• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sự gần gũi bất thình lình làm Thích Niên giật mình, mãi đến khi anh dùng tay đỡ hũ đường về chỗ cũ, cô mới cuống quít quay đầu lại.

Trùng hợp là Kỷ Ngôn Tín cũng đang nhìn cô, đáy mắt sâu thẳm ấy có ánh sáng xoẹt qua, như một luồng sáng giữa biển sâu, sáng ngời gần như kinh ngạc. Trong ánh mắt đó, Thích Niên cảm thấy bối rối, như mình là kẻ xâm nhập lãnh địa của người khác.

"Trốn không được phải không?" Đột nhiên anh mở miệng, giảm thấp âm thanh ướt át mượt mà hết sức. Lúc nói chuyện, hơi thở ấm áp lướt nhẹ qua tai cô, trêu chọc người khác nói không nên lời.

Thích Niên không nói được, cũng không cách nào trả lời. Vô thức muốn tránh né sự tiếp xúc thân mật như vậy, muốn rời khỏi sự khống chế của anh, cô thở nhẹ, nghiêng nghiêng cơ thể về phía trước và tự cho rằng sẽ không bị phát hiện. Thay đổi trọng tâm, mũi chân không tiếp tục chống đỡ sức nặng của cơ thể nữa vì thế cô chỉ có thể tựa tay vào cạnh bếp, cố gắng giữ vững bản thân.

Ánh mắt Kỷ Ngôn Tín dừng trên đầu ngón tay trắng bệch do dùng sức của cô vài giây, nhếch khóe môi tạo ra một nụ cười kì lạ: "Còn không muốn nói à?"

Lúc này Thích Niên mới ngơ ngác hỏi lại: "Nói, nói gì ạ?"

Kỷ Ngôn Tín hơi cúi đầu xuống, chăm chú nhìn cô: "Vậy tôi đổi cách hỏi khác, Kỷ Thu đã nói gì với em?"

Thích Niên bị vây giữa bồn bếp và cơ thể của anh, đầu óc trở nên rối bời chẳng thể suy nghĩ. Cô nhắm mắt lại, nhỏ giọng yêu cầu: "Thầy Kỷ, thầy có thể lùi về sau một chút được không..." Bằng không thì, cô chỉ cần ngẩng đầu lên là bắt gặp đôi mắt đen láy xinh đẹp khiến cô rất dễ bị ngơ ngẩn đó...

Kỷ Ngôn Tín im lặng nhìn chằm chằm cô một hồi, ánh mắt thay đổi mấy lần, cuối cùng cũng không làm khó cô nữa. Anh lui ra sau, cho cô không gian riêng. Lúc này Thích Niên mới rút cánh tay hơi đau về, giấu sau lưng vuốt vuốt: "Chỉ là đột nhiên em lấy được một tờ giấy cho phép, lại không xác định được vị trí của mình..." Cô không trả lời trực tiếp, càng sẽ không khai Kỷ Thu ra, vì vậy chỉ có thể nói trừu tượng qua loa.

Nhưng thực tế cũng đúng vậy mà.

Gần đây thái độ của anh đối với cô thật sự kì lạ, làm Thích Niên hoảng hốt, suy nghĩ mục đích đằng sau những hành động ấy. Sau đó ngay cả bản thân cô cũng bó tay, không có tiến triển.

Giống như thú dữ hung mãnh sống nơi hoang dã, lúc gặp được thứ mới lạ chưa từng thấy trước đây, nó sẽ luôn luôn giữ ba phần cảnh giác. Đến khi xác nhận thứ kia bị động, nó mới bắt đầu phát động tấn công.

Hiển nhiên Kỷ Ngôn Tín cũng chỉ thuận miệng hỏi chơi mà thôi, cô gắng gượng đưa ra một đáp án thì anh cũng không hỏi thêm nữa. Anh cúi đầu nhấp một ngụm cà phê, trong ánh đèn, sườn mặt lạnh lùng hiện ra vài phần yên tĩnh.

Thích Niên lại nhìn không dời mắt. Nhìn môi anh dính cà phê, nhìn hầu kết anh nhấp nhô lúc nuốt...

Dần dần lơ đễnh.

Đến nay cô vẫn không nghĩ ra, rõ ràng tính tình Kỷ Ngôn Tín thuộc dạng lạnh lùng lãnh đạm, bình thường đều tỏ ra lạnh nhạt xa cách với người khác. Nhưng những hành động sinh hoạt bình thường, anh lại có thể thực hiện một cách ưu nhã mê hoặc như thế... Thậm chí còn có thêm vài phần độc dược, làm người ta mù mờ. Nếu như Thích Niên không gặp phải Kỷ Ngôn Tín, có lẽ cả đời này cô sẽ không tin vào tình yêu sét đánh, nhưng lại còn mê trai, cuối cùng lún sâu không thể quay về như lúc đầu được nữa.

Hơi ấm ở chân làm Thích Niên phục hồi tinh thần, cúi đầu nhìn xuống. Thất Bảo đã tỉnh ngủ từ bao giờ, nó đang lười biếng tựa mình vào đùi cô cọ cọ. Đến đây Thích Niên mới nhớ đến một vấn đề bị bỏ quên bữa giờ: "Mọi người đi Mỹ rồi, vậy Thất Bảo phải làm sao?"

Kỷ Ngôn Tín đang muốn đi về thư phòng, nghe vậy thì ngước mắt lên nhìn cô. Hàm ý trong ánh mắt đã rất rõ —— "Em không muốn chăm sóc nó thay tôi à?"

Thích Niên: "..."

Cho nên những hành động thân mật khác thường gần đây, thật sự không phải vì để cho cô chăm sóc Thất Bảo giùm đấy chứ?

——

Mẹ Thích sợ chó, cho nên từ nhỏ đến lớn, ở nhà Thích Niên chỉ từng nuôi cá vàng và rùa đen.

Đem chó của nam thần về nhà, để mẹ Thích không ném nó ra khỏi nhà...thật đúng là một vấn đề nan giải. Nhà trọ gần trường học thì đã lâu không ở, đừng nói đến việc không có khói lửa, ngay cả quét dọn thôi cũng làm Thích Niên mệt chết. Còn một tuần nữa là đến năm mới, chuyển ra ngoài ở cũng không thích hợp, cho nên cô chỉ có thể tiền trảm hậu tấu.

Lần này phải ở hơn nửa tháng, nên Thích Niên đã dọn hết gia sản của Thất Bảo sang trước. Vừa sắp xếp xong cho Thất Bảo thì mẹ Thích đi chợ mua thức ăn về. Khi mở cửa ra, trông thấy một con chó lớn đang vẫy đuôi lè lưỡi, hớn hở muốn nhào lên người thì xém chút bà bị dọa giật bắn. Có lẽ Thất Bảo nhận ra mẹ Thích không chào đón mình, cho nên nó tự biết chọn nơi cách xa mẹ Thích mà nằm. Cả quá trình nó hoàn toàn giữ im lặng, ngoan ngoãn nhìn Thích Niên. Thỉnh thoảng nghe thấy cô kêu tên mình thì nó mới ngẩng đầu, nhẹ nhàng vẫy vẫy đuôi.

Thất Bảo ngoan ngoãn nghe lời, Thích Niên lại dụ dỗ nhõng nhẽo một hồi, cuối cùng cũng thuyết phục được mẹ Thích về chuyện Thất Bảo sẽ ở đây trong nửa tháng.

Buổi tối khi Lý Việt đến nhà Thích Niên ăn cơm, nhìn thấy trong nhà có thêm một con Golden thì ngạc nhiên không thôi: "Cậu trộm Thất Bảo nhà thầy Kỷ về đó hả?"

Thích Niên tức giận liếc nhìn rồi đẩy cậu ra ngoài: "Đi ra ngoài, đi ra ngoài, sau này không cho tới nhà mình nữa."

Thất Bảo cùng chung mối thù, sủa gâu gâu rồi ngậm ống quần ba Thích, kéo ông tới giúp đỡ.

Thích Niên tỏ ra vui vẻ: "Vẫn là Thất Bảo thương tao."

Ăn cơm xong, Thích Niên tiễn Lý Việt xuống lầu, tiện thể dắt chó đi dạo. Điều kiện đầu tiên để mẹ Thích cho nuôi Thất Bảo chính là cô phải tự chăm sóc nó. Im lặng mãi đến khi tới chỗ Lý Việt để xe, Thích Niên mới hỏi: "Qua hết năm, cậu và Hạ Hạ cùng trở về hả?"

Lý Việt lắc đầu: "Mình về trước."

Thích Niên "À" một cái cũng không nói thêm gì nữa, chỉ xua xua tay để Lý Việt nhanh biến đi. Lý Việt cười cười, lúc kéo cửa xe ra mới nhớ có chuyện quên nói, bèn gọi cô lại: "Ở bữa tiệc tối qua mình gặp được Kim Hiến Dự, cậu ta hỏi thăm mình về cậu đấy."

Thích Niên dắt Thất Bảo, tỏ ra khó hiểu: "Hỏi cậu cái gì?"

"Hỏi cậu về chưa, đã đi làm hay vẫn còn đi học, ừm..." Dừng một lát, cậu cười mờ ám: "Còn hỏi cậu đang độc thân phải không, cuối cùng thì hỏi số di động của cậu."

Vẻ mặt Thích Niên lập tức cừng đờ.

Kim Hiến Dự, là bạn cùng phòng ngủ của Lý Việt, cũng là bạn chung của cả hai hồi cấp ba. Năm đầu cấp ba, chả biết tại sao lại tự dưng nói muốn theo đuổi Thích Niên. Dù lần nào Thích Niên cũng trưng ra vẻ mặt không thể yêu nhưng Kim Hiến Dự vẫn theo đuổi từ năm lớp 11 đến tận... năm 2 đại học nhỉ? Rồi bỗng đến một ngày, Kim Hiến Dự nói với cô: "Thích Niên, mình không theo đuổi cậu nữa, cậu không cần trốn mình nữa đâu." Sau đó, cũng không liên lạc với cô lần nào.

Qua nhiều năm như vậy, Thích Niên đã sớm quên sự tồn tại của người này.

"Cậu ta đã đi làm rồi, ngay ở thành phố Z, hai ngày nữa có lẽ sẽ liên lạc với cậu." Lý Việt nháy mắt mấy cái, hỏi: "Thật ra mình vẫn thấy cậu bạn cùng phòng này rất tốt, sao cậu lại không có cảm giác với cậu ta?"

Thích Niên bĩu môi: "Hạ Hạ đối xử với cậu tệ như vậy, chẳng phải cậu vẫn khăng khăng làm theo đấy à?"

Lý Việt nghiêm mặt, giả bộ muốn đánh cô. Không đợi cậu tới gần, Thích Niên đã dắt Thất Bảo chạy xa. Mãi đến khi hình bóng màu trắng ngày càng lẫn vào màn đêm, Lý Việt mới nhỏ giọng thì thầm: "Người tình trong mắt là Tây Thi, đánh là thương mắng là yêu cũng không hiểu à?"

Trong lúc Thích Niên nhìn Thất Bảo ngồi xổm đi vệ sinh, điện thoại của Kim Hiến Dự gọi đến. Cô chưa bao giờ nghe số lạ, bèn lấy điện thoại ra tắt rồi nhét về túi. Không bao lâu, tiếng chuông lại vang lên không ngừng.

Lúc này cô mới bắt máy.

Giọng nói của Kim Hiến Dự trầm thấp hơn nhiều so với trong kí ức, cậu ta vô cùng vui vẻ gọi cô: "Thích Niên, mình là Kim Hiến Dự, còn nhớ không?"

Vừa bị Lý Việt nhắc một lần...

Thích Niên "À..." một tiếng: "Nhớ chứ."

"Mình nghe Lý Việt nói bây giờ cậu đang ở nhà? Công ty của mình cách nhà cậu khá gần, trưa mai cùng nhau ăn cơm được không?" Dứt lời, cậu ta lại vội vàng bổ sung: "Mình có bạn gái rồi, cậu đừng hiểu lầm."

Thích Niên im lặng rồi lại im lặng. Đây có được tính là đem bạn gái đến thị uy không? Cô thở dài, khi quay đầu trông thấy Thất Bảo đang nghiêm túc cào cát thì tâm tình lại dễ chịu lạ thường: "Được, trưa mai nha."

——

Không cần chạy deadline cũng không cần soạn bài, Thích Niên ngủ một mạch đến tận trưa, sau nửa ngày nhìn bầu trời rực rỡ thì mới nhớ ra —— chó còn chưa ăn kìa!

Luống cuống tay chân hết dẫn chó đi dạo lại cho nó ăn, đến thời gian nghỉ chút cũng không có, cô thay đồ rồi đi đến chỗ hẹn luôn.

Kim Hiến Dự hẹn cô ở quán canh chua cá. Lúc nghe thấy địa điểm này, Thích Niên im lặng một lúc rồi mới điềm nhiên nhận lời. Hồi cấp ba, suốt hai học kì Thích Niên đều mê mệt canh chua cá, mỗi cuối tuần đều phải ăn một lần. Mà mỗi lần cô gọi đồ ăn xong thì Kim Hiến Dự mới xuất hiện, mặt dày ngồi lại ăn rồi đi tính tiền.

Lúc đến quán canh chua cá, Kim Hiến Dự đã ở đó. Cậu ta đã ngồi đợi ở vị trí gần cửa sổ, vừa chơi điện thoại vừa đợi cô. Nhìn từ xa, thấy Thích Niên đẩy cửa đi vào, cậu ta vẫy vẫy tay. Thích Niên kéo kéo khăn quàng cổ rồi đi tới. Vài năm không gặp, Kim Hiến Dự không còn non nớt như trước, bây giờ đã trở thành một người đàn ông trưởng thành. Tuy mặt mày không quá đẹp trai, nhưng hợp chung một chỗ lại làm người ta không nén được phải nhìn lần hai.

Thích Niên ngồi xuống, cởi khăn quàng để xuống bên cạnh, câu nói đầu tiên của cô là: "Không đưa bạn gái đến hả?"

Kim Hiến Dự sửng sốt một chút rồi cười rộ lên: "Ai lại đưa bạn gái hiện tại đến gặp mối tình đầu chứ?"

Thích Niên cứng đờ, nhíu mày nhìn cậu ta: "Sao mình lại nhớ mối tình đầu của cậu là hồi học mẫu giáo mà?"

Dường như Kim Hiến Dự không ngờ Thích Niên sẽ trả lời như vậy, cậu ta cười to hơn: "Vài năm không gặp, võ mồm điêu luyện nhỉ."

Thích Niên nhếch nhếch môi, không nói gì.

Nửa tiếng sau, Thích Niên vô cùng hối hận vì đã đến đây. Kim Hiến Dự kể lể về mối tình đầu hồi mẫu giáo đến bạn gái hiện tại, còn lấy tình sử phong phú hồi đại học của cậu ta làm đề tài, nói đến nỗi Thích Niên á khẩu, hoàn toàn không tiếp thể tiếp lời.

...

Cái quỷ gì vậy trời!

Cô giả bộ như đang nghe, lại mở weibo lên đăng ——

"Chàng trai đã từng theo đuổi tôi vài năm đang khoe khoang "lịch sử sưu tầm tem" trước mặt tôi, làm sao để yên lặng thoát thân đây? Đang đợi, gấp!"

Vốn cô chỉ nói đùa thôi, cũng không trông cậy vào đám fan có thể giúp mình. Trong lúc suy nghĩ nên tìm cớ gì để cắt đứt cuộc trò chuyện, điện thoại cô đang cầm lại vang lên. Thích Niên cúi đầu nhìn, khoảnh khắc thấy cái tên đó hiện lên, cả người cô run run như bị điện giật.

Ế, trùng hợp vậy ư?!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Lê Thị Hồng Ngọc21 Tháng một, 2019 09:49
hay
Avatar
Trang Trinh23 Tháng sáu, 2020 11:50
cảm thấy n9 hơi bị sáo rỗng
BÌNH LUẬN FACEBOOK