• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vương quản lý lấy lại tinh thần xong, hỏi:

"Trợ lý Bạch, có điều gì giao phó chăng?"

Bạch Linh Lung nhìn chằm chằm nàng ta, hỏi:

"Ở phòng kinh doanh có một cô gái tên là Quan Tiểu Thanh đúng không?"

Quan Tiểu Thanh? Vương quản lý giật mình, không ngờ tới vị này đột ngột quan tâm đến một nhân viên tầng chót, lập tức vuốt cằm nói:

"Đúng vậy! Ta nhớ tuyển cô nương kia vào năm năm trước, vốn có dự định đưa nàng ra chi nhánh nhưng thấy năng lực làm việc vẫn được, cho nên giữ lại trong tổng bộ... Nàng thế nào?"

Không hổ là làm nghề thống kê, nhân viên bên dưới nhiều như vậy, thế mà có thể nhớ rõ luôn cả thời điểm thuê một người vào.

Bạch Linh Lung chuyển giọng sang trịnh trọng, nói:

"Ta có chuyện cần ngươi xử lý, nhớ kỹ chuyện này không quan hệ với người khác, là ý của cá nhân ta..."

Vương quản lý yên lặng nghe...

Quan Tiểu Thanh không chút nào hay biết điều gì đang chờ mình, ngược lại bản thân đang rất hưng phấn.

Cô nương vừa ra phòng ăn thì lập tức chạy đến nơi hẻo lánh, lấy ra điện thoại bấm liên lạc với một người.

"Gì thế?"

Một giọng nói nam nhân uể oải truyền đến từ điện thoại.

Quan Tiểu Thanh hưng phấn nói:

"Ca, hôm nay ta gặp được một người bạn cũ của ngươi ở thương hội."

Người bên đầu dây kia chính là ca ca của Quan Tiểu Bạch, lập tức hỏi:

"Là ai?"

Quan Tiểu Thanh đáp:

"Ngươi đoán thử xem! Ta gợi ý cho ngươi một chút, ta chưa gặp bao giờ, đây mới là lần đầu tiên."

Quan Tiểu Bạch nói:

"Ta còn phải làm việc nữa, không có thời gian đoán mò với ngươi đâu, nói thẳng luôn là ai đi."

Quan Tiểu Thanh chu mỏ một cái nhưng lần này cần phải nương nhờ ca ca, không dám chơi chiêu trò gì, nói:

"Hắn không nói mình tên là gì, chỉ gợi ý là một người bạn cũ của ngươi. Ta nhớ cha mẹ từng nhắc một trong hai tên bạn thân chơi cùng ngươi năm đó, có một người là họ Lâm, còn Lâm gì thì ta không nhớ."

Quan Tiểu Bạch lập tức nâng cao tinh thần, hỏi:

"Lâm Uyên? Ngươi nói có phải là Lâm Uyên không? Hắn trở về rồi hả?"

Quả nhiên không sai! Quan Tiểu Thanh càng nói càng hưng phấn, đáp:

"Ta vẫn chưa xác định được, hắn không nói tên của mình, chỉ bảo rằng nói lại với ngươi thì ngươi sẽ biết hắn là ai."

Quan Tiểu Bạch hỏi:

"Nha đầu chết tiệt, ngươi chơi trò nhấp nhả gì với ta vậy?"

Quan Tiểu Thanh đáp:

"Ca, không có, thật không có. Chúng ta chỉ là tình cờ gặp nhau, trong lúc người ta đang ăn cơm nghe được ta gọi là Quan Tiểu Thanh, lại sống ở sườn núi khu thành Tây, hắn lập tức chủ động hỏi ta có nhận biết ngươi hay không..."

Cô nàng kể lại đại khái tình huống lúc đó.

Quan Tiểu Bạch cười ha ha, đáp:

"Thật không sai, tên gia hỏa kia khẳng định đã trở về, ách... Thương hội các ngươi? Vì sao hắn lại trở thành tầng lớp cao quý trong thương hội của ngươi rồi?"

Quan Tiểu Thanh đáp:

"Ta làm quái nào biết? Đúng rồi, ca, quan hệ giữa các ngươi tốt đến mức nào?"

Quan Tiểu Bạch lại cười ha hả, nói:

"Không phải ngươi mới nói hắn đã bảo với ngươi còn gì, đó chính là bạn thân của ta, ngươi nói xem quan hệ giữa chúng ta thế nào? Nha đầu chết tiệt này đang nghĩ gì thế, có phải cảm thấy ca ca mình phát huy tác dụng rồi đúng không?"

Quan Tiểu Thanh mặt mày hớn hở nhưng giọng nói lại cứng rắn, nói:

"Chúng ta đang nói chuyện quan trọng đấy."

Quan Tiểu Bạch nói:

"Cứ chờ đấy! Hảo tiểu tử, năm đó bỗng nhiên biến mất không một lời từ biệt, chẳng ai biết hắn đi đâu, bây giờ hắn trở về cũng không thèm chào hỏi, ta còn muốn tính sổ với hắn đây này. Chuyện kia, trong vòng một giờ ta sẽ tới thương hội của ngươi, ngươi ra bên ngoài chờ ta. Nếu hắn không dám chiếu cố muội muội ta, xem ta trừng trị hắn như thế nào!"

Có vẻ như đúng là quan hệ sắt với anh trai của mình rồi! Quan Tiểu Thanh hết sức vui mừng, lại vội nói:

"Không cần không cần, không cần thiết không có chuyện mà chạy loạn, hắn đã nói tan ca sẽ cùng ta trở về nhà chúng ta gặp ngươi, ở nhà chờ là được rồi."

"Ra là thế..."

Quan Tiểu Bạch hơi do dự giống như đang cần gặp người gấp rút, bất quá cân nhắc đến tình huống của muội muội, rốt cuộc nói:

"Được, ta chờ các ngươi."

Hai người kết thúc cuộc trò chuyện, Quan Tiểu Thanh vui cười liên hệ thêm một người khác, sau khi nối máy với đầu dây bên kia, lập tức nói:

"Mẹ, hôm nay sẽ có khách quý đến nhà, người mau chóng quét dọn sạch sẽ nhà cửa... Ôi, làm sao mà không dơ cơ chứ, bẩn chết rồi... Ai hả? Người bạn của ca ca - Lâm Uyên, người có còn nhớ hay không? Đúng rồi chính là hắn... Sao không được coi là khách quý? Hiện tại người ta chính là cao tầng trong thương hội, còn muốn nhờ vả hắn chiếu cố con đây này. Hôm nay con còn tận mắt thấy hắn có thể nói chuyện trực tiếp với hội trưởng, loại người bình thường như chúng ta, không phải cái gì tu sĩ, muốn tiến một bước đều vô cùng khó khăn, chỉ cần một câu của hắn, con có thể bớt phấn đấu 100 năm..."

Hai mẹ con dông dài mãi mới thôi, Quan Tiểu Thanh tắt điện thoại di động, lấy tay vuốt nhẹ lồng ngực ổn định cảm xúc rồi rời đi.

Cô nàng vừa trở lại cửa ra vào khu làm việc của mình, một người bạn làm đột ngột lắc lư chặt tay của nàng, điện thoại cũng bị lung lay theo, nói:

"Ngươi chạy đi đâu đấy, đang có chuyện muốn tìm ngươi này."

Quan Tiểu Thanh cảm thấy hơi ngạc nhiên, hỏi:

"Chuyện gì mà gấp gáp như vậy?"

Bạn cùng làm nói:

"Quản lý đang tìm và chờ ngươi đấy, mau chóng đi đến văn phòng của nàng ta."

Quan Tiểu Thanh vừa cảm thấy ngoài ý muốn vừa có chút vui mừng, người lãnh đạo bình thường không có cơ hội nói chuyện thế mà giờ đây lại tìm mình, chẳng lẽ Lâm Uyên đã nói chuyện giúp mình rồi?

Cô nương nhanh chóng chỉnh lại tóc tai, cất bước đi đến văn phòng.

Tới nơi gõ cửa tiến vào trong, nhìn thấy có người ngồi ngay ngắn trong phòng, lập tức cung kính cúi đầu nói:

"Quản lý."

Vương quản lý nhìn cô nương với thần sắc phức tạp, trên khuôn mặt vẫn cố gắng nặn ra vẻ cười tự nhiên, đưa tay ra hiệu, nói:

"Ngồi xuống nói."

Quan Tiểu Thanh khúm núm ngồi xuống, thân thể ngồi chỉnh tề, bộ dáng rất chăm chú.

Vương quản lý sớm đã tìm được lý do bàn giao, nói:

"Tìm ngươi cũng không phải chuyện gì khác, ta nhớ tự bản thân ngươi dựa vào phỏng vấn để tiến vào làm việc, trải qua mấy năm quan sát phát hiện ngươi làm việc không tệ, cho nên ta sẽ cho ngươi một cơ hội rèn luyện, ngươi thấy thế nào?"

Cơ hội? Quan Tiểu Thanh vui mừng trong lòng, gật đầu liên tục, nói:

"Ta sẽ chấp nhận bất cứ yêu cầu gì."

Chưa hỏi thế mà đã đồng ý, Vương quản lý thấy thái độ của cô nương này như thế, trong lòng buông một tiếng thở dài, bất quá mặt vẫn tươi cười nói ra:

"Khu mỏ quặng của thương hội đang thiếu người, hay là ngươi đến đó đi!"

Quan Tiểu Thanh lập tức ngẩn người, khu mỏ quặng cách rất xa thành thị, một khi mình đi thì mang ý nghĩa thời gian dài mới có thể trở về, hơn nữa nơi đó có hoàn cảnh khốc liệt, bốn phía đều có hung thú hoành hành, trên cơ bản không có ai dám ra ngoài. Cô nương lập tức nhỏ giọng hỏi:

"Bình thường chỉ có nam nhân mới đi khu mỏ quặng, vì cái gì bảo ta đi đến đó?"

Vương quản lý đáp:

"Cho nên mới gọi là rèn luyện. Đi thôi, chỉ cần loay hoay tốt năm năm, sau khi trở về ta sẽ phân công ngươi đến vị trí tốt hơn. Nếu như ngươi từ chối, vậy thì ta thật sự rất thất vọng, ngay cả một chút can đảm cũng không có, ta thấy Tần thị có vẻ không hợp với ngươi."

Quan Tiểu Thanh còn mong chờ một tia hy vọng, tưởng rằng đề cử mình đi tới mỏ quặng, nếu là vậy thì bỏ ra vài năm cũng không phải tệ, bất quá nàng nghe không thấy có điểm nào là nâng đỡ, cái gì mà năm năm sau? Chuyện sau năm năm có ai nói rõ?

Nhất là câu nói sau cùng, càng thấy rõ không có một điểm giúp đỡ.

Nhưng mà ý tứ của đối phương rất rõ ràng, một là đi mỏ quặng, hai là rời khỏi Tần thị.

Bản thân không có lựa chọn khác, bởi vì cần đến số tiền lương này, đành phải ngậm ngùi đáp ứng.

Vương quản lý nói:

"Hôm nay cho ngươi tan ca sớm, trong ba ngày chuẩn bị kỹ lưỡng, ba ngày sau bên này sẽ có người đưa ngươi đi."

Quan Tiểu Thanh cúi đầu rời đi.

Vương quản lý một mình ngồi cười khổ trong phòng, nàng ta cũng không muốn làm thế, nhưng đây là ý muốn của Bạch Linh Lung, nếu như nàng ta không làm theo thì người ra đi có thể là chính mình.

Không có cách nào khác, nàng ta đành phải đóng vai người ác này.

Ngược lại nàng ta nghĩ mãi cũng không hiểu, loại người có địa vị cao như Bạch Linh Lung, cần gì phải chèn ép một nha đầu ở tầng chót?

Hành động thường thường chính là không thể hiểu nổi như vậy, đôi lúc tàn khốc không có chỗ lý giải, có một số việc không cần biết chân tướng, hoặc là không có tư cách biết chân tướng.

Thật tình không biết, đây là kết quả suy tính kỹ lưỡng của Bạch Linh Lung, cô nàng thân là trợ lý của Tần Nghi, có một số việc tự nhiên biết nên làm gì.

Thực chất có thể trực tiếp đá Quan Tiểu Thanh ra khỏi Tần thị, bất quá người ta là người nội thành, sau này vẫn có thể dây dưa với Tần thị.

Thật muốn xử lý đến tình trạng kia thì quá không có ý tứ, một chút chuyện nhỏ nhoi dẫn đến án mạng, lộ ra ngoài đều không tốt cho ai cả, luật pháp Tiên giới cũng không phải để trưng, có thể xử lý gọn gàng thì hà tất phải làm to chuyện.

Trực tiếp chuyển đi, hai người muốn gặp mặt lại càng khó khăn, đương nhiên tiếp xúc cũng theo đó gãy mất.

Đây là biện pháp tốt nhất...

Trên một con đường bên ngoài thương hội, có một chiếc xe đậu ven đường.

Người lái xe đội nón hướng cằm ra phía cây đại thụ Tần thị ngoài cửa sổ, nói:

"Đó chính là tổng bộ Tần thị mà ngươi muốn xem."

Nam tử ngồi phía sau vị trí lái xe, gương mặt chín chắn, tóc dài ngang vai được chải chuốt tỉ mỉ không loạn xõa phía sau lưng, rõ ràng có dùng loại đồ vật tên là keo xịt tóc, mặc áo khoác trắng xám trên người, vuốt vuốt chiếc nhẫn xanh trên ngón cái, nghe thấy đối phương nói thì gật đầu nhìn về hướng ngoài cửa sổ.

Mặt kê trên cửa sổ xe nhìn về cây đại thụ Tần thị kia, hỏi:

"Vẫn rất có khí phách. Nữ nhân Tần Nghi ở bên trong đó sao?"

Người lái xe đáp:

"Chắc hẳn là ở bên trong, thường ngày nàng làm việc ở nơi này. Ngươi vừa mới tới đã chạy ngay đến đây, có nguyên nhân gì sao?"

Gã ta quay đầu lại hỏi:

"Bây giờ ngươi có muốn vào trong thăm hỏi nàng không?"

Nam tử mặc áo khoác xoay tròn chiếc nhẫn trên ngón cái, đáp:

"Trước đó chưa gặp mặt bao giờ, bây giờ đột nhiên đến chào hỏi, người ta chưa chắc sẽ cho mặt mũi gặp mặt, hay là lựa chọn nơi nàng không cách nào từ chối đi. Sự tình ta bảo ngươi ta đã làm đến đâu rồi?"

Người lái xe đáp:

"Ta đã hỏi thăm được một chút, thành Bất Khuyết bên này không có động tĩnh gì."

Nam tử mặc áo khoác nói:

"Không có khả năng lại yên tĩnh như thế, nơi này chẳng lẽ không làm kiểm tra Cự Linh Thần, vậy lấy kết quả từ chỗ nào? Một tôn Cự Linh Thần lớn như vậy, một khi có hành động là không cách nào giấu giếm."

Người lái xe không biết nói gì thêm, hỏi ngược:

"Bằng vào thực lực của Chu thị, còn e ngại không cạnh tranh được với Tần thị hay sao?"

Nam tử mặc áo khoác duỗi tay ra phía trước, tháo nón lái xe xuống, bày biện ra một cái đầu trọc, nói:

"Đánh bóng trán rồi ngẫm lại xem, Tần thị biết rõ không cạnh tranh được mà vẫn muốn tham dự, điều này có ý gì? Là tiền nhiều quá không có chỗ chi, hay là muốn tự rước lấy nhục? Người ta dám lấy hạt dẻ từ trong lò lửa, tất nhiên sẽ có chỗ tin cậy, há có thể đui mù đâm chọt hay sao?"

Người lái xe như ngộ ra điều gì, nói:

"Nếu đã có sự lo lắng này, không bằng trực tiếp giải quyết nhanh gọn."

Nam tử mặc áo khoác đáp:

"Giải quyết thế nào? Lạc Thiên Hà là ai? Lão là người xuất thân từ Thiên Cung, không ai biết rõ bối cảnh sâu cạn của lão, ngay cả vực chủ cũng là học sinh của lão nữa kìa, gặp mặt phải kính đến ba phần, niềm tin không đủ thì một khi lộ tẩy, ai dám gánh lấy hậu quả kia?"

Người lái xe quay đầu lại, đáp:

"Đã hiểu. Ngươi thông báo quá đột ngột nên có chuẩn bị chưa kịp, hơn nữa nơi này là địa bàn của Tần thị, khắp nơi đều là tai mắt của đối phương, ta cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, sợ đánh cỏ động rắn. Ngài cho ta thêm chút thời gian, trong vòng ba ngày ta nhất định sẽ có câu trả lời chắc chắn."

"Không phải ta đột ngột mà Tần thị có biến quá nhanh, bỗng nhiên trước ngày hết hạn đăng ký tham dự, hiển nhiên là không cho người khác có thời gian điều tra, chuyện này ngươi không thể trách ta."

Nam tử mặc áo khoác mang nón lên đầu, nói:

"Tào huynh, chuyện này là ta chủ động xin đi giết giặc từ chỗ cậu ta bên kia, nếu như mọi chuyện làm không tốt, một khi thương hội truy xét trách nhiệm, ta không cách nào chạy thoát, ngươi cũng không thể nào ăn ngon. Ngày đấu thầu còn không xa, phía trên phải sớm đưa ra ứng đối, mọi người đang chờ tin tức của ta, cho nên ta cần phải nhanh chóng đưa ra một câu trả lời chắc chắn. Ba ngày, ta chỉ có thể cho ngươi thêm ba ngày, nếu như ngươi vẫn không cách nào bàn giao với ta, vậy thì không cần phải bàn giao cái gì nữa, tự mình cầu phúc, chạy trốn là vừa!"

Người lái xe nâng cái mũi của mình lên, sắc mặt ngưng trọng hẳn...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK