Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Bia Đỡ Đạn Phản Công
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nghĩ như thế, mẹ Lục liền ngồi xuống đất vỗ đùi rồi gào thét: “Tôi khổ lắm, thật vất vả mới nuôi được một đứa con trai như vậy, thế mà vì con đàn bà kia mà giận tôi, từ hôm qua đến giờ còn chưa gọi một tiếng nương…”

Bách Hợp biết rõ đám người trong thôn này luôn đồng tình kẻ yếu, đương nhiên quá yếu thì họ không nhìn chỉ xem người chê cười, nhưng mẹ Lục là người lớn lại trước mặt mọi người kể lể con dâu bất hiếu nên hầu hết đồng tình với bà ta, Bách Hợp không muốn mẹ Lục có danh tiếng tốt bởi vậy sẽ không để cho dư luận đứng ở phía nhà họ Lục, cô muốn nhà họ Lục không ngẩng mặt lên được, thấy mẹ Lục gào khóc thế rất hợp tâm ý cô, bởi vậy Bách Hợp cười lạnh hai tiếng rồi cúi đầu nhìn chằm chằm mẹ Lục.

“Bà vất vả nuôi con trai? Trong bốn năm qua là tôi nuôi Lục Thiếu Quan, có sữa thì là mẹ, tôi thay anh ta trả hơn mười vạn học phí, chẳng lẽ anh ta nên gọi tôi là mẹ? Hơn nữa tôi còn trả tiền hôn lễ? Lục Thiếu Quan phải ở rể nhà họ Uông, tôi nói cho bà biết phí gọi lại xưng hô đã đưa rồi còn chưa có gọi lần nào, không bảo bà gọi tôi là tổ tông thì cũng không tệ rồi.”

Bách Hợp nhanh mồn nhanh miệng nói đến  mức người nhà họ Lục xấu hổ, trong mắt mẹ Lục chợt lóe lên hung hãn, Bách Hợp nhếch miệng đang định nói tiếp thì có một đàn bà ôm đứa trẻ lách vao.

“Chị dâu, không nên nói như thế…” Đây là em gái khác của Lục Thiếu Quan, ở nông thôn mọi người lấy chồng sớm, bình thường 16-17 tuổi đã lấy chồng rồi, trước khi lấy được giấy đăng ký kết hôn thì bày ra hai bàn rượu, chờ đến khi đủ tuổi thì mới kết hôn, bởi vậy Lục Mẫn mới có hai mươi tuổi đã có con ba tuổi.

Vừa nhìn thấy Lục Mẫn, thù mới hận cũ xông lên. Con của Lục Mẫn rất chán ghét thích cấu véo người khác hơn nữa cấu rất đau bầm tím cả người, Uông Bách Hợp trong câu chuyện cũng từng bị cấu đã báo cho Lục Mẫn biết nhưng lại bị cười nhạo. Nói cô so đo với trẻ con không biết xấu hổ về sau thằng bé càng bắt nạt Uông Bách Hợp hơn, hết lần này tới lần khác còn gánh tội bắt nạt trẻ con ròi bị mẹ Lục và Lục Thiếu Quan dạy dỗ, mỗi khi Uông Bách Hợp nghĩ tới mẹ con Lục Mẫn thì nước mắt chảy ròng.

Nếu hiện giờ Lục Mẫn không nói lời nào thì cũng thôi nhưng trong lúc mấu chốt này mà cô ta còn xông tới, Bách Hợp nhìn cô ta một cái rồi lạnh lùng nói: “Đây là người nhà ai không có buộc kỹ mà thả ra thế hả? Chỉ là đàn bà mà còn dám chen mồn vào nói, về nhà mà hầu hạ chồng cô đi.” Trong câu chuyện kia mẹ Lục luôn lấy lời này để qua loa tắc trách nguyên chủ. Có thể trên thực tế thì ở nhà họ Lục cũng không phải tất cả đàn bà không có quyền lên tiếng, chỉ do đàn bà gả vào nhà họ Lục mới không có quyền lên tiếng mà thôi. Con gái nhà họ Lục muốn nói gì thì nói, tất cả quy củ đàn bà đều nhằm vào người ngoài.

Bách Hợp muốn cho nhà họ Lục khó chịu nên cũng không hề nhẫn nhục chịu đựng như nguyên chủ, bởi vậy mới chỉ cây dâu mắng cây hòe khiến cho sắc mặt Lục Mẫn đỏ ửng lên lúc này mới trở về ngồi chỗ cũ.

Mẹ Lục đầu kêu ong ong, từ xưa đến giờ chưa từng có con dâu nào bảo mẹ chồng phí đổi xưng hô chứ, ý tứ trong lời nói của Bách Hợp khiến cho mẹ Lục rất nhục nhã, muốn bà đổi xưng hô thế gọi Bách Hợp là gì? Hơn nữa con mình thành ở rể, con mình vất vả nuôi lớn để dưỡng lão chứ không phải để nuôi nhà khác, vợ chồng nhà họ Uông không sinh được con trai lại còn nhớ thương con nhà khác. Mẹ Lục gào ầm lên: “Uông Bách Hợp, mày đồ không biết xấu hổ hàng nát bị hàng người kỵ. Bố mẹ mày không biết đẻ con trai thì muốn con nhà người ra, tao nhổ vào, cửa nhỏ đều không có, còn ở rể, không cần cưới nữa. Mày cũng chả còn là con gái nữa, tao xem còn có người nào nhặt giày nát của con tao không.”

Bà ta nói rất cay nghiệt mắng chửi vũ nhục người không ngừng, nguyên chủ bị chiêu này của mẹ Lục mà ăn không biết bao nhiêu đau khổ, cũng bởi vì nghe được những lời này mà cảm thấy xấu hổ nhưng giờ mẹ Lục cho rằng bà ta dựa vào chửi loạn mà thắng mình thì bà ta quá ngây thơ rồi, Bách Hợp mỉm cười ngồi xuống: “Tôi hàng nát? Con của bà cũng chỉ là hàng tôi đã sử dụng qua mà thôi, không muốn cưới cũng được, trả lại tiền cưới đây, còn tiền trước kia coi như tôi bao trai.” Cô khinh miệt cùng với lời nói kia làm mọi người chấn động khiến cho Lục Thiếu Quan không ngẩng đầu lên được, nhất là chuyện mẹ Lục nhận tiền của Bách Hợp cũng là sự thật, vì bà ta khoe khoang khắp nói rằng con gái thành phố rất coi trọng bà coi bà như ông trời, suốt ngày hạ thấp Uông Bách Hợp, lúc này Bách Hợp nói bà ta cầm tiền thì cũng không nói lại được câu nào.

Con trai tài giỏi của mình lại từ trong miệng Bách Hợp nói ra thành trai bao, mẹ Lục thực sự rất tức giận vọt lên định đánh Bách Hợp, Lục Thiếu Quan cố nén lửa giận kéo bà ta lại cắn răng thấp giọng nói: “Mẹ, mẹ đủ chưa hả, đây là đám cưới của bọn con, sao mẹ lại làm thế?” Lục Thiếu Quan ở thủ đô đã vài năm, hắn biết rõ mình xuất thân không bằng người ra, mạng lưới quan hệ cũng không có, lúc học đại học do hắn tự ti thành tự đại nên không có bạn bè thân gì, công việc hiện tại đều là do Uông Chính giúp đỡ.

Uông Chính trở thành giáo sư đại học đã nhiều năm, quan hệ rộng rãi, học trò khắp thiên hạ, sau này mình muốn chỗ tốt cần phải nhờ bố vợ nhiều, mẹ Lục không có kiến thức nếu bà áp chế được Bách Hợp thì cũng thôi nhưng hiện tại xem ra Bách Hợp không sợ bà, Lục Thiếu Quan không thể để mẹ Lục đắc tội Bách Hợp, vạn nhất Bách Hợp muốn ly hôn trở về thành phố thì mình cũng bị mất việc.

Hắn vất vả lắm mới trụ lại ở thủ đô, thề phải làm lên sự nghiệp tuyệt đối không thể như trước. Lục Thiếu Quan trừng mắt nhìn mẹ mình rồi mới cầu khẩn Bách Hợp cuối cùng mới giải quyết xong chuyện này.

Sau khi trải qua chuyện này Bách Hợp và mẹ Lục trở mặt thành thù, cùng ngày mẹ Lục trở về phòng khóc một trận ngoài trừ hai đứa con gái an ủi ra thì không có ai để ý tới bà ta, bà ta khóc một lúc sau cảm thấy không ý nghĩa gì thì lại ra khỏi phòng. Lúc này Bách Hợp đang bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình, Lục Thiếu Quan thấy thế thì nhanh chóng ngăn lại. Vốn định làm tiệc cưới ba ngày, mới làm được một ngày nếu Bách Hợp đi thì nhà họ Lục mất mặt chết, hắn lại dỗ khích lệ chỉ kém không có quỳ xuống thì Bách Hợp mới miễn cưỡng ở lại.

Thấy buổi chiều Lục Thiếu Quan cố nén phẫn nộ bưng nước rửa chân cho mình thì Bách Hợp mới nở nụ cười, cô không thèm Lục Thiếu Quan hầu hạ, trên thực tế cô không muốn tiếp xúc thân thể với Lục Thiếu Quan nhưng hôm nay thấy hắn hèn mọn ngồi xổm trước mặt mình thì cũng rất hả giận, không phải hắn rất cao ngạo sao chỉ vì mình muốn ly hôn mà hắn hạ thấp mình xuống, người đàn ông này bị nguyên chủ cưng chiều đến mức hắn không nhìn thấy đông tây nam bắc rồi khiến cho hắn quên mất hắn chỉ là tên cặn bã còn dám lên mặt với mình, nếu thực sự ly hôn thì hắn sợ hơn bất cứ ai.

Nếu không dạy dỗ hắn từ đầu thì khiến hắn to gan hơn chịu khổ vẫn là mình.

Lục Thiếu Quan ở nhà họ Lục ba ngày quả thực như một ngày như một năm, lúc này hắn rất hối hận mình mang Bách Hợp về quê, hắn nhớ tới Bách Hợp trươc kia luôn nghe lời hắn, xem Bách Hợp hiện tại đã biết tình huống chân thật của nhà mình thì lại xem thường hắn, hắn cảm thấy đàn bà trên đời này đều là cẩu mắt xem người thấp, trong lòng hắn cho rằng Uông Bách Hợp thực lòng yêu mình hóa ra cũng chỉ là lừa gạt mà thôi, hắn vừa tức vừa giận, giận chó đánh mèo lên người mẹ Lục.

Đám cưới ngày thứ ba cũng đã xong, không đợi ăn bữa tối thì Bách Hợp báo muốn đi, mấy ngày qua khiến cho Lục Thiếu Quan rất mệt mỏi quả thực mệt hơn cả tuần làm thêm giờ, mắt hắn đã quầng thâm thấy Bách Hợp quậy thế thì hắn không muốn dỗ nữa dứt thoát im lặng cầm đồ đạc mình ra, mẹ Lục không muốn con trai đi nhưng Bách Hợp sống chết muốn đi khiến mẹ Lục vừa hận vừa sợ, bà trước kia cảm thấy mình chân trần không sợ đi giày, cho rằng Lục Thiếu Quan đã chiếm được cơ thể Uông Bách Hợp thì tuyệt đối sẽ không ly hôn với Lục Thiếu Quan, cũng không có đàn ông nào muốn cưới, không ngờ thế sự thay đổi, khắp nơi đều có đàn bà ly hôn, kết giao mấy bạn trai cũng không có ai nói gì, lúc bà nghe thấy còn không tin rồi hỏi lại hai con trai con gái đang học thì nghe được có nữ sinh cấp ba còn yêu đương kìa, lúc này mới biết sợ.

Nếu nhà họ Lục không có con dâu như Uông Bách Hợp thì nhà mình mất đi một thần tài lại còn bị chê cười. Mẹ Lục cứ gào lên nói tại sao con trai mình phải lấy đàn bà như thế nhưng khi con trai lấy được một tiểu thư có tiền thì bà vui mừng hơn ai hết.

“Chị dâu, bây giờ chị đã là chị dâu em rồi, điện thoại của chị cho em mượn chơi hai ngày được không?” Lục Liên rất muốn có điện thoại từ lâu rồi, trong lớp có hai bạn nhà có tiền đã mua điện thoại rồi, cô rất muốn có, không nghĩ tới Bách Hợp không những có điện thoại mà còn đẹp hơn điện thoại của bạn học kia gấp mười lần.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Thu Pham15 Tháng chín, 2019 22:47
Lý Duyên Tỷ là Dung Ly chăng 😏😏😏
BÌNH LUẬN FACEBOOK