Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tự Cẩm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nghe Khương Tự phân phó, A Nhã không khỏi nhìn về phía Khương Y.

Theo A Nhã thấy, Khương Tự vượt qua chủ tử nhà mình phân phó mình, hiển nhiên có chút kỳ quái.

Giờ phút này Khương Y tâm loạn như ma, thuận miệng nói: “Vậy ngươi liền lưu lại đi.”

Khương Tự không nói một lời đánh giá A Nhã, A Nhã dần dần co quắp.

Thấy tiểu nha hoàn không còn trầm ổn của ban đầu nữa, lúc này Khương Tự mới mở miệng: “Ngươi kêu A Nhã nhỉ?”

“Hồi cô nương, nô tỳ tiện danh đúng là A Nhã.”

Khương Tự cười cười: “Là một cái tên hay. A Nhã, ngươi lại đây.”

A Nhã càng thêm không rõ, chần chờ đi đến trước mặt Khương Tự.

Khương Tự lấy từ trong túi tiền bên hông ra một cái hộp ngọc đưa cho A Nhã, nhàn nhạt nói: “Mở ra nhìn xem.”

A Nhã tiếp nhận hộp ngọc mở ra, chỉ thấy một con sâu béo màu đỏ nhạt đang cố hết sức ngẩng đầu lên, thân mình nho nhỏ uốn éo uốn éo.

Hình ảnh này tới quá đột nhiên không kịp chuẩn bị, A Nhã sợ hãi kêu một tiếng rồi ném hộp ngọc ra ngoài.

Khương Tự sớm có chuẩn bị, nhanh tay lẹ mắt bắt lấy hộp ngọc bay ra.

Cổ trùng trong hộp ngọc ấy thế mà bám chặt vào mặt hộp không rớt ra ngoài, chẳng qua sâu béo hiển nhiên đã bị kinh hách, cơ hồ đứng thẳng lên kịch liệt run rẩy chòm râu với Khương Tự, dường như đang phát tiết bất mãn do bị chủ nhân ngược đãi.

Đầu ngón tay trắng nõn của thiếu nữ nhẹ nhàng điểm điểm phần lưng sâu béo, sâu béo mới xem như được trấn an, trở mình nằm ngửa trong hộp ngọc.

Không biết vì sao, A Nhã vẫn luôn gắt gao nhìn chằm chằm hộp ngọc thế mà từ trong động tác của sâu béo nhìn ra vài phần mỹ mãn vừa lòng.

Khương Tự thu hồi hộp ngọc, lúc này mới nhìn về phía A Nhã, không vui nói: “Ngươi suýt nữa làm rớt vật nhỏ ta nuôi.”

A Nhã trong lòng run lên, quỳ xuống thỉnh tội: “Nô tỳ nhất thời lỡ tay, còn xin cô nương tha thứ.”

“Tứ muội ——” Khương Y lúc này mới chậm rãi hoàn hồn, cảm thấy thiếu nữ mặt không biểu tình trước mắt có chút xa lạ.

Tứ muội khi nào thì nuôi loại côn trùng làm người ta ghê tởm này? Còn có vừa rồi ở trong đình, Tứ muội thế mà không chút do dự đánh ngất hai đại nam nhân……

Khương Y càng nghĩ càng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Khương Tự nhẹ nhàng lắc đầu, ý bảo Khương Y không cần nhúng tay.

Một bên là muội muội ruột, một bên là tiểu nha hoàn, Khương Y đương nhiên không chút do dự lựa chọn đứng ở bên phía Khương Tự, quyết định thờ ơ lạnh nhạt.

“A Nhã rất sợ sâu?” Khương Tự cười tủm tỉm hỏi.

A Nhã xanh mặt gật đầu thừa nhận.

Một con sâu tròn vo bụ bẫm vặn vẹo thân mình tựa như tùy thời sẽ bò vào trên người như vậy ai mà không sợ chứ!

“Vậy A Nhã sợ rắn không?”

Sắc mặt A Nhã càng trắng.

Khương Tự vươn tay nắm chặt lọn tóc ướt đẫm, ngữ khí bình tĩnh nói: “Khéo thật, ta cũng thích nuôi rắn.”

A Nhã hoàn toàn ngốc rồi.

Nàng ta cái gì cũng chưa làm mà, vì cớ gì mà muội muội của đại nãi nãi lại có cái tư thế không hù chết nàng sẽ không bỏ qua?

Thấy đã hù dọa không sai biệt lắm, Khương Tự mặt vô biểu tình nói: “A Nhã, ta mặc kệ ngươi là người của ai, cũng mặc kệ có trung tâm với đại tỷ hay không, chuyện đại tỷ mắc mưa hôm nay nếu như truyền ra ngoài đôi câu vài lời, vậy thì về sau ngươi hãy làm tốt chuẩn bị làm bạn với sâu rắn đi.”

Trong lương đình gặp được hai gã nam tử nọ hoàn toàn là ngoài dự kiến, nghe được lời nói của bọn họ càng mang ý nghĩa đại phiền toái tới, cho nên nàng với trưởng tỷ tuyệt đối không thể bại lộ ra ngoài.

A Man là tuyệt đối đáng tin cậy, còn về A Nhã đến tột cùng như thế nào, chỉ sợ ngay cả trưởng tỷ đều không thể khẳng định, như vậy thì hãy để nàng tới làm chủ đi.

Muốn quản lời nói và việc làm của một người, từ từ thu mua nhân tâm tuy rằng là thượng sách, nhưng trong khoảng thời gian ngắn hiển nhiên vẫn là vừa đe dọa vừa dụ dỗ có hiệu quả hơn.

A Nhã bỗng dưng mở to hai mắt, không thể tưởng tượng nhìn Khương Tự.

Khương Tự duỗi tay mò bên hông, A Nhã giật cả mình, vội nói: “Nô tỳ tuyệt đối sẽ không nói lung tung!”

Không biết còn tưởng rằng đại nãi nãi làm chuyện giết người phóng hỏa sự gì chứ, chỉ là mắc mưa mà thôi, nào đến nông nỗi phải uy hiếp một tiểu nha hoàn như nàng.

“Cô nương, nước ấm tới.”

Khương Tự chợt đổi thành tươi cười nhợt nhạt: “Đại tỷ, tỷ lau trước đi.”

Khương Y đần độn lau người, nước ấm mang đến thoải mái làm nàng dần dần hoàn hồn.

Chờ Khương Tự lau xong, Khương Y lập tức tống cổ A Man và A Nhã ra ngoài, túm lấy tay Khương Tự run giọng hỏi: “Tứ muội, vì sao hai người kia lại nhắc tới muội? Thất hoàng tử trong miệng bọn họ nói sao lại có dính líu đến muội? Còn có, muội làm sao chế phục được hai đại nam nhân——”

Khương Tự dở khóc dở cười: “Đại tỷ, tỷ hỏi một hơi nhiều như vậy, bảo muội trả lời cái nào bây giờ?”

Khương Y hòa hoãn tinh thần, cười khổ: “Tứ muội, ta hiện giờ trái tim bất ổn, cứ như ở trong chảo dầu chiên, muội mau mau nói cho ta là chuyện gì xảy ra đi.”

Chuyện gì xảy ra? Khương Tự mơ hồ có chút đau đầu.

Nàng kỳ thật cũng không nói được đến tột cùng là chuyện gì xảy ra, hai người kia muốn tìm một nữ tử có vài phần tương tự Thánh Nữ A Tang tiếp cận Úc Thất rốt cuộc có mục đích gì? Nam tử áo dài chú ý tới nàng, là bởi vì phát hiện nàng giống A Tang sao?

Đón ánh mắt thấp thỏm khẩn trương của Khương Y, Khương Tự khôi phục trấn định, lấy khăn mềm nhẹ nhàng lau tóc: “Đại tỷ đừng hoảng hốt, muội đoán hai người kia sở dĩ lưu ý đến muội, nguyên nhân đại khái là bởi vì Thất hoàng tử.”

“Nhưng mà Tứ muội sao lại quen biết Thất hoàng tử?”

Khương Tự cười cười: “Muội không quen biết Thất hoàng tử nào hết, trước đó không lâu Nhị ca không phải bị cuốn vào vụ án thuyền hoa phóng hỏa sông Kim Thủy sao, muội đến Thuận Thiên Phủ đón Nhị ca về nhà, trên đường bị mấy tay ăn chơi vây công, một vị bằng hữu của Nhị ca đã cứu muội. Hiện giờ nghĩ lại, vị bằng hữu kia khả năng chính là Yến Vương đi.”

Nói đến đây, Khương Tự linh quang chợt lóe, ý thức được chỗ cổ quái.

Hiện giờ Úc Cẩn đã phong vương, mọi người nhắc tới hắn đều sẽ xưng một tiếng Yến Vương, mà vừa rồi hai người lại gọi là Thất hoàng tử, đây không phải thuyết minh hai người trước đó đã gọi quen, nên còn chưa sửa miệng?

Nói như vậy, hai người kia hẳn là đã sớm theo dõi Úc Thất.

Phát hiện Khương Tự thất thần, Khương Y nóng nảy: “Cho dù Tứ muội được Thất hoàng tử cứu, nhưng vì sao hai người kia lại theo dõi Tứ muội?”

Nghĩ đến hai người kia lặng lẽ nghe ngóng thân phận muội muội, Khương Y liền không rét mà run.

“Đại tỷ đừng vội, bọn họ đã nghe được thân phận của muội, thiết nghĩ sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.”

Trước bất luận Bá phủ có thực quyền hay không, một vị quý nữ Bá phủ hiển nhiên không dễ tùy tiện khống chế, dưới tiền đề có lựa chọn khác, Khương Tự không cho rằng nam tử áo dài sẽ đánh chủ ý để cho nàng tiếp cận Úc Cẩn.

“Tứ muội, ta vẫn lo ——”

“Đại tỷ, có lúc lo lắng vô dụng, nếu như thật sự trốn không thoát, muội sẽ bảo vệ tốt chính mình.”

Nhìn ánh mắt sáng ngời kiên định của muội muội, nỗi lòng  hỗn loạn như ma của Khương Y dần dần ổn định, nhíu mày hỏi: “Tứ muội, sao muội lại nuôi sâu?”

“Ngẫu nhiên phát hiện nhan sắc con sâu này thật xinh đẹp, nên liền thu dưỡng.”

Khương Y nhăn mi, lại hỏi: “Muội còn nuôi rắn?”

“Này thật không có, chỉ hù dọa tiểu nha hoàn của tỷ thôi.”

Khương Y thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Cám ơn trời đất, muội muội không nuôi rắn vẫn xem như là một thiếu nữ bình thường.

“Đại tỷ, chuyện hôm nay đừng nhắc đến với tỷ phu.” Khương Tự nhắc nhở nói.

Khương Y dùng sức gật đầu, nghĩ đến thảm trạng của hai nam tử, bất an nói: “Tứ muội, hai người kia có thể bị muội đánh chết không thế?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK