Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tự Cẩm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: Mộc Yên Chi

Phùng lão phu nhân rất nhanh che giấu khác thường, không vui nói: "Nói bậy bạ gì đó?"

Đêm qua bà đúng là gặp ác mộng, mơ thấy một đôi gà cảnh bỗng nhiên hướng về bà đánh tới, bà cuống quít tránh né, nhưng vẫn là bị một con gà cảnh cào trúng bị mù mắt...

Phùng lão phu nhân đè xuống khó chịu trong lòng, ánh mắt nhìn về phía Khương Tự càng nảy sinh không tốt.

Bà không thích cháu gái này chút nào!

Vợ đại nhi tử Tô thị lúc còn là khuê nữ đã không có thanh danh tốt, bộ mặt tướng mạo sinh ra câu người hết lần này tới lần khác, đại nhi tử sống chết muốn đem người cưới vào cửa.

Thấy Tô thị xuất thân thừa kế võng thay một phần Nghi Ninh Hầu phủ, bà bóp mũi đồng ý. Nhưng Tô thị sinh hạ đại tôn nữ khương Y sau thì thành gà mái không đẻ trứng, bà muốn thu xếp cho trưởng tử hai phòng thiếp thất, trưởng tử bị nữ nhân kia xúi bẩy lại tức giận với bà.

Bà lui thêm bước nữa, không nạp thiếp thu hai cái thông phòng khai chi tán diệp chu đáo vậy, ai ngờ Tô thị ngay cả chuyện này cũng không cho phép.

Bà một phen hảo tâm, mấy năm kia lại cùng trưởng tử dần dần xa cách, cho đến khi Tô thị sinh hạ khương trạm mới có chỗ hòa hoãn.

Đáng thương lão bá gia mới đi không mấy năm, nhi tử thân sinh lại đối xử với bà như thế!

Cũng may ông trời mở mắt, Tô thị về sau sinh hạ Khương Tự không quá một năm liền bệnh chết, để bà mạnh mẽ thở dài một ngụm.

Bởi vì việc này, bà đối xử với Tứ tôn nữ còn tấm bé có mấy phần khó có thể nói với người này là yêu thích. Ai ngờ Tứ tôn nữ lớn lên lại càng giống với Tô thị đoản mệnh kia, ngày qua ngày nhìn gương mặt này, phần yêu thích kia liền phai nhạt.

Đương nhiên, trong nội tâm nàng rất rõ ràng, tôn nữ cùng con dâu là khác biệt, Tứ tôn nữ dựa vào phần tướng mạo đứng đầu này tương lai không chừng có cái vận may gì, nàng không cần thiết vì chuyện xưa xửa xừa xưa mất một lá bài tốt.

Chỉ tiếc, ma chết sớm sinh nữ nhi cuối cùng bạc phúc, một mối hôn sự tốt như vậy lại không nắm chắc.

Khương Tự sớm đem luống cuống lóe lên một cái của Phùng lão phu nhân hết vào mắt, cười nhẹ nhàng nói: "Con thấy đáy mắt tổ mẫu xuất hiện quầng thâm, còn tưởng rằng tổ mẫu cũng giống như tôn nữ trong đêm ngủ không ngon chứ. Đêm qua tôn nữ mơ một giấc mộng thật dọa người, lại mơ tới hai con gà cảnh đưa móng vuốt muốn bắt con mắt của con..."

Sắc mặt Phùng lão phu nhân biến hóa, tay để bên trong tay áo đột nhiên run lên.

Khương Tự cũng mơ tới gà cảnh? Lại có sự tình trùng hợp như vậy?

Trong lòng Phùng lão phu nhân đột nhiên dâng lên một loại dự cảm không lành.

"Đêm qua Tổ mẫu ngủ ngon không?" Khương Thiến một mặt quan tâm.

Phùng lão phu nhân là sĩ diện người, ngay trước mặt tôn bối đương nhiên sẽ không thừa nhận, thần sắc khôi phục như thường nói: "Lớn tuổi, không nỡ ngủ là chuyện thường."

