• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lâm Uyên nghiêng đầu nhìn tay đối phương khoác lên bả vai mình, cảm giác không quá thích ứng nên lắc vai hất ra.

La Khang An giống như không ý thức được, cánh tay vẫn chưa chịu buông, không ngừng líu lo líu ríu, chẳng khác nào hai người chớp mắt đã thành anh em, thái độ thân thiết không thể tả.

Ánh mắt Lâm Uyên chợt dừng lại khi lướt qua màn hình, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc xuất hiện trên đó, chính là sự xuất hiện của Tần Đạo Biên và Liễu Quân Quân.

Xem ra, thành Bất Khuyết thông báo thành lập đài truyền hình rất long trọng, ngay cả hai vị này cũng đến góp mặt.

Trên màn hình xuất hiện từng cái gương mặt, Lâm Uyên nhận biết được vài người, ngược lại người ta không biết hắn là ai mà thôi.

Năm đó hắn còn sinh sống ở thành Bất Khuyết, trong khoảng thời gian đó cũng biết được vài nhân vật nổi bật của thành Bất Khuyết, có thể thấy thành Bất Khuyết tồn tại không ít danh nhân.

Đợi đến lúc La Khang An im miệng, Lâm Uyên hỏi một câu:

"Nghe nói ngươi từng giao thủ với Bá Vương, lại còn trọng thương đối phương?"

La Khang An nghe được lập tức đứng thẳng lên, lấy ra điếu xì gà, đặt mông ngồi xuống cái ghế đối diện tựa như không vui vẻ gì, than thở nói:

"Chuyện đã qua, đừng nhắc tới nữa."

Lâm Uyên cảm thấy rất có hứng thú, mỉm cười nói:

"La huynh có hành động vĩ đại như vậy, trước đó ta còn chưa nghe qua, trong lòng không khỏi có hơi ngứa ngáy, La huynh có thể khai sáng một chút được không, không nói thì ngươi không tin ta rồi?"

La Khang An cười khổ lắc đầu, đáp:

"Nếu từ hôm nay trở đi Lâm huynh là cộng sự của ta, vậy thì cũng không tiện giấu giếm Lâm huynh, vấn đề là ngươi chỉ cần nghe thôi là đủ rồi, tuyệt đối không thể truyền ra ngoài, bằng không chính là hại ta đấy."

Lâm Uyên gật đầu, nói:

"Được, một lời đã định."

"Nói ra rất dài dòng, không tiện kể ngắn gọn!"

La Khang An bày ra bộ dáng chuyện cũ nghĩ lại thấy kinh, nói:

"Dư nghiệt tiền triều tiến đánh Tiên Đô, có hơn ngàn tôn Tà Ma Cự Linh tập kích, kẻ địch công phá đại trận phòng hộ, dẫn đến Cự Linh Thần Vệ của Tiên Đô phải cấp tốc chặn đường tiến đánh, ta là một người trong đó. Trận chiến kia đánh đến mức long trời lở đất, hơn phân nửa Tiên Đô lớn như vậy cũng phải biến thành phế tích. Trong lúc anh em ta liều chết chiến đấu, chợt thấy Nhị gia gặp nạn khi đang giao chiến với Bá Vương..."

Nói đến đây, y dường như trở về với trận chiến đó, một loạt động tác khoa tay múa chân, nói:

"Ngay lúc một thương của Bá Vương sắp đâm thủng đầu Cự Linh Thần của Nhị gia, trong khoảnh khắc gian nan mười phần nguy cấp đó, ta liều chết lao ra từ trong dư nghiệt tiền triều vây kín, vội vàng tung ra một cước đạp bay Bá Vương, từ đó giải vây cho Nhị gia. Nếu không có một cước kia..."

Y phất tay áo một cái, bộ dáng như cao thủ trầm lặng.

Lâm Uyên kêu một tiếng, nói:

"Ý của La huynh là, một cước kia của ngươi khiến Bá Vương bị trọng thương, bằng không Nhị gia chưa hẳn có thể chiến thắng Bá Vương?"

La Khang An kẹp lấy điếu xì gà chỉ chỉ trỏ trỏ, nói:

"Có một số việc trong lòng chúng ta tự biết là được, không cần phải nói thẳng ra, nói thẳng chính là tự gây phiền phức cho bản thân, mà ta chính là vết xe đỗ đó, vô tình làm mất mặt mũi của Nhị gia, cắt tiên tịch của ta cũng thôi đi, ngay cả Thần Vệ cũng không dung được ta. Ngươi...

Đúng rồi, vẫn còn chưa hỏi Lâm huynh, nếu ngươi xuất thân từ Linh Sơn, không biết công tác ở vị trí nào trong Tiên Đình?"

Lâm Uyên đáp:

"Vẫn còn tu hành ở Linh Sơn, chưa có tốt nghiệp, đang tạm nghỉ học để rèn luyện."

La Khang An ừm một tiếng, cũng phải thôi, có tiên tịch thì tiến vào Tiên Đình làm việc không tốt hay gì, cần gì phải chạy đến làm việc ở một thương hội, Tiên Đình cũng sẽ không đồng ý, hóa ra đối phương vẫn chưa tốt nghiệp, chỉ mới đi ra ngoài rèn luyện, khó trách.

Lâm Uyên hỏi ngược:

"Tần thị chiêu mộ ngươi, mục đích là muốn làm gì?"

La Khang An hút một hơi rồi phun ra sương mù, nói:

"Đường nhiên là chuyên môn của ta, điều khiển Cự Linh Thần chứ còn gì nữa."

Lâm Uyên nhíu mày, nói:

"Một cái thương hội, điều khiển thần binh lợi khí cấp độ kia làm gì?"

"Một mình thương hội há có thể điều khiển vật kia, khẳng định là nhận được sự cho phép của thành Bất Khuyết, hẳn là đang lập hồ sơ trong Tiên Đình..."

La Khang An khẽ giật mình, nói:

"Ngươi cũng không biết làm gì sao?"

Lâm Uyên đáp:

"Cho nên cần sự giúp đỡ của La huynh."

La Khang An bỗng cười hắc hắc, nói:

"Thực chất ta cũng không biết muốn làm gì, Tần thị làm việc rất thần bí, cái gì cũng không chịu nói, tóm lại công việc của ta là không ngừng rèn luyện với Cự Linh Thần của thương hội. Chi tiết thì không thể nói rõ, dù sao ta cũng ký hợp đồng với Tần thị, chỉ cần làm việc theo yêu cầu trong hợp đồng, bọn hắn ra tiền, ta ra sức lực, không gì là không thể."

Y vừa nói xong thì đứng lên, dập tắt điếu xì gà, phóng khoáng vung tay lên, nói:

"Có thể nhận biết Lâm huynh, ta rất cao hứng, đêm nay tan ca ta sẽ làm chủ, chúng ta thật tốt phóng túng một trận nào."

Lâm Uyên cũng đứng lên, hỏi:

"Bây giờ chúng ta cần làm gì?"

La Khang An đáp:

"Chơi, đi ngủ, tu luyện, nằm nghỉ, ngươi muốn làm gì cũng được, chỉ cần không vi phạm hợp đồng là được"

Lâm Uyên kinh ngạc, vội nói: "Ta biết La huynh muốn chiếu cố, nhưng không nhất thiết phải đến mức này, người ta nhìn thấy ta ăn chơi rồi cầm tiền lương, vậy thì không cách nào bàn giao. Ít nhất ta cũng phải làm dáng mặt ngoài một chút, tránh cho người ta lời ra tiếng vào."

Hắn cũng không muốn cho Tần Nghi tìm cơ hội làm khó dễ, nếu bản thân đã tới Tần thị thì phải dùng thân phận này che giấu, ở nơi này thực sự không quá lý tưởng.

La Khang An cười ha hả một tiếng, đưa tay đánh vào bả vai hắn, nói:

"Lão đệ, ngươi suy nghĩ nhiều rồi, ta thật không có chiếu cố ngươi, thực tế là chúng ta không có chuyện gì làm. Nếu không phải hợp đồng ghi rõ trong giờ làm việc không được chạy loạn, hiện giờ ta đã dẫn ngươi ra ngoài tưng bừng vui tươi rồi."

Lâm Uyên vẫn không hiểu, hỏi:

"Không có việc gì làm luôn?"

La Khang An nói:

"Hầy, ngươi cũng đừng thắc mắc, chính ta cũng thấy buồn bực, bảo ta dùng Cự Linh Thần của thương hội rèn luyện một ngày nghỉ một ngày, không biết làm vậy là có ý gì, dường như Thần Vệ doanh bên kia muốn điều chỉnh Cự Linh Thần."

Lâm Uyên lại phát hiện thêm một vấn đề, hỏi:

"Thần Vệ doanh?"

La Khang An nói:

"Đúng thế, ngươi không biết sao? Nơi làm việc của hai chúng ta là ở chỗ này, chính là Cự Linh Thần thuộc Thần Vệ doanh của thành Bất Khuyết, thực chất cũng chỉ có nơi đó thích hợp, không cách nào rèn luyện ở bên này thương hội, cái thân cây to này có thể chịu đựng giày vò sao? Ngay mai đi làm đúng giờ, sẽ có người đưa chúng ta đi Thần Vệ doanh ngoài thành.

Nói đi cũng nói lại, chuyện này không hẳn là xấu, còn có ngày nghỉ không phải rất tốt hay sao? Đúng thế, nơi này là chỗ tiếp khách nên không tự nhiên cho lắm, văn phòng của ngươi ở đâu, chúng ta đi tham quan thử."

Lâm Uyên đáp:

"Không biết, đây là ngày đầu tiên ta đến làm, hẳn là còn phải đợi sắp xếp."

La Khang An nói:

"Hội trưởng đã sắp xếp cho ngươi, hẳn là bên dưới sẽ không dám chậm trễ, rất nhanh sẽ hoàn tất thôi, đi sang chỗ ta chờ tin tức nào."

Lâm Uyên vẫn chưa quen môi trường của nơi này, cho nên không còn nơi nào khác để đi, đành phải đi theo y...

Trong một căn phòng hợp lớn, Tần Nghi đang họp cùng với một đám người.

Ngoài cửa có người đưa đầu vào, nhẹ gật đầu với Bạch Linh Lung, lúc này Bạch Linh Lung lặng lẽ đứng dậy đi ra ngoài.

Sau một lúc Bạch Linh Lung trở về phòng họp, đi tới bên người Tần Nghi đang ngồi ở vị trí lãnh đạo, cúi thấp người thì thầm bên tai nàng, nói:

"Phía dưới đang chuẩn bị thẻ chứng nhận, hỏi thăm nên xét cấp bậc gì?"

Cô nàng mỗi lần có động tác nói chuyện như thế, những người khác lập tức đình chỉ nói chuyện.

Tần Nghi hơi suy ngẫm, nâng bút ghi mấy chữ trên giấy: Cùng cấp với La Khang An.

Bạch Linh Lung khẽ giật mình, thương hội phân chia cấp bậc Thiên, Địa, Nhân, La Khang An được hưởng đãi ngộ chính là chữ "Thiên", cô nàng lập tức nhắc nhở:

"Cấp bậc chữ “Thiên” sẽ được sắp xếp căn phòng độc lập."

Tần Nghi nghiêng đầu ra hiệu, Bạch Linh Lung lập tức hiểu ý, Tần Nghĩ sẽ xem xét những vấn đề này sau, hiện tại không phải lúc thảo luận sâu.

Lúc này Tần Nghi đưa tay cầm tờ giấy trước mặt, thuận tiện tiêu huỷ.

Sau khi hội nghị kết thúc, Tần Nghi dẫn đầu bước ra phòng hợp, Bạch Linh Lung đi phía sau.

Tô Xảo Lâm đứng chờ ở bên ngoài, trong tay cầm thẻ chứng nhận đã được chuẩn bị cho Lâm Uyên, cất nhanh bước đuổi theo Bạch Linh Lung, nói:

"Trợ lý Bạch, không biết Lâm tiên sinh đi nơi nào, chúng ta cũng không có phương thức liên hệ của hắn, không đưa hắn được thứ này, sợ rằng hắn sẽ gặp phiền phức với buổi ăn trưa."

Bạch Linh Lung đáp một câu, nói:

"Hiện giờ hắn không có địa phương đi được, hẳn là đang ở cùng với La Khang An."

Hiện tại nơi này không có mấy người biết công việc của Lâm Uyên, Tô Xảo Lâm đương nhiên sẽ không biết tìm người ở chỗ nào, Bạch Linh Lung nàng là người biết rõ.

"Vâng!"

Tô Xảo Lâm đã hiểu, chuẩn bị đi đưa đồ.

Nào ngờ Lâm Uyên bỗng đưa tay ra, nói:

"Đưa đồ vật cho ta, ta thuận tiện đi ngang đưa luôn."

Tô Xảo Lâm thầm kêu khổ trong lòng, mình vẫn còn độc thân kia mà, vừa biết Lâm Uyên nhận được thẻ chứng nhận chữ “Thiên”, chuẩn bị nhân cơ hội này làm quen một chút với Lâm Uyên, nào ngờ hội trưởng đưa tay chặn ngang nhân duyên.

Nàng ta đương nhiên không dám ý kiến gì, bước nhanh lên phía trước, hai tay dâng lên thẻ chứng nhận.

Tần Nghi tiện tay cho vào trong túi quần của mình, tiếp tục cất bước rời đi.

Sau đó dường như quên luôn chuyện thẻ chứng nhận, Tần Nghi bận rộn một hồi lâu về sau, mới trở lại phòng làm việc của mình, ngồi phía sau bàn làm việc, lưng tựa vào thành ghế thở phào một hơi. Một trận bận rộn suốt cả ngày lẫn đêm, tới gần giữa trưa mới được thả lỏng một chút.

Cởi ra giày cao gót dưới chân, hai chân giẫm lên mặt đất, buông lỏng dưới gầm bàn làm việc.

Bạch Linh Lung đưa một ly trà đến trước mặt nàng, hỏi:

"Muốn ăn gì vào bữa trưa không?"

Tần Nghi đáp:

"Không biết, ngươi cứ thuận tiện là được, đúng rồi, chuẩn bị thêm một phần thức ăn."

"Được."

Bạch Linh Lung quay người rời đi, ra ngoài an bài.

Cô nàng vừa rời đi, Tần Nghi đưa tay vào trong túi của mình, lấy ra thẻ chứng nhận của Lâm Uyên, nhìn vào hình ảnh chụp phía trên.

Lâm Uyên cột tóc đuôi ngựa chụp hình, không biết được người nào trưng dụng.

Nàng nhét thẻ chứng nhận vào lại trong túi rồi đứng dậy, đôi chân trần bước đến bên cửa sổ, đi một vòng quanh cửa sổ lớn, sau cùng đứng vững ở trước một cái cửa sổ.

Bạch Linh Lung tiến vào thấy Tần Nghi vẫy vẫy tay, sau đó chỉ về một hướng, nói:

"Văn phòng của Lâm Uyên, sắp đặt ở căn phòng kia đi."

Bạch Linh Lung đi lại gần xem, phát hiện là một viên trái cây gần nơi này, vị trí hơi thấp so với bên này, bên trong trái cây kia không thấy rõ tình huống bên trong căn phòng này, nhưng góc nhìn ở cửa sổ bên này lại có thể nhìn thấy hơn phân nửa căn phòng kia.

Thôi xong, đây là muốn giám sát chứ còn gì nữa? Bạch Linh Lung thầm nói với lòng, khẽ cau mày nói:

"Căn phòng kia có người sử dụng rồi."

Tần Nghi quay đầu nhìn thẳng cô nàng.

Bạch Linh Lung cười khổ, đáp:

"Được rồi, ta tìm một lý do thích hợp chuyển đối phương đi."

Cô nàng đưa tay xoa cằm suy nghĩ, muốn chuyển người ta đi mà không có chút quan hệ nào với Lâm Uyên, vấn đề này hơi khó.

Tần Nghi quay người đi đến bên kệ sách, đẩy kệ sách sang trái phải, bước vào căn phòng phía trong, tiến đến phía trước một cái gương, quan sát gương mặt mình trái phải một chút, đưa tay chải chuốt lại tóc, một lượt điều chỉnh loay hoay trước gương...

"Giờ cơm đến rồi, đi ăn cơm thôi."

La Khang An nằm lười ở trên ghế nhìn đồng hồ thời gian một chút, sau đó ngồi dậy đứng lên, đóng lại màn hình, ngoắc tay hướng về phía Lâm Uyên cũng đang ngồi trên ghế.

Lâm Uyên nói:

"Không cần."

"Làm gì không cần."

La Khang An chủ động lôi hắn dậy, nói:

"Ta biết ngươi có thể không ăn gì trong mười ngày nửa tháng, nhưng hôm nay ta là người làm chủ, ngươi phải cho huynh đệ mặt mũi. Hơn nữa, ngươi hẳn là ngày đầu tiên đi làm, chắc hẳn chưa biết phòng ăn chữ “Thiên” của Tần thị đúng không? Tình trạng xem như rất không tệ, coi như là gần gũi quen thuộc."

Đã nói đến như vậy, Lâm Uyên đành phải đi cùng, dù sao hắn cũng rảnh rỗi không việc gì làm, bản thân cũng không thể tu luyện khi có người khác trong phòng.

Nhưng đến lúc hai người tiến đến phòng ăn, phiền phức bỗng xuất hiện, Lâm Uyên không có thẻ chứng nhận nên không thể vào trong.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK