Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

 CHAP 14: THỰC THI KẾ HOẠCH

_Hình như có tiếng hét của ai đó nhỉ? - Frenka quay qua hỏi khi nghe thấy tiếng thét thảm khốc phát ra từ cánh rừng phía dưới.

_Em không biết, em chỉ biết có mùi của Kope rất gần đây - Vừa nói Ahenia vừa đưa mũi hít hít rất giống...

Điều đó như đánh động vào Frenka, cô vội nhìn quanh, dù cho bây giờ cô và Ahenia đang tàng hình nhưng mà không vì thế mà các Koper không thể nhận ra mùi của Flynn. Chỉ có điều bọn Kope ấy quá ngu ngốc mà thôi vì thế bao năm qua chúng vẫn không có ý định chống trả một ai, chỉ làm theo lệnh.

Quả đúng như vật, có một Koper đang xuất hiện ngay trước mặt cô. Nó đang ra sức hít hít, ngửi ngửi xung quanh nó. Ahenia kinh hãi, cô bé bịt chặt miệng vì mùi hôi thối và khuôn mặt đáng sợ của Koper đấy. Madesa đã để cho Kope canh giữ ở vòng ngoài là rất khôn ngoan...

Frenka nhìn Ahenia, 2 người cũng gật đầu. Ahenia lập tức đọc thần chú, lập tức tên Kope ấy cũng được tàng hình để Frenka có thể giết tên ấy dễ dàng mà không cần phải đánh động đến các Koper khác.

Và ngay lập tức Frenka rút bên mạn phải cây kiếm của mình, chém một đường ngọt xớt vào tên Koper ấy. Tên ấy chưa kịp hiểu gì thì đã bị chết...máu của hắn bắn lên Frenka, những tên xung quanh vẫn đứng quanh quẩn ớ đấy, không hay biết gì. Xác của Koper ấy được Frenka làm phép nước giải phóng linh hồn.

Frenka lau sạch kiếm và đút vào chỗ cũ, bay thẳng vào thành phố của Flynn 

--------------------

_Có chuyện gì đang xảy ra thế? - Vị thủ lĩnh mặc quân phục vừa phi ngựa đến chỗ những anh em vừa la lớn hỏi.

Nhưng...

Khi Vị thủ lĩnh ấy đến nơi, anh đã không thể tin vào mắt mình. Mọi thứ...tất cả những người lính trong một quân đoàn đông như vậy...nhưng...tất cả đã nằm la liệt trên những vũng máu. Đặc biệt là giữa những xác người ấy là một con quỷ, nó đang nhìn vị thủ lĩnh bằng ánh mắt độc ác và ham muốn. Nó sẵn sàng xông vào để cắn xé người đấy, 2 cái sừng của con quỷ đột nhiên dài ra.

_CHuyện gì vậy? - Rin quay lại thì thấy vị thũ lĩnh đang đứng đấy (từ nay gọi là Rin luôn). RIn cũng ngạc nhiên không kém khi nhìn thấy những người lính đã chêt hết, anh ngước đầu lên...thật ngạc nhiên hơn nữa

_Le...Lery...- Rin nói không nên lời. Đúng rồi, cho dù Lery có biến thành hình hài của quỷ, cho dù Lery đã bị chi phối về tâm trí, nhưng mà khuôn mặt kia chính là của Lery. Vậy là cậu chính là Kope mà nữ hoàng đã ngửi thấy. Lery đã bị thoái hóa thành quỷ, nhưng hình hài này, không phải là một con quỷ bình thường mà là con quỷ có sức mạnh như Satan...

Hừ hừ - Con quỷ ấy lập tức quay về phía mà có người nhắc tên mình. Hắn rất ngạc nhiên, nhưng rồi đôi mắt dữ tợn ấy lập tức quay lại

_Anh đi về trước đi, để con quỷ này cho tôi - Rin nói với vị thủ lĩnh kia. Quả thật, cuộc đời vị thủ lĩnh ấy đã gặp nhiều Koper sang thăm dò nhưng mà đây là lần đầu tiên người ấy chứng kiến một con quỷ như thế này.

_Không, tôi sẽ chiến đấu cùng cậu, vết thương của cậu chưa lành cơ mà. Anh em đã bỏ mạng, chẳng lẽ cậu cũng vậy...- Vị thủ lĩnh từ chối, kiến quyết nói

_Anh đi đi, sức anh không thể đấu lại đâu - Rin nói rồi miệng lẩm nhẩm câu thần chú, lập tức một bức màn đỏ mờ mờ bao quanh 2 người. Từ khi anh truyền hết sức mạnh Mộc cho Frenka, anh đã yếu đi nhiều nhưng cũng đủ để đánh cầm cự.

Rồi anh lại đọc một cậu thần chú nữa, một cây kiếm màu đỏ tươi chói lóa xuất hiện trên tay Rin. Đây là cây kiếm của Hỏa thần mà anh đã được kế thừa trong một lần đi vào rừng săn và phát hiện ra. Nó phát ra ánh sáng màu cam, đuôi kiếm được làm từ da của thập thủ giao long trong rừng sâu, ở đuôi kiếm có gắn đá của Hỏa làm tăng sức mạnh hỏa của cây kiếm này lên gấp mấy lần. Mỗi lần cây kiếm vung xuống sẽ tạo ra một quả cầu lửa và nếu bị kiếm chém vào sẽ đau đớn cho đến chết. 

13.2

Con quỷ nhìn Rin, miệng nó hầm hừ và từ người nó bốc lên một mùi hôi nồng nặc hòa cùng với mùi máu của những người lính khiến cho Rin không khỏi khó chịu. Vị thủ lĩnh thấy Rin như vậy và nhìn lại mình, đúng là so với con quỷ này, cậu chẳng là gì cả. Cậu chẳng có kiếm phép thuật, cậu chỉ có kiếm thường và có những tuyệt chiêu của tộc Nanina. Quả thật tộc Nanina không thể dành được ngôi vị đứng đầu trong giới phép thuật cũng đúng, vì tộc Flynn, họ có tất cả, họ có phép thuật, họ có khả năng bảo vệ chính họ, họ có thể bay và làm nhiều thứ. Vị thủ lĩnh lập tức lùi về sau nhường sân cho Rin và con quỷ ấy, cậu chỉ đứng xem, nếu Rin cần, cậu có thể lao vào bất chấp tất cả

_Lery à, lâu rồi không gặp, ngươi khỏe chứ? - Rin nhảy xuống ngựa. Lập tức RIn biến đổi, tóc chuyển thành màu cam và đôi mắt thì màu đỏ.

Miệng lẩm nhẩm câu thần chú và thân xác những người lính tan thành từng mảnh và bay lên không trung. Máu của những người lính ấy thấm vào bãi cỏ khiến cho chúng trở nên đáng sợ hơn.

_Hahah, thủ lĩnh à, lâu rồi cũng không gặp ngài. Tôi tưởng ngài chết rồi cơ - Con quỷ ấy ngửa mặt lên trời nói, lập tức tay hắn cũng xuất hiện một quả cầu sắt có những gai nhọn bao quanh lấy nó, và quả cầu sắt được nối với một sợi dây xích to và dài.

Rin thầm nghĩ, chùi, bị quả cầu ấy đập vào mặt chắc nát cái khuôn mặt đẹp luôn quá. Không sợ hãi, không do dự, Rin xông vào, tuy nhiên chiến thuật của anh chỉ để nhử tên quỷ này mà thôi.

Từng đường kiếm anh vung xuống đẹp mắt, nóng bỏng bởi lửa tạo ra. Con quỷ lập tức lùi từng bước một về phía sau, không thể tấn công chính là suy nghĩ của con quỷ hiện tại. Rin cứ thế vung kiếm còn quỷ vẫn cứ né. 2 bên giằng co, không phải nói là một bên tấn công...còn một bên chẳng làm gì. Và thật ngạc nhiên hơn khi đang tấn công bằng kiếm, Rin lại đưa một tay ra sau tạo nên quả cầu lửa nhỏ thôi...nhưng sức công phá rất lớn. Quả cầu ấy bay thẳng vào Lery khiến cậu văng ra xa.

Hừ hừ..Mắt con quỷ ấy long lên sòng sọc. Con quỷ bắt đầu đứng dậy và lao thẳng đến chỗ Rin

_Đến lúc rồi - Một nụ cười nửa miệng xuất hiện trên khuôn mặt đẹp như tượng ấy

Con quỷ ấy vung quả cầu sắt tới Rin, phát nào phát nấy mạnh mẽ, Và cũng như Lery lúc nãy, Rin cũng né. 

13.3

---------------------------

Trong khi đó, ở nơi khác, gần thành phố Flynn. Frenka và Ahenia đang bay sắp tới Flynn rồi. Và cũng như lần trước, mùi hôi thối lại bốc lên, nhưng nó nồng nặc hơn và các cái cây đã không còn lá chỉ còn cành cây trơ trụi. Cũng không còn xác người tộc Flynn như lần trước mà là những con đường bốc khói...một khung cảnh hoang tàn, không sự sống. Ahenia như trúng tà, cô bé hoảng loạn lo sợ, không dám nhìn nữa nhưng không quên phải làm phép.

Frenka nhìn thấy thế, thở dài và ôm cô bé vào lòng. Vòng tay dịu dàng như một người mẹ chăm sóc người con, như một người chị chăm sóc em, tay Frenka vỗ nhẹ vào tấm lưng run run ấy. Cảm giác an toàn đột nhiên đến với con bé, nước mắt cũng thôi chảy, thay vào đó là con mắt của ác quỷ, đôi mắt màu đỏ hằn lên những tia hận thủ mà Frenka không biết.

_Em không sao chứ? Mọi chuyện sẽ ổn thôi - Nói rồi, Frenka cũng buông Ahenia ra để làm nhiệm vụ.

2 người lại tiếp tục đi sâu vào trong thành phố Flynn hơn và tiến thẳng đến ngôi nhà thân thương của Frenka

---------------------------

Trận chiến bên này khá căng thẳng

Lery cứ đánh và Rin thì cứ né, rất giống thời gian đầu. Tuy nhiên với quả cầu sắt nặng như vậy thì tiêu tốn rất nhiều sức hơn Rin với cây kiếm nhẹ băng kia. Vì vậy đến lúc này, con quỷ đã bắt đầu đứng thở hồng hộc tuy nhiên vẫn không thể làm gì Rin.

_Haha, mệt chưa? Giờ đến lượt tôi nhé - Nói rồi, Rin bật tung đôi cánh trắng tinh, tuy mỗi cử động đều làm cho anh đau đến thắt ruột, thắt lòng. Rin bay vòng vòng với tốc độ nhanh khiến cho con quỷ chóng mặt, Lery tung quả cầu đi khắp nơi mà không chủ đích gì.

Và Rin cũng không vừa, anh bay vòng quanh và mỗi lần như vậy, anh đều tung ra một quả cầu lửa hướng thẳng vào con quỷ ấy.

Hự...Hự - Trong một khoảnh khắc ấy, tiếng kêu vang lên...

Bịch...Bịch - Tiếng người chạm đất cũng vang lên...

_Rin...- Vị thủ lĩnh ở ngoài cuộc kêu lên....

Hự - Một tiếng kêu nữa, máu bắn tung tóe.

_Khôngggggg

Phải, trong khoảnh khắc ấy, cả 2 người đều bị đánh phải, con quỷ ăn trọn quả cầu lửa có sức công phá gấp đôi bình thường văng vào cây gần đó và Rin cũng bị dính quả cầu sắt, anh bị đả thương nặng hộc máu ra ngoài, tuy nhiên vì có màng lưới bảo vệ nên đã giảm đi độ sát thương đi rất nhiều. Con quỷ cũng không khá hơn là bao nhưng nó căm thù anh hơn nên phi thẳng quả cầu tới chỗ anh một lần nữa. Vị thủ lĩnh đứng ngoài xem xét tình hình nãy giờ thấy như vậy, vốn Rin đang đang mệt muốn chết, đầu óc quay vòng vì bị nguyên quả ấy trúng vào bụng nên vị thủ lĩnh vội vàng chạy vào đỡ quả cầu sắt cho RIn.

Kết quả là, vị thủ lĩnh ăn trọn quả cầu sắt nặng trịch ấy vào người, máu tuôn ra xối xả. Rin nhìn thấy như vậy,không khỏi bàng hoàng, nhìn lên định giết luôn cả Lery thì đã thấy con quỷ ấy đi đâu rồi.

_Anh...anh cố lên. Anh không được chết, anh còn phải hướng dẫn đội quan...- Rin lay người thủ lĩnh ấy.

_Cậu...cậu..phải...tìm...được...người mình yêu. Cậu...sẽ..lãnh đạo đội quân...- Vị thủ lĩnh nói từng tiếng khó nhọc, khi máu tuôn ra không ngừng. Và rồi...vị thủ lĩnh ấy buông tay, người mềm nhũn

Rin nhìn vị thủ lĩnh ấy đau đớn, vậy là tộc Nanina đã mất đi vị tướng giỏi. Anh làm phép, một luồng ánh sáng đỏ bao quanh lấy thân thể ấy rồi thân thể ấy vỡ vụn...thành từng mảnh nhỏ, long lanh như thủy tinh...bay lên không trung. 

13.4

_Đây là nhà...của chị. Mình vào thôi - Frenka đứng trước ngôi nhà thân thương của mình, nơi cất giấu bao nhiêu kỉ niệm đẹp của cô thời thơ ấu. Dù cho nó không bị phá hủy gì tuy nhiên bây giờ nó trông xa lạ với cô quá, nó chẳng là của cô nữa rồi.

Frenka cùng Ahenia đang đột nhập vào ngôi nhà của cô. Tất cả đều không thấy dấu vết của một Madesa nào ở đây, chẳng lẽ bọn chúng để cô lấy quyền trượng dễ dàng vậy sao. Vì quá tập trung vào công việc mà Frenka không để ý rằng Ahenia đã không còn làm phép nữa và 2 người đang không tàng hình. Frenka dắt Ahenia nhanh lên tầng 3 của căn nhà - nơi cất giữ quyền trượng

Lần đầu tiên cô tiến lên tầng 3 nên tim cô không khỏi lo lắng. Từng giọt mồ hôi đang lăn dài trên trán, con đường từ dưới nhà lên đây không có một tên Madesa nào khiến cho Frenka tăng khả năng nghi ngờ. Lên đến tầng 3, cô không khỏi ngỡ ngàng với quy mô của tầng này, nó rộng hẳn hơn so với tầng 1,2. Nó được sơn toàn bộ với màu trắng làm Frenka có phần chói mắt, có những lỗ ở 2 bên tường dẫn tới căn phòng duy nhất ở trên tầng này.

Nhìn cũng đủ biết những cái lỗ ấy chính là sản phẩm công nghệ của bọn con người. Frenka nhìn mà ngán ngẩm

_Không biết có vượt qua nổi không. - Nói rồi cô thu đôi cánh của mình vào. Áp dụng những thế dẻo dai bật tung người qua một đoạn.

Vâng, lập tức từ những cái lỗ ấy xuất phát những tia laze. Frenka đang đứng ở nơi an toàn, tuy nhiên quãng đường từ đây đến cánh cửa ấy còn rất xa. (Mọi người để ý rằng ở đây không có Ahenia là có mục đích cả nhé)

Frenka lại tiếp tục bật người thêm một lần nữa, nhưng lần này, không may mắn như lần trước. Cô đã bị tia Laze chiếu vào da thịt khiến cho nó bị nứt, cô nhanh chóng dịch qua một chút để đến được nơi an toàn.

_AAAA, chết tiệt. - CÔ nhăn nhó, tuy nhiên ở lúc này, sức mạnh của Thủy đang phát huy công dụng làm lành vết thương.

Frenka lại tiếp tục bật tung người... 

13.5

_Hahaha, không hổ danh là nữ thần. Thần sắc hơn người. Này, mau đưa con bé ra đây - Lão quốc vương ra lệnh cho bọn lính. Lập tức từ bên trong, tôi đã thấy thấp thoáng bộ quần áo màu xanh của Ahenia.

Hự - Tiếng Ahenia bị ném ngay đến trước mặt tôi. Tôi nhìn con bé mà lòng đau xót, con bé bị đánh đến nỗi chân tay thâm tím. Vì tôi, vì tôi quá vô tâm, không để ý đến con bé nên bị bắt lúc nào không hay. Một nỗi xót xa dâng lên trong lòng tôi

_Sao? Bây giờ đánh để lấy quyền trượng và nó, hay là từ bỏ để tao giết mày luôn cho gọn. Và cả bọn dây dưa nữa - Lão quốc vương nhìn tôi bằng con mắt nguy hiểm.

Tôi nhìn Ahenia, rồi lại nhìn cây quyền trượng. Ngày hôm nay, nếu thắng tôi sẽ thắng rất nhiều, còn nếu thua...tôi sẽ chết ngay tại đây. Nhưng tôi chỉ có một mình, còn bọn chúng thì quá đông...

_Nữ thần, người chọn cái nào? - Vẫn là khuôn mặt dâm đãng, vẫn là giọng nói khàn khàn lúc nãy vang lên làm đầu óc tôi rối bời.

Tuy nhiên, lúc này lý trí đã thắng. Tôi rút 2 cây kiếm ra tạo thế thủ, NHẤT QUYẾT PHẢI LẤY QUYỀN TRƯỢNG

_Được lắm. Neo ra đấu với nữ thần nào. - Lão quốc vương vừa nói thì từ đâu, một luồng gió, tôi lập tức xoay người và

KENG - Tiếng kim loại va chạm vào nhau. Tôi quay ra sau, một tướng của Madesa. Hắn cao hơn tôi, hắn to hơn tôi và cơ bắp cuồn cuộn.

_Diện kiến nữ thần Flynn. Người thật đẹp,..- Kết thúc câu nói hắn bay lại gần tôi, một lần nữa

Keng - Tôi đưa kiếm ra đở

_Tuy nhiên, người phải chết - Nói rồi hắn đột nhiên vung kiếm lên cao, với một lực rất mạnh và nhanh, hắn chém kiếm xuống theo phương vuông góc với đầu của tôi. Tim tôi đập rất nhanh

Tuy nhiên khi kiếm gần chạm đến đầu tôi, cách đầu tôi 3cm thì

Keng -

Hự

Tôi đưa cả 2 thanh kiếm lên để đỡ. Và cả 2 thanh kiếm ấy đều phát huy công dụng của mình, đánh bật hắn ra khỏi chỗ tôi. Hắn nhìn tôi bằng con mắt căm thù, quệt máu trên miệng, hắn đứng dậy, bím tóc dài ngoằng của hắn đung đưa.

_Hừ, bậy giờ đến lượt tôi - Tôi nhếch môi. Có lẽ nụ cười ấy làm hắn rất khó chịu.

Và không chần chừ gì thêm, tôi lao vào hắn với tốc độ ánh sáng. 2 đầu kiếm của tôi tạo thành một quả cầu nửa màu xanh trong lành của Thủy và nửa còn lại là màu cam chói lóa của Hỏa.

Bùm - Quả cầu văng thẳng vào hắn, tạo nên một hõm đen ngay bức tường ấy. Tương chừng như đã thắng như không. Từ đâu đấy, 3 cây phi tiêu đang phi rất nhanh về phía tôi. Tôi lập tức bật tung đôi cánh để đỡ nhưng một trong 3 cái ấy vẫn cứa vào vai tôi. Tạo nên một đường máu trên cánh tay trắng của tôi.

Tôi hạ cánh xuống, quay ra đằng sau thì thấy hắn vẫn đứng đó. Nụ cười ngạo nghễ nhìn tôi. Hắn có thể tránh nhanh vậy sao? 

Tôi ngạc nhiên, hắn nhìn tôi như vậy thì càng cười khoái chí hơn. Đúng, về tốc độ hắn sẽ hơn tôi, nhưng lẽ nào là không có điểm yếu chứ.

_Người không biết rằng, về tốc độ không ai thắng nổi Neo này sao? - Nói rồi hắn phóng lại chỗ tôi.

Thân ảnh của hắn lao nhanh trong không khí, hắn di chuyển lung tung khiến tôi chóng mặt. Giọng cười của hắn vang vọng trong căn phòng khiến tôi hoang mang. Tôi đứng im như một con điên, chân tay cảm thấy dư thừa.

_Frenka, CHỊ LÀM GÌ ĐI CHỨ? - Tiếng hét của Ahenia vang vọng căn phòng. Tôi nghe thấy nó, nó pha lẫn xót xa, mang theo sự lo lắng của con bé dành cho tôi.

Neo vẫn di chuyển rất nhanh trước mặt tôi và rất nhanh, mạnh, tôi cảm nhận một luồng gió đang lao đến tôi với sức mạnh kinh khủng. Tôi vội đưa cây kiếm màu xanh lên đỡ...đồng thời trượt người xuống, nếu thành công tôi sẽ đánh bại hắn ngay lúc này, còn nếu tôi thất bại thì tôi sẽ mất mạng ngay. Trong cái tích tắc hắn lao đến tôi..

.....

.....

....

....

.

...

_AAAAAAAAAAAAAAAAA - Tiếng hét đau đớn vang vọng cả căn phòng. Một thân ảnh bay vào góc tường và tan biến thành những hạt long lanh bay lên không trung

_KHÔNGGGGGGGGGGGGGGGG

Tiếng hét đau đớn cũng ai đó cũng vang lên.

_Neo, Neo...không, không được. Anh...anh...anh quay về với em. Cô...cô - Một Madesa chạy ra chỗ của Neo tan biến mà khóc lóc và đưa ánh mắt căm thù đến chỗ tôi.

Phải, trong cái tích tắc hắn lao đến tôi. Mọi người trong căn phòng như nín thở.

Keng - Tiếng kim loại vang lên. Nhưng do hắn lao đến với một lực quá nhanh và quá mạnh, khiến kiếm của tôi và kiếm của hắn ma sát với nhau, tạo nên một âm thanh hết sức khó chịu.

Tôi và hắn một lần nữa lại chắn được kiếm nhau. Tuy nhiên, lần này tôi chỉ đỡ bằng một kiếm, nên rất nhanh, tôi đưa nhanh thanh kiếm ở bên tay còn lại, đọc câu thần chú và ngay lập tức tạo thành quả cầu lửa to đánh bật hắn vào tường.

_AAAAAAAAA - Hắn kêu lên đau đớn rồi tan biến vào không trung, hắn còn chưa kịp hiểu mình bị gì.

Tôi đã lợi dụng thế mạnh về tốc độ của hắn mà giết hắn. Hắn không ngờ tới điều này và cả những người đứng xem ở đây cũng không ngờ. Một tướng lĩnh của Madesa mà bị đánh bại như thế này, nữ thần Flynn quả không thể xem thường.

_Cô...cô, đã giết anh ấy. Cô phải chết...cô pHẢI CHẾT - Người con gái đứng ở chỗ Neo khóc lóc, nay nhìn tôi bằng con mắt căm thù rồi xông vào tôi, cô ta giơ móng vuốt.

Cách duy nhất lúc này đối với tôi là né. Tôi né từng cái đưa tay cào yếu ớt của cô ta. Tôi hiểu nỗi đau của cô ta, mất người yêu, một nỗi đau đớn không thể chữa được. Một nỗi đau, đau hơn bất cứ nỗi đau nào khác. Nó khiến con tim quặn thắt theo từng nhịp thở, nó khiến lí trí không thể điều khiển được.

_Lên hết cho tôi - Lão quốc vương ra lệnh cho bọn lính. Chỉ chờ có thế, tất cả quân lính Madesa lao lên.

Tôi nhìn thấy tình thế bất ổn, vội đọc câu thần chú, lập tức xung quanh tôi và Ahenia xuất hiện một bức màn màu đỏ khiến cho tên lính đang giữ Ahenia đau đớn vì tác dụng của nó. Tôi đang bị bao vây, những ánh mắt căm thù chĩa đến tôi. Mất một tướng lớn của Madesa, họ thương tiếc.

_Haha, tôi ngờ đấy quốc vương. Tôi không ngờ ngươi lại chơi xấu như vậy - Tôi cười lớn khi thấy tình cảnh này. Bọn người kia thấy thế càng khó chịu hơn.

_Cái gì? Xấu cái gì? Mày giết người yêu của tao, mày đáng tội chết - Người con gái lúc nãy lên tiếng. Tôi lừ mắt đến chỗ cô ta, khiến cô ta im bắt

_Haha, giết người yêu...đúng, 1 trả 1. Cách đây nửa năm chẳng phải các người cũng giết người đứng đầu của Flynn sao? Các người có biết đấy cũng chính là người yêu của ta không? CÁC NGƯỜI CÓ BIẾT KHÔNG? Không những thế, các người đã giết ba mẹ của anh ấy, bắt cóc ba mẹ ta và người dân của Flynn, khiến thành phố Flynn xinh đẹp thành thành phố của chết chóc. Nào, cô, cô nói thử xem, ai đáng tội chết hơn? Ai sẽ phải nói là cô đáng phải chết. Ai? Ai? Ai đây? Là tôi hay là các người? - Tôi nói, nước mắt chảy dài. Haha, nỗi đau mất một người tướng, một người yêu, tưởng tôi không phải chịu sao. Tôi nói một lèo, rồi cũng quệt nước mắt đi. Người Madesa bắt đầu bàn tán

_Không lí lẽ gì? Lên hết cho tao - Lão quốc vương ra lệnh và tất nhiên, những người ấy đồng loại tiến lên.

Tôi cũng không ngán, ai vô, tôi chém hết. Từng đường kiếm lia xuống, từng người ngã xuống, máu chảy, người tan...tuy nhiên, không ai hết khí thế. Họ đang chiến đấu vì Neo - Một tướng hết lòng vì tộc. Còn tôi, một đánh hai không chột cũng què, tôi đang yếu sức dần vì trận với Neo và vì khơi lại chuyện cũ khiến tôi đang không tập trung lắm. Tôi chỉ biết đánh, đánh, đánh và đánh.

Vì quá đuối sức, tôi đành không đánh bằng một kiếm nữa. Tôi chặp 2 kiếm lại với nhau, bọn kia bắt đầu ngạc nhiên, không biết tôi định làm gì. Tôi bắt đầu dang rộng đôi cánh, bay thẳng lên trên trần và bằng một câu thần chú đơn giản. Tôi lao xuống với vận tốc ánh sáng, một quả cầu nửa bên là lửa, nửa là nước có sức công phá cao lao xuống bọn đang đứng dưới kia.

BÙM - Một tiếng động lớn. Nó khiến cho nền nhà tạo thành một vết đen nhơ nhuốc trên nền trắng. Tất cả mọi người đều không hiểu lí do tại sao mình chết, trơ trọi chỉ còn mỗi mình cô ả lúc nãy. Cô ta nhìn tôi bằng con mắt ngạc nhiên tột độ.

Tôi chĩa kiếm vào cô ta, lúc này 2 cây kiếm đã tách đôi. Bằng đôi mắt kiên định, tôi nhìn cô ta, tôi thấy rõ được nỗi đau đang ngự trị trong mắt cô ta. Tôi hạ kiếm xuống, cất kiếm vào trong bao. Người tôi bẩn thỉu với mùi máu của bọn chúng.

_Ngươi...ngươi - Trong số những người ngạc nhiên thì có lão quốc vương là kinh ngạc nhất. Lão không ngờ tôi lại có thể giết quân lính của lão nhanh gọn đến như vậy.

Ahenia đã đến đứng cạnh tôi tựa lúc nào.

Nhưng có một điều gì đấy chẳng hay ho, đó chính là mùi của Kope. Bọn chúng đang đến ngôi nhà này vì nghe thấy mùi máu.

_Hẹn gặp lại vào lần sau. Tôi sẽ trả đủ cho ông hết - Tôi nói rồi dang rộng đôi cánh, bắt lấy cây quyền trượng và bế Ahenia bay ra khỏi ngôi nhà, ra khỏi thành phố Flynn.

Để Kope đến là rất nguy hiểm. Bọn chúng rất yếu nhưng lại đông và chúng có những kịch độc bất ngờ, chúng rất dễ đánh nhưng cũng rất dễ bị chúng đánh.

Tôi bay thẳng ra ngoài...cầm theo cây quyền trượng đang phát sáng. 

CHƯƠNG 14: HỢP TÁC, CÙNG CHIẾN ĐẤU, CÙNG CHIẾN THẮNG

14.1

Tôi bay thẳng ra ngoài thành phố của chết chóc ấy. Và trong giây phút cô vừa mới bay ra khỏi tòa nhà thì có một bóng người con trai hiện hữu ở dưới nhìn theo bóng hình người con gái đang bay ấy mà lòng nhẹ nhỏm biết bao. Anh phóng đi luôn nhưng là bằng đôi chân.

*Về nhà*

Vừa về đến nhà ở sâu trong rừng thì cũng là lúc tôi như muốn kiệt sức. Thế nhưng, tôi còn rất nhiều thứ phải làm. Tôi ngồi phịch xuống trước cửa nhà, một chân duỗi, một chân co, cây quyền trượng ngay bên cạnh. Ahenia sau khi được tôi thả xuống, cô bé cũng mới hoàn hồn, nhìn tôi bằng con mắt lo lắng

_Chị không sao chứ? - Ôi lại cái câu hỏi muôn thuở, tôi thì chẳng còn sức lực đâu mà trả lời nữa. Tôi chỉ xua xua tay ý nói không sao, rồi con bé Ahenia mở cửa nhà, kéo lê xác tôi vào cùng với cây quyền trượng.

Vào đến nhà, tôi lại tiếp tục ngồi thở. Nhưng rồi tôi cũng lê thân xác vào trong bếp, thứ nước màu đỏ thu hút tôi. Bây giờ tôi mới biết thứ nước này làm từ một loại quả đặc biệt mà chủ nhật nào Ahenia cũng đi lấy để về làm cho chúng tôi. Tôi không chần chừ, đưa lên miệng uống một lèo, đúng thật, thứ nước này rất quan trọng với tộc Flynn chúng tôi. Như tôi lúc này đây, lúc nãy còn mệt lử, sau khi tu một hơi thì thấy trong người như có một luồng sức mạnh mới vậy, khiến cho người tôi khỏe khoắn lạ kì.

_Chị đừng lạm dụng quá. Đến lúc nào đấy chưa đi kiếm được thì sao? - Tiếng Ahenia làm tôi ngẩng lên. COn bé đã thay đồ và tắm...có lẽ thế. Mặt con bé nhăn nhăn lại khiến tôi phì cười

_Chỉ trong tình huống cấp bách thôi. Em biết là sức mạnh Thủy có thể hồi phục mà - Tôi đứng dậy, cầm theo cây quyền trượng đi thẳng lên lầu.

Trước khi lên, tôi buông một câu

_Lần sau đừng để bị bắt trong lúc làm việc – Nói rồi tôi đi thẳng

*Phòng tôi*

Tôi đọc thần chú, lập tức trên người tôi xuất hiện bộ váy mới, tinh tươm, sạch sẽ. Thế nhưng, mùi của Madesa không dễ dàng gột rửa được, phải ngâm mình trong nước hoa hồng thì may ra. Thở dài, tôi bước vào phòng tắm trong tâm trạng rất chán nản, xả nước vào bồn, tôi ngồi thụp xuống, 2 tay ôm lấy gối vào gục đầu.

Nước mắt bắt đầu chảy ra, quả thật, cứng rắn không phải dễ, cứ chịu đựng hoài làm tôi mệt mỏi. Như lúc nãy, tôi đã giết một người con trai tốt chẳng hạn, hắn chỉ làm theo lệnh của tên quốc vương thối tha. Tôi đã làm cho một gia đình mất con, một tộc mất lính và quan trọng hơn là làm cho người yêu của anh ta đau đớn. Nỗi đau ấy tôi đã từng nếm qua…

Tóc tách tóc tách – Tiếng nước tràn ra

Nước đầy, tôi đứng dậy, với tay lấy tinh chất hoa hồng ở trên cao kia nhỏ vài giọt xuống và trút bỏ quần áo nhảy vào trong bồn tắm. Nước nóng làm tôi dễ chịu hơn, nó khiến cho đầu óc tôi thư giãn ra một chút. Tinh chất hoa hồng làm cho máu và chất độc của chúng tan ra khiến cho màu nước đang trong suốt dần biến thành màu xanh dương sâu thẳm. Trông thật gớm, mùi của bọn chúng cộng thêm với tinh chất hoa hồng tạo nên một mùi khá khó chịu. Sau khi chắc chắn là đã hết máu và mùi của chúng, tôi bước ra, lau khô người và mặc lại bộ váy lúc nãy.

Tôi bước ra khỏi phòng tắm, lấy ngay chiếc áo choàng trong tủ, choàng lên người. Nó màu nâu làm bằng da một loại thú nào đấy, dài đến tận chân, phần mũ chùm qua đầu, lớp trong làm bằng lông của thú cùng loài và ở phần cổ ôm sát. Nó rất ấm và đặc biệt có thể che được mùi của tôi khá kĩ. Tôi treo 2 cây kiếm ở 2 bên

Rồi tôi chẳng xuống nhà gặp Ahenia mà dang rộng đôi cánh bay thẳng ra khỏi nhà… 

14.2

Tôi bay qua cánh rừng và xứ tuyết kia đã hiện ra trước mặt tôi. Một vương quốc hùng hậu được bao phủ bởi tuyết hiện ra trước mặt tôi, mọi người trong vương quốc ấy đang tất bật làm việc. Thật kinh ngạc rằng dù bao phủ bởi tuyết nhưng mọi người vẫn ăn mặc rất bình thường, có lẽ những người ở đây đã quen rồi. Đúng, đây chính là vương quốc của tộc Nanina, một vương quốc lấy tuyết bao phủ để sống ẩn dật

Tôi hạ cánh xuống ngay trước cổng thành, nơi có 2 người lính đang canh gác.

_Cô là ai? - Giọng người lính lạnh tanh chĩa cây giáo về phía tôi và hỏi

Tôi ngước lên nhìn, đột nhiên tên lính ấy giật mình, rồi đi mở cổng cho tôi vô. Mọi người thắc mắc phải không? Mùi của tôi đã được che dấu rất kĩ, tuy nhiên, tộc Nanina cũng không thể phân biệt được mùi nên cũng chẳng lo. Cái chính ở đây là tôi đã sử dụng thuật thôi miên, bắt buộc hắn phải tuân theo lệnh của tôi, cả 2 tên.

Thế là cánh cổng được mở ra, trước mắt tôi...không thể ngờ được. Một vương quốc hùng mạnh hơn bất cứ vương quốc nào trong thế giới phép thuật này. Người dân tất bật đi qua đi lại làm công việc của mình, nhà san sát nhau, tuy không phát triển theo hướng văn minh như tộc Flynn, nhưng tộc Nanina mang một chất riêng nào đấy mà không thể nói được.

Những ngôi nhà làm bằng băng, dưới ánh sáng, nó trở nên xanh và trong suốt hơn bao giờ hết. Dưới đường đi là một màu trắng xóa của tuyết, những con người vui vẻ, tươi cười. Còn gì vui hơn khi một vương quốc phát triển mạnh mẽ và phồn thịnh như vậy. Hẳn nữ hoàng của tộc Nanina rất có tài lãnh đạo.

Bộp

_Này, cô bé, đây đang là mùa hè mà. Sao lại ăn mặc thế này? - Một người đàn ông vẻ mặt thân thiện với bộ râu dài và ánh mắt như biết cười vỗ vai tôi cái bốp khiến cho tôi chúi về phía trước. Tôi không nói gì, kéo mũ áo choàng sát xuống hơn và đi tiếp

Ông ta chạy theo

_Cô bé làm sao thế? Chưa có ai dám không trả lời ta đâu. Cô bé tên gì? Lạc mẹ à? - Ông ta đi theo tôi và hỏi những câu rất vớ vẩn. Vẫn là khuôn mặt thân thiện ấy, những tôi đang dần cảm thấy khó chịu.

Tôi ngước mặt lên, nhìn ông ta theo đúng như ông ta mong muốn. Ông ta nhìn thẳng vào con mắt tôi, tôi thấy rõ sắc mặt ông ta đang chuyển từ xanh -> vàng -> đỏ -> xám xịt. Ông ta chỉ thẳng vào mặt tôi, miệng lắp bắp.

_Q...ái...quái....vật...QUÁI VẬT. QUÁI VẬT MỌI NGƯỜI ƠI - Ông ta la lớn thu hút mọi ánh nhìn của mọi người xung quanh đấy. Tất cả đều dừng công việc của mình lại và đưa những ánh nhìn đầy khó hiểu về phía tôi.

Tôi ghét điều đấy. Và bằng chứng cho điều đấy đó chính là tôi dang rộng đôi cánh cam chói lóa của mình ra bắt lấy ông ta và bay thẳng lên không trung. Mọi người phía dưới đang la ó om sòm và người đàn ông bụng phệ này cũng vậy. Ông ta đang la toáng lên và vùng vẫy khỏi vòng tay của tôi.

_AaAaAAAAAAAAAAA, thả tôi ra. thả tôi ra..

_Nếu ông không muốn chết thì nằm im - Tôi nói, đôi mắt màu xanh lá nhìn thẳng vào ông ta khiến cho ông ta im bặt.

_Bây giờ, chỉ đường cho tôi đến nơi của hoàng hậu. - Tôi nói giọng lạnh tanh

_Không, đến chết tôi cũng bảo vệ hoàng hậu. Mày là quái vật, mày đến đó...mày sẽ giết hoàng hậu của chúng tôi. Mày định phá Nanina chứ gì? Mày không có quyền, mau chóng cút đi. - Ông ta cáu kỉnh chửi tôi, mặt rất hiên ngang làm tôi phì cười. Không ngờ tộc Nanina lại trung thành đến vậy

_Ông có muốn chết không? - Tôi hỏi rồi buông một tay ra, chỉ đỡ ông ta bằng một tay. Khiến ông ta xanh mặt.

_Muốn giết thì giết đi. Dù có chết thì lão đây cũng không nói. NHẤT ĐỊNH KHÔNG NÓI - Ông ta hét lớn. Thôi chơi cách hăm dọa này không hiệu quả 

14.3

Chơi cách hăm họa không hiệu quả, tôi mềm mỏng

_Tôi chính là nữ thần tộc Flynn, tôi không phải tộc Madesa, cũng chẳng phải tộc Kope. Hôm nay tôi sang đây để bắt tay với tộc Nanina để hợp tác. Tôi không có ý xấu nên ông nên chỉ chỗ cho tôi, để các ông có thể có cuộc sống phồn thịnh hơn, sẽ không phải sống trong tuyết - Tôi nói bằng giọng chân thành. Ông già ấy có vẻ xuôi xuôi sau những lời của tôi nói. Nhưng rồi, cái mặt ông ta lại cáu kỉnh trở lại.

_Lấy cớ gì tôi phải tin. Hứ, mau mau giết ta đi, ta chẳng muốn sống nhìn thêm cái bản mặt cô nữa. Flynn phờ liếc gì chứ? Chẳng ra làm sao?

_Tôi có...

_MAU THẢ ÔNG ẤY XUỐNG, QUÁI VẬT - Tiếng hét ở dưới vang vọng lên đây khiến tôi chú ý. Từ lúc nào, ở dưới đã bu đông và đứng giữa là cả một đội quân. Bọn chúng cầm giáo, cầm đao, đủ thứ thế nhưng tôi đảm bảo chỉ cần một cơn lốc là sẽ cuốn bay hết. Tuy nhiên, hôm nay tôi đang đây để hợp tác, nên tôi lại nhìn ông giả ấy.

_Tôi có...- Chưa nói hết câu thì từ đâu, một quả cầu lửa bay đến chỗ tôi, cắt ngang câu nói của tôi khiến tôi phải lách người qua còn lão già kia thì lại tái xanh mặt.

"Quả cầu lửa" sao? Bây giờ ngoài tôi có thể tạo ra nó thì còn ai có thể. Mọi người đã chết rồi, thì còn ai tạo được quả câu ấy

_Thả ông ta ra đi. Anh sẽ dẫn em tới chỗ nữ hoàng - Giọng nói trầm ấm vang lên sau lưng tôi. Giọng nói tôi nhớ hằng đêm, tôi mong ước được nghe thấy nó rất nhiều lần khác. Giọng nói dịu dàng đầy yêu thương, tim tôi đập trệch đi một nhịp.

Tôi từ từ quay lại

Kinh ngạc

Ngỡ ngàng

Hạnh phúc

Vui sướng

Tất cả là cảm xúc của tôi lúc này. Kia, chính là anh. Là Rin, tôi nhìn anh, bao nhiêu cảm xúc ùa về trong tôi. Anh bay lại phía tôi

_Chào em, Frenka, lâu rồi không gặp em - Giọng nói anh dịu dàng. Nó khiến tôi tê liệt, chuyện gì đang xảy ra?

2 tay tôi buông thõng, đồng nghĩa với việc, lão già xung quanh tôi đang rơi tự do cùng tiếng hét to tướng của lão. Rin đọc một câu thần chú, lập tức xung quanh lão xuất hiện một con chim đại bàng đưa lão xuống tận dưới rồi mới bay lên

Tôi nhìn những sự việc ấy mà không thể kinh ngạc. Tôi lùi lại, vừa lùi, tôi vừa lắc đầu.

_Anh là Rin đây - Sau khi xong việc lão, anh mới nhìn tôi. Ánh mắt cam rực xoáy sâu vào tôi, mái tóc đỏ rực dính vài bông tuyết

_Không..không...anh...anh không phải là Rin...Không...anh đã...chết rồi. KHÔNG - Tôi lấy 2 tay ôm lấy đầu mình, nước mắt trào ra. Đó chỉ là một người giống mà thôi, Rin của tôi chết rồi. Anh đã không còn trên cõi đời này từ nửa năm trước.

Nước mắt tôi giàn giụa, tôi khóc, mọi người ở dưới vẫn ngóng lên xem tình hình. Tôi bắt đầu thấy sợ, một vòng tay ấm áp ôm tôi vào lòng. Hơi ấm, mùi hương của anh, đúng, thật quen thuộc. Tôi vòng tay ôm lấy Rin mà khóc nức nở.

