Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Ly Thiên Đại Thánh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: Wave Literature

"Ầm ầm..."

Tay Tôn Hằng vung lên, khí mạnh mênh mông cuồn cuộn đánh vào trên đá núi, đánh cho đá núi rớt xuống, vùi lấp mặt đất ở dưới.

Hắn đứng trên đỉnh núi, nhìn thi thể của Ngọc nương tử dần dần bị đá núi vùi lấp, khẽ lắc đầu.

Phản ứng của nàng không chậm.

Chỉ tiếc, đường lui của nàng lại cùng đường với những người của Ma Môn.

Nếu không, nàng đã có thể yên bình ra khỏi Tuyệt Linh Chi Địa rồi.

Hắn nhìn xung quanh, phía chân trời vẫn một mảng trắng xóa, giống như có một vật nặng đè xuống, đè xuống trong lòng mọi người.

Bích Lân Quỷ La Yên bao phủ khắp khe núi này, những con oan hồn trong đó, đang liều mạng cắn xé của Âm Hồn Phiên của vị tu sĩ kia.

Có âm khí của cái Âm Hồn Phiên này tẩm bổ, thì cho dù Âm Hồn Hồ Lô đã bị thương nhiều lần, vẫn có thể tăng thêm uy năng.

Tôn Hằng ngồi xổm người xuống, mở túi da bên hông ra, cẩn thận kiểm tra thu hoạch của mình.

Bảy cây đỉnh cấp Tráng Cốt Thảo, ba gốc Niếp Không Thảo, Linh Chi, Tử Chi và những loại linh dược tương đương hơn mười gốc, còn có một cái cây nhỏ màu đỏ lập lòe.

Trong đống thu hoạch này, thì vị tu sĩ của Ma Môn kia cũng cống hiến một chút.

"Gần hai mươi năm cưỡng bức lao động…"

Lấy tay tính toán, Tôn Hằng đoán được những vật này sẽ giảm cho mình mấy năm tù.

Nếu như đổi thêm một số vật tư nữa, thì chắc cũng giảm được trên dưới ba mươi năm.

Đã không ít!

Đáng tiếc, Tôn Hằng bị phạt cưỡng bức lao động tầm một trăm tám mươi năm lận!

Nếu muốn trong lần biến đổi này, gom đầy đủ số lượng, khôi phục tự do, thì còn cần nhiều nữa.

Hắn trầm tư suy nghĩ một lát, duỗi tay ra, lấy hai lá bùa màu ố vàng đặt trước mặt.

Thượng đẳng Pháp Phù!

Lá phù này đều là Kim Đao Liệt Diễm Phù, Tôn Hằng đã chứng kiến qua uy năng của nó, thấy vậy không khỏi nở nụ cười.

Khác với những người tập võ khác,

Trong môn công pháp Ngưng Huyết Pháp, có một cách dùng tinh huyết để kích phát bùa pháp.

Cho nên, hai lá bùa này, hắn cũng có thể dùng.

Tuy có tiêu hao hơi nhiều tinh huyết…

Về phần những cái khác, đa số là mảnh vỡ của pháp khí, sau khi rời khỏi nơi này có thể đổi được một ít vật tư.

Từ lúc Tôn Hằng đạt được Chân Vũ Thất Kiếp Kiếm Khí, đã hơn sáu năm, hắn đã tiến giai tiên thiên hậu kỳ, chân khí càng mạnh mẽ, thuần túy hơn, uy năng của Chân Vũ Thất Kiếp Kiếm Khí càng mạnh mẽ hơn.

Hơn nữa, có thể liên tục đánh ra hơn một trăm luồng kiếm khí mà không bị gián đoạn!

Chỉ tiếc, Chân Vũ Thất Kiếp Kiếm Khí mạnh thì mạnh, nhưng muốn thi triển, lại rất bất tiện, thường thường sẽ giết người hủy vật, lưu lại một đống đồ vô dụng.

Nếu không phải như vậy, số linh dược trên người của vị tu sĩ Ma Môn kia, đã không chỉ có vẻn vẹn ba gốc.

Tôn Hằng lắc đầu, cất bao bố lại, đứng thẳng người dậy, đi vào trong Tuyệt Linh Chi Địa.

...

Trong một bãi đất vắng vẻ, có một hồi chiến đấu đang diễn ra.

Một bóng người liên tục lóe lên, biến ảo khôn lường, quyền, chân, khuỷu chân, khuỷu tay, chưởng, những bộ phận trên cơ thể của hắn, đều có thể hóa thành binh khí sắc bén.

Người này hét lên một tiếng, cơ thể của hắn đột nhiên phân ra làm trăm người, cùng lúc thi triển ra vô số công pháp tuyệt diệu, phạm vi bao phủ hơn một mẫu.

Mà địch nhân của hắn, có người tu pháp, có Lương quốc võ giả, còn có tiên thiên cao thủ, nhưng đối mặt với thế công này của hắn, chỉ có thể lộ ra vẻ mặt tuyệt vọng!

"Oanh..."

Bầu trời rung chuyển, mặt đất lõm xuống một cái hố to.

Một người bay bồng bềnh xuống đất, để lại tám cái thi thể không còn sự sống ở trong sân.

"Minh chủ!"

Một đoàn người của Từ Tử Tấn bước lại gần, chắp tay với Sở Thiên Cơ: "Chúng ta đã xử lý xong mấy tên kia."

"Thu hoạch thế nào?"

Sở Thiên Cơ đứng chắp tay, lập tức có người nhảy ra, thanh lý chiến trường hộ hắn.

"Nhờ phúc của Sở minh chủ, lần này chúng ta thu hoạch hơi nhiều!"

Bên cạnh Từ Tử Tấn, một vị tu sĩ luyện khí tầng chín vuốt râu, cười ha hả: "Hơn mười gốc linh dược, đều là vật hiếm thấy, những tên Ma Môn yêu nhân này, đều là những tên may mắn!"

Đoàn người của Võ Minh, có chừng hơn mười vị, trong đó ngoài mấy vị tiên thiên của Võ Minh ra, còn có hai vị luyện khí hậu kỳ.

Một đoàn người của bọn họ, cho dù có gặp tu sĩ của Ma Môn, võ giả của Lương quốc chặn giết, thì cũng có thể quét ngang đối thủ.

"Có điều…"

Một người tu pháp khác nhướng mày, nói: "Lần này, có rất nhiều Ma Môn yêu nhân tiến vào trong đây, còn có võ giả của Lương Quốc nữa."

"Vừa rồi, ta cùng với Không đạo huynh, cảm nhận được hơi thở của một vị luyện khí viên mãn, không biết là địch hay là bạn?"

"Không sai!"

Vị Không đạo huynh kia nghe vậy gật đầu, sắc mặt trở nên nghiêm túc: "Sở minh chủ, hai ngày nay, cao thủ đến đây ngày càng nhiều."

"Minh chủ?"

Từ Tử Tấn nhíu mày, chắp tay nói: "Hay là, vì lý do an toàn, chúng ta ra ngoài trước đi?"

"Không được!"

Sở Thiên Cơ phất tay, ra hiệu mọi người yên lặng.

"Ta còn chưa tìm được Tẩy Tủy Quả, không thể đi!"

Thiên phú của hắn kinh người, võ công của hắn đối với người khác đã đạt tới cảnh giới siêu phàm thoát tục, nhưng Sở Thiên Cơ cũng hiểu, khi nhỏ hắn tập quá nhiều loại võ công, lại để lại ám tật trong người, nếu không thì, hắn đã có thể tiến thêm một bước rồi!"

Thậm chí, còn có thể tiến tới cảnh giới võ đạo đại tông sư mà mấy trăm năm qua chưa ai bước tới!

Nhưng muốn được như vậy, thì phải cần một viên đan dược tên Cửu Chuyển Tẩy Tủy Đan tẩy luyện nhục thể của hắn, bổ sung những chỗ thiếu hụt mới được.

Mà Cửu Chuyển Tẩy Tủy Đan, thì phải cần Tẩy Tủy Quả, vật này chỉ sinh trưởng ở sâu trong Tuyệt Linh Chi Địa, nếu như bây giờ không có được vật này, thì phải đợi lần biến hóa tiếp theo!

Mười mấy năm!

Tuổi tác của Sở Thiên Cơ đã không còn nhỏ nữa, đợi thêm mười mấy năm, thì cho dù có đạt được Tẩy Tủy Quả, cũng đã không còn công hiệu nữa rồi.

Với hắn, bây giờ cho dù phải trả bất cứ giá nào, cũng phải lấy được Tẩy Tủy Quả!

"Tuyệt Linh Chi Địa còn xảy ra biến hóa như vậy, thì các ngươi cho rằng bên ngoài sẽ an toàn?"

Vì muốn ổn định lòng người, Sở Thiên Cơ mới thở dài nhẹ nhõm một cái, mở miệng nói: "Nơi này xuất hiện nhiều Ma Môn yêu nhân, võ giả của Lương quốc như vậy, mà phía triều đình cũng không phái cao thủ tới trợ giúp, sợ là tình huống ở bên ngoài, cũng đã không ổn rồi!"

"Không sai!"

Vị Không đạo trưởng kia nghe vật, sắc mặt trầm xuống, nói: "Uyên Sơn Cổ Thành có Quách Tiền Bối tọa trấn, trước giờ Ma Môn yêu nhân đâu dám bén mảng tới gần, bây giờ…"

"Chắc là có người cản Quách tiền bối rồi!"

Sắc mặt của mọi người đều trầm xuống, có thể cản được một vị đạo cơ, thì tu vi của người này, không cần nói cũng có thể biết.

Từ Tử Tấn trở nên bối rối, nói: "Vì sao? Ở Tuyệt Linh Chi Địa, mặc dù Ma Môn tu sĩ nhiều, nhưng bọn họ cũng không giết được nhiều người như thế mới đúng?"

Người tiến vào nơi này rất nhiều, sao có thể giết hết được!

"Mục đích của bọn họ không phải là giết người đâu!"

Sở Thiên Cơ nhẹ nhàng lắc đầu, chỉ về nơi sâu trong Tuyệt Linh Chi Địa, nói: "Bọn họ chỉ không muốn chúng ta tiến vào trong đó."

"Cái gì?"

Mọi người sững sờ.

"Chẳng lẽ các ngươi không có phát hiện ra gì sao."

Sở Thiên Cơ nhìn mọi người, nói: "Càng đến gần nơi đó, thì tu sĩ của Ma Môn càng nhiều đúng không? Thậm chí, bọn họ biết mình không phải là đối thủ của chúng ta, mà cũng đón đầu chặn giết!"

Từ Tử Tấn nghi ngờ, nói: "Bên trong Tuyệt Linh Chi Địa có cái gì? Mà có thể để bọn họ liều mạng như vậy?"

Không đạo trưởng trầm giọng, nói: "Bất kể là cái gì, thì không phải thứ mà chúng ta có thể nhúng tay vào được."

"Không đạo trưởng nói không sai."

Sở Thiên Cơ gật đầu, sau đó lại nhếch miệng cười, nói: "Nhưng mà, bây giờ tình huống ở trong này, người động thủ nhiều không phải là Ma Môn, là võ giả của Lương Quốc?"

"Chúng ta không cần đi vào bên trong, chỉ ở ngoài rìa chặn đường tống tiền, thì cũng có thể có vô số chiến lợi phẩm."

Hai mắt của mọi người tỏa sáng.

Đúng thật, những trận chém giết mà bọn họ gặp, không có tu sĩ của Ma Môn tham dự, mà chỉ có những người vì tiền tài mà giết người cướp của!

Nơi này loạn lạc, người muốn nhân lúc cháy nhà đi hôi của, cũng không ít.

Một vị tiên thiên của Võ Minh tên Chư Cát Bạch liếm môi, nói: "Ý của minh chủ là, chúng ta sẽ làm cướp đường sao?"

"Không!"

Sở Thiên Cơ nhẹ nhàng lắc đầu, nói: "Chúng ta chỉ đưa mặt cho người khác cướp bóc, sau đó xuất thủ giết lại mà thôi."

Hắn lập tức chỉ tay ra lệnh, chỉ về phía những người có thực lực thấp, nói: "Bốn người các ngươi, cầm một chút linh dược đi phía trước, những người còn lại thì ẩn giấu hơi thở của mình lại, chúng ta đi dạo khắp nơi này."

"Vâng!"

Đám người còn lại gật đầu đồng ý.

...

Ở trong một cái sơn cốc, có mấy thi thể nằm trên mặt đất, còn có một cây cối nhỏ cao bằng đầu người mọc giữa nơi này.

Đối diện với cái cây này, có bốn người, hai người đứng song song với hai người còn lại,

"Thiên Đao?"

Một người trong đó mở miệng nói, sắc mặt cứng ngắc, khô khan, khí đen bao phủ toàn cơ thể, càng toát một mùi tanh tưởi.

Điều kỳ lạ nhất là, ở phía sau lưng của hắn, có một cổ quan tài đen kịt cao bằng một người!

Nhưng dù sao người mở miệng nói còn có chút gì đó giống người, mà người đứng sau hắn, thì không giống người tí nào!

Da thịt ố vàng, áo giáp đen kịt, âm khí bay lượn khắp cơ thể, còn có vô số côn trùng bò lổm ngổm trên cơ thể, chúng giương đôi mắt màu xanh biết, nhô răng nanh lên nhìn hai người kia, vừa nhìn đã biết người này không phải vật sống rồi.

Đồng Giáp Thi!

Khí tức của một người một thi rất mạnh mẽ, nhưng khi nhìn thấy trường đao đen kịt trên tay của người đối diện, ánh mắt của họ co rút liên tục.

"Nếu như Thiên Đao Tông muốn vật này, thì ta sẽ để lại cho các hạ, tại hạ xin cáo lui, cáo lui!"

Hắn nhẹ nhàng lùi bước về sau, chỉ có thể cười khổ trong lòng.

Vất vả khổ cực giết nhiều người như vậy, mới đi tới được nơi này, bây giờ phải chắp tay đưa cho người khác, sao hắn cam lòng được.

"Ta cho ngươi đi rồi sao?"

Ai ngờ, người nam cầm Thiên Đao cũng không muốn buông tha cho hắn, lúc này hắn buồn bực nói một tiếng, đạp mạnh chân, một luồng đao ý cao ngút trời đã bao phủ khắp toàn bộ sơn cốc.

"Tưởng Mạc Nhiên, ngươi đừng khinh người quá đáng!"

Người vác quan tài trở nên điên cuồng, không kìm được hét to một tiếng: "Chả lẽ Ngươi cho rằng lão phu sợ ngươi sao!"

Hắn rống giận một tiếng, cái quan tài sau lưng hắn mở nắp, khói đen ùa tới, từng bóng người ố vàng liên tiếp nhảy ra.

"Bịch!"

"Bịch!"

Mặt đất run rẩy, sáu người sắc mặt kho khan đã xuất hiện, đứng trước người nam tử cầm đao kia, đứng song song với con Đồng Giáp Thi.

Bảy con Đồng Giáp Thi này, sát khí chúng tụ lại thành một, trong chớp mắt phun ra vô số khói đen.

Vừa ra trận, một cảm giác âm hàn, đã tuôn ra bốn phía xung quanh, vùng trời này, cũng bị chúng làm cho tối sầm lại.

Tưởng Mạc Nhiên dừng bước, ánh mắt của hắn đảo đi đảo lại vài vòng trên cái quan tài sau lưng đối phương, ngạc nhiên nói: "Thì ra là tông chủ Thiên Thi Tông Hạ Hầu Thắng."

"Không sai, chính là lão phu."

Hạ Hầu Thắng cúi người xuống, gầm nhẹ với đối phương: "Tiểu tử, ngươi muốn cá chết lưới rách thật sao?"

"A..."

Tưởng Mạc Nhiên cảm thán một tiếng, lạnh lùng liếc đối phương một cái, sau đó phất tay áo, nói: "Nể mặt tổ tông của ngươi, cút đi!"

"Ngươi!"

Hạ Hầu Thắng giận tím mặt, nhưng cũng không dám tranh luận, điều khiển bảy con Đồng Giáp Thi, chậm rãi lùi về sau.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK