• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Hả? Còn muốn đặt quy tắc?" Biểu tình trên mặt Tô Dung nháy mắt suy sụp.

Thẩm Ngự Dương mày hơi chọn, cô gái này, sao cảm xúc gì đều biểu hiện ở trên mặt vậy? Mặc kệ là nhắc mãi anh hay là có ý kiến với điều anh nói, đều thực dễ dàng làm người thấy rõ ràng.

Tô Dung không có thấy trong mắt Thẩm Ngự Dương nghiền ngẫm, bĩu môi, trong lòng chửi thầm, cũng không phải là thuê cái phòng ở, mà còn là vì bảo đảm an toàn của chính cô, tại sao phải đặt quy tắc?

Hơn nửa ngày, Tô Dung không có đáp lời.

Thẩm Ngự Dương khụ một tiếng, "Tô tiểu thư?"

"Hả?" Tô Dung ngước mắt, vẻ mặt mờ mịt.

Thẩm Ngự Dương cười ra tiếng.

Tiếng cười truyền đến tai Tô Dung, mặt cô nháy mắt đỏ ửng.

"Thẩm ảnh đế, anh nói đi." Tô Dung cúi đầu, ánh mắt nhìn chính mình bởi vì thẹn thùng mà không ngừng giao xoa đôi tay.

Thẩm Ngự Dương không hề trêu đùa Tô Dung, "Điều thứ nhất, việc cô và tôi ở chung một chỗ, tuyệt đối tuyệt đối tuyệt đối không thể kể với người ngoài!"

"Thẩm ảnh đế, tôi và anh không gọi là ở chung một chỗ." Tô Dung ngước mắt nhìn Thẩm Ngự Dương, phản bác nói, "Tôi và anh nhiều lắm gọi là ở tại một gian trong căn hộ được không?"

(cái này hơi rắc rối, mình cũng ko biết sửa sao, cứ hiểu là ở chung căn hộ nhưng khác phòng đi ^^)

Thẩm Ngự Dương bật cười, "Được, việc tôi cùng cô ở tại một gian trong căn hộ, tuyệt đối không thể để người ngoài biết, hiểu không?"

"Hiểu rồi." Tô Dung gật đầu, "Tôi cũng không nghĩ cùng anh truyền tai tiếng."

Thẩm Ngự Dương nhướng mày, "Nghe ý tứ của Tô tiểu thư, là chướng mắt tôi sao?"

"Không đúng không đúng." Tô Dung liên tục xua tay, vội vàng giải thích, "Thẩm ảnh đế, ngài là ảnh đế nha, tôi loại này tiểu trong suốt, sao có thể cùng ngài đánh đồng được? Nếu truyền ra tai tiếng, đối với ngài ảnh hưởng sẽ thật không tốt."

Nói xong lời cuối cùng, Tô Dung vẻ mặt nghiêm túc.

Thẩm Ngự Dương phảng phất từ trong ánh mắt cô thấy được "Tôi là vì anh suy xét tuyệt đối không phải hạ thấp anh" ý tứ.

Thẩm Ngự Dương cười như không cười, "Tôi còn cảm thấy Tô tiểu thư là đang chướng mắt tôi."

"Tuyệt đối không có." Tô Dung mở to đôi mắt nhìn Thẩm Ngự Dương, "Thẩm ảnh đế, anh thấy được sao?"

"Cái gì?"

"Chân thành trong ánh mắt tôi a!"

Thẩm Ngự Dương: "......"

"Được rồi, miễn cưỡng tin tưởng cô." Thẩm Ngự Dương dừng một chút, "Chúng ta nhất định phải đứng nói chuyện sao?"

"Phốc!" Tô Dung cười ra tới, tinh thần căng chặt bỗng nhiên giảm đi một ít.

Thẩm Ngự Dương khóe môi hơi giương, "Ngồi xuống nói đi."

Tô Dung gật gật đầu, đi theo Thẩm Ngự Dương ngồi lên trên sô pha.

Như cũ là cô ngồi ở trên sô pha lớn, Thẩm Ngự Dương ngồi lên sô pha đơn đối diện với cô.

Nhưng cảm giác lần này, lại hoàn toàn không giống nhau.

Có lẽ là bởi vì địa vị ảnh đế của Thẩm Ngự Dương, có lẽ là bởi vì nhân phẩm được khen ngợi của Thẩm Ngự Dương.

Tô Dung đối với lời nói của Thẩm Ngự Dương nói ra, mạc danh tin tưởng.

Cô và anh, không tính lần gặp mặt ngắn ngủi trước, lần này hẳn là xem như chân chính lần đầu tiên quen biết.

Thẩm Ngự Dương cho cô cảm giác, thật sự đáng tin cậy.

Tô Dung là người sẽ tin tưởng giác quan thứ sáu của con gái.

Thật giống như lần đầu tiên cô nhìn thấy chị Kiều, liền cảm thấy chị Kiều thoạt nhìn thực thoải mái.

Tô Dung nghĩ, khả năng cô trời sinh liền có cảm xúc mãnh liệt đối với thiện ý mọi người đi.

Nghĩ như vậy, Tô Dung bỗng nhiên nhẹ giọng nở nụ cười.

Thẩm Ngự Dương tò mò, "Tô tiểu thư cười cái gì?"

Tô Dung lắc đầu, "Không có gì, chỉ là cảm thấy có chút không thể tưởng tượng, tôi cư nhiên muốn cùng Thẩm ảnh đế ở tại cùng gian trong phòng."

Thẩm Ngự Dương cười, "Tô tiểu thư, liền tính cô nói lời hay với tôi, cũng không thay đổi được sự thật tôi đặt ra quy tắc cho cô."

Tô Dung: "......" Cô có thể thu hồi giác quan thứ sáu lúc nãy được không?

"Tô tiểu thư, điều thứ hai, tôi và cô ra căn nhà này, chính là người xa lạ, tôi hy vọng, cho dù tôi và cô gặp nhau ở bên ngoài, cô cũng không cần nhận thức tôi."

Tô Dung gật đầu, "Tôi và Thẩm ảnh đế không có quan hệ mới đúng, công việc của anh đều là đại chế tác, tôi..."

Câu nói kế tiếp Tô Dung không có nói xong, Thẩm Ngự Dương đã hiểu.

"Đúng rồi." Thẩm Ngự Dương duỗi tay về phíaTô Dung, "Đưa điện thoại đây."

Tô Dung yết hầu khẽ nhúc nhích, "Muốn lấy điện thoại tôi làm cái gì?"

"......" Thẩm Ngự Dương bất đắc dĩ, "Điện thoại tự nhiên muốn lưu số, nếu có chuyện gì tôi cũng có thể tùy thờ liên hệ với cô."

"Ờ." Tô Dung yên lặng lấy ra điện thoại, đưa tới Thẩm Ngự Dương trên tay.

Vì cái gì cảm thấy hôm nay chính mình trở nên ngốc như vậy? Là bởi vì nhìn thấy Thẩm Ngự Dương có chút khẩn trương sao?

Thẩm Ngự Dương tiếp nhận điện thoại, tùy tay một cái liền mở ra.

"Tại sao cô lại không cài mật mã?" Thẩm Ngự Dương có chút buồn bực, hiện tại có rất ít người không cài mật mã?

"Cái này." Tô Dung ngữ khí nhàn nhạt, "Không cần thiết, điện thoại của tôi lại không có gì bí mật không cho người khác biết."

"Nói tuy nói như vậy, cô vẫn nên cài đặt một chút cho thỏa đáng." Thẩm Ngự Dương cúi đầu đem số của mình lưu, sau đó gạt ra dãy số.

Chờ tiếng chuông trong phòng của anh truyền ra, anh mới cúp điện thoại, đưa điện thoại di động trả lại Tô Dung.

"Tôi không có để tên, cô tự đặt đi, không cần để họ tên tôi."

"Được." Ngón tay Tô Dung đặt trên màn hình, tiếng đánh chữ vang lên bùm bùm.

Thẩm Ngự Dương tỏ vẻ, lúc đánh chữ nghe thanh âm này chẳng lẽ không phiền sao?

Không tới vài giây, Tô Dung nói cho Thẩm Ngự Dương cô đã lưu xong.

Thẩm Ngự Dương gật đầu, "Đồ vật trong nhà cô đều có thể sử dụng, ngoại trừ phòng của tôi, còn lại cô đều có thể tùy tiện vào."

"Tùy tiện vào?" Tô Dung kinh ngạc, cô còn tưởng rằng Thẩm Ngự Dương sẽ nói cho cô không thể tùy tiện vào phòng khác chứ.

Thẩm Ngự Dương cười khẽ, "Rất kỳ quái?"

"Có chút." Tô Dung không chút nào che dấu, đem ý nghĩ trong lòng nói ra, "Thẩm tiểu thư không ở, tôi cảm thấy tùy tiện vào phòng người khác không tốt, kỳ thật ta chỉ cần có chỗ ở thì tốt rồi."

"Nếu như vậy, Tô tiểu thư muốn hay không suy xét ngủ sô pha?"

Tô Dung: "???"

Thẩm Ngự Dương vẻ mặt nghiêm túc, "Tô tiểu thư không phải nói, chỉ cần có cái chỗ ở là được rồi sao?"

Thân thể Tô Dung cứng đờ một giây, ngay sau đó đờ đẫn mở miệng, "Thẩm ảnh đế, anh thật sự nghiêm túc sao?"

Tô Dung nhìn chằm chằm Thẩm Ngự Dương một phút đồng hồ, lại phát hiện Thẩm Ngự Dương thật sự nghiêm túc.

Tô Dung trong lòng trầm xuống.

Thẩm Ngự Dương hơi hơi mỉm cười, "Đương nhiên là giả."

Tô Dung: "......"

Nếu vừa mới Thẩm Ngự Dương nói cho cô là thật sự, Tô Dung nghĩ cô nhất định sẽ chửi ầm lên.

Tô Dung khóe miệng trừu trừu, từ trên sô pha đứng lên, "Thẩm ảnh đế, tôi có thể về phòng trước không?"

"Được, chờ tôi nghĩ xong sẽ nói cho cô biết."

Tô Dung nghĩ thầm, " không, không cần nói với cô! "

Thẩm Ngự Dương nhìn Tô Dung đi đến phòng của cô.

Lúc sắp vào cửa, Tô Dung dừng lại bước chân, xoay người đối mặt Thẩm Ngự Dương.

Thẩm Ngự Dương chủ động mở miệng, "Tô tiểu thư có việc?"

"Thẩm ảnh đế, anh có thể đừng gọi tôi là Tô tiểu thư được không? Gọi tôi là Tô Dung được rồi."

Thẩm Ngự Dương mỉm cười, "Có thể, Tô Dung."

Tô Dung phun ra một hơi, rốt cuộc không cần nghe ba chữ "Tô tiểu thư".

Nhân cơ hội này, Tô Dung đem nghi vấn đáy lòng của mình hỏi ra ngoài, "Thẩm ảnh đế, thứ cho tôi mạo muội hỏi một câu, anh cùng vị kia Thẩm tiểu thư là..."

Thẩm Ngự Dương đứng dậy, bước đến trước mặt Tô Dung, sau đó nâng tay trái lên, "Bang" một chút chống ở trên vách tường phía sau Tô Dung

Cô đây là bị đập vào vách tường sao?

Thẩm Ngự Dương rất cao, cứ việc Tô Dung cao 1m7, đối với nữ cũng coi như là tương đối cao, nhưng đối mặt với Thẩm Ngự Dương, Tô Dung phải ngửa đầu mới có thể thấy ánh mắt anh.

Thẩm Ngự Dương hơi hơi khom người, tới gần Tô Dung.

Thân thể cô cứng đờ dán ở trên vách tường, hai tay khẩn trương cũng không biết đặt nơi nào.

Đây là ảnh đế a, nam thần quốc dân a!

Tuy rằng cô không phải fan thích nhan sắc của anh, nhưng một cái nam thần soái như vậy đứng ở trước mặt cô, khoảng cách chỉ có không tới một cánh tay cô, trái tim thiếu nữ của cô làm sao có thể không nhảy bang bang được!

Cái này là phạm quy!

"Tô Dung." Thanh âm Thẩm Ngự Dương đè thấp, hơi hơi nghiêng đầu, hô hấp ấm áp phả vào lỗ tai Tô Dung.

Tô Dung ngừng thở.

Thẩm Ngự Dương giờ phút này mang cho cô cảm giác, chỉ có tràn đầy khẩn trương, mất tự nhiên, thẹn thùng.

Lúc Tô Dung hoảng hốt, nhớ tới người theo dõi, có ý đồ bắt cóc cô hai ngày trước. Hô hấp người kia lúc ấy cũng là phả vào phía sau tai cô, lại làm cô sởn tóc gáy.

Nhớ tới chuyện này, Tô Dung rùng mình một cái, không khí Thẩm Ngự Dương mang cho cô đều tiêu tán rất nhiều.

"Tô Dung? Làm sao vậy?" Thẩm Ngự Dương nhíu mày, tuy rằng thực nhẹ, nhưng lúc anh vừa mới tới gần cô, mắt đồng trong nháy mắt rụt một chút.

Tô Dung lấy lại tinh thần, "Không có việc gì."

Thẩm Ngự Dương đứng thẳng lên, "Nghỉ ngơi một chút đi, cô sáng sớm liền dọn đến đây, hẳn là cũng rất mệt."

Tô Dung trộm trừng mắt nhìn Thẩm Ngự Dương liếc mắt một cái, "Vốn dĩ tôi là tính toán nghỉ ngơi, chỉ là vừa mới có người xông vào phòng của tôi, cho nên mới không nghỉ ngơi được."

Thẩm Ngự Dương sờ sờ cái mũi.

Không biết vì sao, có một tí xíu chột dạ.

"Cô nghỉ ngơi đi." Thẩm Ngự Dương xoay người, liền đẩy cửa phòng bên cạnh Tô Dung.

"Đúng rồi Tô Dung." Thẩm Ngự Dương đi mà quay lại.

"Hả?" Tô Dung quay đầu, "Làm sao vậy?"

Thẩm Ngự Dương cười khẽ, "Tôi đã quên nói cho cô, chủ nhân chân chính của căn nhà này, kỳ thật là tôi, không phải em gái tôi Thẩm Tình Dương, được rồi, cô đi vào nghỉ ngơi đi."

Nói xong, Thẩm Ngự Dương liền đóng lại cửa phòng, hoàn toàn mặc kệ lời anh nói tạo thành ảnh hưởng như thế nào đối với Tô Dung.

Ngón tay Tô Dung niết ở then cửa phía trên bây giờ trở nên đờ đẫn.

Thẩm ảnh đế vừa mới nói cái gì?

Phòng ở là của anh không phải của Thẩm tiểu thư?

Em?

Mẹ nó! Chủ nhà cô không phải Thẩm tiểu thư sao?

Nghĩ đến điều này, Tô Dung lặng im ba giây, ngay sau đó lấy điện thoại ra, tìm được liên hệ của người kia.

Tô Dung động động ngón tay, đem 【 Đại lão không thể đắc tội 】 yên lặng đổi thành 【 Chủ nhà nam thần 】.

Ai.

Tô Dung không tiếng động thở dài, cảm xúc trong lòng thực phức tạp.

Cô liền như vậy, cùng nam thần quốc dân ở cùng một chỗ.

Tô Dung đóng cửa lại, bổ nhào vào trên giường.

"A a a a a!" Tô Dung nôn nóng, "Thật phiền quá!"

Miên man suy nghĩ một hồi lâu, cô mới mơ mơ màng màng ngủ.

**

Lúc Tô Dung tỉnh lại, đã là 2h chiều.

Mấy ngày nay, bởi vì trong lòng còn nhớ việc kia, cho nên Tô Dung cũng chưa có thể ngủ ngon.

Có lẽ là bởi vì biết chính mình ở nơi này thực an toàn, cô một giấc này ngủ đến vô cùng thoải mái.

Tô Dung xoa đôi mắt, mở ra cửa phòng đi ra ngoài.

Phòng khách, TV đang phát tin tin tức.

Cô nhướng mày, 2h chiều xem tin tức?

Bỗng nhiên, Tô Dung hít hít cái mũi.

Mùi hương rất thơm.

Theo mùi hương, cô đi đến phòng bếp.

Dưới ánh đèn màu vàng ấm áp, Thẩm Ngự Dương mặc quần áo ở nhà, đưa lưng về phía Tô Dung.

Cô kinh ngạc, "Anh đang nấu cơm sao?"

Thẩm Ngự Dương theo tiếng quay đầu lại, mặt mang cười nhạt, "Cô ngửi thấy nên lại đây?"

Tô Dung ngốc ngốc gật đầu.

Thẩm Ngự Dương... Thoạt nhìn thật ôn nhu thật ôn nhu, giống như... Cùng thân ảnh người kia trong trí nhớ chồng chất lên nhau.

"Anh..."

Thẩm Ngự Dương cười cười, "Ăn cơm đi, cô chắc cũng đói rồi."

"Ừm..." Tô Dung lên tiếng, lê dép lê vào phòng bếp.

Mười phút về sau, Thẩm Ngự Dương cùng Tô Dung mặt đối mặt ngồi ở nhà ăn.

Tô Dung: "???"

Cô thế nào liền ngồi xuống như vậy chuẩn bị ăn cơm?

Tô Dung buông chiếc đũa trong tay, đứng dậy, khom lưng với Thẩm Ngự Dương, "Thật xin lỗi."

Thẩm Ngự Dương: "???"

- --------------------

Tác giả có lời muốn nói: Thẩm Ngự Dương: Tức phụ nhi*, em là có ý tứ gì?

*Là cô vợ trẻ a~

- -----------------bình chọn đi a~

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK