• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"A~ cẩn thận!" Một bên chuyên viên trang điểm đang dọn dẹp dụng cụ theo bản năng duỗi tay kéo một phen.

Jennifer vỗ ngực chính mình, bị dọa đến mặt mũi trắng bệch.

Tô Dung nhìn về phía cô ta, nét mặt biểu lộ một nụ cười xa cách, "Ây da, Jennifer cô thật là không cẩn thận, vừa mới nếu không phải người ta kéo cô nhanh, sợ là bây giờ cô đã ngã rồi."

"Tô Dung! Cô cố ý!" Jennifer duỗi thẳng cánh tay chỉ vào Tô Dung, hốc mắt chuyển nước mắt, bộ dáng lã chã chực khóc làm người xem thực sự đau lòng.

Tô Dung buồn cười, "Tôi đứng ở chỗ này cũng chưa động, làm sao liền thành cố ý?"

"Cô dẫm váy của tôi!" Ngữ khí Jennifer thực khẳng định.

Tô Dung và Jennifer ngồi gần nhau, váy đều là loại dài, sau khi đứng dậy, làn váy của hai người chồng lên nhau, cho nên nếu Jennifer một hai phải nói là Tô Dung dẫm cô ta, Tô Dung thật đúng là không nhất định có thể cãi lại rõ ràng.

Tô Dung bình tĩnh nói, "Jennifer, rốt cuộc là chuyện như thế nào cô so với tôi rõ ràng, tôi sở dĩ không có gậy ông đập lưng ông, chẳng qua là vì tiết mục suy xét thôi."

"Cô nói bậy, cô đang giảo biện, Tô Dung cô dám làm không dám nhận!" Jennifer mới mặc kệ Tô Dung nói cái gì, cô ta đã hạ quyết tâm, mặc kệ Tô Dung nói cái gì đều phải phản bác, đều phải nói chính là Tô Dung cố ý.

"A ~" Tô Dung cười lắc đầu, "Jennifer, cô quả thật quá đáng buồn."

Tô Dung nói xong, trực tiếp lướt qua Jennifer đi đến cửa ra.

Mới vừa mở cửa, Thẩm Ngự Dương, Tần Tinh Hạo và Ngô Hoa Nhiên ba người đứng ở cửa.

Tô Dung cười nhạt, "Sao các anh lại đến?"

Ánh mắt Thẩm Ngự Dương đánh giá Tô Dung một chút, giải thích nói, "Đạo diễn nói khách mời cùng nhau đi, chúng tôi đến xem cô."

Thẩm Ngự Dương nói chính là "Cô" mà không phải "Các cô", Tần Tinh Hạo nhìn Ngô Hoa Nhiên liếc mắt một cái, trong đó ý vị không cần nói cũng biết.

Ngô Hoa Nhiên khụ hai tiếng, làm bộ không có nhìn thấy.

"Ừ, chúng ta đi thôi, đạo diễn sẽ không sốt ruột chờ đi?" Tô Dung duỗi tay chỉnh làn váy một chút, giày cao gót động vài cái, xác nhận chính mình dẫm không đến mới đi.

"Từ từ." Thẩm Ngự Dương kêu Tô Dung lại, ánh mắt nhìn về phía trong phòng nghỉ, "Vừa mới tôi nghe thấy một tiếng kêu sợ hãi là chuyện gì xảy ra?"

Tô Dung quay đầu lại, liếc mắt Jennifer một cái, lắc đầu với Thẩm Ngự Dương, "Không có việc gì, là Jennifer dẫm lên váy của mình thiếu chút nữa ngã, nhờ chị chuyên viên trang điểm kéo kịp thời, nếu không, sợ là Jennifer hôm nay liền không thể lên sân khấu."

"Như vậy a." Thẩm Ngự Dương nheo lại hai tròng mắt, thật sâu nhìn Jennifer, lúc này mới xoay người đi theo Tô Dung rời đi.

Jennifer không ngọn nguồn rùng mình một cái, vừa mới Thẩm Ngự Dương nhìn cô ta, lạnh băng làm lông tơ dựng thẳng lên.

Tần Tinh Hạo hô một tiếng "Ngô ca", liền cùng Ngô Hoa Nhiên đuổi theo Thẩm Ngự Dương và Tô Dung.

Jennifer hoãn vài phút, lúc này mới dẫn theo làn váy chậm rãi đi đến trường quay.

Hình Bân vừa thấy đến Tô Dung trên mặt liền ngập tràn tươi cười, "Tô tiểu thư, thật là ngại quá, ngày hôm qua cho tới hôm nay vẫn luôn vội, cũng không có không cùng cô nói lời xin lỗi."

"Hình Đạo muốn xin lỗi cái gì, sao tôi lại không rõ?" Tô Dung cười mi mắt cong cong, làm như việc ngày hôm qua không có phát sinh.

Hình Bân sửng sốt một chút, ngay sau đó liên tục hô vài tiếng "Tốt", khen Tô Dung thật là thông tuệ.

Tô Dung chỉ là cười nhạt, không có đáp lời.

Hình Bân âm thầm gật đầu, ở trong lòng thầm khen Tô Dung hiểu chuyện.

Việc ngày hôm qua xác thật là đài truyền hình sơ suất, nhưng Tô Dung lại trực tiếp đem việc này bỏ qua, căn bản không đề cập đến, quả thực cho giữ đủ mặt mũi cho ông, Hình Bân nghĩ, nếu Tô Dung lên tiết mục thật sự đủ xuất sắc, ông nhất định phải giữ thêm ống kính cho Tô Dung.

"Ai, này vẫn là Tô tiểu thư mặt mũi lớn a ~ Hình đạo liền mấy người chúng tôi đều nhìn không thấy!" Tần Tinh Hạo vuốt cằm, nhìn Hình Bân trêu ghẹo nói.

Hình Bân cũng không thèm để ý, "Chúng ta quen thuộc như vậy, hà tất chú ý những cái nghi thức xã giao đó? Tô tiểu thư người ta là lần đầu tiên đến thành phố H, vẫn là một cô gái, khẳng định đãi ngộ với các cậu không giống nhau rồi."

"Đến đến đến, đầu năm nay a, còn phải hương bánh trái cho nữ khách mời a, xem ra tôi phải chú ý kỹ em gái Tô Dung, tranh thủ càng nhiều ống kính mới được." Tần Tinh Hạo nói liền muốn tới gần Tô Dung.

Thẩm Ngự Dương một bước che ở trước người Tô Dung, ánh mắt bình tĩnh nhìn cậu ta.

"Ách..." Yết hầu Tần Tinh Hạo động động, nuốt một chút, nếu hắn không có cảm giác sai, Thẩm ảnh đế hiện tại là đang dùng ánh mắt " Đề phòng, cảnh cáo " nhìn hắn.

Thẩm Ngự Dương hừ lạnh một tiếng, nói với Hình Bân, "Hình đạo, còn chưa bắt đầu sao?"

"Ai, bắt đầu bắt đầu." Hình Bân đáp hòa một tiếng, tiểu Lưu vội vàng thông tri các bộ chuẩn bị.

Thiếu Bạch lại đây mang mấy người đi lên sân khấu đợi.

Tần Tinh Hạo không dám tới gần Thẩm Ngự Dương, chỉ có thể cùng Ngô Hoa Nhiên lải nhải, "Em làm sao cảm thấy em đã kết thù với Thẩm ảnh đế thế?"

Ngô Hoa Nhiên nói cho Tần Tinh Hạo, "Cậu cách Tô Dung xa một chút, chuẩn không có việc gì."

Tần Tinh Hạo: "???"

Lại nhìn thoáng qua hai người đi phía trước, nam tuấn nữ mỹ, cô nghiêng đầu, mặt mang mỉm cười nhìn anh, hình như đang nói cái gì.

Thẩm Ngự Dương tuy rằng trên mặt không có biểu cảm gì lớn, nhưng có thể từ trong ánh mắt anh cảm nhận được tình yêu đối với cô.

Từ từ!

Tình yêu!

Tần Tinh Hạo một cỗ đầu mình một cái, nhưng coi như thấy được chỗ nào không đúng rồi.

Là bầu không khí giữa Tô Dung và Thẩm Ngự Dương.

Tần Tinh Hạo cho rằng, Tô Dung và Thẩm Ngự Dương cùng đi máy bay đến thành phố H, tự nhiên là cùng Thẩm Ngự Dương tương đối thân quen, nhưng hiện tại nghĩ đến, trạng thái giữa hai người đã không ngừng là thân quen, mà là thân mật.

Một loại không khí khi hai người ở bên nhau, vô thức sẽ tạo ra thân mật.

Mà loại cảm giác này, tản ra hương vị yêu đương.

Tần Tinh Hạo suy nghĩ cẩn thận tại sao Thẩm Ngự Dương vẫn luôn dùng cái ánh mắt này nhìn chằm chằm hắn, cuối cùng là thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Nghiêng đầu về một bên, vừa vặn thấy Ngô Hoa Nhiên đang cười hắn, Tần Tinh Hạo chuyển chuyển mắt, "Được a Ngô ca, anh đã sớm biết."

Ngô Hoa Nhiên cười to, "Tôi đã sớm nói cho cậu, là chính cậu lĩnh hội không đến, trách tôi sao?"

Nói xong, Ngô Hoa Nhiên còn buông tay, tỏ vẻ chính mình bất đắc dĩ.

Tần Tinh Hạo bật cười, Ngô Hoa Nhiên đã bốn mươi ba tuổi, làm ra loại động tác này lại một chút đều không có không khoẻ.

"Đến, hai ta nhanh lên thôi, đều bị bỏ lại phía sau rồi."

"Ừ."

Tần Tinh Hạo cùng Ngô Hoa Nhiên nói chuyện, đi tương đối chậm, Tô Dung và Thẩm Ngự Dương liền bỏ xa hai người một đoạn đường.

"Jennifer muốn dẫm váy của em, làm em xấu mặt." Ngữ khí Thẩm Ngự Dương bình đạm, nhưng lại rất khẳng định.

Tô Dung gật đầu, "Đúng vậy, đáng tiếc cô ta không dẫm được, trong nháy mắt cô ta muốn dẫm váy của em, em đã đá váy của cô ta lên trên, kỳ thật cô ta là tự mình dẫm mình."

Tô Dung nhấp môi cười, mang theo tia nghịch ngợm.

"Không có sao liền tốt." Thẩm Ngự Dương âm thầm thở phào nhẹ nhõm, anh thật sợ cô ngậm bồ hòn.

"Hì hì, làm sao có thể, tôi là Tô Dung nha ~ tôi nói với anh nè, bạn trai tôi rất lợi hại đó ~~" Tô Dung chớp chớp mắt với Thẩm Ngự Dương, "Nếu tôi có sao, bạn trai của tôi khẳng định sẽ không cho qua như vậy đâu."

Tâm tình nhiều mây của Thẩm Ngự Dương chuyển sang nắng ấm, cong môi nói, "Có cơ hội có thể giới thiệu bạn trai của cô cho tôi làm quen nhé."

"Không thành vấn đề."

Tô Dung đáp ứng thống khoái, hai người "Xì" cười ra tiếng.

Thiếu Bạch không thích thân cận quá với khách mời, khi đi qua ngã rẽ cuối cùng, Thiếu Bạch dừng lại chờ bọn họ, lúc mơ hồ nghe thấy được hai chữ "Bạn trai".

Thiếu Bạch kinh ngạc, "Tô Dung có bạn trai rồi?"

"Đúng vậy." Tô Dung cười gật đầu, "Vừa mới ở bên nhau."

Thiếu Bạch dừng một chút, "Tô Dung thật là tính tình tốt, thẳng thắn như vậy."

"Yêu đương nha, vì cái gì muốn che giấu, tôi còn muốn nói cho mọi người đấy." Tô Dung nghiêng đầu liếc Thẩm Ngự Dương một cái, "Anh nói phải không? Thẩm ảnh đế?"

"Đúng." Giọng nói Thẩm Ngự Dương mang theo tia ý cười, không khó nghe ra tâm tình của anh cũng không tệ lắm, "Chuyện tốt thế này tự nhiên là muốn chia sẻ cho mọi người, cũng không biết Tô tiểu thư chuẩn bị khi nào công bố tình yêu?"

Tô Dung cười ý vị thâm trường, "Chờ đến thời điểm nên công bố, tự nhiên sẽ công bố."

"Ồ? Đến lúc đó Tô tiểu thư cần phải nói cho tôi một tiếng a, tôi rất tò mò bạn trai của Tô tiểu thư, rốt cùng là người thế nào, làm sao mạng tốt như vậy, tìm được Tô tiểu thư làm bạn gái."

"Nhất định." Tô Dung rũ mắt, trong mắt tràn đầy ý cười.

Thiếu Bạch nghe hai người anh tới tôi đi mỗi người một câu, nghĩ nghĩ, cũng cười nói với Tô Dung, "Nếu không ngại, ngày đó công khai cũng có thể nói với tôi một tiếng."

"Được a, chỉ cần Thiếu Bạch ca không chê hai người chúng tôi cái phiền toái là được rồi ~"

"Làm sao có thể?" Thiếu Bạch cười cười.

Vừa đi vừa nói chuyện phiếm, tổng cảm thấy thời gian qua đặc biệt mau.

Thiếu Bạch dẫn Tô Dung và Thẩm Ngự Dương đưa tới chỗ lát nữa lên sân khấu, để cho bọn họ chờ một lát.

Tô Dung gật gật đầu, "Thiếu Bạch ca có việc đi trước vội đi, chúng tôi liền ở chỗ này cũng không đi đâu."

"Được, chờ múa mở màn qua đi, ba người chủ trì chúng tôi sẽ đi lên trước, ba phút sau, khi giới thiệu các cô lên sân khấu là được." Thiếu Bạch thực tri kỷ nhắc lại một tràng xuất hiện một lần.

Tô Dung thực cảm kích Thiếu Bạch cẩn thận.

Nhưng Tô Dung cũng hiểu rõ, Thiếu Bạch là xem mặt mũi của Thẩm Ngự Dương, mới có thể như thế.

Rốt cuộc từ khi Thẩm Ngự Dương xuất đạo đến nay, chưa bao giờ có nữ nghệ sĩ nào có thể cùng Thẩm Ngự Dương nói chuyện đến không chỗ nào cố kỵ.

Thiếu Bạch đi.

Thẩm Ngự Dương đứng ở bên cạnh Tô Dung, nhìn trái nhìn phải, anh nghiêng đầu nhanh chóng cắn một ngụm lên lỗ tai Tô Dung, hạ giọng nói, "Hửm? Ai phiền toái?"

Tô Dung không nghĩ tới tại nơi đây tùy thời sẽ có người đến Thẩm Ngự Dương còn sẽ cắn cô!

Tô Dung nghiêng người, che lại lỗ tai trừng mắt với anh.

Thẩm Ngự Dương lại tâm tình cực tốt! Anh thích ánh mắt của Tô Dung dừng ở trên người anh, cho dù là loại này trừng, cũng làm anh cao hứng!

Tô Dung nghiến răng, "Anh đáng ghét!"

Thẩm Ngự Dương "A" một tiếng, để sát vào cô, "Dung Dung bảo bối, muốn hay không đến chút kích thích?"

"Anh muốn làm gì?" Tô Dung cảnh giác nhìn anh.

Khóe môi Thẩm Ngự Dương gợi lên, "Em đoán xem!"

- --------------------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Tô Dung:...... Đoán... em gái anh.

Thẩm Ngự Dương: Không liên quan đến Thẩm Tình Dương.

Tô Dung:......

Nhuyễn Đường: Ăn dưa, hai vợ chồng mấy người sẽ chơi cái gì.

- ---

_(:з" ∠)_ khấu tạ các tiểu tiên nữ duy trì!

- ------------------------------------------------------------#

Một nửa chặng đường rồi ~ Cảm thấy chậm quá (o_o)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK