• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Xa phu cũng là người có kinh nghiệm, dùng toàn lực vung roi thúc ngựa lao thẳng vào đám thổ phỉ mở đường đi về phía trước. Mà những... thị vệ cùng đám người kia nhất đang chiến đấu không có thể phân thân được nên xe ngựa rất nhanh chạy thoát, bỏ xa âm thanh chém giết đằng sau.

Lúc này Cơ Oánh trong xe ngựa mới nhẹ thở ra nói: "Dọa... Làm muội sợ muốn chết, chúng ta đã thoát hiểm rồi hả?"

Tân Nô đứng dậy cẩn thận vén rèm xe nhìn lại.

Giờ đã hoàng hôn, trên đường không có người đi lại. Nhưng cách đó không xa có mấy cây đại thụ nằm ngang cản đường đi, trong lòng Tân Nô thầm kêu không tốt, mà xa phu cũng chú ý tới, không tự chủ ghìm chặt dây cương giảm tốc độ.

Nhưng lúc này, hai bên đường xuất hiện mấy thân ảnh, trong tay cầm dây thừng, thoáng cái khống chế được xa phu và hai thị vệ, sau khi bị bọn chúng kéo xuống, máu đỏ nhuộm kín trời.

Cơ Oánh qua màn xe nhìn thấy cảnh này, không kiềm chế nổi, sợ hãi kêu lên.

Đúng lúc này, màn xe bắt đầu chuyển động, bọn chúng nhìn xem xét: "Hai nữ nhân? Mang đi!"

nói xong nhanh chóng đưa tay bắt hai người. Tân Nô ngồi im lúc gã đưa tay bắt, lập tức dùng lò than chuẩn bị sẵn ném vào mặt hai gã. Bọn chúng bị đau kêu á lên một tiếng lùi về sau mấy bước.

Thừa dịp này, nàng kéo Cơ Oánh hô to một tiếng: "Chạy mau!" Sau đó chạy về phía rừng cây, hai bên đường đều là núi non trùng điệp, thật sự là địa điểm tốt để cướp bóc.

Nhờ ba gã hiệp sĩ du côn trước kia ban tặng, Tân Nô đã sớm có kinh nghiệm chạy trốn, không vô thức chạy về phía trước, sau khi chạy tới chỗ vách núi có thể che người lập tức cởi khăn trùm đầu ném về ngã ba giao lộ, rồi kéo Cơ Oánh chạy về bên kia.

Những... gã nam nhân kia sau khi đuổi tới vách núi không thấy bóng dáng các nàng, liếc thấy khăn trùm đầu nữ nhân trên sơn đạo, nổi sát khí đuổi tới.

Tân Nô kéo Cơ Oánh dán chặt vào vách núi dựng thẳng, dưới chân là khe núi thật sâu, nếu không cẩn thận sẽ rơi xuống dưới.

Nghe được âm thanh đi xa của những gã kia, lúc này mới khẽ di chuyển.

"Tỷ tỷ, làm sao bây giờ?" Cơ Oánh không có chủ ý, đáy mắt ngập nước.

Tân Nô nắm chặt tay nàng nói: "Đừng sợ, chúng ta sẽ không sao." nói xong lôi kéo nàng trở về. Lúc này hòn đá nhỏ lăn xuống bên cạnh vách đá, Tân Nô liếc mắt, thấy phía dưới vách đá là sơn động.

Những... tên kia nếu đuổi theo không thấy các nàng, nhất định quay trở lại, nhưng bọn chúng sẽ khôngthể nghĩ các nàng không rời đi, mà núp tại đường cũ.

Chân nàng rất đau, đế giày lúc này ẩm ướt, trong lòng nàng vẫn tràn ngập tin tưởng vào Tử Hổ, sau khi diệt trừ xong đám thổ phỉ, nhất định Tử Hổ sẽ đi tìm các nàng. So với việc chạy loạn bị bắt thì nhân cơ hội này mau chóng trốn đi.

Sau khi quyết định xong, nàng cùng Cơ Oánh trượt xuống dốc đứng, chui vào trong sơn động giữa vách đá, thật ra sơn động chỉ là một cái khe núi nhỏ. Sau đó dùng cây cối che lấp thân ảnh các nàng, ở bên trên nếu không nhìn kĩ tuyệt đối sẽ không phát hiện ra hai nàng.

Quả nhiên một lát sau, mấy gã thổ phỉ quay lại, đứng trên đỉnh đầu các nàng nhìn bốn phía. Lại khôngphát hiện ra.

"đi! Chắc lúc nãy bọn chúng trốn chỗ này sau đó xuống núi rồi!" Gã nam tử đầu lĩnh nói xong dẫn người xuống núi.

Đợi lúc bọn chúng đi, Cơ Oánh không dám thở gấp, đôi mắt trông mong nhìn Tân Nô muốn nói lại bị Tân Nô dùng sức lắc đầu, ra hiệu đừng nói gì.

Đoán chừng qua thời gian một nén hương, lại nghe tiếng người nói trên đỉnh núi: "đi thôi, đợi lâu như vậy cũng không thấy bóng dáng, hẳn không trốn chỗ này."

Hóa ra trên đỉnh đầu các nàng vẫn có người, cho dù không nhìn thấy cũng có thể đoán ra bọn chúng đoán ra hai nàng trốn sau vách núi, im lặng chờ hai nữ tử yếu ớt chui đầu vào rọ.

"Hai con tiện nhân! Nếu tìm được, nhất định phải dạy dỗ một trận!" một gã hung ác nói.

"Nhanh đi tìm, nếu không tìm được người, chỉ sợ không tránh khỏi bị tướng quân nghiêm trị..."

Tân Nô nghe xong lời bọn chung, trong lòng thầm động, tướng quân? Mấy kẻ này khẩu âm là người nước Ngụy, không phải nước Tề! Như vậy tướng quân trong miệng bọn chúng là Bàng Quyên?

Nghĩ tới đây, nàng cảm thấy có manh mối, thậm chí còn đoán được kẻ tung ra lời đồn về Vương Hủ.

Hay cho một chiêu liên hoàn kế! Chọc tức Vương Hủ để hắn rời đi trước, sau đó phái người giả nạn dân ngăn Tử Hổ. Cuối cùng là bắt cóc người trên xe.

Nhưng bọn hắn tốn công sức như vậy để làm gì? Chỉ tham mê sắc đẹp của nàng? Tân Nô cảm thấy Bàng Quyên không phải là kẻ bị sắc đẹp làm lu mờ tâm trí, nhất định sau lưng còn nguyên nhân khác!

Cơ Oánh sau khi bị dọa, không cần Tân Nô ra hiệu, không dám mở chuyện, cho dù hai chân đã tê rần cũng cắn răng nhẫn nại.

Đúng lúc này truyền tới tiếng bước chân, thân thể Cơ Oánh và Tân Nô khẽ chấn động, ngừng hô hấp.

Người tới không nhiều lắm, cũng rất cẩn thận, không phát ra tiếng vang quá lớn, nhưng mà bọn họ đitới đi lui như đang tìm kiếm cái gì đấy.

Đột nhiên một tiếng bước chân trầm ổn dừng trên đỉnh đầu các nàng. một lát sau, một thân ảnh cao lớn đột nhiên xuất hiện trước mắt các nàng.

Cơ Oánh bị dọa hét lớn, không quan tâm mà lấy cục đá đập về phía người tới. Lại bị người đến thoải mái đón lấy.

Mượn ánh chiều ta cuối cùng, Tân Nô thấy rõ ràng, người tới không phải ai khác, chính là Vương Hủ mấy ngày không thấy!

Tân Nô chưa từng nghĩ có một ngày nàng nhìn thấy Vương Hủ trong lòng cảm giác nhẹ nhàng, giống như vừa trút bỏ gánh nặng, toàn thân nhức mỏi đau đớn khiến thân thể nàng nghiêng đi, suýt chút nữa rơi xuống vách núi.

Vương Hủ vội đưa tay đỡ nàng. Thế nhưng hai chân nàng đau như kim châm muối xát, khẽ động lập tức kêu lên một tiếng.

Tuy đau không chịu nổi, nhưng lúc Tân Nô dựa vào ngực Vương Hủ vẫn thấy được, trên mặt và người Vương Hủ dính đầy máu. không biết là của hắn, hay người khác. Thế nhưng mà máu dính trên mặt kia, thật sự là nhìn thấy giật mình.

Từ lúc tìm được Tân Nô hắn vẫn không nói gì, cũng không để ý nàng kêu đau, chỉ nhanh chóng cẩn thận dùng tay kiểm nghiệm nàng từ trên xuống dưới, xác nhận nàng chỉ bị gai cào xước không bị thương ở đâu, lúc này mới nặng nề thở phào nhẹ nhõm.

Ngược lại nói với Cơ Oánh: "Ngươi có bị thương không? Đứng lên được chứ?"

Lúc Cơ Oánh nhìn thấy ân sư vô cùng mừng rỡ, cảm xúc trào lên lại đè ép xuống, muốn bổ nhào vào người Vương Hủ khóc lớn một hồi, nhưng Vương Hủ lại đưa tay chặn ái đồ, bình thản nói: "Lên trước, kẻo ngã xuống vách núi." nói xong, ôm Tân Nô nhảy lên vách núi.

Thân thủ của hắn không thua kém Tử Hổ, quanh năm huấn luyện nghiêm khắc, khiến Vương Hủ có thể lực mà người thường khó có được. Cho nên dù ôm Tân Nô hắn vẫn thoải mái nhẹ nhàng xuống núi.

Mặt Tân Nô dán sát vào lồng ngực hắn, chỉ nghe tiếng tim đập của hắn nhanh hơn bình thường rất nhiều. không khỏi ngẩng đầu nhìn hắn, nhỏ giọng nói: "Xin gia chủ thả ta xuống, ta có thể tự đi."

Lúc xuống dưới núi, mới phát hiện Tử Hổ cũng ở đây, mặt đầy máu đen, cạnh mấy cỗ thi thể bị giết, là những gã nam nhân vừa đuổi theo Tân Nô và Cơ Oánh, đang bị trói chặt quỳ rạp trên đất.

một gã nam dân trên mặt đóng dấu đỏ, trông thấy Vương Hủ cẩn thận từng li từng tí ôm một nữ tử xuống núi, trong lòng hiểu rõ nàng chính là kẻ hắn phải bắt. Thế nhưng giờ đã vô vọng, nhớ tới lời tướng quân phân phó, cao giọng hét về phía Tân Nô: "Tân Nô, chẳng lẽ ngươi không muốn biết thân thế của mìn! Phụ thân của ngươi chính là..."

Lời còn chưa nói hết, Vương Hủ đã cực kì nhanh chóng đi tới trước mặt hắn, duỗi tay, giống như ưng trảo tóm lấy cổ hắn dùng sức "Răng rắc" một tiếng, hầu kết của gã lập tức bị bẻ gẫy, hai mắt trắng dã nằm lăn trên mặt đất.

"không cần thẩm tra, toàn bộ xử lí sạch..." Vương Hủ ôm Tân Nô bước nhanh về chiếc xe ngựa đậu bên cạnh rồi phân phó.

Lời hắn còn chưa dứt, sau lưng đã truyền tới mấy tiếng kêu đau đớn và tiếng thân thể ngã xuống đất.

Lần đầu tiên Tân Nô nhìn thấy Vương Hủ giết người.

Điều này khiến nàng chấn động.

Nàng biết rõ tâm tư hắn không giống vẻ ngoài văn nhã, nhưng dù sao cũng là người học thức uyên bác, phải giữ thể diện của người đọc sách nho nhã. Nhưng hôm nay hắn lại lộ ra một vẻ mặt hà khắc, bóp nát yết hầu kẻ khác không chút do dự, bình tĩnh thong dong giống như bóp nát một quả trứng chim.

hắn... đã giết người từ rất lâu rồi sao?

Dù trong lòng Tân Nô còn nhiều nghi vấn nhưng lại bị lời nói của gã đàn ông kia đánh gãy.

hắn nói thân thế của nàng? Lại đề cập tới phụ thân? Lời nói có ẩn tình gì, sao lại khiến Vương Hủ tự ra tay giết người?

Chờ lên xe ngựa, Vương Hủ thuần thục cởi giày của nàng, cúi đầu nhìn kĩ, rốt cuộc mở miệng nói: "Dưới chân nàng bị cọ xát nhiễm trùng, cần phải tĩnh dưỡng một thời gian, lát ta sẽ thi châm bây giờ nàng ngủ một lát, nói xong mở hòm thuốc, lấy ngân châm không chút do dự đâm vào huyệt ngủ của nàng.

Y thuật của Quỷ Cốc Tử chính là dược kinh mà Biển Thước tự mình biên soạn, mặc dù hắn không hành y tế thế, nhưng trời sinh hắn khác người thường thông minh bù lại thiện tâm chưa đủ, y đạo cao thâm, cho dù thầy thuốc đương thời cũng khó vận dụng châm tới mức lô hỏa thuần thanh như vậy, đây chính là nguyên do y đạo của Quỷ Cốc độc bộ thiên hạ.

Tân Nô thậm chí không kịp nói nghi vấn trong lòng, đã thấy huyệt vị tê rần, chìm vào giấc ngủ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Thương Phạm14 Tháng tư, 2019 18:11
tg chưa vt hết sao lại ghi full r
Avatar
Nguyễn Hải Ly11 Tháng năm, 2019 15:43
bao giờ ra nữa ạ😑😑 lọt hố rồi
Avatar
Thuan Tran17 Tháng năm, 2019 01:41
k nên đọc vì chưa full.. lâu r k có chap mới.
Avatar
thuy phạm18 Tháng năm, 2019 09:17
chưa có hết mà hic
Avatar
Đào Thu19 Tháng sáu, 2019 16:59
tác giả đào hố mà lại nỡ k lấp hố sao
BÌNH LUẬN FACEBOOK