Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Viên Kẹo Nhỏ

Tống Nhiễm lại gần Lục Mộ Trầm, thế nào cũng không chịu ngồi xa một chút.

Lục Mộ Trầm không có cách nào với cô, trong lòng âm thầm than một tiếng, dứt khoát không né tránh, hỏi cô: "Muốn hỏi tớ đề nào?"

"A... Từ từ." Căn bản Tống Nhiễm không phải đến để học, Lục Mộ Trầm vừa hỏi cô, thuận tay mở ra một tờ, không yên lòng tùy tiện chỉ mấy cái đề: "Cái này, cái này... A, còn có cái này."

Chỉ xong rồi, ngẩng đầu, cười hì hì nhìn Lục Mộ Trầm: "Tớ không làm được."

Lục Mộ Trầm cúi đầu nhìn lướt qua đề, đều là đề nền tảng, vì thế hỏi cô: "Không làm được?"

Tống Nhiễm chớp chớp mắt: "Không làm được nha."

Lục Mộ Trầm ngẩn ra trong chớp mắt, ngẩng đầu lên, có chút không tin mà hỏi lại một câu: "Một chút cũng không làm được?"

Tống Nhiễm dùng sức gật đầu: "Ừ, không làm được!"

Lục Mộ Trầm: "..."

Tống Nhiễm hoàn toàn không làm được, Lục Mộ Trầm  giảng lại cho cô những thứ cơ bản. Anh cẩn thận lại kiên nhẫn, vừa giảng lại vừa giải từng bước của đề trên nháp.

Ngón tay thon dài trắng nõn cầm chiếc bút màu đen, chữ ở trên giấy, rõ ràng hữu lực, đường cong cởi mở.

Tay Tống Nhiễm chống cằm, nghiêng đầu, lực chú ý đều là Lục Mộ Trầm viết chữ.

Mặt đầy ngôi sao, nhịn không được khen anh: "Lục Mộ Trầm, chữ cậu viết thật đẹp."

Cô cong mắt cười, trên mặt có vài phần kiêu ngạo. Đây là người cô thích nha, lớn lên vừa cao vừa đẹp trai, học tập lại tốt, đến chữ cũng đẹp như vậy.

Aii, muốn làm anh đổ.

Lục Mộ Trầm nghe vậy, động tác viết trên giấy nháp hơi dừng lại, ngay sau đó, ngẩng đầu lên.

Tống Nhiễm cũng ngẩng đầu, nhìn bằng ánh mắt phát sáng Lục Mộ Trầm, ánh mắt si mê không thèm che dấu.

"Tống Nhiễm."

"Hả? Làm sao vậy?"

Lục Mộ Trầm hít một hơi sâu, nghiêm túc hỏi cô: "Cậu có nghiêm túc nghe không?"

"Nghe... Đang nghe mà..." Tống Nhiễm theo bản năng dời đi ánh mắt mắt, rõ ràng có chút chột dạ.

Lục Mộ Trầm căn bản không tin, hỏi lại cô một câu: "Xác định đang nghe? Nghe hiểu không?"

Cuối cùng Tống Nhiễm ngẩng đầu, giống như trẻ con phạm sai lầm, mím môi lắc đầu, "Không... Không hiểu."

Trong lớp bạn học đã đi hết.

Ánh mắt Lục Mộ Trầm thật sâu nhìn Tống Nhiễm, trầm mặc một lát, rốt cuộc bất đắc dĩ mở miệng: "Tớ nói lại lần nữa, cẩn thận nghe, lại thất thần..."

"Lại thất thần, sao vậy?" Ánh mắt Tống Nhiễm gắt gao nhìn chằm chằm anh.

Lại thất thần, anh đang tính toán làm  gì?

"..." Lục Mộ Trầm nhìn cô, không trả lời.

Tròng mắt Tống Nhiễm vừa chuyển, bỗng nhiên cười hì hì tiến đến trước mắt anh, nói: "Nếu tớ lại thất thần, thì hôn cậu một cái, được không hả?"

Lục Mộ Trầm nghe vậy, sắc mặt khẽ biến. Thế nhưng trong lòng không chịu khống chế mà thịch một cái.

"Ha ha ha, tớ nói đùa thôi." Tống Nhiễm thấy bộ dáng Lục Mộ Trầm bị dọa, không nhịn được cười ha ha.

Lục Mộ Trầm: "..."

Tống Nhiễm cười cả buổi, thấy Lục Mộ Trầm trầm mặc không nói lời nào, đến trước mắt anh, nghiêng đầu, cười khanh khách nhìn anh, thấp giọng nói: "Lục Mộ Trầm, cậu đỏ mặt hả?"

Lục Mộ Trầm nghe nói vậy thì sửng sốt, ngay sau đó ngẩng đầu, chau mày; "Đừng nói bậy."

"Không nói bậy nha, là đỏ mặt."Ý cười trong mắt Tống Nhiễm càng sâu, khóe miệng cũng cong lên.

Nói xong, khuỷu tay nhẹ nhàng chạm cánh tay Lục Mộ Trầm, cười hì hì nói: "Lục Mộ Trầm, cậu đừng thẹn thùng."

"..."

Đột nhiên Lục Mộ Trầm cảm thấy có chút bực bội, nói không nên lời.

Trong lòng không khỏi nghĩ, nha đầu này to gan lớn mật, là người ông trời phái tới làm cho anh ngột ngạt đúng Không?

Đỏ mặt? Thẹn thùng?

Lục Mộ Trầm cảm thấy ngực có chút khó chịu.

Tống Nhiễm này... Có biết là mình đang nói cái gì hay không?

_____________________________________________________________

Thời điểm từ khu dạy học đi xuống, rất nhanh đã 10 giờ rưỡi.

Hai người ở trong lớp đã gần một giờ, Tống Nhiễm mười phần thỏa mãn, vừa đi, vừa hưng phấn nghiêng đầu hỏi: "Lục Mộ Trầm, về sau tớ có thể tìm cậu học bổ túc không?"

Lục Mộ Trầm liếc cô một cái, mặt không biểu cảm: "Không thể."

Tống Nhiễm sửng sốt, trợn tròn mắt: "Vì sao nha?"

"Không thể chính là không thể."

Nha đầu này căn bản không phải tới để nghe anh giảng bài, cả tối chỉ biết dựa vào người anh."

Cho đến bây giờ, quanh hơi thở phảng phất như vẫn còn mùi hương nhàn nhạt của Tống Nhiễm.

Muốn mạng.

Tống Nhiễm thấy Lục Mộ Trầm không trả lời, không vui mà bĩu bĩu môi, giày da nhỏ màu đen đá trên mặt đất, tức khắc một viên đá lăn xa.

Cô cúi đầu, nhỏ giọng nói thầm: "Keo kiệt."

Lục Mộ Trầm giương mắt, nhìn bộ dáng tiểu tính tình bĩu môi của cô, khóe miệng không tự giác hơi cong. Bỗng nhiên tâm trạng trở nên rất tốt.

Trước kia chỉ cảm thấy lúc Tống Nhiễm cười rộ lên rất xinh đẹp, hiện tại mới phát hiện, bộ dáng lúc cô tức giận, vậy mà cũng rất đẹp.

Hai người song song đi đến hướng cổng trường.

Thời điểm di đến ngã rẽ, Lục Mộ Trầm đột nhiên kéo Tống Nhiễm lại.

Tống Nhiễm quay đầu lại: "Làm sao vậy?"

Lục Mộ Trầm nói: "Đi bãi đỗ xe, đã trễ thế này, tớ đưa cậu về."

_____________________________________________

Tống Nhiễm đi theo Lục Mộ Trầm đến bãi đỗ xe.

Rất xa, một chiếc xe bật đèn.

Nghĩ đến đây là xe của nhà Lục Mộ Trầm.

Xe hơi màu đen, xe loại hình rất đẹp.

Đến nỗi hiệu là gì, Tống Nhiễm cũng không biết.

Cũng không hỏi.

Cô lẳng lặng mà đi theo sau Lục Mộ Trầm, khó có được lúc trầm mặc.

Đến gần, thì thấy một người đàn ông mặc đồ đen bước từ trên xe xuống.

Ông bước đến, Lục Mộ Trầm rất lễ phép mà nói một tiếng: "Lý thúc."

Lý Tín làm lái xe cho Lục gia mười mấy năm, Lục Mộ Trầm kính trọng ông như trưởng bối.

Lý Tín cười, duỗi tay lấy balo trên vai Lục Mộ Trầm, thuận miệng hỏi một câu: "A Mộ hôm nay có việc gì sao về muộn vậy?"

Lục Mộ Trầm đáp: "Có chút việc."

Tầm mắt Lý Tín dừng trên người Tống Nhiễm, tò mò hỏi: "Vị này là?"

Lục Mộ Trầm: "Bạn học của cháu. Hơi muộn, làm phiền Lý thúc đưa bạn ấy về."

Lý Tín vội gật đầu: "Không thành vấn đề không thành vấn đề, lên xe đi."

Nói xong, liền chạy phía sau xe, mở cửa sau xe ra.

Lục Mộ Trầm đứng bên cạnh xe, nói với Tống Nhiễm: "Lên xe đi."

Nói xong, liền giơ tay để trên đầu xe, sợ Tống Nhiễm không cẩn thận đụng đầu.

Tống Nhiễm đứng bên cạnh, có chút câu lệ, thấy Lục Mộ Trầm tiếp đón cô, mới chậm rãi đi qua đến. Do dự một chút, cong ngươi, ngồi lên.

Sau khi Tống Nhiễm lên xe, Lục Mộ Trầm mới ngồi lên.

Cửa xe đóng lại, xe chậm rãi xuất phát.

Dọc đường, Tống Nhiễm khác hẳn với ngày thường trầm mặc, trầm mặc nghe lời làm Lục Mộ Trầm cảm thấy có chút kỳ quái.

Nha đầu này nói không phải rất nhiều sao? Sao đột nhiên yên tĩnh?

Ước chừng qua mười phút, Lục Mộ Trầm thật sự nhịn không được, nhìn Tống Nhiễm, hỏi một câu: "Cậu làm sao vậy? Sao không nói lời nào?

Tống Nhiễm vội lắc đầu, "Không... Không có việc gì cả."

Ánh mắt Lục Mộ Trầm thật sâu, phảng phất như có thể nhìn thấu người khác.

Tống Nhiễm có chút chột dạ, nhỏ giọng nói: "Vì... Có chút say xe."

Lục Mộ Trầm vừa nghe, vô thức sờ trán Tống Nhiễm: "Không có việc gì sao? Đầu choáng lắm hả?"

Lòng bàn tay nóng, đem lạnh lẽo trong lòng Tống Nhiễm nóng lên, rốt cuộc cô lại cười rộ lên, trong bóng tối, đôi mắt sáng lấp lánh, lắc đầu nói: "Còn tốt, chỉ có một chút điểm khó chịu mà thôi."

Tống Nhiễm nhìn bộ dáng lo lắng đầy mặt của Lục Mộ Trầm, bỗng nhiên cảm thấy, đại khái anh, so với trong tưởng tượng của cô, thì thích cô hơn một chút.

Bỗng nhiên tâm trạng trở nên tốt lên.

Lục Mộ Trầm buông tay, nói với Lý Tín ngồi trước: "Lý thúc, chú đi chậm lại một chút, bạn học cháu có chút say xe."

Lý Tín vội gật đầu: "Ừ, được."

Tốc độ xe rõ ràng giảm xuống.

Người Tống Nhiễm dựa vào cửa xe, lấy điện thoại ra lặng lẽ gửi tin nhắn cho Lục Mộ Trầm.

Điện thoại "tinh" một tiếng, Lục Mộ Trầm lấy điện thoại từ túi quần ra.

Tên Tống Nhiễm trên màn hình sáng lên.

Anh ngẩng đầu, bất động thanh sắc nhìn về phía Tống Nhiễm.

Tống Nhiễm chớp chớp mắt với anh, cong môi, trong mắt đầy ý cười.

Lục Mộ Trầm cúi đầu, xem tin nhắn.

Tin nhắn trong khung, một loạt chữ.

"Lục Mộ Trầm, cậu thích tớ sao?"

Trong lòng Lục Mộ Trầm khẽ run, lần nữa ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Tống Nhiễm càng sâu vài phần.

Trong ánh mắt không có bất luận cảm xúc gì. Con ngươi đen nhánh, giống như bầu trời đêm mênh mông, không thể nắm lấy.

Tống Nhiễm cười khanh khách cùng anh liếc nhau, lại cúi đầu, tiếp tục nhắn tin.

—— "Vừa nãy cậu khẩn trương như vậy, không phải là thích tớ sao?"

Lúc này Lục Mộ Trầm cũng nhắn tin lại cho cô, ngón tay ấn trên bàn phím.

—— "Đổi lại là người khác, tớ cũng sẽ lo lắng."

Tống Nhiễm nhận được tin nhắn, bĩu môi, trả lời anh —— "Cậu cứ mạnh miệng đi. Chờ đến thời điểm tớ không thích cậu nữa, cậu cũng đừng hối hận nha."

Tin nhắn gửi đi, cuối cùng sắc mặt Lục Mộ Trầm cũng thay đổi.

Nhìn chằm chằm chữ trên màn hình, ngực giống như bị thứ gì chặn lại, cực kì buồn.

Anh vô thức nắm chặt điện thoại,muốn trả lời cái gì, suy nghĩ một lát, chung quy cũng không trả lời lại. Tắt màn hình điện thoại, ném sang bên cạnh.

Nghiêng đầu, nhìn phía ngoài cửa sổ, đưa lưng về phía Tống Nhiễm, biểu tình âm u.

__________________________________________________

Nửa giờ sau, xe lần nữa ở trước cửa tiểu khu Di Thúy.

Lục Mộ Trầm từ trên xe xuống dưới, mở cửa xe, tay che đỉnh đầu, chờ Tống Nhiễm đi xuống.

Tống Nhiễm: "Cậu lên xe đi, tớ về được."

Lục Mộ Trầm gật đầu, "ừ" một tiếng.

Cảm xúc vẫn không quá tốt lên.

Tống Nhiễm không nhịn được cười, nhìn ghế lái xe một cái, thấy Lý thúc ngồi đoan chính, mắt chuyên chú nhìn phía trước.

Vì thế mới thấp giọng, nhỏ giọng nói với Lục Mộ Trầm: "Vừa nãy lừa cậu đấy, tớ sẽ không thích người khác, ta sẽ vẫn chờ, chờ cậu nghĩ kỹ rồi, đồng ý ở bên tớ mới thôi."

Nghe vậy, không hiểu sao trong lòng Lục Mộ Trầm một hơi thở dài nhẹ nhõm, sắc mặt cũng hòa hoãn hơn không ít.

Tống Nhiễm ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt vô cùng  nghiêm túc, mang theo vài phần chờ đợi, nhỏ giọng mà nói: "Nhưng mà, cậu đừng làm tớ chờ lâu quá, được không?"

Lục Mộ Trầm nhìn cô, trầm mặc trong chốc lát, thật lâu sau, rốt cuộc cũng nói: "Cậu để tớ nghĩ kĩ."

________________________________________________

Tác giả có lời muốn nói:

Nhiễm Nhiễm của chúng ta có cơ hội trêu chọc người hay không? Rốt cuộc có đem Lục ngạo kiều khẩu thị tâm phi nhả ra ha ha ha ~~~ cho nên ngày ôm ấp hôn hít bế lên cao còn xa không? ( sẽ không! Ha ha ha ha ~~)

Mặt khác, hôm nay cho đại gia chuẩn bị một trăm bao lì xì, các bảo bảo dũng dược bình luận a ( phát hiện ta cố định đổi mới thời gian lúc sau bình luận ngược lại thiếu, các ngươi là càng thích ta tùy cơ càng sao 2333~~~~), các bảo bảo bình luận thời điểm số lượng từ tận lực nhiều một chút ha, sờ sờ đại gia, yêu các ngươi nga (*^__^*)

______________________________________________________

Mỗi người đọc truyện hãy cho Kẹo những ngôi sao nho nhỏ để ủng hộ Kẹo nhé! Kẹo là fan của CEO Chu đấy, ai cùng hội cùng thuyền với Kẹo nào? (Ảnh trên là ảnh mới đấy, thần thái đỉnh cao lun!)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Huỳnh Như12 Tháng mười một, 2019 01:44
tg oi chung nao moi co chap moi vay
Avatar
My My17 Tháng mười một, 2019 20:40
hay a
Avatar
Anhh Thyy19 Tháng mười một, 2019 18:07
Dễ Thương quá aaaaa ~~ Hóng mãi
BÌNH LUẬN FACEBOOK