_Tìm thấy em rồi Frenka. Anh nhớ em! - Ôm chặt tôi trong vòng tay anh, anh thì thầm vào tai tôi. Trái tim tôi như được sống lại, cuối cùng là anh chưa chết, anh vẫn còn đây. 

14.4

CHúng tôi cùng nắm tay nhau bay về phía thành, nơi có Hoàng Hậu của tộc Nanina đang ở đó trong niềm hạnh phúc. Trái tim tôi sống lại, nó lại đập, anh đã làm lớp băng bao quanh trái tim tôi tan chảy và hơn hết, anh khiến tôi có tinh thần để chiến đấu với Madesa và Kope.

Chúng tôi hạ cánh ở trước một tòa lâu đài đúng nghĩa. Toàn bộ đều được làm bằng băng

_Hắt xì...nữ hoàng có hiền không anh? - Tôi hắt xì vì đột nhiên có một cơn gió thổi qua, Rin vội kéo cái mũ áo thêm sụp xuống và thắt nút còn lại trên áo choàng. Rồi anh quàng tay qua vai tôi kéo sát vào người anh.

Tôi mỉm cười, đi qua cây cầu để tới trước cổng tòa lâu đài. Tòa lâu đài hoàn toàn cách biệt nếu như cây cầu này không hạ xuống vì ở dưới là một con sông. Trông khá là sâu và thấy toàn cá sấu, tôi nghĩ thầm, lạnh thế này mà nước không đóng băng mà để cho cá sấu sống ở dưới ấy được cũng hay. Quả cái tộc Nanina này, rất nhiều điều lạ mà phi lí luôn. Vì run run cá sấu ở dưới, chúng nó cứ nhìn tôi bằng con mắt âu yếm nên tôi đi cẩn thận để không lọt cầu.

Đi sang đến bên kia

_Xin chào Ngài - 2 tên lính cúi đầu, chào cung kính Rin rồi mở cổng thành cho chúng tôi vào. Tôi nhìn anh bằng con mắt ngưỡng mộ. É hé, Ngài luôn

_Kinh nha, Kinh nha - Vừa bước vào trong tôi vừa chọc anh. Bên Flynn thì được gọi là thủ lĩnh, bên này thì là Ngài. Anh không nói gì chỉ cười tủm tỉm, mặt vui vui, rồi kéo tôi vào. Tôi ngước mặt lên nhìn

Một tòa lâu đài đồ sộ hiện ra trước mặt tôi. Cha mẹ thần thánh ơi, nó đẹp hơn nơi làm việc của đấng tối cao của Flynn rất nhiều, rất nhiều. Kiến trúc ở đây quả thật...chẹp chẹp, không biết miêu tả làm sao luôn. Lâu đài được chia làm 3 khu. Khu phía đông với các tòa có đỉnh cao vút là nơi ở cho các hoàng tử, công chúa và hoàng hậu, khu phía Nam là khu nhà bếp, phòng ăn và nơi ở cho các người hầu. Khu trung tâm chính là chính điện dùng để đón tiếp khách và tổ chức tiệc. Mọi người trong thành, ai làm việc nấy, tất bật đi qua lại

_Xin chào Rin, khỏe chứ? - Một ông già đang bưng đĩa bánh đi ngang qua và chào anh, anh chỉ gật đầu mỉm cười. Chúng tôi đi tiếp vào trong

Thì có một thị nữ ra tiếp đón chúng tôi

_Chào ngài RIn, mời ngài và nữ thần vào chính điện. Hoàng hậu đang đợi ạ. - Thị nữ trong trang phục cổ xưa, váy bồng xòe màu nâu, mang chất riêng của một vương quốc.

Chúng tôi nắm tay nhau vào chính điện. Trước cửa, tôi hít thở sâu

_Vào đi, hoàng hậu rất mong được gặp em. - Anh trấn an tôi. Dù cho tôi có là nữ thần của Flynn, là một người nắm giữ quyền cao nhất của Flynn.

Thế nhưng tôi mới có 19 tuổi, một con nhóc gì thì gì khi gặp một người lớn hơn cũng rất là run. Mà đó lại không phải người bình thường mà là nữ hoàng danh giá của Nanina.

Tôi bước vào trong, một hàng lính đứng dài dọc theo đường đi. Tôi nhìn phía xa kia chính là nữ hoàng, bà đang ngồi trên chiếc ghế to được chạm trổ tinh xảo ở phía cuối kia.

_Xin chào nữ hoàng tộc Nanina, tôi là Frenka, nữ thần của Flynn. Hôm nay sang đây có việc cùng bàn với nữ hoàng - Tôi tháo mũ xuống, để lộ mái tóc màu trắng đã lạnh và khuôn mặt tái đi vì lạnh.

Nữ hoàng mỉm cười

_Nào, lẽ ra chính ta mới là người phải làm lễ chứ. Nữ thần của Flynn, đứng lên nào - Giọng nữ hoàng trong trẻo, bà ta đã đi khỏi ghế và đỡ tôi dậy. Ôi, cha mẹ ơi!

Nữ hoàng đẹp mê li luôn, bà không giống mẹ tôi là mang vẻ đẹp thuần khiết như nguyên tố Thủy. Nữ hoàng đẹp theo kiểu quý phái, dù đã qua năm tháng, dù thời gian đã bào mòn bớt vẻ đẹp thì nữ hoàng vẫn giữ được những nét ấy. Khuôn mặt trái xoan với làn da trắng như tuyết, đôi mắt sắc xảo, chiếc mũi cao và đôi môi trái tim, đỏ. Mái tóc màu hạt dẻ được búi lên gọn gàng, thân hình chuẩn. Trông nữ hoàng như một cô gái đôi mươi chứ không phải là người đã từng trải, bôn ba để cứu sống vương quốc của mình. Bà mỉm cười hiền từ

_Nữ thần cùng ta sang khu phía Tây để uống trà chứ? - Bà đề nghị và dĩ nhiên, tôi gật đầu đồng ý

_Xin nữ hoàng gọi con là Frenka, con còn trẻ, nữ hoàng gọi vậy, con không xứng - Tôi nói thật lòng.

_Vậy con cũng đừng gọi là ta là nữ hoàng, hãy gọi là Lenwo - Bà trầm giọng xuống.

_Thế sao được ạ? Ai lại gọi tên nữ hoàng như thế? - Tôi phản đối

_Thế thì thôi, ta cũng không gọi con là Frenka. Nữ thần, mời người đi theo tôi - Ôi thôi, tôi chết với nữ hoàng mất, thật trẻ con. Tôi và Rin đồng loạt lắc đầu, tay tôi vẫn trong lòng bàn tay ấm nóng của anh, đi theo nữ hoàng về phía Tây 

14.5

*Cung điện phía Tây*

Tới đây, điều đầu tiên gây ấn tượng đối với tôi đó chính là khung cảnh tuyệt đẹp nơi đây. Khác hẳn với vẻ lạnh lẽo ở ngoài kia, ở đây, khung cánh hoàn toàn khác. Không có tuyết, không có băng, không có gió lạnh, cây cối không bị trơ trụi lá. Đây là một hồ nước trong vắt, bao quanh là cây cối um tùm, ở phía kia là một dòng thác nước đổ xuống. Có những dàn hoa pureblood trong huyền thoại vampire, có hoa Lopeia mà tôi yêu thích, có hoa Deopaj...tất cả tạọ nên một khung cảnh tuyệt đẹp, nên thơ mà ít nơi nào trong thế giới phép thuật có được.