Mặc dù bà nói như vậy, bởi vì tôn nữ thương yêu nhất về nhà ngoại mà sinh ra tâm tình tốt lại lặng lẽ bay mất, chỉ còn tâm phiền ý loạn.

Khương Tự âm thầm cười.

Trong bá phủ, ở trong lòng tổ mẫu Nhị thúc có thể xếp thứ hai, đại đường huynh xếp thứ ba, nhị đường tỷ có lẽ có thể xếp thứ tư, nhưng muốn nói xếp số một vị vẫn là bản thân tổ mẫu, ai cũng đoạt không được.

Tổ mẫu chính là ích kỷ lương tâm lạnh bạc như thế, điểm này, ngay từ lúc sau khi Quý Sùng Dịch chết nàng tìm cơ hội ủy khuất khóc lóc kể với tổ mẫu vẫn là hoàn bích chi thân lúc đó liền lĩnh giáo được.

Nàng không có nương, loại sự tình này ngoại trừ nói với tổ mẫu thì không biết nên mở miệng với người nào.

Thế nhưng là tổ mẫu trực tiếp quăng cho nàng một bạt tai, thanh sắc nghiêm túc cảnh cáo nàng đem chuyện này vĩnh viễn chôn ở trong bụng.

Không có an ủi, không có bảo vệ, chớ nói chi là ra mặt cho nàng.

Tổ mẫu cười lạnh hỏi: "Truyền ra tin tức nam nhân đến chết đều không có chạm qua ngươi êm tai sao? Ngươi có phải muốn để bá phủ cả một đời không ngẩng đầu được lên hay không?"

Hiện tại nàng dùng hai chữ "Ác mộng" di dời lực chú ý của tổ mẫu, tổ mẫu đương nhiên sẽ không kiên nhẫn với Khương Thiến còn đang ở chỗ này.

Quả nhiên không ngoài dự đoán của Khương Tự, Phùng lão phu nhân rất nhanh đưa tay nâng trán: "Đến cùng là già, như vậy không lâu sau liền mệt mỏi. Thiến nhi, con khó được trở về một chuyến, gọi Tam nha đầu, Ngũ nha đầu mấy người các nàng cùng con trò chuyện thật tốt, tổ mẫu muốn nghỉ một lát."

Bờ môi Khương Thiến mấp máy.

Nàng đây coi như là bị tổ mẫu hạ lệnh đuổi khách?

Hôm nay rõ là quái lạ, đầu tiên là bị Khương Tự lại nhiều lần dùng lời ép buộc, bây giờ lại bị tổ mẫu đuổi người, rõ ràng nàng cái gì cũng không làm a!

"Vậy tổ mẫu liền nghỉ ngơi thật tốt, chuyện trong Hầu phủ cũng nhiều, tôn nữ liền đi về trước, ngày khác trở về sẽ cùng bọn muội muội nói chuyện."

"Cũng tốt, ngươi về trước đi mau lên, gả cho người đến cùng tự tại không sánh được với tiểu cô nương."

Trong lòng Khương Thiến mất mát, trên mặt lại chỉ toát ra ba phần để cho Phùng lão phu nhân gặp thương yêu, còn lại bảy phần lặng yên che lấp.

Đạo lý tốt quá hoá dở đạo lý, nàng rất rõ ràng.

"Tứ muội tiễn tỷ một đoạn đi." Khương Thiến cười nhìn lấy Khương Tự, dường như một chút cũng không để ý chuyện vừa rồi.

Lần này Khương Tự lại thống khoái gật đầu: "Được."

Khương Thiến âm thầm nhẹ nhàng thở ra.

Cái yêu cầu nho nhỏ này nếu lại bị cự tuyệt, mặc dù biết Khương Tự vô lễ, nhưng nàng ta cũng không có lợi.

Lần này nàng ta về nhà ngoại, là mang theo "Nhiệm vụ" tới, nếu là cứ đi như thế cũng không thành.

Hai người dọc theo đường mòn quen thuộc đi ra ngoài, nha hoàn bà tử không xa không gần đi theo.

Mắt thấy sắp đi tới cửa, bước chân Khương Thiến hơi ngừng lại, ấm giọng thì thầm nói: "Lâu rồi không gặp, như thế nào cảm giác Tứ muội cùng tỷ xa cách?"

Khương Tự mí mắt cũng không nhấc, mặt không chút thay đổi nói: "Nhị tỷ nhất định là ảo giác."

"Vậy là tốt rồi." Khương Thiến giữ chặt tay Khương Tự, "Tứ muội không có cùng ta xa  cách thì tốt. Tỷ biết Tứ muội gần đây tâm tình không tốt, không bằng thế này, trở về Nhị tỷ cho muội đưa thiếp mời, muội đến bên Nhị tỷ ở hai ngày như thế nào?"

Khương Tự nhìn qua Khương Thiến, ánh mắt ý vị thâm trường.

"Tứ muội làm sao nhìn tỷ như vậy? Hẳn là trên mặt tỷ có cái gì?" Khương Thiến không khỏi đưa tay sờ sờ gò má, ống tay áo thêu hoa cỏ tinh mỹ trượt xuống đến khuỷu tay, lộ ra một đoạn cánh tay trắng nõn.

Khương Thiến vội vàng đem tay buông xuống.

Khương Tự nhạy bén quan sát, rõ ràng nhìn thấy ở bên trong cánh tay Khương Thiến có một vệt tử thanh*.

*Tử thanh: tím xanh

"Được."

"Tứ muội nói cái gì?" Khương Thiến tựa hồ chưa kịp phản ứng.

"Muội nói có thể, chính là làm phiền Nhị tỷ."

Khương Thiến không nghĩ tới Khương Tự sảng khoái liền đáp ứng tới như vậy, vội nói: "Không phiền phức, Tứ muội đồng ý đến, Nhị tỷ cao hứng còn không kịp đâu."

Phảng phất buông xuống một cọc tâm sự, Khương Thiến ngay cả đi đường đều nhanh nhẹ.

Khương Tự dừng bước lại: "Nhị tỷ đi thong thả."

Sắc mặt nàng bình tĩnh nhìn xem Khương Thiến, gằn từng chữ một: "Muội đợi thiếp mời của Nhị tỷ."

Chỗ kia so ác mộng còn đáng sợ hơn, có thể xem như đầm rồng hang hổ nàng cũng không để ý đi xông vào một lần.

Lần này, sẽ để cho nàng nhìn xem ác nhân cuối cùng ác báo tốt đến thế nào.

Đứng ở trên bậc thang, mắt lạnh nhìn Khương Thiến lên xe ngựa, Khương Tự lúc này mới quay người đi vào bên trong.

Xe ngựa chậm rãi chuyển động, Khương Thiến nhấc màn cửa lên nhìn lại thăm dò, nhìn chằm chằm bóng lưng thiếu nữ yểu điệu yểu điệu ánh mắt phức tạp.

Thiếu nữ bỗng nhiên quay đầu, dung nhan dưới ánh mặt trời tươi đẹp như vẽ, đẹp không sao tả xiết.

Khương Thiến tay run một cái, mưa tạnh sắc trời trong xanh mảnh màn vội vàng rơi xuống, xe ngựa mau chóng chạy đi.

Khương Tự cười cười, nhấc váy chậm rãi hướng bên trong đi đến, xa xa liền thấy đại nha hoàn Từ Tâm đường A Phúc bước nhanh đi tới.

A Phúc đến trước mặt đối với Khương Tự khẽ chào: "Tứ cô nương, lão phu nhân xin ngài đi qua."

Khương Tự gật đầu, theo a Phúc lần nữa trở lại Từ Tâm đường.

Phùng lão phu nhân lệnh nha hoàn hầu hạ lui ra, chỉ để tâm phúc Phùng mụ mụ, không kịp chờ đợi hỏi: "Tứ nha đầu, đêm qua ngươi rốt cuộc đã gặp cái ác mộng gì?"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK