Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tự Cẩm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cảnh Minh Đế vừa mở miệng, mấy vị hoàng tử lập tức vùi đầu càng thấp hơn.

“ Lão tứ, bọn họ đánh nhau ở chỗ của ngươi, ngươi tới nói!”

Tứ hoàng tử âm thầm thở dài.

Quả nhiên, vị chủ nhân yến hội là hắn sao có thể trốn thoát được.

Dưới uy nghiêm của Hoàng đế, Tứ hoàng tử đành phải nói: “ Hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của Thất đệ, nhi thần nghĩ Thất đệ năm nay hiếm được có ở kinh thành, liền kêu các huynh đệ khánh sinh cho hắn. Bởi vì Thất đệ trước mắt còn chưa có phủ đệ, cho nên mới gọi tất cả đến phủ con......”

Tứ hoàng tử giải thích khiến Cảnh Minh Đế giật giật đuôi lông mày.

Ông nhớ tới, lão Thất đến nay chưa được phong vương, cho nên còn chưa có chỗ ở đâu.

Nghĩ như vậy, Cảnh Minh Đế nhìn lại Úc Cẩn liền có chút áy náy.

Bởi vì bát tự tương khắc nên ông rất ít khi nhìn thấy đứa con trai này, nhưng xét đến cùng đây cũng không phải là hài tử sai, mà là thiên ý trêu người, nên cho lão Thất vẫn là phải cho. Nhi tử có nhiều cũng là ông sinh, nào phải gió lớn thổi tới.

Cảnh Minh Đế lặng yên suy nghĩ, có chút tức giận.

Văn võ bá quan, hậu cung Tần phi, từ trong ra ngoài nhiều người như vậy nhưng không một ai nhắc nhở ông chuyện này!

Cảnh Minh Đế đương nhiên sẽ không thừa nhận mình dễ quên, mà là đem điểm áy náy đột nhiên dâng lên ấy biến thành lửa giận, tính đến trên đầu người khác.

“ Về sau chúng con uống nhiều quá, liền bắt đầu đánh nhau ——” Tứ hoàng tử sắc mặt phiếm xanh, nói không được nữa.

Quá trình đánh nhau quá mất mặt, hắn không mặt mũi nhắc lại đâu.

Sắc mặt Cảnh Minh Đế hơi trầm xuống: “ Uống nhiều quá liền có thể đánh nhau sao? Ai ra tay trước?”

Ngũ hoàng tử lập tức tỉnh táo tinh thần, ôm lấy đầu bị đánh kêu: “ Là lão Thất, hắn lấy cái bình rượu đánh đầu nhi thần!”

“ Là như thế này sao?” Cảnh Minh Đế nhìn về phía Úc Cẩn.

Úc Cẩn ừ một tiếng, lời ít mà ý nhiều: “ Vâng.”

Cảnh Minh Đế bốc hỏa: “ Vì sao đánh Ngũ ca ngươi?”

Lúc này đừng nói Cảnh Minh Đế, chính là một đống hoàng tử đang quỳ cũng đang suy nghĩ vấn đề này: Vì cái gì nha? Lúc ấy đang nghe lão Ngũ khoác lác cơ mà, nghe được chuyện có ý tứ, lão Thất thế nào lại đập đầu lão Ngũ nha?

Úc Cẩn sờ mũi một cái: “Uống nhiều quá.”

Các hoàng tử té ngất.

“ Ngươi được!” Cảnh Minh Đế nheo mắt, nhìn từng đứa con bị thương giận không chỗ phát tiết, “ Vậy các ngươi thì sao? Lão Ngũ cùng lão Thất đánh nhau, các ngươi làm sao mà cũng thành cái tính tình này!”

Thấy tầm mắt Cảnh Minh Đế rơi vào trên người mình, Lục hoàng tử bưng máu me đầy mặt ủy khuất nói: “ Ngũ ca đánh mũi của nhi thần đến ra máu luôn!”

Lúc ấy uống say rồi đương nhiên không nhớ rõ ai ra tay trước, Ngũ hoàng tử lý lẽ thẳng thắn kêu: “ Hắn đánh con một tát!”

Lục hoàng tử tức giận vô cùng: “ Ngươi đánh mũi của ta trước, ta mới tát ngươi một cái!”

Bát hoàng tử nói giúp vào: “ Ngũ ca ra tay trước, Ngũ ca còn một cước đạp bay nhi thần, cho nên nhi thần mới không cẩn thận túm lấy mệnh căn của tam ca——”

“Phì!” Trong những nội thị vẫn cố vùi đầu đến cực thấp rốt cục có người nhịn không được bật cười ra tiếng, cũng may lúc này các quý nhân đều đang nổi nóng, không ai chú ý, lúc này mới may mắn thở hổn hển một ngụm, không còn dám lên tiếng nữa.

Tam hoàng tử tức giận đến bờ môi đều trắng.

Tên vương bát đản lão Bát này, sự kiện mất mặt như vậy hắn lúc đầu dự định ngậm bồ hòn làm ngọt, đánh chết cũng sẽ không nhắc đến. Lần này hay rồi, hắn thành trò cười của tất cả mọi người, đánh mũi đến chảy máu, đầu u trán mẻ gì gì đó, so với mệnh căn thiếu chút nữa bị người ta túm gãy quả thực không đáng giá nhắc tới.

Dựa vào cái gì mà bọn hắn không có đầu óc đánh nhau cuối cùng là hắn mất mặt nhất?

Trong lòng Tam hoàng tử tràn ngập lệ khí, giương mắt quét qua thấy được Tứ hoàng tử, lập tức nói: “ Nhi thần cũng có lỗi, nhi thần không nên không cẩn thận kéo luôn quần nhỏ cùng áo lót của Tứ đệ xuống, hại hắn cởi truồng ——”

Tứ hoàng tử: “......” Hắn trêu ai ghẹo ai!

Cảnh Minh Đế tức đến rung râu: “ Một đám hỗn trướng!”

Các hoàng tử lập tức cúi đầu: “ Nhi thần có tội!”

“ Biết có tội thì tốt!” Cảnh Minh Đế sắc mặt đen như đáy nồi, “ Tất cả đi đến Tông Nhân phủ diện bích hối lỗi hết cho ta, trong vòng ba ngày không được ăn thức ăn mặn cùng ngũ cốc, trẫm thấy các ngươi chính là ăn nhiều chết no mới kéo bè kéo lũ đánh nhau!”

Thật sự là có tiền đồ mà, đám hỗn trướng này sao không để trần cái mông chơi bùn luôn đi!

Cảnh Minh Đế càng nghĩ càng giận, ánh mắt quét qua Thái tử việc không liên quan đến mình, nhướng mày: “ Thái tử ở Đông cung diện bích một ngày!”

Thái tử sững sờ.

Hắn đi theo phạt quỳ đã không có đạo lý rồi, vì cái gì mà còn phải cùng diện bích theo?

Quả thực không có thiên lý!

Cảnh Minh Đế đang cơn nổi nóng, vừa thấy Thái tử toát ra vẻ mặt không phục, cười lạnh nói: “ Huynh đệ các ngươi tám người, sáu người bọn hắn đều tập hợp một chỗ khánh sinh cho lão Thất, duy chỉ có không có ngươi, đây là vì sao?”

Đến tột cùng là Thái tử tự thấy mình hơn người một bậc khinh thường liên hệ với những huynh đệ khác hay là nhân duyên quá kém bị các huynh đệ khác vứt bỏ?

Ở trong cái nhìn của Cảnh Minh Đế, vô luận là nguyên nhân nào đều không phải chuyện gì tốt.

Thái tử một nước mà như thế này tương lai khó đảm nhận chức trách lớn, nhất định phải cùng nhau chịu phạt, ngọc không mài không sáng được.

“ Nhi thần...... Sai rồi......” Trên mặt Thái tử thoắt đỏ thoắt trắng, phiền muộn cúi đầu.

Lão Tứ có mời hắn, nhưng hắn là thân phận gì, vì sao phải cho một người mà ngay cả phụ hoàng đều không nhớ rõ như lão Thất mặt mũi đi dự tiệc?

Còn có lão Tứ, ngày ngày ra vẻ hiền đức để làm cái gì? Muốn làm Thái tử hay gì? Mặt thật là lớn!

Giờ phút này Thái tử một chút cũng không thể hiểu được tâm ý của Cảnh Minh Đế, chỉ có không cam lòng cùng ủy khuất.

Phụ hoàng thực sự quá bất công, chẳng qua là bởi vì mẫu hậu hắn mất sớm, hắn cùng mẫu hậu hiện tại lại không thân cận, trong cung không có ai nói đỡ cho hắn thôi.

“ Đều cút cho trẫm!” Cảnh Minh Đế phất ống tay áo, lập tức nhiều tên thị vệ tiến lên, chỉ trong chớp mắt đã mang theo các hoàng tử ra ngoài.

Trong đại điện lập tức trở nên trống rỗng.

Cảnh Minh Đế đen mặt ngồi xuống, Phan Hải ngay cả khuyên cũng không dám khuyên, cúi đầu yên lặng đứng ở một bên.

Việc nhà của Hoàng Thượng cũng không có phần cho hắn lắm miệng, vẫn là chờ bản thân Hoàng Thượng chậm rãi nguôi giận đi.

Rất nhanh các hậu cung phi tần liền nghe được phong thanh.

Hiền Phi chính là mẫu phi của Tứ hoàng tử và Úc Cẩn, vừa nghe nói Úc Cẩn gây đại họa ở Tề Vương Phủ, tức giận tới mức run rẩy.

“ Tên nghiệp chướng này, khi sinh ra đã liên luỵ đến bản cung cùng Chương Nhi rồi, không nghĩ tới trưởng thành còn không yên tĩnh, đáng thương Chương Nhi còn nhớ khánh sinh cho hắn ——”

Giờ phút này trong phòng không có người ngoài, chỉ có một ma ma tâm phúc của Hiền phi.

Ma ma nghe vậy khuyên nhủ: “ Nương nương bớt giận, theo lão nô thấy, cái này chưa chắc không phải một chuyện tốt.”

“Chuyện tốt?”

“ Vâng ạ. Nương nương ngài nghĩ xem, Thất hoàng tử đã tròn mười tám tuổi, vốn dĩ đã đến lúc có thể gặp mặt Hoàng Thượng, thế nhưng Hoàng Thượng không đề cập tới cũng không có ai dám nhắc đến gốc rạ này. Nhưng mà Hoàng Thượng một ngày trăm công ngàn việc, vô duyên vô cớ làm sao lại nhớ đến một Thất hoàng tử? Hiện tại tốt rồi, bất kể có phải là gặp rắc rối hay không, Hoàng Thượng tốt xấu gì cũng nhớ đến vị Thất hoàng tử này rồi.”

Hiền Phi cười lạnh: “ Nhớ lại lại như thế nào? Chẳng qua chỉ là cái thứ toàn gây tai hoạ!”

“ Nương nương à, tâm ý của Tề vương gia là tốt, trong lòng Hoàng Thượng rõ ràng hết cả đó, Thất hoàng tử có gặp rắc rối cũng trách không đến trên đầu vương gia. Hiện tại Hoàng Thượng nhớ lại Thất hoàng tử, rất có thể sẽ dựa theo quy củ phong vương cho Thất hoàng tử, đến tương lai không phải còn có thể giúp đỡ Vương gia hay sao?”

Trải qua nhắc nhở của ma ma, trong lòng Hiền Phi khẽ động.

Lão Thất gặp rắc rối có phải là cố ý hay không?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK