• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cuộc sống sau đấy suông sẻ giống như dự đoán.

Một tuần du lịch Hải Nam trải qua muôn màu muôn vẻ, ở khách sạn năm sao, tắm nắng, nghịch cát, thưởng thức các món ăn mỹ vị,… Gần như mỗi ngày đều trải qua với những tiếng cười, với niềm hạnh phúc khi đi vào giấc mộng.

Sau khi đại học khai giảng, Diệp Tử cuối cùng trở thành đàn anh năm ba. Nghênh đón tân sinh viên, tham gia hoạt động đoàn, bận đến mức không biết đâu trời đâu đất. Có vẻ như số đào hoa của anh cũng đến rồi, anh kết giao với một bạn nữ, là học muội thanh thuần xinh đẹp, Nhiếp Hải Hà. Hơn nữa trước đó học muội còn nói nói rõ, nguyên nhân để ý đến anh là vì anh là người đã nghênh đón cô ở cổng trường, còn vì cô mà chuyển hành lý, bao bọc mền gối giúp làm cho cô cảm động.

Thế là, bọn họ rất nhanh trở thành cặp tình nhân mỗi tối đều ngồi dưới gốc cây lớn, đi tản bộ dọc bờ sông, ngồi trên ghế trò chuyện, nắm tay đi xem phim, cùng mặc áo T-shirt đôi đứng trên khán đài của giải thi đấu nào đó, hay gương mặt đỏ ửng đứng trước một nhà nghỉ….

Tuy nhiên, quen càng lâu, vấn đề của hai bên càng lộ ra ngoài.

Chưa tới hai tháng, bệnh công chúa của Nhiếp Hải Hà liền bộc phát.

Gia cảnh cô sung túc, cho nên luôn muốn thứ tốt nhất. Cô không ngồi xe buýt, để ý bộ váy nào liền mua bộ ấy, đến kì kinh nguyệt đặc biệt gắt gỏng quá đáng, sinh nhật nhất định phải được tổ chức ở nơi long trọng, lãng mạn nhất. Khi cô biết Diệp Tử lãnh lương, thì bắt đầu điên cuồng quẹt thẻ, mỗi ngày đều bắt Diệp Tử chạy ra ngoài trường nhận hàng chuyển phát nhanh, rất nhiều thứ mua xong chỉ dùng một vài lần, rồi chán không động đến, thậm chí còn vứt đi. Thẻ Diệp Tử vốn không nhiều tiền, nên rất nhanh đã bị xài hết. Sau đó cô trực tiếp đòi Diệp Tử, Diệp Tử lúng túng nói mình gần đây không nhận được phí sinh hoạt, thái độ cô liền xoay chuyển 180 độ, buổi tối để Diệp Tử đứng một mình ngoài trời hứng gió lạnh lẽo, còn mình thì ngồi trong ký túc xá chơi game. 

Đương nhiên, nếu như chỉ có những chuyện này, Diệp Tử vẫn có thể nhẫn nhịn được. Nhiếp Hải Hài là hoa khôi của hệ tiếng Trung, bao nhiêu người theo đuổi đều thất bại, anh nhất định phải quý trọng cơ hội này. Cho nên anh liền đi vào trong thành phố kiếm thêm ba suất gia sư vào cuối tuần, còn những ngày bình thường thì đi giao hàng vặt cho chủ quán. Vì sinh nhật bạn gái, anh ngày ngày nghĩ cách làm cô vui lòng, tỷ như đứng dưới lầu xếp nến thành hình trái tim, hay tặng hoa bày tỏ tấm lòng trước mặt mọi người.

Nhưng, quen nhau được ba tháng, vấn đề ngày càng trở nên gay gắt.

Anh chính tai nghe thấy bạn gái nói xấu mình. Nguyên văn như sau.

Một bạn nữ bảo: “Hải Hà cậu thật hạnh phúc, có một bạn trai như thế!”

Nhiếp Hải Hà trả lời: “Hạnh phúc con khỉ ấy.”

Bạn nữ ngạc nhiên: “Sao lại không hạnh phúc, cậu muốn gì người ta đều cung phụng, còn lãng mạn, dáng người cũng soái. Là vì không phải con nhà giàu à?”

Nhiếp Hải Hà: “Nhà giàu cái quần què, lúc tớ với anh ta vừa quen nhau cũng nghĩ rằng gia cảnh anh ta không tồi, ai dè lại ba mẹ ly hôn, trong thẻ cũng chỉ có hơn một vạn (1 vạn=10.000), mẹ anh ta tái hôn, nghe nói sau này còn định sinh thêm con, anh ta lại không ở cùng gia đình, chắc chả xơ múi được gì rồi. Aizz. Nhưng làm cho người ta khó chịu nhất là…”

Bạn nữ: “?”

Nhiếp Hải Hà khinh bỉ: “Anh ta bị bệnh luyến mẫu! Đi ăn với tớ thì bảo mẹ nấu ăn mới ngon, dẹp đi, mẹ tốt vậy thì lăn về chơi với mẹ, tìm tớ làm gì, thật là.”

Bạn nữ liền nói: “Ờm, nếu cậu không hài lòng với anh ấy thì để cho tớ đi.”

Nhiếp Hải Hà: “Ai nói, tuy anh ta không có cái gì gọi là tiền đồ, nhưng hiện tại vẫn không tồi. Đẹp trai như thế, đi cùng tớ ra ngoài, vẫn là chuyện tốt, muốn mua cái gì liền mua. Có điều… Ừ…. Không thể treo cổ trên một cái cây được.”

Bạn nữ: “Ha, hèn chi gần đây cậu cùng với Lưu Khải hệ Tin học gần gũi vậy.”



Buổi tối hôm ấy, Diệp Tử làm một chuyện rất đê tiện. Anh nhân lúc bạn gái đang tắm rửa, liền lục điện thoại của cô, xem tin nhắn của cô.

Sau khi phát hiện ra sự thật, anh tức đến run người, nổi trận lôi đình.

Nhiếp Hải Hà gọi Lưu Khải là “lão công”.

Cô chưa bao giờ gọi anh như vậy.

Nhiếp Hải Hà vừa mặc áo tắm đi ra, một bên quyến rũ sấy tóc, một bên ngồi lên người Diệp Tử, anh liền đẩy cô ra.

Tối đó, anh cùng cô ta ầm ĩ một trận, đưa ra lời chia tay. Sau đấy, một tuần liền tránh né Nhiếp Hải Hà.

Nhưng sau nửa tháng, Nhiếp Hải Hà ngồi khóc lóc chờ trước cửa nhà anh, nói xin lỗi, trước mặt anh đưa điện thoại ra nói bên trong ngoại trừ số anh ra thì toàn bộ đều bị xóa hết rồi, sau đó quỳ trước mặt anh, quỳ đến nửa đêm.

Anh tha thứ cho cô, lần thứ hai hai người đi chung với nhau, lần thứ hai tiếp tục ân ái bên nhau.

Tháng mười hai, đoàn tổ chức hoạt động liên hoan lớn, tất cả bạn học ban ngành đều có thể “mang theo người thân”. Hoạt động này gần như đem một tầng lầu của khách sạn trong thành phố bao hết, là tiệc đứng, có rượu có thịt có âm nhạc, có thể nói là tương đối xa hoa.

Diệp Tử và Nhiếp Hải Hà ngồi cùng một chỗ, cùng mọi người cụng ly trò chuyện, chỉ một lát sau cả người liền nóng lên, sắc mặt hồng hào. Anh em thân thiết của Diệp Tử, Khương Văn, ngồi moi móc ra hết lịch sử đen tối của Diệp Tử, Diệp Tử phải ngồi thanh minh đến mức phiền não, sau đó bọn họ lại trêu đùa hai người, nói đêm nay không cần đối chiếu, cứ trực tiếp kiểm tra tại đây luôn đi. Nhiếp Hải Hà nghe xong câu ấy, cả người đều đỏ, dễ thương đến không thể không yêu.

Buổi liên hoan diễn ra được nửa chừng, Khương Văn đột nhiên trở nên thần bí, chờ hoa khôi hệ Tài chính Tiểu Cầm bên cạnh kích động đứng lên, giẫm giày ca gót rời xa, mới cầm lấy di động cô bỏ quên thấp giọng nói: “Các người thật chả biết gì cả, Tiểu Cầm vừa mới chia tay không lâu, bây giờ lại quen bạn trai mới rồi!”

Một đám người lập tức nâng cao tinh thần: “Cái gì? Là ai?”

Khương Văn nhìn trái nhìn phải, sau đó mở điện thoại Tiểu Cầm ra, thuần thục mở pass, cười khẩy với đám người xung quanh, mở ra một dãy số điện thoại: “Nhìn tên đi này, lưu tên là gì hả, là ‘Thân, yêu,’!”

“Tớ đương nhiên biết rồi. Bọn họ được ví là nhanh như chớp đó, tuần trước mới biết nhau, mà tuần này đã hẹn hò rồi, ngày hôm nay còn biến thành “người thân”, có thể thấy…”

“Này này! Đến cùng là ai vậy? Trong trường chúng ta à? Hệ gì?”

“Không học trong trường mình, hình như là học sinh cấp ba.”

“Gì???? Học sinh cấp ba???? Tiểu Cầm thì ra là loại tỷ đệ luyến?? Hài tử ngây thơ như thế cũng quen được?” 

“Mấy người đừng nói người ta trẻ con, thằng ấy so với tớ còn soái hơn nhiều đó, là kiểu cấp bậc thần tượng.”

Lần này mấy cô gái xung quanh hưng phấn hẳn lên, Diệp Tử nhạy bén phát hiện Nhiếp Hải Hà bên cạnh cũng rục rịch. Anh phi thường khó chịu. Mà hậu quả của việc khó chịu, chính là giựt điện thoại trên tay Khương Văn, xem thử dãy số trên điện thoại.

Nhưng mà, khi nhìn thấy dãy số, anh liền ngây người.

Số điện thoại của Thỏ, anh đã khắc sâu vào tâm trí, đọc làu làu.

Số điện thoại ấy làm anh hoảng sợ, những con số của tội nghiệt.

Anh làm bộ vô ý, nhìn đi nhìn lại nhiều lần. Lấy ra điện thoại của mình, anh so thử.

Không sai số nào, giống nhau như đúc.

Tại sao.

Không.

Không có chuyện trùng hợp như vậy.

Hay là, cái số điện thoại này đã bị người khác sử dụng? Là do mình lo xa?

Đúng, chắc chắn là do mình lo xa rồi.

Sau đó, Diệp Tử thấy có hai người đi về hướng này, hai người đó, hấp dẫn mọi ánh mắt.

Hoa khôi hệ Tài chính Tiểu Cầm, vào tiết trời tháng mười hai lạnh lẽo vẫn như cũ mặc váy ngắn mang tất chân đi giày cao gót, vóc người hoàn hảo, trang điểm tinh xảo. Cho dù cô có mang giày cao gót thì vẫn chỉ đứng đến bả vai chàng trai bên cạnh. Chàng trai một thân trang phục nhung đen đơn giản, khăn quàng cổ màu xám đậm, giày đen, vóc người cao gầy kiên cường, màu tóc nhạt, da dẻ trắng nõn.

Cậu ta rất nhanh đi tới một bàn. Những người chung quanh vội vã nhường chỗ, các nữ sinh đều phát ra tiếng thán phục: “Trời ạ.”

Động tác thiếu niên rất tự nhiên, hoàn toàn không luống cuống, cậu ta cởi áo khoác cùng khăn quàng cổ xuống, mắc ở trên ghế. Lúc này trên người cậu chỉ mặc một cái áo len mỏng manh màu xám bạc, áo sơ mi màu trắng cổ chữ V lộ ra. Cái cổ trắng nõn, hình dáng đẹp đẽ. Đối với ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cậu bình thản nở nụ cười, Tiểu Cầm sau khi giới thiệu, cậu nhẹ giọng nói: “Chào mọi người, tôi là Jason.”

Thiếu niên ngồi đối diện với Diệp Tử, động tác tao nhã lịch sự, giơ tay nhấc chân đều làm cho người ta cảm thấy được loại khí chất thuộc về quý tộc. Đối với oanh tạc của các bạn nữ, cậu trả lời mơ hồ. Trên thực tế, đại khái chỉ cần nghe được giọng nói ôn hòa như nước ấy, cũng đủ để các bạn nữ thấy ôm ấp hoài niệm trong lòng.

“Jason, tóc của em là là nhuộm hả? Màu đẹp thật đó, ở dưới ánh đèn trông khá giống màu nâu, giờ lại có chút ánh kim.”

“Trời sinh, là do khuyết thiếu một loại dinh dưỡng nào đó thôi.”

“Mềm mượt như vậy, em là con lai sao? Màu mắt còn nhạt như vậy, đẹp quá đi mất.”

“Có thể nha.”

“Oa –“

“Em thật là học sinh cấp ba hả? Cao như vậy.”

“Tôi học lớp 11.”

“Mới lớp 11! Trong trường được hoan nghênh không?”

“Chắc được.”

“Em sao quen được Tiểu Cầm? Có thể giao du với đại tỷ không…”



Cô gái hỏi liên tiếp không ngừng, mà Diệp Tử liên tục nhìn chăm chăm vào thiếu niên, quan sát từng chi tiết nhỏ của cậu. Ngay cả khi bạn gái nói chuyện với anh, anh cũng chẳng quan tâm.

Rõ rành, thiếu niên đối với đa số mọi người mà nói, là một anh chàng đẹp trai mê chết người. Thế nhưng Diệp Tử lại không thấy cậu ta đẹp trai cỡ nào, trái lại lại cảm thấy, cậu ta quá mức âm nhu. Mặt nhỏ, hời hợt, tóc chặn tầm mắt, con ngươi khá nhạt, nhạt đến mức có thể không tính đến màu xanh trong đấy, sống mũi cao, môi mỏng nhợt nhạt, giọng nói rất nhu hòa, tốc độ nói chuyện khá chậm rãi, thong thả.

Cậu ta, là Thỏ sao?

Thỏ là một kẻ rất tàn nhẫn. Trong trí tưởng tượng của mình, hắn rất âm u, bệnh tật, hơn nữa còn phải có sức khỏe. Hắn có khả năng là tên du côn toàn thân chằng chịt vết thương, cũng có thể là kẻ cơ bắp tàn nhẫn nào đó, hay một gã đeo kính mưu ma chước quỷ… Nhưng người này, quá nhu hòa, quá thuần khiết, giống như một công tử không bám bụi trần nhân gian.

Đám người hỏi đến đề tài người lớn, thiếu niên liền thoáng ngẩn người, khuôn mặt bỗng nhiên có chút ủng đỏ.

Không phải hắn.

Diệp Tử ngay lập tức nghĩ như thế.

Anh từng thấy Thỏ, thông qua cái video đáng sợ kia. Trong video, Thỏ trên người mặc áo mưa, động tác tàn khốc. Anh không cách nào đem người trong video liên hệ với cậu thiếu niên trước mặt này. Phải nói là, trong video là một dã thú, còn cậu thiếu niên này, chỉ là một chú dê non mà thôi.

Huống hồ, từ đầu đến giờ người này chẳng hề liếc về phía mình. Thỏ là tên biến thái luôn theo dõi anh cơ mà. Vì vậy, nhất định không phải là hắn.

Diệp Tử thở phào nhẹ nhõm, gắp cho Nhiếp Hải Hà một món ăn.

Mà Nhiếp Hải Hà cứ luôn nhìn mãi về phía kia, Diệp Tử khó chịu nói: “Đến mức này luôn sao.”

Nhiếp Hải Hà ngẩn người, thoáng cái mới hiểu Diệp Tử đang ghen, cười cười cọ lên vai Diệp Tử: “Ai da, lão công không cho người ta ngắm trai đẹp sao. Được rồi được rồi, em chỉ nhìn mỗi anh chàng đẹp trai này thôi.”

“Hừm. Này còn tạm được.”

Buổi liên hoan tiêp tục tiến hành, rất nhanh, một đám người đã ngã rạp. Có người đã sớm cáo về nhà trước, có người muốn quẩy suốt đêm.

Một bàn của Diệp Tử cũng đã vơi đi một nửa, nghĩ đến cũng phải dắt bạn gái về nhà, di động Diệp Tử bỗng reo lên, là âm thanh tin nhắn.

Diệp Tử lấy ra xem.

Cả người anh hít một ngụm khí lạnh.

[ Thỏ: Thật tốt nhỉ, bạn gái anh xinh đẹp như vậy. ]

Trong nháy mắt, Diệp Tử ngay lập tức ngẩng đầu nhìn về hướng đối diện.

Quả nhiên!

Vào giờ phút này, thiếu nhiên đang thích ý chống cằm, xuyên qua tầng tầng ánh sáng nhìn mình chằm chằm.

Khóe miệng thiếu niên nở nụ cười như có như không, rõ ràng rất nhu hòa, nhưng Diệp Tử lại đổ mồ hôi lạnh.

Đôi mắt kia, con ngươi nhạt màu chậm rãi nheo lại, chắc là ảo giác thôi, Diệp Tử bỗng nhiên thấy trong đôi mắt ấy như mang theo tia nhìn khủng bố. Mà đôi môi mỏng kia, khi quan sát thấy phản ứng của Diệp Tử, thì khẽ chậm rãi nhếch lên.

Hắn đang cười.

Hắn đang nói.

Anh căn bản không nghe được giọng nói của hắn.

Nhưng Diệp Tử biết, hắn đang nói gì.

Hắn đang không ngừng, đang không ngừng gọi tên anh: Diệp, Tử.

Mang theo vẻ hưng phấn quỷ dị, khiến cho người sợ hãi mà vui sướng gọi thầm tên anh.

Một lần lại một lần.

Giống như ma quỷ hắc ám đang ẩn náu, gọi thầm tên con mồi, ý đồ mưu tính cái gì đó, trong vô thanh vô tức (không một tiếng động.)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK