, chỉ còn lại có một viên đạn cuối cùng, nhưng mà Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe lại vẫn chưa có trở về.



Nên đem viên đạn này bắn vào thân thể, hay là tiếp tục bắn lên không trung, lúc này, là một lựa chọn rất gian nan.



Diệp Khiêm rất rõ ràng, tại sa mạc vô tận này, muốn tìm được nguồn nước là khó khăn cỡ nào. Nên để cho chim ưng sa mạc mổ lấy thân thể của mình, hay là thống khoái cho mình một cái kết thúc?



"Diệp Khiêm, ngươi là dám cầm súng bắn vào đầu của mình, ngươi con mẹ nó là kẻ hèn nhát." Diệp Khiêm nhớ tới lời Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe nói. Diệp Khiêm có chút nở nụ cười, cho dù là chết, hắn cũng không thể phụ kỳ vọng của Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe, nếu để cho hắn thấy mình tự sát sẽ rất thất vọng cùng cô đơn. Diệp Khiêm giơ súng lên trời, hướng không trung bắn một phát súng cuối cùng.



Tiếng súng vang lên, từ rất xa, Diệp Khiêm nhìn thấy bóng dáng của Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe, trong tay của hắn cầm một bình đựng nước suối, lảo đảo hướng chính mình chạy tới, phía sau của hắn, là một đội lạc đà của thương nhân.



"Ta đã trở về!" Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe bản tính vốn lạnh lùng, giờ phút này trên mặt lại có biểu lộ vui sướng, mở ra nước ấm, đưa cho Diệp Khiêm uống xong.



Giọt nước suối giống như cam lộ theo cổ họng chảy vào tận trong dạ dày, từng tế bào trong cơ thể phảng phất như có sức sống trở lại. Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe nở nụ cười giống như đứa trẻ, sau đó Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe cũng không chịu được nữa, chậm rãi té xuống.



Cái gì gọi là huynh đệ, đây mới là huynh đệ!



Y Tác Nhĩ Đức không có do dự chút nào, cầm súng đặt vào đầu của Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe. "Lão tử giết ngươi!" Y Tác Nhĩ Đức âm thanh quát lớn. Với tư cách là huynh đệ của Diệp Khiêm, Y Tác Nhĩ Đức tuyệt đối không thể để cho Diệp Khiêm bị bất luận tổn thương gì, cho dù là Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe, cũng không có ngoại lệ.



"Dừng tay!" Diệp Khiêm cuống quít kêu lên.



"Diệp Khiêm, mặc kệ hắn trước kia có phải là huynh đệ của ngươi hay không, nhưng hiện tại hắn đã không phải là huynh đệ của ngươi rồi, ngươi phải buông phần tình cảm huynh đệ kia đi." Y Tác Nhĩ Đức nói.



Diệp Khiêm mỉm cười, nói: "Hắn thủy chung vẫn là huynh đệ của ta, trước kia là như thế, bây giờ cũng vậy, và về sau cũng là như thế. Ngoại trừ ta, các ngươi ai cũng không thể động đến hắn."



"Diệp Khiêm, đây chỉ là ý nghĩ của riêng ngươi mà thôi, ta đã nói với ngươi, giữa ta và ngươi chỉ có một người có thể tiếp tục sống mà thôi." Trong nội tâm của Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe đột nhiên đau đớn một chút, nhưng vẫn lạnh lùng nói. Có lẽ, nội tâm của hắn, vĩnh viễn chỉ có mình Diệp Khiêm có thể rõ ràng; Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe quá tịch mịch, hắn đem bản thân hắn phong bế trong không gian của riêng hắn, kỳ vọng đạt được sự quan tâm của Diệp Khiêm, nhưng lại sợ hãi loại quan tâm này.

​Không biết bao nhiêu đêm, Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe đều nằm mộng thấy lúc hắn cùng với Diệp Khiêm làm nhiệm vụ, đó là hồi ức vui vẻ nhất của hắn, nhưng mà, hắn thường trong ác mộng tỉnh lại. Hắn trông thấy, chính tay hắn giết chết Diệp Khiêm, trên tay dính đầy máu của Diệp Khiêm. Là máu của huynh đệ, trong cơ thể của Diệp Khiêm chảy dòng máu của hắn, là hắn dùng máu của bản thân để đổi về tính mạng của Diệp Khiêm, nếu như là vậy, lúc trước hắn tại sao phải cứu Diệp Khiêm? Ngay cả bản thân hắn cũng không biết hắn đi trên con đường này la đúng hay sai?



Diệp Khiêm có chút cười cười, nói: "Ngươi không phải đã nói, không cầu cùng sinh, nhưng cầu cùng chết. Nếu có một ngày, chúng ta chết dưới lưỡi dao của đối phương, chuyện này không phải là thể hiện tình cảm của huynh đệ chúng ta sao?"



Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe toàn thân không khỏi run lên, sắc mặt vẫn lạnh lùng như cũ, khinh thường nói: "Diệp Khiêm, ngươi hôm nay không giết ta, ta sẽ không tạ ơn ngươi. Ngươi không giết ta, ta vẫn sẽ giết ngươi." Nói xong, Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe giãy dụa bò lên, lảo đảo hướng nơi xa mà đi.



Trên mặt Diệp Khiêm hiện ra vẻ tươi cười, có lẽ giống như lời Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe đã nói, cao thủ chân chính chỉ cần một lần giao thủ liền có thể biết rõ nội tâm đối phương. Lần này, lưỡi dao của hai người đâm vào thân thể đối phương, một khắc này, Diệp Khiêm cảm nhận được rõ ràng nội tâm của Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe.



"Diệp Khiêm..." Y Tác Nhĩ Đức có chút khó hiểu, vì sao Diệp Khiêm lại để cho Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe rời khỏi.



Diệp Khiêm phất phất tay ngăn cản hắn nói tiếp, cười cười, nói: "Ngươi không hiểu hắn!"



Y Tác Nhĩ Đức có chút sửng sốt, hoàn toàn chính xác, hắn không hiểu Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe, có lẽ chỉ có Diệp Khiêm, mới có thể biết rõ.



Diệp Khiêm kỳ thật vô cùng rõ ràng, lần này cùng Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe chiến một trận, người thua là hắn. Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe cùng Chu Chí đối chiến đã tiêu hao rất nhiều khí lực, lại vẫn có thể cùng hắn đánh ngang tay. Bất quá, Diệp Khiêm tuy thua nhưng lại rất vui vẻ, ít nhất, hắn chính thức đã biết rõ nội tâm của Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe, biết rõ Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe tuy bên ngoài có vẻ lạnh lùng nhưng có một trái tim cực nóng.



Diệp Khiêm giãy dụa lấy bò lên, nhìn bóng lưng của Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe đi xa, có chút nở nụ cười, cười rất vui vẻ. Đây là lần vui vẻ nhât của hắn lâu nay.



"Y Tác Nhĩ Đức, chúng ta đi thôi!" Diệp Khiêm chậm rãi nói.



Y Tác Nhĩ Đức nhìn thấy ánh mắt của Diệp Khiêm đang tìm kiếm bóng lưng của Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe có chút sững sờ trong chốc lát, gật gật đầu, đi đến bên người Diệp Khiêm đỡ hắn.



"Đợi một chút!" Diệp Khiêm vừa nói vừa quay đầu lại nhìn thoáng qua thi thể của Chu Chí, nói, "Y Tác Nhĩ Đức có thể đem thi thể của hắn cùng mang trở về không?"



Y Tác Nhĩ Đức sửng sốt một chút, khó hiểu mà hỏi: "Diệp Khiêm, nhưng hắn là kẻ muốn mưu phản ah."



Diệp Khiêm nhàn nhạt nở nụ cười, nói: "Mặc kệ hắn là xuất phát từ suy nghĩ gì, nhưng ta tin tưởng, xuất phát điểm của hắn thủy chung là vì Nanh Sói. Hắn có lẽ có lỗi với ta, nhưng hắn không có phụ lòng Nanh Sói, không thẹn với chính mình, hắn là một chiến sĩ Nanh Sói."



Y Tác Nhĩ Đức nhẹ gật đầu, chỉ huy hai gã thủ hạ đem thi thể của Chu Chí cùng Tu La đặt lên trên lưng lạc đà thương nhân.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK