• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cô ngồi trên xe ngựa mà chán nản , nhìn ra bên ngoài toàn là rừng núi . Ánh sáng chiếu rọi mát mẻ , lá cây xào xạc vang vọng cả khu rừng

" Lần này là đi đâu ? "

" Linh sơn "

Hắn lạnh lùng trả lời tiếp tục xem tấu chương , cô thấy vậy cũng lạnh nhạt không nói gì nữa

Một lát sau , xe ngựa dừng lại . Cô bước xuống nhìn dãy bậc thang dài đến đỉnh núi mà khá kinh ngạc . Chiếc áo choàng đen tung bay nhẹ trong gió . Hắn đến bên cạnh cô

" Đây là Linh sơn phái , là kẻ thù truyền kiếp của Ma Tộc "

" ... "

Từ trên bước xuống hai tiểu đồng , cả hai đều sợ hãi nhìn vào hắn

" Các vị là khách của Linh sơn lão sư ? "

" Phải "

" Nhưng chúng tôi không thể cho quá nhiều người vào , ai là người có hẹn với lão sư ? "

" Là ta " Lời nói lạnh lẽo của hắn khiến hai tiểu đồng run nhẹ

" Vậy chỉ có người mới được phép vào "

" Người này là người thân cận của ta . Sẽ đi cùng "

Hắn kéo cô lại gần hắn , hai tiểu đồng nhìn nhau sau đó gật đầu quay đi

" Vậy mời hai vị theo chúng tôi "

Cô cùng hắn đi lên dãy thang dài , hai bên đều có cây hoa anh . Từng cánh hoa rơi xuống , cuốn trôi theo cơn gió . Khi lên tới nơi cô mới thấy được sự oai hùng của nó , quả thật vô cùng rộng lớn . Môn phái này quả không tầm thường

[ Môn phái có thể đối đầu với Ma Tôn thì làm sao tầm thường ]

Lời nói tiểu Bát Đản vang lên trong đầu cô , khiến cô không khỏi khinh bỉ

" Lão sư đang đợi ở tiền phòng . Mời ! "

Một người nam nhân đi lên cung kính , hắn dừng lại quay qua cô .

" Ở lại đi , ta vào trong nói chuyện "

" Ừ ... "

Cô nhẹ gật đầu rồi theo hai tiểu đồng đi qua nơi khác

- Thật đáng sợ , khí tức lớn mạnh như vậy

- Người nam nhân đó rốt cuộc là ai ?

Suy nghĩ của hai tiểu đồng vang lên trong đầu cô , khóe môi cô vươn lên nụ cười nhạt

" Hai tiểu đệ , phái Linh sơn này dường như rất mạnh ? "

" Hử ? Ngươi không biết sao , môn phái ta ngàn đời đều là đối thủ lớn mạnh nhất của Ma tộc "

" Phải ! Lão sư và các vị trưởng tôn đều là anh tài hiếm có "

" A ! Ta nghe nói Ma Tôn là một người phá thiên diệt địa . Môn phái Linh sơn liệu có nắm chắc phần thắng ? " Cô chế giễu nói khiến hai tiểu đồng giận tím mặt

" Hừ ! Ma Tôn thì sao chứ ? Cũng phải chịu thua dưới Cửu Thiên Huyền Lôi kiếm . "

" Cửu Thiên Huyền Lôi kiếm ? "

" Hừ ! Đó là thanh kiếm do tổ sư dùng Ngũ Lôi Oanh Đỉnh của thiên địa tạo thành . Sức công phá có thể tiêu diệt một cường quốc , là thánh vật được lưu truyền của đệ tử chân môn . Đời đời truyền đến để tiêu diệt Ma tôn "

" Đủ rồi ! Ngươi muốn bị trách phạt sao ? " Tiểu đồng bên cạnh lớn tiếng quát

" Ta ... "

" Ha ! Thì ra là vậy . Ta muốn tham quan một mình "

Cô chế giễu rồi bước đi , để lại hai tiểu đồng nhìn nhau lo lắng

[ Cửu Thiên Huyền Lôi kiếm là một thanh kiếm để tiêu diệt Ma Tôn . Vì đã trải qua và hấp thụ lôi kiếp nên được tạo thành thanh kiếm vô song . Thế giới này nếu như để kẻ xấu chiếm được nó thì thiên hạ sẽ đại loạn . Vì thế truyền nhân của Linh sơn phái mới cho đây là thông tin cấm . Nếu như để lộ , e rằng ... ]

" Ngươi vừa nói là thế giới này ? Vậy nó cũng chỉ được coi là thánh vật ở trong thế giới này ? "

[ Ha ha ! Ký chủ thật biết để ý . Phải ! Dù được gọi là thánh vật . Nhưng nếu như so với Lưu Ly kiếm của ký chủ thì thanh kiếm kia cũng chỉ là một món đồ rẽ tiền . Nhưng tiếc là nó vẫn chưa hoàn thành ]

" Chưa hoàn thành ? "

[ Phải ! Nó sẽ thật sự hoàn thành khi ký chủ dùng tinh thần lực của mình tạo ra . Nó mạnh hay yếu đều phải do người ]

" Ha ! Thật thú vị "

Dưới mũ che đen , khóe môi cô nâng lên nụ cười nhạt . Bỗng từ phía trước , cô nhìn thấy có một bóng dáng đi về phía này

" Hử ? Người đó tại sao lại mang áo choàng ? Thật đáng nghi "

Cô ngước nhìn thì thấy hai nữ nhân đang đi đến , giờ đây cô mới nhìn rõ . Một nữ nhân xinh đẹp lạnh lùng , còn người kia lại tinh nghịch hoạt bát . Cả hai đều là mĩ nhân và mang y phục của Linh sơn

[ Là nữ9 ]

Người nữ nhân lạnh lùng xinh đẹp kia không ai khác là Hi Vân

" Ngươi là ai ? "

Người con gái bên cạnh nữ9 nghi hoặc bước lại gần cô

" Khách "

" Khách ? Sao lại mặc áo choàng ? Và tại sao lại đi một mình ? "

" Tham quan "

" Hừ ! Ngươi rất đáng nghi " Nữ nhân đó định xông lên phía cô nhưng lại bị Hi Vân cản lại

" Tiểu Linh ! Đừng đánh người bậy bạ "

" Nhưng ... "

Nữ nhân tên Tiểu Linh kia chưa nói xong thì nữ9 đã bước lên nói

" Đã thất lễ "

" Không sao "

" Không biết ngươi là khách của ai ? "

" Đi cùng người khác , đang nói chuyện với Linh sơn lão sư "

" Hử ? Là khách của lão sư ? "

Hi Vân lạnh lùng nhìn vào cô , đáy mắt hiện lên sự đề phòng

" Nếu không có gì , ta xin phép đi trước "

Cô nói rồi bước qua Hi Vân , nói nhỏ vào tai nàng ta

" Chúng ta lại gặp nhau rồi "

Hi Vân kinh hãi nhìn vào bóng lưng cô đã đi xa .

" Vân tỷ , sao vậy ? Người đó rất đáng ngờ "

" Không sao ! Đi thôi "

Cô vô thức bước đi , lẳng lặng nhìn hàng cây xung quanh . Bỗng cô đi vào một nơi xa lạ , như lạc vào khung cảnh khác . Từng cành cây hoa anh đào lung lay trong gió . Tiếng chim vang vọng trong không gian , nơi đây thật đẹp . Thậm chí còn có rất nhiều trúc , tạo nên cảm giác giản dị thanh bình . Cô từ từ bước đi , đi trong không gian xa lạ .

" Là ai ? "

Tiếng nói lạnh lùng vang lên từ không trung , một nam nhân tuấn mĩ như trích tiên bay xuống . Nhìn vào cô lạnh lẽo

" A ! Là người quen "

" Ngươi là ai ? Dám xông vào lãnh địa của ta ? "

" Mặc Sĩ Tuyệt Ca "

Đôi mắt xanh dương hiện lên sự kinh ngạc .

" Hỗn xược , là ai lại dám gọi cả danh tính của ta ? "

Cô vươn tay cởi bỏ mũ xuống , mái tóc tím than trãi dài tung bay . Đôi mắt được che bởi mảnh vải trắng . Nhưng ngũ quan tuyệt trần vẫn khiến tim người đập mạnh .

" Là nàng ? "

" Rất vui được gặp lại "

Cô bước lại gần hắn

" Ta ... sao nàng lại đến đây ? "

" Lạc "

" Đi lạc sao ? Vậy vào đình viên kia nghĩ ngơi đi "

Hắn dẫn cô đến một đình viên , nơi có thể quan sát khung cảnh xinh đẹp này

" Khung cảnh như tiên , không khí trong lành bình thản . Xem ra huynh rất biết hưởng thụ "

" Ha ! Đây là nơi ta bế quan tu luyện . Là nơi cấm , rất ít người vào "

" À ha ! Vậy ta thật vinh hạnh khi được vào trong "

" Sao nàng lại đến Linh sơn ? "

Cô nhấp một ngụm trà rồi bình thản nói

" Đi cùng bệ hạ "

" ... "

Lời nói của cô khiến hắn kinh ngạc , lòng bàn tay nắm chặt lại

" Sao vậy ? "

" Không gì ! Nhưng ta khuyên nàng ... hắn ... "

" Ta biết "

Lời nói bình thản của cô càng khiến hắn kinh hãi

" Biết ? "

" Phải "

" Vậy ... tại sao ... "

" Hử ? Rất vui mà "

" Hắn là Ma Tôn , hắn giết người không gớm tay . Sự tàn nhẫn của hắn sẽ khiến nàng nguy hiểm "

" Huynh đang lo cho ta ? "

" Ta ... ta chỉ không muốn ân nhân của mình gặp nguy hiểm " Hắn quay mặt đi tránh né

" Không nhắc đến chuyện này nữa . Huynh là gì ở Linh sơn phái ? "

" Ta ... "

" Không được giấu diếm "

" Ta là một trong trưởng lão của Linh sơn , và cũng là truyền nhân đời thứ 105 của Linh sơn "

" Truyền nhân ? Vậy huynh chính là người nắm giữ Cửu Thiên Huyền Lôi kiếm ? "

" Sao nàng biết ? " Hắn kinh ngạc nhìn cô

" Hai tiểu đồng nói "

" ... "

" Vậy đêm đó là huynh đi truy sát Ma Tôn ? "

" Phải ! Nhưng không ngờ lại bị hắn làm trọng thương . Đến giờ vẫn chưa khôi phục "

" Chẳng phải huynh có thánh vật đó sao ? "

" Cửu Thiên Huyền Lôi kiếm vốn không phải vật muốn là có được . Đời đời truyền nhân của Linh sơn trước khi chết đều giao phó sứ mệnh cho đời sau . Và cắm kiếm vào một tảng đá nằm giữa thiên địa . Nếu muốn nhận kiếm thì phải hoàn thành 100 kiếp nạn mới có thể rút ra . Và mỗi đệ tử truyền nhân đều được đưa vào người một viên minh châu của kiếm . Để xác nhận thân phận truyền nhân "

" Vậy huynh vẫn chưa hoàn thành kiếp nạn ? "

" Phải "

Cô trầm ngâm một hồi liền hỏi

" Sao huynh nói cho ta ? Không sợ ... "

" Ta có cảm giác , nàng không phải là người của Ma tộc "

Cô chưa nói hết đã bị hắn chen vào

" A ! Cảm giác lợi hại vậy sao ? "

" Từ trước đến giờ ta chưa bao giờ phán đoán sai "

" Ha ! Biết đâu lần này huynh đã sai ? "

Hắn lặng lẽ nhìn cô sao đó thở dài

" Nếu như ta sai thì cũng không sao . Vì nàng cũng là ân nhân đã cứu mạng ta . Và cứ xem như đây là một kiếp nạn trong 100 kiếp nạn để có được Cửu Thiên Huyền Lôi kiếm "

" Ha ! Quả không tầm thường ... "

Cô đứng lên hứng một đóa hoa anh đào

" Quá khen "

" Huynh nói đúng ... "

" ... "

" Ta sẽ chính tay ... GIẾT MA TÔN "

Cô ngước lên nhìn bầu trời trong xanh , lời nói cô vẫn bình thản và yên tỉnh . Nhưng trong đáy mắt từ bao giờ đã có gợn sóng ...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Phuong Le10 Tháng mười, 2019 11:58
tiếp đi tác giả
Avatar
Nguyễn Hằng12 Tháng mười, 2019 11:16
hóng chương mới
Avatar
Phuong Le12 Tháng mười, 2019 17:52
,ra nhiều vào tác giả đang đọc hay thì hết
Avatar
Đình Hưng19 Tháng mười, 2019 14:17
đang hay mà hết tiếp đi tác giả
Avatar
Xuan Dang21 Tháng mười, 2019 14:38
tai sao lai chua co chap moi z
Avatar
Nguyễn Hằng26 Tháng mười, 2019 17:06
ra nhanh tác giả ơi đang hay thì hết
Avatar
Hàn Thư13 Tháng mười một, 2019 11:49
nhanh ra chương đi
Avatar
Nguyễn Hằng01 Tháng mười hai, 2019 14:56
hóng chap mới
Avatar
Nhóc Ngốc05 Tháng mười hai, 2019 12:43
hóng
BÌNH LUẬN FACEBOOK