Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Nguyên Thuỷ Đại Thiên Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trong lúc Tiểu Bát nấu canh cá, nấu cơm, Doanh Thiên cũng không nhàn rỗi, hắn đi ra vườn, hái lấy một chút rau củ, cũng là bắt tay vào nấu.

Hai thầy trò trong bếp đi lại cười nói, mặc dù chỉ có hai người, nhưng là lại lộ ra rất náo nhiệt.

Doanh Thiên trù nghệ so với Tiểu Bát đều muốn vượt xa trăm vạn lần, hắn cũng là chỉ điểm thêm.

Chỉ vài câu nói, Tiểu Bát liền đem nồi canh cá hương vị nâng lên một tầm cao mới, mùi hương càng thêm nức mũi, cơ hồ bao phủ nguyên tòa biệt viện này.

"Sư tôn, người trù nghệ cũng không khỏi quá đỉnh đi, chính là Thực Thần". Tiểu Bát mười phần ngạc nhiên. Hắn nếm một chút canh cá, độ ngon không khỏi khiến cho hắn trở nên mơ mộng.

"Thực Thần?". Doanh Thiên lắc đầu cười, không chút nào khiêm tốn nói ra:"Gặp ta đều phải quỳ gọi một tiếng tổ".

Tiểu Bát gật gù xưng phải, hắn cho rằng đó là hiển nhiên.

Cũng không lâu lắm, một nồi to lớn canh cá, cùng vài món rau bình thường đều đã hoàn thành, hai người đem bưng bày ra ngoài sân chiếc bàn lớn kia.

Lôi Ngân Ngư rất lớn, ước chừng một thước, đương nhiên là món chính, đặt ở chính giữa.

Mùi thức ăn nóng hổi cùng nghi ngút khói bốc lên như sương mù, để cho người ta không khỏi chảy nước miếng.

Lại chờ thêm một lát, rốt cuộc bên ngoài tới thêm mấy người.

Mấy người này, chính là Tử Nghiên, Tuyết Ngạo Linh, Ảnh Phong cùng Chân Vũ.

Bọn hắn đều là lịch luyện trở về.

Ảnh Phong cùng Chân Vũ từ sau khi bị Doanh Thiên ném ở trên U Tinh, chính là chịu không ít cực khổ.

Nơi nó trọng lực quá mức khủng khiếp, ép đến bọn hắn toàn thân rách nát, xương cốt vỡ vụn.

Bọn hắn hai người chính là nằm bẹp ở đó tròn hai năm, vừa tu luyện vừa làm quen, rốt cuộc mới có thể chậm rãi đứng lên.

Nhưng là mỗi bước chân đều nặng nề vô cùng, khiến cho bọn hắn xương cốt đều gãy vụn.

Tám năm qua, hai người bọn hắn xương cốt gãy nát không biết bao nhiêu lần, cứ hồi phục lại gãy. Đau đớn không phải người thường có thể kiên trì.

Rốt cuộc hết đi tám năm, bọn hắn vừa khổ tu vừa ngộ đạo, rốt cuộc cũng đều đột phá Thần Vương, có thể phi hành rời đi đi U Tinh.

Tử Nghiên cũng vậy, Doanh Thiên là đưa nàng đến một cái Long Mộ, ở nơi đó ngộ ra Chân Long, Chân Long có Long Hình, Long Ý, Long Vận, Long Tức.....

Thời gian này, Tử Nghiên đối với Chân Long lý giải càng lớn, nàng biến hóa cũng rất nhiều.

Trên người nàng nhiều hơn một loại Long Tức, nếu như người không để ý, liền sẽ cho rằng nàng là Long Tộc một thành viên. Quan trọng là, nàng tu vi cũng đều đạt tới Thần Vương, trên người có một loại Vương Giả khí tức, tựa như một tôn Long Vương Chi Nữ.

Cứ cho nàng là Long Tộc, Tử Nghiên vẫn như cũ xinh đẹp, so với tám năm trước đều muốn đẹp hơn mấy lần.

Tóc của nàng dài hơn trước, kéo vượt đến bờ mông kia, một thân Tử Y tinh xảo càng tôn lên nàng vẻ đẹp, có thể khiến vô số nam nhân quỳ dưới chân.

Tuyết Ngạo Linh cũng vậy, nàng toàn thân nội liễm vô cùng, tựa như cùng Thiên Địa hòa hợp một dạng, ẩn giấu vô cùng cao minh.

Nàng đứng tại đó, mắt thường có thể nhìn thấy, thế nhưng là người lại cảm nhận không đến nàng tồn tại, tựa như ngươi nhìn thấy chỉ là ảo ảnh vậy. Trừ phi ngươi tu vi vượt trội nàng. Nếu không cùng cảnh giới, muốn nhìn thấu nàng ẩn thân, cơ hồ là không thể nào.

Giờ phút này, nhìn lại tất cả, bọn hắn không sai biệt lắm đều là tu vi đạt tới Thần Vương. Mà lại mỗi người đều mở tới 80 Chân Mệnh, trở thành Thần Giới thế hệ này cao nhất Thiên Tài.

Coi như những cái kia Thần Giới Thánh Địa truyền nhân, đều so với bọn hắn kém đi rất nhiều.

Mọi người đều trở về.

Doanh Thiên mỉm cười nói:"Tới. Ngồi".

Nhìn thấy bàn ăn đã bầy đủ. Mọi người đều là nhìn nhau cười, không có khách khí, trực tiếp tiến tới.

Lúc này, Tiểu Bát hai tay cũng bưng ra thêm vài món.

"Ầm"

Ngay lúc ấy, bên ngoài biệt viện vang lên tiếng nổ lớn.

Chỉ thấy đất đá bụi bay tung tóe.

Từ trong bụi đất đi ra một cái thân ảnh.

Đây là một cái thiếu nữ, nàng toàn thân vận lên màu đỏ y phục, lúc này, trên người nàng tịch diệt chi khí vô cùng cuồng bạo. Sau lưng nàng Nguyên Thủy Tịch Diệt Thân hư ảnh hiển hiện, toát ra cực kỳ đáng sợ uy áp.

Cái này áo đỏ nữ tử, đương nhiên là Nguyệt Nhi, nàng trở về sau cùng.

Vừa nhìn thấy Doanh Thiên, Nguyệt Nhi trong tay kiếm hướng lên, xuất ra một kích mạnh nhất, hướng Doanh Thiên chém tới.

"Sư Tôn, tiếp chiêu".

Doanh Thiên nhìn cũng không nhìn, đưa một tay ra búng một cái.

Ngay lập tức, Nguyệt Nhi nhận phải khồng lồ trùng kích, từ trong biệt viện bắn ngược ra ngoài, va đổ không biết bao nhiêu cổ thụ, tạo thành một cái rãnh lớn.

"Ngươi không thể nương tay một chút sao". Nguyệt Nhi đứng lên xoa xoa mông.

Vừa rồi nàng là rất đau.

Nhìn thấy Nguyệt Nhi bộ dáng xuýt xoa kia, không khỏi để cho bọn mấy người Tử Nghiên bật cười.

Nguyệt Nhi lần này trở về, chính là trong cả bọn thay đổi lớn nhất, nàng hoàn toàn trổ mã ra dáng một cái nữ tử vô cùng xinh đẹp, so với Tử Nghiên cùng Tuyết Ngạo Linh còn đẹp hơn mấy phần.

Quan trọng là, nàng tu vi cũng khiến cho người khiếp hãi, cơ hồ đã gần đạt tới Thần Vương Đỉnh Phong, chỉ kém một bước mà thôi. Hoàn toàn vượt trội những người còn lại.

Nàng Tiên Thiên 81 Chân Mệnh chính là nàng lợi thế vô địch.

Lúc này, từ xa chạy tới một người.

Người đến, là Sở Thanh Lăng, nàng vốn dĩ đang quản lý Thần Lôi Sơn sự việc, liền phát hiện bên này có dị động cho nên lập tức chạy tới.

Nhìn bên trong biệt viện đám người, Sở Thanh Lăng không khỏi trợn mắt há mồm, nàng khuôn mặt xinh đẹp kia cũng không khỏi vì đó mà kinh hãi, thất thố.

Bởi vì nàng phát hiện, tất cả đám người Nguyệt Nhi, tu vi hoàn toàn đạt tới Thần Vương.

Cái này để nàng có chút thở dốc.

Tám năm trước, bọn hắn vẫn còn là Chân Thần, vậy mà chỉ tám năm qua đi, liền biến hóa đến độ khiếp người như vậy.

Thiên Thần cùng Thần Vương, đây là một cái lạch trời. Nếu không Thần Vương cũng không được xưng là Thần Chi Vương Giả.

Người khác muốn tu luyện tới Thần Vương, đều cần mấy vạn năm, thậm chí mấy chục vạn năm.

Sở Thanh Lăng tự cho mình là Thiên Tài, tu luyện đến nay cũng hơn 300 năm đạt tới Thần Vương Nhị Trọng Thiên. Mà lại còn là trải qua rất nhiều cơ duyên. Đây đã là toàn bộ Thần Giới đỉnh cao Thiên Tài.

Thế nhưng hiện tại, đem nàng so sánh với đám người Nguyệt Nhi, hoàn toàn giống như phế vật, để cho nàng đả kích thật sâu.

Đương nhiên, cái này vấn đề, chính là nàng Chân Mệnh không theo kịp bọn hắn mà thôi. Doanh Thiên cũng không ban cho nàng công pháp, nàng có cơ duyên của chính mình, Doanh Thiên cũng sẽ hạn chế can thiệp.

"Ta thấy động bèn chạy tới, không nghĩ mọi người lịch luyện trở về". Sở Thanh Lăng hít xuống tâm tình cười nói.

Nhìn thấy Sở Thanh Lăng, Doanh Thiên cười cười:"Nếu đã tới, vậy liền ngồi đi".

Nghe vậy, nàng cũng không khách sáo, tiến tới mà ngồi.

Nguyệt Nhi cũng ngồi, nhưng là bị Doanh Thiên cản lại:"Vừa rồi ngươi gây sự, súy khiến đồ ăn bị đổ, phạt ngươi nhịn".

Doanh Thiên bỗng nhiên phạt Nguyệt Nhi, để cho mọi người không khỏi cảm thấy ngạc nhiên cùng buồn cười.

Cái này rõ ràng là nàng tự chuốc đau khổ.

"Sư Tôn, vì cớ gì". Nguyệt Nhi không phục.

"Ân, tu luyện có thành tựu liền không coi Sư Tôn ngươi ra gì, vừa về liền muốn đánh người, thử hỏi nên phạt sao". Doanh Thiên nhìn qua đám người mà hỏi.

Tử Nghiên cùng Tuyết Ngạo Linh che miệng mà cười gật đầu nói:"Nên phạt".

"Hai vị tỉ tỉ, các ngươi không thể đối với ta như thế". Nguyệt Nhi không nghĩ tới, hai người bình thường rất yêu quý nàng vậy mà hiện tại lại đem nàng bán.

Ảnh Phong cùng Chân Vũ đồng thời gật đầu đáp:"Nên phạt".

"Lại thêm hai cái khúc gỗ các người, ta chỗ nào đắc tội hai ngươi". Nguyệt Nhi tức giận, nhìn sang Tiểu Bát bộ dáng rất gấp:"Tiểu Bát, ngươi nhìn Sư Tôn cùng bọn họ đều bắt nạt ta".

"Nên phạt". Tiểu Bát mỉm cười.

"Ngươi...... ".

Sở Thanh Lăng chỉ cười im lặng không nói gì.

"Tới, ăn đi, ăn nhiều một chút". Doanh Thiên ra hiệu cho mọi người.

Lập tức, mọi người đều ăn.

Món ăn ở đây mặc dù không tính là quá trân quý, chỉ có một nồi canh cá lớn cùng vài món rau, thế nhưng là mọi người đều ăn đến rất vui vẻ.

"Ngon quá"

"Quả thực rất ngon".

"..."

Ở bên ngoài nhìn, Nguyệt Nhi nước miếng đều muốn chảy, lại có chút ấm ức, nước mắt đều nhanh muốn chảy.

"Tới đi". Doanh Thiên nhàn nhạt nói.

"Ta biết, Sư Tôn thương yêu ta mà". Nguyệt Nhi mừng rỡ, vội vàng chạy tới.

Mọi người chỉ nhìn nhau cười.

Một bữa ăn này, rất ngon, rất vui vẻ.

Ai nấy đều đem chính mình một chút quá trình lịch luyện nói ra,lại thêm nhiều câu chuyện khác, để cho cười nói không ngớt.

Im lặng nhất, có lẽ là Doanh Thiên, nhìn dạng này vui vẻ, hắn cũng mỉm cười. Một loại thoải mái nụ cười, rất tự nhiên.

Trong lúc mọi người còn đang vui vẻ. Một cái bóng nhỏ tại trước cửa biệt viện vút qua, lấp ló.

Đương nhiên, dạng này không thể gạt nổi ai. Mọi người ánh mắt đều nhìn tới.

Chỉ thấy ở cửa, một cái con gấu nhỏ đang ngó nghiêng.

Thấy mọi người nhìn tới, không khỏi để cho nó rụt đầu lại.

Nguyệt Nhi vội vàng đứng lên, có chút không tin vào mắt mình thất thanh hô:"Ngươi là Tiểu Hùng?".

Chỉ thấy con gấu nhỏ kia lại thò đầu ra nói:"Ngươi có phải Tiểu Thư".

"Tên khốn, ta còn cho rằng ngươi đã chết ở đâu". Nguyệt Nhi đi tới, bắt lấy con gấu nhỏ kia.

Con gấu này, chính là Tiểu Hùng.

Trước đó mấy năm, thời điểm đi vào Thần Thú Phần kia, Doanh Thiên an bài nó cùng Nguyệt Nhi một chỗ lịch luyện tại một cái hung địa.

Kết quả là tại trong chém giết mà lạc mất nhau. Nguyệt Nhi cũng cố hết sức đi tìm nó, chỉ là tìm không được.

Cuối cùng nàng còn cho rằng nó đã chết trong hung địa kia. Sau đó nàng đi ra ngoài, tiếp đến là gặp qua Tiểu Bát.

Sau khi gặp lại Doanh Thiên, nàng chỉ nói sơ qua, Doanh Thiên cũng chỉ gật đầu mà thôi. Cho nên mọi người đều cho rằng nó đã chết.

Không nghĩ tới, nó vậy mà còn sống mà trở về.

"Kể một chút, thời gian qua ngươi như thế nào". Nguyệt Nhi rất tò mò muốn biết, nó lúc ấy gặp phải chuyện gì, và thời gian qua đã sống thế nào.

Nhìn thấy mọi người chăm chú nhìn mình, Tiểu Hùng cũng là hít một hơi, bắt đầu kể:"Lúc ấy, ta cùng Tiểu Thư ở trong cái kia hung địa chém giết ma quái, bỗng nhiên ta bị một cỗ thần bí lực lượng tóm lấy".

"Cỗ lực lượng kia quá mạnh, ta cũng không thể làm gì, thậm chí đều không thể mở miệng".

"Cho nên cứ thế bị kéo đi, đến lúc tỉnh lại thì phát hiện mình đang ở một cái hang động".

"Hóa ra, nơi đó là Hùng Tộc một vị cổ Thần tọa hóa, hắn linh hồn vẫn còn sót lại, nhìn thấy ta liền đem bắt tới".

"Hắn nói ta cùng hắn có duyên, cho nên đem truyền thừa cho ta, ta tại đó mấy năm mới có thể hoàn toàn tiếp nhận truyền thừa".

"Sau khi thành công, hắn linh hồn cũng tiêu tán, Ta cũng rất vất vả mới có thể đi ra ngoài, hắn để cho ta một đồ vật có thể rời đi Thần Thú Phần".

"Cuối cùng ta tìm trở về".

"Nhìn thấy mọi người ta còn cho rằng mình nhầm chỗ".

Tiểu Hùng một mạch kể ra, để cho mọi người đều cảm thấy buồn cười, cũng cảm thấy may mắn cho nó.

Thời gian qua, mọi người thay đổi không ít, nó không nhận ra cũng là chuyện thường.

Mà lại, Tiểu Hùng con gấu này tu vi vậy mà cũng đạt tới Nguyên Thần, coi như không tệ.

"Tốt rồi, về là tốt". Nguyệt Nhi vui vẻ, múc cho Tiểu Hùng một bát canh cá.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
TháiH Hiệp07 Tháng tư, 2019 12:48
ra nhanh tác ối. hóng lắm r
Avatar
TháiH Hiệp19 Tháng năm, 2019 15:04
đ m ra lẹ đi hóng dài hòn dái mà lâu v. chơi vậy ai đụ m ad loz
Avatar
TháiH Hiệp26 Tháng năm, 2019 16:54
lâu v đ m rp
Avatar
thanh nguyen23 Tháng tám, 2019 10:49
sao add ra chậm thế
Avatar
Nghĩa19 Tháng chín, 2019 19:16
hóng quá ad ơi. cố lên.
Avatar
Nghĩa07 Tháng mười, 2019 17:23
ra nhanhhhhhh đi . mấy ngày mới dc 1chap thế này thì đến bh?? chắc bỏ quá
Avatar
Bi ron Yang29 Tháng mười, 2019 09:49
ghggg
Avatar
John Carter01 Tháng mười một, 2019 05:48
ta mới đọc Đế tôn. viết này là k đc nha
Avatar
Cây Kẹo Ngọt30 Tháng mười một, 2019 08:18
cho xin lịch ra với ạ
Avatar
Riku Suigin02 Tháng ba, 2020 00:03
dm giống đế bá thế
Avatar
Riku Suigin02 Tháng ba, 2020 00:11
bảo mất hết tu vi , mà hấp lực , phá giải chiêu thức , cả bay ra không gian , ảo vl
Avatar
dang nguyen12 Tháng sáu, 2020 09:03
ra nhanh ad ơi
Avatar
dang nguyen24 Tháng sáu, 2020 07:25
ra ad ơi
Avatar
dang nguyen27 Tháng sáu, 2020 18:42
ra tập mới đi ad
Avatar
dang nguyen27 Tháng sáu, 2020 18:42
hóng quá
Avatar
dang nguyen02 Tháng bảy, 2020 15:18
ra thêm đi ad
Avatar
dang nguyen12 Tháng bảy, 2020 06:47
ra đi ad
Avatar
dang nguyen12 Tháng bảy, 2020 06:47
chờ hoài mệt ghê
Avatar
Nguyen Duong13 Tháng bảy, 2020 14:23
chờ hoài mệt thật
BÌNH LUẬN FACEBOOK