Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Nguyên Thuỷ Đại Thiên Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tại dưới các phương thế lực đã tụ hội đầy đủ. Rốt cuộc hai bên nhân mã cử ra người nói chuyện.

"Chư vị Bách Tộc chúng ta làm việc, chính là nước sông không phạm nước giếng, các vị cơ duyên cứ tim, chúng ta làm việc của chúng ta".

Bên Yêu Tộc một vị cường giả đứng ra nói.

Đổi lại bên này Bách Tộc một vị cường giả cũng là cười cười đáp:"Chư vị Yêu Tộc cứ yên tâm làm việc, chúng ta cũng chỉ là cho đám đệ tử ra ngoài lịch luyện một chút".

Ngắn gọn như vậy hai câu nói. Sau đó chính là ai về nhà nấy.

Tại trở về thần hạm đằng sau, một vị Thần Vương của Thần Lôi Sơn tập hợp các đệ tử lại nói:"Chuẩn bị một chút, tại Thần Thú Phần mở ra, chúng ta sẽ lập tức tiến vào". Dừng một chút lại nói tiếp:"Nên nhớ kỹ, tận lực không đi trêu chọc Yêu Tộc, cùng tránh xa các khu mộ phần nếu không muốn chết, chúng ta bên này Bách Tộc chỉ có Thiên Thần đi vào, Thần Vương sẽ không can thiệp, cho nên các ngươi tự bảo toàn tính mạng của mình".

Lần này Yêu Tộc đi vào, đều có rất nhiều cường giả vô địch, Thần Vương, Thần Tôn rất nhiều, thậm chí có cả Thần Hoàng, cho nên nếu là đi trêu chọc Yêu Tộc chính là không sáng suốt, cần phải quán triệt sớm.

Lúc này, Doanh Thiên yên lặng đứng bên trên boong thuyền nhìn xuống Thần Thú Phần, trong lòng vẫn còn những hình ảnh tấp nập kia.

Có một số thứ, trải qua thời gian sẽ là thay đổi đên vô cùng khác biệt. Hắn không khỏi thở dài một chút.

"Sư Tôn, cái thứ bao phủ Thần Thú Phần là gì". Lúc này, Nguyệt Nhi mới là thắc mắc hỏi.

Chỉ thấy Thần Thú Phần chính là được bao phủ bởi một lớp dày đặc khí vụ màu vàng kim, chính lớp khí vụ này ngăn cản người tiến vào bên trong.

Không đợi Doanh Thiên trả lời, Sở Thanh Lăng bên cạnh bèn nói:"Đó là Hoàng Kim Hồn Vụ, nghe nói chính là các loại Thần Thú hồn lực tiêu tán mà hình thành, nó bao phủ trọn vẹn cả Thần Thú Phần này".

"Rất lợi hại sao". Nguyệt Nhi hỏi tiếp.

"Ân, rất nguy hiểm, cưỡng ép tiến nhập, sẽ bị những Hoàng Kim Hồn Vụ này quấn lấy, cho dù là Thần Hoàng cũng sẽ mê thất bên trong, sau đó là linh hồn bị đồng hóa mà chết, có lẽ cũng chỉ có cường đại như Thần Đế mới có thể cưỡng ép tiến nhập".

"Đó là tường thành sao". Tuyết Ngạo Linh chỉ tay về một hướng hỏi tới.

Chỉ thấy nơi nàng chỉ, chính là cực kỳ xa xôi, coi như các nàng Thần Nhãn vận dụng hết khả năng mới có thể nhìn thấy một đoạn nhô lên cao trải dài, tựa như một cái tường thành.

Sở Thanh Lăng hiển nhiên là đã chuẩn bị kỹ càng bèn đáp:"Đó là vách ngăn khu vực".

"Vách ngăn?? Ngăn cái gì nha?". Nguyệt Nhi lại hỏi tiếp.

"Thần Thú Phần chia làm 4 cái khu vực, là biên giới khu, ngoại khu, nội khu cùng khu vực trung tâm, mỗi một khu vực sẽ được ngăn cách bằng vách ngăn". Sở Thanh Lăng đáp:"Theo thứ tự chính là Thần Vương chôn ở biên giới khu, Thần Tôn ở ngoại khu, Thần Hoàng ở nội khu, cùng Thần Đế ở trung tâm. Chúng ta lần này cũng chỉ là ở bên ngoài biên giới lịch luyện một chút, đi vào sâu bên trong chính là tìm chết".

Lúc này, một vị Thần Vương lên tiếng:"Không sai biệt lắm".

Rốt cuộc, chỉ thấy bên ngoài Thần Thú Phần lớp Hoàng Kim Hồn Vụ kia bỗng nhiên tiêu tán thành một cái to lớn lỗ hổng.

Ngay lập tức, các phương thế lực lập tức lấy tốc độ nhanh nhất tiến vào trong qua lỗ hổng này.

Sau khi toàn bộ các thần hạm đi vào bên trong, lỗ hổng kia cũng là lại bao phủ như cũ.

Lập tức, các thế lực thần hạm cũng là chia ra đủ loại phương hướng mà đi, bọn hắn đương nhiên sẽ đem trong gia tộc hoặc tông môn các vị lão tổ chôn xuống từ ngoài vào trong.

Về phần Bách Tộc bên này cũng là tùy tiện tìm một điểm đỗ mà đem đám đệ tử thả xuống.

"Nhớ kĩ, một trăm ngày sau Thần Thú Phần sẽ mở ra lần nữa để ra ngoài, nếu là trở lại không kịp, cũng sẽ không chờ đợi, nếu không kịp ra sẽ bị nhốt bên trong, ráng chịu". Một vị trưởng lão nhắc nhở đám đệ tử một chút.

Lúc này, một vị Thần Vương mới là chạy tới bên cạnh Doanh Thiên cung kính nói ra:"Đại nhân, người muốn đu chỗ nào, tiểu nhân sẽ đưa đi".

"Không cần, hiện tại liền xuống đi". Doanh Thiên nhàn nhạt đáp.

Lập tức, các đệ tử có là thành lập đoàn đội mà cùng nhau đi, cũng có đệ tử tự tin đi một mình. Đương nhiên tùy vào mỗi người.

Doanh Thiên dẫn theo 4 người cùng Tiểu Hùng hạ xuống mặt đất.

Chỉ cần chạm chân tới mặt đất, ngươi liền sẽ cảm nhận được đại địa nơi này cực kỳ rắn chắc, coi như Thiên Thần cũng khó mà đánh phá.

Chưa kể chính là khắp nơi đều tràn ngập một loại khí tức hồng hoang, giống như một mảnh hoang dã chưa khai phá.

Nơi này cũng không phải cái gì đẹp đẽ địa phương, nhìn lại chính là một mảnh khô cằn địa phương. Trên đại địa heo hút gió thổi, bên trên bầu trời cũng chỉ là mây vàng. Lộ ra một bộ xế chiều, thê lương vô cùng.

Nhìn bộ dáng thê lương này, Doanh Thiên cũng là thở dài, nơi này rốt cuộc là một mảnh nghĩa địa.

Sau đó, hắn chậm rãi di chuyển. Chính là hướng khu vực trung tâm đi tới.

"Công tử, chúng ta đi đâu?". Tuyết Ngạo Linh không khỏi nói ra.

Doanh Thiên nghe vậy liền nhìn nàng mỉm cười một chút, trong nụ cười treo lên mấy phần ý vị.

Nhìn hắn nụ cười này, không hiểu sao trong lòng Tuyết Ngạo Linh nổi lên một trận hàn ý, nàng có cảm giác chẳng lành.

"Đi một cái rất có ý tứ địa phương". Doanh Thiên chỉ vẻn vẹn nói như vậy mà thôi.

Bọn hắn di chuyển tốc độ, không nhanh, không chậm, trên đường đi gặp qua không ít các tộc các người trẻ tuổi đang tìm kiếm cơ duyên.

Cũng có mấy lần thấy qua Yêu Tộc thần hạm.

Bọn hắn chính là từ trên thần hạm khiêng xuống từng chiếc đồng quan, bên trên tuyên khắc thần văn rất nhiều. Hiển nhiên bên trong là các lão tổ thọ nguyên đã cạn được chôn xuống.

Mà lại, bọn hắn chính là xây lên một khu mộ phần, rõ ràng là, mỗi một thế lực khi đem người chôn ở đây đều đã tuyển chọn lấy chỗ đẹp một chút, sau đó xây dựng lên, đem các vị lão tổ chôn lấy gần nhau.

Tại trên đường đi, có thể nhìn thấy được rất nhiều kiến trúc đã đổ vỡ, có chỉ là một mái nhà đơn sơ, cũng có là một tòa to lớn thành trì.

Đặ biệt là, toàn bộ những kiến trúc này, đều được xây lên bằng đất. Nhưng là coi như đất, cũng là so với thần kim thiết còn muốn rắn chắc.

Hoặc là có thể nhìn thấy từng bộ xác sống vô hồn chậm rãi đi lại, lộ ra hết sức quỷ dị.

"Đó là cái gì". Nguyệt Nhi không khỏi thắc mắc.

"Đó là người tiến nhập Thần Thú Phần bị mê thất, trở thành xác sống, cũng có là sinh linh bản địa, hoặc là người bị chết ở đây". Sở Thanh Lăng giải thích:"Ở đây có tồn tại thần bí lực lượng, đem bọn hắn sống lại, nhưng là cũng đã không phải là bọn hắn".

"Nếu vậy, chôn người lại có ích gì". Nguyệt Nhi hỏi tiếp.

"Thần Vương trở lên, hồn lực đã đủ cường đại, chôn xuống đất ngàn năm vẫn có thể bảo toàn linh hồn không tiêu tán, từ đó sống lại vẫn đầy đủ ý thức, về phần những xác sống kia, bọn hắn khi còn sống chưa có đạt tới Thần Vương, hoặc là không có được chôn".

Hiển nhiên, điều kiện để có thể tại Thần Thú Phần sống lại chính là phải có Thần Vương tu vi trở lên, cùng với bắt buộc phải chôn dưới lòng đất ngàn năm mới có thể sống lại.

Cho dù ngươi là Thần Hoàng, nếu là không được chôn xuống, chết đi cũng vẫn sẽ là xác sống.

"Nói như vậy, nơi này đã từng rất phồn thịnh đi".

"Có lẽ vậy".

Bỗng nhiên, Tử Nghiên phát hiện ra cái gì, nàng lập tức rút ra song đao cảnh giác.

Chỉ thấy cách đó không xa chừng hơn mười dặm, có lấy một cái ngọn đồi.

Ngọn đồi này không tính lớn, nhưng là bên trên đỉnh đồi kia, ngồi lấy một cái nam tử, nam tử này rõ ràng là còn sống, nhưng là trên thân hắn lại có một loại tử khí kỳ lạ.

Hắn một đôi mắt cũng là trắng dã đang nhìn theo mấy người Doanh Thiên.

"Không cần lo lắng, đó là người được chôn ở đây". Sở Thanh Lăng cười nói, hiển nhiên là nàng đã đoán trước những tình huống như vậy.

...

Rốt cuộc, trải qua 4 canh giờ di chuyển, Doanh Thiên dừng bước.

Trước mặt hắn là một tòa núi lớn.

Núi này, cao chừng mười dặm, rộng khoảng 30 dặm.

Ở dưới chân núi lộ ra một cái hang động đen tối. Có thể thấy được từng đạo tử khí màu đen lượn lờ bên trong, không cần suy nghĩ, cũng biết là đại hung địa phương. Hang động này có lực lượng đặc thù, đem hồn lực ngăn cách bên ngoài, cho nên không cách nào dò xét bên trong tình huống.

"Đi vào đi, ở trong đó trăm ngày, nhất định phải đem trong đó giết sạch". Doanh Thiên nói với Tuyết Ngạo Linh, chỉ vào hang động.

Nghe được hắn nói vậy, để cho mấy người đều là kinh hãi vô cùng.

Một cái không biết địa phương, tràn đầy hung hiểm, vậy mà Doanh Thiên để cho Tuyết Ngạo Linh dạng này một cái Hư Thần Cảnh tiến vào, cơ hồ là đi chịu chết.

"Sư Tôn, ngươi làm gì a, muốn tỉ ấy đi chịu chết sao". Nguyệt Nhi không khỏi khuyên can.

Đổi lại, Doanh Thiên không có để ý tới Nguyệt Nhi mà nói với Tuyết Ngạo Linh:"Thế nào, sợ? ".

Tuyết Ngạo Linh quả thật là sợ, đối với không biết sắp tiếp đón mình là thứ gì, nàng đương nhiên sợ.

Nhưng là nàng quyết tâm một cái, cắn răng đem ra Dạ Kiếm, trên người thần lực lưu chuyển tiến vào sẵn sàng chiến đấu trạng thái, sau đó lập tức tiến vào hang động.

Chưa có tiến vào mấy giây. Bên trong lập tức vang lên tiếng chém giết, tiếng chém giết này cứ xa dần, sau đó biến mất trong hang tối.

Doanh Thiên cũng không có ở lại liền lên đường đi tiếp.

Nhìn như vậy, không khỏi để các nàng có chút vì Tuyết Ngạo Linh lo lắng, không khỏi quay đầu nhìn nhiều vài lần.

"Yên tâm, các ngươi cũng sẽ như vậy". Doanh Thiên bồi thêm một câu, tương đối chí mạng, để cho các nàng không khỏi im bặt mà đi.

Mất đến một ngày, Doanh Thiên mới là bố trí cho các nàng mỗi người một nơi để ma luyện.

Tử Nghiên chính là một cái Long Tộc mộ phần đã bỏ hoang rất lâu, bên trong không biết là có thứ gì.

Nguyệt Nhi cũng đồng dạng là một cái mộ phần, nhưng là không biết là thuộc về tộc nào, chỉ thấy nơi đó so với chỗ của Tử Nghiên và Tuyết Ngạo Linh còn muốn hung hiểm gấp mấy lần. Liền Tiểu Hùng cũng được Doanh Thiên an bài ở lại.

Sở Thanh Lăng cũng là được Doanh Thiên tận tình tìm đến một cái tương đối yên tĩnh địa phương, nơi đó là một khu vườn rộng.

Nàng cũng không giống ba người kia phải đi giết chóc ma luyện. Mà là ngộ đạo.

Sau khi sắp xếp cho đám người Nguyệt Nhi xong hết, Doanh Thiên lấy tốc độ không thể tưởng tượng trong nháy mắt vượt qua trùng điệp không gian.

Chỉ chớp mắt sau đó, hắn đã xuất hiện trước vách ngăn.

Vách ngăn lúc ở trên thần hạm nhìn thấy cực kỳ là nhỏ bé, cơ hồ không thấy, nhưng là hiện tại đứng trước mặt mới thấy được, nó thật sự là khổng lồ vô cùng.

Vách ngăn kỳ thật chính là một dãy đá cực kỳ dài và cao.

Chỉ tính riêng chiều cao của nó, ước chừng cũng phải là mấy tỉ dặm cao, chiều rộng cũng là như vậy.

Về phần chiều dài. Vậy cũng không nên đoán.

Vách ngăn này liên tục nối tròn với nhau. Tạo thành ngăn cách hai khu vực

Tính vách ngăn này, phàm nhân cả đời cũng mơ tưởng đi qua.

Doanh Thiên thân hình đảo một cái, chớp mắt đã xuất hiện bên trên vách ngăn. Hắn chậm rãi hướng phía nam đi tới, đi rất chậm, tựa như là trên tường thành đi dạo một bộ vậy.

Mặc dù vách ngăn này cao hàng tỉ dặm, nhưng là Thần Thú Phần thật sự quá lớn, coi như ngươi đứng tại vách ngăn nhìn xuống, bao hết tầm mắt cũng bất quá là đại địa bất tận mà thôi.

Bên trên vách ngăn cũng là đủ loại cương phong sắc bén, coi như là Thần bình thường, không cẩn thận đều sẽ bị cắt da thịt.

Nhưng là Doanh Thiên mặc kệ cho cương phong thổi tới, hắn lặng lẽ mà đi.

Trên đường đi, hắn gặp không ít người, cũng không phải là người sống, mà là người đã chết.

Những kẻ này, đều là chôn ở bên trong sống lại, Doanh Thiên cũng không có để ý bọn hắn.

Mà bọn hắn, mặc dù ngạc nhiên khi nhìn thấy Doanh Thiên, nhưng là cũng không ai làm gì. Không có hỏi, cũng không cản.

Rốt cuộc, trước mặt hắn xuất hiện một cái hồ. Một cái mười phần rộng lớn hồ.

Hồ nước này cực kỳ trong xanh, bên dưới bốc lên màu trắng hơi nước lờ mờ hư ảo. Cực kỳ mát mẻ.

Quanh hồ đủ các loại hoa nhiều màu sắc toát ra quang mang lấp lánh, lộ ra sinh động đầy sức sống. Hoàn toàn khác với vẻ tang thương của Thần Thú Phần.

Chỉ là, hồ nước này cực kỳ yên lặng, yên lặng đến không thể yên lặng hơn.

Mặt nước tĩnh vô cùng, mặc kệ cho cương phong vun vút thổi qua. Nhưng là mặt nước không có chút nào động tĩnh. Vô cùng yên lặng.

Mặc dù cái hồ này đẹp là như vậy, nhưng là xung quanh lại không có bất kỳ ai đên gần.

Cũng không phải là không có, mà là từ xa đứng nhìn.

Những người chết kia nhìn thấy Doanh Thiên tiến đến gần hồ, đều lộ ra cực kỳ ngạc nhiên, bọn hắn đều là đưa con mắt chằm chằm nhìn tới, nhưng là cũng không có ai dám tiến thêm một bước, giống như là sợ hãi cái gì.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
TháiH Hiệp07 Tháng tư, 2019 12:48
ra nhanh tác ối. hóng lắm r
Avatar
TháiH Hiệp19 Tháng năm, 2019 15:04
đ m ra lẹ đi hóng dài hòn dái mà lâu v. chơi vậy ai đụ m ad loz
Avatar
TháiH Hiệp26 Tháng năm, 2019 16:54
lâu v đ m rp
Avatar
thanh nguyen23 Tháng tám, 2019 10:49
sao add ra chậm thế
Avatar
Nghĩa19 Tháng chín, 2019 19:16
hóng quá ad ơi. cố lên.
Avatar
Nghĩa07 Tháng mười, 2019 17:23
ra nhanhhhhhh đi . mấy ngày mới dc 1chap thế này thì đến bh?? chắc bỏ quá
Avatar
Bi ron Yang29 Tháng mười, 2019 09:49
ghggg
Avatar
John Carter01 Tháng mười một, 2019 05:48
ta mới đọc Đế tôn. viết này là k đc nha
Avatar
Cây Kẹo Ngọt30 Tháng mười một, 2019 08:18
cho xin lịch ra với ạ
BÌNH LUẬN FACEBOOK