_Wow, quá đẹp - Tôi thơ thẩn nhìn khung cảnh khiến cho 2 người kia nhìn nhìn tôi. Nhận thấy được ánh mắt ấy

_Hừm, mình ra kia phải không nữ hoàng - Tôi e hèm, lấy lại hình tượng rồi chỉ tới căn chòi duy nhất nằm ở giữa hồ nước trong xanh ấy. Mà con đường duy nhất đi ra đấy chính là một cây cầu bằng gỗ, nhỏ.

_Đúng rồi, ta đi ra đấy nhé - Nữ hoàng mỉm cười rồi đi trước.

Tôi và RIn nối gót theo sau.

Có một điều rất đau lòng rằng....

Có cá sấu ở dưới!!!!

Những con cá sấu thấy chúng tôi thì chúng nó bơi hết lại xung quanh cái cầu nhìn chúng tôi. Tôi căng thẳng, nghĩ rằng, nữ hoàng tuy giỏi nhưng hình như thần kinh không bình thường. Mấy con cá sấu ngoác cái miệng của chúng ra...như chỉ chờ thời cơ mà lên đớp. Tay tôi nắm chặt tay anh hơn.

_Không sao đâu, quanh đây đã được giăng lưới bảo vệ vô hình. Nếu con nào mò lên, lập tức bị chết - Nữ hoàng nói khi bà nhìn thấy mặt tôi mỗi lúc một căng thẳng, mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau chảy, và Rin cũng không khác gì tôi.

_Nữ hoàng có vẻ rất thích nuôi cá sấu - Tôi nói, trong lòng đã bớt sợ hơn.

_Đúng, đấy chính là những con thú cưng của tôi thưa nữ thần. Nào, mời người vào trong - Nự hoàng vẫn giữ cái kiểu xưng hô ấy mà nói. Câu nói của nữ thần như làm tinh thần tôi chao đảo, cá sấu mà là thú cưng hả trời, chắc tôi phải nuôi rắn rết hay thập thủ giao long mới xứng với nữ hoàng quá...

Tôi đã bớt căng thẳng, bước vào căn nhà chòi duy nhất ấy. Mát, thoải mái, chính là tâm trạng của tôi. Ở căn nhà chòi này, chính là nơi đón mọi ngọn gió, gió thổi làm mái tóc trắng của tôi tung bay, áo choàng cũng theo chiều gió mà phất lên phất xuống.

Ở đây, có rất nhiều thứ duy nhất, là hồ nước duy nhất, là căn nhà chòi duy nhất và cả bộ bàn duy nhất...may mắn thay ghế không phải duy nhất. Có 4 ghế

_Ngày xưa, lúc chồng tôi còn sống, chúng tôi thường hay ra đây chơi vào mỗi buổi tối. Đây chính là kỉ niệm duy nhất còn sót lại của tộc Nanina, tất cả đều bị bao phủ bời tuyết, trừ nơi này - Nữ hoàng ngồi xuống và nói, bà ngắm nhìn cảnh vật với ánh mắt xa xăm

_Thật buồn, nhưng tôi nghĩ chúng ta nên vào chủ đề chính - Tôi không muốn ngồi nghe những chuyện này, dù biết rằng như thế là không lịch sự. Vi tôi nhận ra rằng, trời sắp tối, và nghĩa vụ của tôi là phải về nhà.

Nữ hoàng nghe tôi nói vậy khá ngạc nhiên. Rồi bà cũng mỉm cười

_Nào, nữ thần nói đi. Tôi có thể giúp được gì cho người

_Tôi cần một đội quân tinh nhuệ nhất cùng tôi ra trận chiến đấu lấy lại ngôi và mảnh đất của tộc Flynn - Tôi nói thẳng vấn đề, tôi không còn nhiều thời gian.

Nếu về trễ Ahenia sẽ lo và sẽ...

Nữ hoàng chau mày nhìn tôi

_Quân thì tôi có, nhưng không phải ai cũng giỏi - Bà nói - Chúng tôi chỉ có vũ khí thô sơ, chỉ có ngựa chứ không có cánh, chỉ có kiếm thường chứ không phải quyền trượng phép thuật. Liệu chúng tôi có giúp được không? - Bà nói tiếp

_Không tinh nhuệ thì luyện tập thành tinh nhuệ. Tộc Nanina không phép thuật nhưng rất vững chắc về đội hình và có nhiều chiêu hiểm. Ngựa sẽ được thay bằng những con rồng mạnh khỏe nhất. - Tôi nói

_Rồng? Ở đâu? - Rin bật hỏi

_Ở đảo Kowie, nơi làm việc của đấng tối cao - Tôi nói. Lần trước khi đi lấy quyền trượng, tôi đã phát hiện nơi này, chính trên đỉnh của nơi làm việc, là chuồng nhốt những con rồng mạnh mẽ nhất, tuy nhiên, rồng rất khó để điều khiển vì thế tộc Flynn dù sở hữu thì cũng chỉ sử dụng đôi cánh của mình.

Tôi nói làm Rin ngạc nhiên và nữ hoàng cũng không ngoại lệ

_Nhưng ai sẽ huấn luyện quân đội? - Nự hoàng hỏi

_Tôi, sẽ làm - Tôi nói chắc nịch - Vào mỗi buổi tối, tôi sẽ sang bên này để huấn luyện quân lính.

_Tại sao em không qua ở luôn? - Rin hỏi

_Vì em còn nhà ở phía bên kia rừng, còn Ahenia, em phải bảo vệ con bé - Tôi nói, Rin chau mày, nghĩ ngợi

_Rồng tôi sẽ đưa sang đây vào đêm ngày mai. Nhiệm vụ của bà chỉ là ban lệnh cho người dân vào nhà lúc 7h tối, không một ai được ra ngoài sau 7h tối kể từ ngày mai, trừ quân lính. - Tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta nói

_Được, tôi tin nữ thần. Mọi chuyện giao cho 2 người, Madesa và Kope sẽ thất bại chứ? - Nữ hoàng hỏi

_90%. - TÔi nói chắc nịch

_Được, vậy thì ta CÙNG HỢP TÁC, CÙNG CHIẾN ĐẤU VÀ CÙNG CHIẾN THẮNG - Tôi nghe nữ hoàng nói vậy, miệng cười. Tôi nhìn anh bằng con mắt hạnh phúc. Đúng rồi, Thành Công đang ở trước mắt tôi rồi, bây giờ chỉ còn con đường rất ngắn để đi đến nó mà thôi.

_Cám ơn nữ hoàng, bây giờ tôi phải về, gặp lại nữ hoàng vào ngày mai. Rin, em về nhé -

Nói rồi, tôi hôn chụt một cái vào má anh rồi dang rộng đôi cánh, bay thắng lên không trung 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK