• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Phưn Phưn

Beta: Đại Bàng

Chu Tương Tương chạy ở phía trước, Phó Tranh chân dài, hai ba bước đã bắt kịp cô, cánh tay dài ôm lấy cổ cô. Chu Tương Tương ngẩng đầu, Phó Tranh rủ mắt xuống, cong môi cười, "Chạy cái gì? Tôi còn có thể ăn được cậu sao?"


Phó Tranh nhìn Chu Tương Tương, ánh mắt không dời, trong mắt đều là vui vẻ trêu chọc.


Phó Tranh lớn lên vô cùng đẹp mắt, Chu Tương Tương nhìn con mắt anh tỏa sáng, đột nhiên bối rối tim đập nhanh, phản xạ có điều kiện muốn đẩy Phó Tranh đang ôm cô ra, "Cậu buông tôi ra!"


Phó Tranh không buông, ôm cô chặt hơn, sự vui vẻ trong ánh mắt càng rõ hơn, thấp giọng nói: "Tôi không bỏ ra đâu."


Chu Tương Tương bỗng nhiên dừng lại, mặt lập tức đỏ lên, dùng sức đẩy anh, "Cậu đừng làm loạn nữa!"


Chu Tương Tương vừa giận vừa xấu hổ, mặt nghẹn đến đỏ bừng, Phó Tranh nhìn thấy cười rộ lên, dùng sức xoa đầu cô, "Chu Tương Tương, cậu cứ việc câu dẫn tôi đi, đến ngày nào đó tôi không nhịn được thật sự sẽ ăn cậu."


Tiểu nha đầu này tức giận lại có thể câu dẫn người khác như thế.


Chu Tương Tương trong lòng giật mình, mặt càng ngày càng đỏ.


Cô nghiêng mặt qua, ấp úng nói: "Cậu... Cậu đừng có nói bậy."


Phó Tranh cười rộ lên, "Không có nói bậy."


Thật sự muốn ăn cô.


Mấy người anh em đi phía sau.


Lục Quýnh thấy Phó Tranh ôm nữ thần của cậu, tức tối nghiến răng, "Cuộc đời này của lão tử chưa từng thấy cậu ấy cười phóng túng đến như thế!"


....


Chu Tương Tương hao phí sức lực cũng không thoát khỏi Phó Tranh, mệt mỏi không chịu được, dứt khoát cam chịu số phận.


Trong lòng tức giận nghĩ —— Là ai đã nói ở trường học sẽ làm bộ coi như không quen biết cô? Tại sao cô lại cảm thấy, người này giống như sợ người khác không biết rõ hai người bọn họ có quen biết.


Phó Tranh là hot boy, đi đến chỗ nào đều trở thành đối tượng bị chú ý.


Cả một đường đi, Chu Tương Tương cảm giác mình đã thành cái cây, trên đường vô số nữ sinh đem ánh mắt đóng đinh trên người cô.


Cái tên này, rõ ràng là đang cố ý gây thù hằn cho cô mà!


Đi thêm mấy phút, Phó Tranh dẫn Chu Tương Tương đến chỗ Tống Nhiễm vừa mới ăn cơm.


Vừa mới bước vào, có nữ sinh đẩy Đường Hân Trúc một cái, hạ thấp giọng nhắc nhở, "A Trúc, Phó Tranh tới."


Đường Hân Trúc ngẩn ra, quay đầu lại, liền thấy Phó Tranh ôm vai Chu Tương Tương đi tới.


"Phó Tranh ——" Đường Hân Trúc theo bản năng đứng lên, gọi anh.


Ánh mắt rơi trên người Chu Tương Tương, lạnh buốt thấu xương.

Chu Tương Tương nhìn cô ta, nhớ đến cái tát lúc sáng, vô ý thức muốn tách ra.

Phó Tranh ôm cô không buông, lấy một loại tư thế cực kỳ bá đạo che chở cô.

Hai mắt bén nhọn liếc Đường Hân Trúc một cái, không nói gì.

Một tay ôm lấy Chu Tương Tương, một tay lười biếng bỏ vào trong túi quần.

Ánh mắt quét một vòng trong tiệm, khẽ nhếch cằm, nói với Chu Tương Tương, "Đi qua bên kia ngồi."

Nói xong liền trực tiếp vòng qua Đường Hân Trúc, ôm Chu Tương Tương đi qua.

Đường Hân Trúc cứng đờ người đứng ở đó, mặt trắng như tờ giấy.

Lúc Lục Quýnh đi ngang qua cô ta, khẽ thở dài.

Phó Tranh chọn một cái bàn lớn có thể ngồi bảy tám người.

Anh và Chu Tương Tương, Lục Quýnh, Lâm Khê, Thẩm Nhất, năm người ngồi, chỗ còn rất rộng.

Chỉ là, rõ ràng chỗ còn rộng như vậy, Phó Tranh lại cứ muốn cùng Chu Tương Tương ngồi chen chúc nhau.

Chu Tương Tương bị anh chen lấn sắp dán lên trên vách tường, không thể nhịn được nữa, "Phó Tranh, cậu ngồi xa ra một chút được không?"

Phó Tranh mặt không chút thay đổi, "Không được!"

Nha đầu này dám ghét bỏ anh?

Lâm Khê bật cười khúc khích, "Chị dâu đang thẹn thùng à? Cứ coi chúng em như không khí là được."

Chu Tương Tương trừng lớn đôi mắt, "Cậu... Cậu đừng kêu bậy bạ..."

Chu Tương Tương mắc cỡ nóng mặt, những người bạn của Phó Tranh đều là những người thế nào vậy?

Phó Tranh không phản bác, khóe miệng câu dẫn tươi cười, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của Chu Tương Tương, trong lòng thích thú lạ kì.

Đường Hân Trúc quay đầu lại, thấy Phó Tranh và Chu Tương Tương ngồi gần sát, trái tim đau nhức như bị người đâm một đao.

Cô ta cắn chặt môi, ánh mắt tràn đầy căm ghét nhìn Chu Tương Tương.

Cô ta và Phó Tranh có hôn ước từ nhỏ, anh là vị hôn phu của cô ta, nhưng bây giờ ở trước mặt cô ta cùng một chỗ với cô gái khác, thế này thì cô ta còn mặt mũi nào mà nhìn người khác chứ?

Đường Hân Trúc bấu chặt lòng bàn tay, không thể nhịn được nữa, đi tới, "Phó Tranh, cậu đi ra đây chúng ta nói chuyện một chút."

Phó Tranh dựa lưng trên vách tường, ngắm nghía bật lửa trong tay, nghe vậy, lười biếng nâng mí mắt, miễn cưỡng nói: "Tôi với cô rất quen thuộc sao? Tại sao tôi phải nói chuyện với cô?"

Anh hoàn toàn không để Đường Hân Trúc vào mắt.

Đường Hân Trúc không nghĩ tới anh có thể trả lời cô ta như vậy, trong lúc nhất thời hết sức khó xử, khuôn mặt đỏ bừng.

Nhưng cô ta vẫn không đi, đôi mắt nhìn Phó Tranh, "Được, cậu không ra, vậy chúng ta ở chỗ này nói!"

Hôm nay cô ta nhất định phải nói rõ ràng, Đường Hân Trúc cô là vị hôn thê của Phó Tranh, tất cả mọi người không thể nhúng chàm anh!

Cô ta nói xong, chuẩn bị ngồi xuống chỗ bên cạnh Phó Tranh.


Phó Tranh lạnh mặt liếc cô ta một cái, đột nhiên, duỗi đôi chân dài trực tiếp đá văng ghế trước mặt Đường Hân Trúc ra.


Đường Hân Trúc thiếu chút nữa ngồi xuống, nghe thấy một tiếng "Ầm" vang lên, cô ta bị dọa sợ sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch, vội vàng đỡ cái bàn để đứng vững, "Phó... Phó Tranh, cậu có ý gì?"


Mắt Phó Tranh lạnh lẽo nhìn chằm chằm cô ta, "Ai cho cô cái tư cách ngồi bên cạnh tôi?"


"Cậu..."


"Cút!"


Đường Hân Trúc khóc chạy đi.


Hai bên trái phải nhìn, Lục Quýnh nhịn không được nói một câu, "Ca, dù gì Đường Hân Trúc cũng chơi với chúng ta từ nhỏ đến lớn, anh đối xử như vậy với cô ấy, trong lòng cô ấy sẽ thương tâm lắm."


Phó Tranh lạnh mặt nhìn cậu một cái, nói: "Cô ta thương tâm, liên quan cái rắm tới lão tữ!"


"..."


Nói xong liền nhìn về phía Chu Tương Tương, nói: "Nhìn thấy không? Lần sau có người muốn bắt nạt cậu, cứ kiên cường như vậy, có tôi ở đây, cậu cái gì cũng đừng sợ."


Chu Tương Tương kinh ngạc nhìn anh. Cô biết rõ, đột nhiên anh đối xử với Đường Hân Trúc như thế là do trả thù cho cô.


Anh nói câu "Có tôi ở đây", hình ảnh ấm áp vậy bỗng xâm nhập vào trong tim cô.


Dường như tất cả ủy khuất đều tan thành mây khói.


Cô nhìn anh, cong môi nở nụ cười, "Cảm ơn cậu, Phó Tranh."


Phó Tranh cong cong môi, sờ đầu cô, "Ngốc chết đi được."


Anh mắng cô ngốc, nhưng khi nhìn ánh mắt của cô, ôn nhu tựa như nước.


...


Sân thượng trường học.


Từ quán cơm trở về, Đường Hân Trúc luôn khóc. Trong cuộc đời của cô ta chưa từng bị mất mặt như hôm nay.


Cô ta đường đường là đại tiểu thư Đường gia, từ nhỏ đến lớn, ai mà không nâng niu nuông chiều cô ta? Chỉ có Phó Tranh, chỉ có Phó Tranh dám đối xử với cô ta như vậy!


Mấy nữ sinh càng không ngừng an ủi cô ta, Đường Hân Trúc vẫn khóc, vừa khóc vừa kể khổ, "Cuộc đời này của tôi chưa bao giờ mất mặt như hôm nay, cậu ấy dựa cái gì? Không phải là ỷ vào tôi thích cậu ấy sao?! Bằng không, sao cậu ấy có thể tổn thương được tôi?


"Tớ thấy, Phó Tranh chính là bị con hồ ly tinh Chu Tương Tương mê hoặc rồi! Trước kia cậu ấy đâu có đối xử với cậu như vậy? Thế nào mà tiếp xúc với Chu Tương Tương, lại đột nhiên đối với cậu thái độ ác liệc chứ? Tớ thấy, chắc chắn là do con hồ ly tinh Chu Tương Tương dạy cậu ấy làm vậy!" Thôi Tiểu Hoa chỉ sợ thiên hạ không đủ loạn, tức giận bất bình.


Cô ta vừa nói ra lời này, mấy nữ sinh khác lập tức bắt đầu phụ họa, "Đúng đúng, chính là Chu Tương Tương! Khẳng định là cô ta! Bình thường xem ra là con người đàng hoàng điềm đạm nho nhã, không nghĩ tới thế nhưng lại là loại người thủ đoạn như vậy!"


"Mắt Phó Tranh có phải hay không bị mù? A Trúc của chúng ta xinh đẹp như vậy mà không cần, lại đi thích Chu Tương Tương, không phải chỉ là học giỏi thôi sao? Có gì hay chứ?!"


Mọi người bảy miệng tám lời nói, không chỉ không thể an ùi được Đường Hân Trúc, ngược lại làm lòng hận thù trong cô ta tăng thêm, chắc chắn là Chu Tương Tương đã nói những gì trước mặt Phó Tranh rồi.


Cô ta nghiến răng thề, "Tôi sẽ không bỏ qua cho cô ta!"


Nhục nhã ngày hôm nay, cô ta nhất định phải để cho Chu Tương Tương cũng nếm thử!


.............


Tiết tự học cuối của buổi tối, học sinh tự mình học tập.


Chu Tương Tương đang làm bài thi Tiếng anh.


Quạt trên đỉnh đầu thổi vù vù nhưng vẫn không xua tan được hơi nóng trong không khí.


Hạ Hoan Hoan ở bên cạnh khổ sở nói liên tục, "Tại sao hôm nay lại khó chịu như vậy chứ, nóng đến nỗi tớ một chữ cũng không học vào."


Sau lưng một bạn học nam nói: "Dự báo thời tiết nói, đêm nay có mưa lớn."


Hạ Hoan Hoan quay đầu lại, "Thật sao? Khó trách lại nóng như vậy."


Chu Tương Tương ngồi đằng trước nghe vậy, cũng không nhịn được quay đầu lại, nhỏ giọng hỏi, "Có sét đánh không?"


"Khẳng định là có, mùa hè mưa to, sấm sét không chỉ đánh một lần mà có thể sẽ đánh nhiều lần."


Chu Tương Tương mím môi, yên lặng quay đầu đi.


Hạ Hoan Hoan ở dưới bàn đá nam sinh kia một cái, trừng mắt nói: "Cậu làm Tương Tương sợ rồi đó, không biết là cậu ấy sợ sét đánh à?"


"...Làm sao mà tôi biết được."


Hạ Hoan Hoan quay đầu nói với Chu Tương Tương: "Tương Tương, ba mẹ cậu trở về chưa? Không thì buổi tối qua nhà tớ ngủ đi?"


Hạ Hoan Hoan biết rõ Chu Tương Tương sợ sét đánh, có hồi khi đi học, bên ngoài đột nhiên sấm chớp dùng đùng, cô bị dọa sợ ngồi trên ghế toàn thân phát run.


Chu Tương Tương lắc đầu, "Không... Không có việc gì, tớ đang ở nhà bạn."


Chu Tương Tương không có nói cho Hạ Hoan Hoan biết chuyện mình đang ở nhà Phó Tranh.


Hạ Hoan Hoan ngây ngẩn cả người, tò mò hỏi: "Ở nhà bạn? Bạn kia của cậu là ai?"


"Là... là một người bạn..." Chu Tương Tương ấp úng không dám nói.


Hạ Hoan Hoan cảm thấy có chút kỳ quái, đang muốn hỏi tiếp đột nhiên nghe thấy nữ sinh bàn bên cạnh đè thấp giọng nói, "Trời ơi, Phó Tranh lại tới!"


"Chắc lại đến tìm Chu Tương Tương hả?"


"Chu Tương Tương, Phó Tranh tìm cậu." Nữ sinh kia đột nhiên nghiêng đầu, cách lối đi kìm nén bực bội nhỏ giọng kêu Chu Tương Tương.


Chu Tương Tương và Hạ Hoan Hoan đều ngẩn người một chút, cùng nhau nhìn ra ngoài cửa sổ.


Phó Tranh đeo cặp sách, hay tay cắm trong túi quần, thân thể lười biếng tựa vào lan can hành lang.


Thấy Chu Tương Tương nhìn sang, khóe miệng câu dẫn cười nhìn cô.


Đôi mắt Phó Tranh tựa như phóng điện, Chu Tương Tương vừa nhìn anh, không hiểu sao tim bất giác đập nhanh.


Cô đỏ mặt thật nhanh quay đầu đi.


Trái tim hoảng hốt cầm bút lên tiếp tục làm bài nhằm che giấu tình cảm không rõ đang sinh ra trong lòng mình.


Đầu óc vẫn như cũ không ngừng hiện lên khuôn mặt, lời nói, hành động vô cùng đẹp trai của Phó Tranh, còn có đôi mắt cười như phóng điện.


Chu Tương Tương nắm chặt cây bút, trong lòng bi thương: Thật là muốn chết mà.


Hạ Hoan Hoan đột nhiên cầm lấy cánh tay Chu Tương Tương, phùng mang trợn mắt nói: "Giỏi lắm Chu Tương Tương, cô gái nhỏ này cũng giấu kĩ thật đó. Cậu và Phó Tranh, thế nhưng ở chung một nhà???"


Này rõ ràng là tiết tấu chờ tan học!


Chu Tương Tương giật mình, vội vàng che miệng Hạ Hoan Hoan, bối rối nhìn xung quanh, phát hiện không có người nghe thấy mới nhẹ nhàng thở phào, thấp giọng nói: "Cậu nhỏ giọng một chút."


Hạ Hoan Hoan mặt đầy khiếp sợ, "Mẹ nó, các cậu thật sự ở chung? Mẹ nó, tốc độ này cũng quá nhanh rồi!"


Chu Tương Tương mặt đỏ lên, nhỏ giọng nói: "Cậu đừng có nói bậy, bởi vì ba tớ và ba cậu ấy là bạn bè, mới tạm thời ở nhờ nhà cậu ấy."


"Ở nhờ?" Đôi mắt Hạ Hoan Hoan sáng lên, vẻ mặt mập mờ nói: "Tớ có thể thấy được ánh mắt Phó Tranh nhìn cậu không đơn thuần."


"Làm... Làm gì có..." Chu Tương Tương bất giác nhớ lại ánh mắt Phó Tranh nhìn cô, quả thật... không bình thường.


Ôn nhu, lại câu dẫn người.


Trong lòng cô hốt hoảng, vô ý thức che ngực.


Hạ Hoan Hoan cười tủm tỉm, nói: "Không phải trong tiểu thuyết đều viết, nữ chính ở nhờ nhà nam chính, ở ở liền ở trên một cái giường."


Chu Tương Tương che miệng cô nàng lại, "Cậu... Cậu đừng có nói lung tung! Tớ không có như vậy!"


Hạ Hoan Hoan cười khúc khích, "Ai da, tớ chỉ đùa một chút thôi, nhìn cậu bị dọa sợ kìa."


Chu Tương Tương xấu hổ.


Đây là cái kiểu đùa gì vậy?


Làm sao mà cô có thể ở trên giường Phó Tranh được?


Vừa hết giờ học, Chu Tương Tương lập tức thu dọn đồ đạc.


"Đúng là con gái khi yêu đương rồi quả nhiên thay đổi không còn giống như trước nữa." Đột nhiên, hàng trước có nam sinh trêu ghẹo Chu Tương Tương.


Chu Tương Tương ngẩn người, mới phát hiện cả lớp chỉ có mình cô không kịp chờ đợi thu dọn đồ đạc.


Chu Tương Tương học lớp chọn, trong lớp đều là học bá, bình thường cho dù là tan học, mọi người đều tự giác đều ở lại học thêm nửa giờ.


Chu Tương Tương bình thường cũng đều như vậy, chỉ có điều kể từ khi đến ở nhà Phó Tranh, vì cô và anh cùng nhau ngồi xe trở về, mấy ngày đều không có ở lại học tiếp.


Nam sinh kia lời vừa ra khỏi miệng, bạn học cùng lớp đều nhìn về phía cô.


Chu Tương Tương có chút quẫn bách, lại lười phải giải thích, dứt khoát lo thu dọn đồ đạc, mang theo túi sách vùi đầu chạy ra ngoài.


Phó Tranh tựa vào lan can, thấy Chu Tương Tương đi ra, nghiêng đầu hỏi cô, "Chu Tương Tương, lớp chọn các cậu có phải có khuynh hướng tự ngược đãi bản thân không? Tan học cũng không biết về nhà?"


Chu Tương Tương đi tới, đáp: "Cậu cho rằng ai cũng như cậu? Bọn họ đều là người có ước mơ."


Hai người vừa nói vừa sánh vai đi xuống dưới lầu.


Phó Tranh nghe thấy lập tức không vui, "Cậu nói lời này tôi liền không thích nghe, bọn họ có ước mơ chẳng lẽ Phó Tranh tôi không có?"


Chu Tương Tương ngẩn người, nhất thời có chút tự trách, vội nói: "Tôi không có ý này, tôi..."


"Thôi thôi thôi, tôi không trách cậu, cậu đừng tự trách." Phó Tranh vừa thấy cô lộ ra vẻ tự trách liền đau lòng, lại nói: "Thật ra thì cậu nói cũng không có sai, loại người như tôi dúng là không có ước mơ gì."


Không có nghĩ tới học tập thật tốt, cũng không nghĩ tới sẽ thi đại học gì, cũng không biết tương lai muốn trở thành hạng người gì.


Mặc dù Phó Tranh tự giễu, nhưng Chu Tương Tương biết mình lỡ lời, trong lúc nhất thời không biết phải đền bù như thế nào.


Cô không cố ý nói lời nói tổn thương anh.


Cô nhìn anh, nhẹ nhàng kéo tay anh, trong bóng tối đôi mắt như phát sáng, "Phó Tranh, tôi cảm thấy cậu rất tốt."


Phó Tranh nghe vậy, cười khẽ một tiếng, hỏi: "Tôi tốt chỗ nào?"


"Chỗ nào cũng tốt."


Giọng nói mềm mại, khiến cho trái tim Phó Tranh ngọt lịm.


Chỗ nào cũng tốt.


Xuy. Phó Tranh cười, tâm tình vô cùng tốt.


Đi xuống lầu, bước về phía cửa trường học.


Phó Tranh đột nhiên hỏi Chu Tương Tương, "Chu Tương Tương, còn cậu thì sao? Cậu có ước mơ không?"


Chu Tương Tương gật đầu "Có chứ."


"Về sau cậu muốn thi trường đại học gì?"


Chu Tương Tương nghĩ một lát, nói: "Thanh Hoa."


Phó Tranh ngẩn người, thật lâu cũng không nói thêm câu nào.


Anh biết rõ Chu Tương Tương học rất giỏi, có thể là do lần đầu tiên nghe chính miệng cô nói, trong lòng vẫn có chút cảm giác hoảng hốt.


Cảm thấy được, cô gái anh thích đặc biệt ưu tú. Cùng một đôi với cô, lập tức cảm giác mình đặc biệt mất mặt.


Thật ra thì anh như vậy, có tư cách gì thích Chu Tương Tương?


Tác giả có lời muốn nói:


Cầu bình luận a! Muốn hoa hoa, muốn các thiên sứ moah moah ^3^ a a a a

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Vũ Thị Thanh Nga29 Tháng năm, 2019 15:23
00n b bn.n.. .n .im
Avatar
Vũ Thị Thanh Nga29 Tháng năm, 2019 15:23
Avatar
Phong-g Xu'ss01 Tháng bảy, 2019 16:10
momg ra chương mới
Avatar
trôi tiểu28 Tháng tám, 2019 21:35
hóng a!!!!!!!
Avatar
Trần Phương Thảo29 Tháng tám, 2019 10:16
hóng a !!
Avatar
Ngoc Anh Dang30 Tháng tám, 2019 21:48
Hóng chương mới
Avatar
An Hy23 Tháng chín, 2019 21:25
ra nhanh đi tác giả
Avatar
Nguyễn Thị Diễm Quỳnh04 Tháng mười, 2019 16:11
Làm sao để xem chương có ảnh vậy
Avatar
Nguyễn Thái Sơn04 Tháng mười, 2019 19:28
mk cx thắc mắc giống bn nè Quỳnh
Avatar
Ngọc Anh Love Roy05 Tháng mười, 2019 22:42
muốn đọc chương ảnh phải có mạng nha mn
Avatar
Thảo BTS Phương22 Tháng mười, 2019 13:50
ra tiếp đi tg ơi
BÌNH LUẬN FACEBOOK