• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: An Tịnh Nguyệt​Tất cả mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, thị vệ ở bên ngoài vội phái vài người đi bắt thích khách đánh lén xe ngựa, nam nhân trong xe ngựa thì ngồi vô cùng bình tĩnh, nhân tiện ôm A Bảo vì xe ngựa phanh gấp mà nhào tới trước vào lòng.

A Bảo xoa cái mũi bị đụng đau, mắt ngấn lệ rời khỏi lòng hắn, đang định hỏi có chuyện gì xảy ra đãthấy hắn nâng cầm nàng lên, dùng khăn tay thô lỗ lau nước mắt cho nàng.

A Bảo: “…….” Mặt đau quá, cái người này kỳ thật có có thù oán với mặt nàng đúng không?

Cuối cùng, A Bảo thật sự chịu không nổi sức lực thô lỗ của hắn, cũng sợ hắn càng lau nước mắt nàng càng rơi nhiều, vội vàng không cho hắn lau nữa, ậm ờ nói: “Nô tì tự mình làm là được, đa tạ vương gia……”

Lùi đến khoảng cách an toàn, A Bảo dùng khăn lau mặt bị cọ đến phiếm hồng và nước mắt đang chảy xuống, ngẩng đầu lên liền bắt gặp người nọ rét buốt nhìn nàng chằm chằm, thiếu chút nữa nàng sợ tè ra quần, sởn tóc gáy, có chút không biết làm sao.

Chính trong lúc này, giọng Tịch Viễn vang lên: “Vương gia, vương phi.”

A Bảo nhìn Tiêu Lệnh Thù, thấy hắn không chút ý phản ứng, may mà Tịch Viễn là một thuộc hạ tốt, biết rõ tính hắn, không đợi hắn trả lời, tiếp tục nói: “Khiến vương gia và vương phi sợ hãi, lúc nãy có thích khách đánh lén, thị vệ đuổi theo đã trở lại bẩm báo rằng hắn ta mới tự sát.”

đã chết?!

A Bảo trợn mắt, nhịn không được liếc Tiêu Lệnh Thù một cái, sau đó thoáng phát điên, rất muốn lắc hắngào thét, đại ca à, tốt xấu gì ngươi cũng cho ta một phản ứng đi! Hơn nữa rõ ràng là ban ngày, ám sát gì đó không cần quá kích thích!

Dường như cảm giác được nàng phát điên, Tiêu Lệnh Thù nói thẳng: “Hồi phủ!”

Tịch Viễn tuân lệnh, xe ngựa lại nhanh chóng chạy.

Thoạt nhìn Tiêu Lệnh Thù không để bụng chuyện này lắm, nhưng có người làm bọn họ không quan tâm không được.

“Phía trước chính là Ngũ hoàng huynh và Ngũ hoàng tẩu à?”

một giọng nói hơi kiêu căng truyền đến, A Bảo đang nghi hoặc người nọ là vị vương nào, giọng Tịch Viễn đã vang lên: “Tham kiến Tề vương điện hạ.”

Tiếng vó ngựa lọc cọc từ xa tới gần, sau đó ở cách đó không xa dừng lại, chỉ nghe Tề vương nói: “Lúc trước trở về thế nào? Có ai không có mắt đến gây chuyện với Ngũ hoàng huynh của bổn vương à? Haizz, bổn vương nhớ hôm nay là ngày tốt Ngũ hoàng tẩu về nhà thăm cha mẹ đúng không?” Lời này khiến người ta cảm thấy hơi khó chịu, “Thần đệ ở chỗ này chúc mừng Ngũ hoàng huynh và Ngũ hoàng tẩu.”

Khuôn mặt trẻ con của Tịch Viễn tươi cười, cung kính trả lời: “Hồi bẩm Tề vương điện hạ, hôm nay xác thực là ngày vương phi trở về nhà thăm cha mẹ, lúc nãy có thích khách đánh lén, may mắn thuộc hạ phản ứng nhanh mới không làm xe ngựa mất khống chế khiến vương phi bị thương. Khi nãy thủ hạ đuổi theo tên thích khách kia, nhưng không ngờ đó là một tên can trường, trực tiếp uống thuốc độc tự sát.”

Tề vương chậc một tiếng, nhìn chằm chằm vào xe ngựa với màn xe khép kín, cười khẽ nói: “thì ra là thế, vừa rồi bổn vương dường như nghe được thích khách kêu cái gì đó…. Khiến Ngũ hoàng huynh nợ máu trả máu, đúng là xui xẻo, nhưng đừng dọa Ngũ hoàng tẩu mới được.”

Tịch Viễn tiếp tục cười: “Đa tạ Tề vương điện hạ quan tâm, có vương gia ở đây, nhất định sẽ không để vương phi bị hoảng sợ.”

Tề vương bỗng thu lại nụ cười, mặt không đổi sắc nhìn Tịch Viễn, thấy khuôn mặt trẻ con của hắn mang theo vẻ cung kính, nhưng tươi cười không đổi, cẩn thẩn trả lời, khiến trong lòng hắn ta không khỏi tích một bụng lửa giận. Cộng thêm người trong xe ngựa như vỏ ngọc trai không hé miệng, cơn tức càng hừng hực, nhịn không được đâm chọc: “Hôm nay là ngày tốt của Ngũ hoàng tẩu, không ngờ còn có người không có mắt đến ám sát, dưới chân thiên tử còn dám làm chuyện như vậy, rõ ràng là huyết hải thâm cừu. Ngũ hoàng huynh cần phải cẩn thận, họa sát thântổn hại phúc khí, hôm khác Ngũ hoàng tẩu nên thỉnh một vị cao tăng đến phủ trừ tà đuổi ma, tránh cho ra cửa gặp xui xẻo.”

Cái tên này nói chuyện muốn ăn đòn thật.

A Bảo nhíu mày, đang định mở miệng chợt nghe giọng nói lạnh lẽo cứng rắn của Tiêu Lệnh Thù vang lên: “Hửm, nếu Lục hoàng đệ quan tâm thế, việc này liền giao cho đệ, ngày mai ta chờ tin tốt của đệ.”

hắn đang châm chọc đó! Ai muốn giúp ngươi thỉnh cao tăng đến quỷ trạch của ngươi trừ tà chứ! Đánh!

Khuôn mặt Tề vương hơi vặn vẹo, lại nghe người trong xe ngựa tiếp tục nói: “Về sau nếu bổn vương ra cửa gặp xui xẻo, nhất định là hoàng đệ không dụng tâm.”

Ai nói hắn không biết ăn nói! hắn chỉ không thích nói thôi, ngươi xem lời này có bao nhiêu tốt đẹp? Bẫy người ta cỡ nào kìa!!

Tề vương thiếu chút nữa tức gần chết, chỉ vào xe ngựa nói không ra lời, lúc này Tiêu Lệnh Thù đã hạ lệnh hồi phủ, vứt —— Tề vương đáng thương tới hãm hại ra sau đầu.

Từ sau khi hắn mở miệng, A Bảo từ khiếp sợ đến cuối cùng lại liều mạng nhịn cười, suýt nữa quên mất ngoài ý muốn lúc nãy, trong lòng len lén giơ ngón tay cái với Tấn vương.

Thân phận Tề vương tôn quý, ngoài trừ Thái tử, các hoàng tử khác đối với hắn như tránh né mũi nhọn, khiến hắn có một số thời điểm hành sự cực kỳ kiêu ngạo tùy ý, làm người ta ghét. Tiêu Lệnh Thù cũng chẳng biết có phải không hiểu hay giả vờ không hiểu, chưa từng khách sáo với người nào, Tề vương cũng chưa từng chiếm được chỗ tốt ở trên tay hắn.

Tề vương đột nhiên xuất hiện và màn cay đắng rời sân khấu làm A Bảo dời sự chú ý, không quá để ý chuyện đã xảy ra lúc nãy. Dọc đường đi thấy Tiêu Lệnh Thù hình như cũng không để ý đến chuyện đánh lén trước đó, khiến nàng chỉ có thể kiềm nén việc này. Có điều, A Bảo nhanh chóng hiểu ra Tiêu Lệnh Thù không phải không thèm để ý, sau khi trở về phủ, hắn đưa nàng về chính viện, bèn gọi Tịch Viễn đến thư phòng xử lý việc này.

Nhạn Thanh và Nhạn Hồi hầu hạ A Bảo rửa mặt thay y phục, sau khi lau đi cả người đầy mồ hôi, nàng ngồi ngay cửa phòng khách hóng gió uống nước ô mai ướp lạnh, thưởng thức rang mây sáng lạn phía chân trời dưới mặt trời chiều ngã về tây.

“Vương phi, Nhạn Nhiên đã trở lại”. Nhạn Vân cười nói.

Thấy Nhạn Nhiên đầy mồ hôi đi vào, A Bảo kêu Nhạn Thanh bưng bát nước ô mai cho nàng ấy, sau khi đợi nàng ấy uống hết một nửa, hòi: “Thế nào, có hỏi thăm được chuyện lúc nãy là sao không?”

Đối với việc mình về thăm cha mẹ lúc hồi phủ lại bị ám sát, trong lòng A Bảo tất nhiên không quá thoải mái, cảm thấy một công dân tốt tuân theo pháp luật như mình sao có thể chọc ra thích khách chứ? Cho nên thích khách này tuyệt đối nhắm vào Tấn vương, nàng hẳn là người vô tội bị liên luỵ vô. Đối với việc này, trong lòng mấy người Nhạn Hồi cũng phẫn nộ và tức giận, hôm nay là ngày gì, sao có thích khách không có mắt ám sát ngay thời điểm này chứ? Tuy rằng không có hậu quả gì làm người ta thu dọn, nhưng xảy ra nhân mạng là sự thật, ít nhiều gì đều không thể nào thoải mái. Về phần thích khách tự sát…… Mấy người Nhạn Hồi ở Cảnh Thành đã từng gặp qua chiến tranh tàn khốc, năng lực chịu đựng còn mạnh hơn đám nha hoàn ở kinh thành nhiều, không có bao nhiêu sợ hãi.

“Vương phi, thi thể của thích khách đã được người đưa tới nha môn thẩm tra, nghe nói, thích khách này có lai lịch lớn, liên quan tới khâm phạm triều đình trốn khỏi thiên lao trước đó. Những chuyện khác nô tỳ hỏi thăm không ra.”

A Bảo phất phất tay cho nàng ấy lui, nàng chống cằm suy tư việc này, lúc nãy Tề Vương nói cái gì mà “nợ máu phải trả bằng máu”, khiến đầu óc nàng lại mở rộng, tưởng tượng ra mấy câu chuyện về ân oán hào môn, hãm hại trung lương, chém đầu cả nhà, mà trong những câu chuyện đó, Tấn Vương là đao phủ tay nhuộm máu tanh, đại Boss phản viện!

Về phần vì sao không sợ hãi gì, có lẽ do không chính mắt thấy tên thích khách kia chết, hơn nữa nam nhân cùng xe quá bình tĩnh, không tận mắt chứng kiến, tất nhiên sẽ không có cảm giác gì. Vả lại nơi này là kinh thành, cho dù thích khách ám sát, cũng sẽ không có động tác quá lớn, cho nên trước đó chỉ ra tay đối phó ngựa, muốn con ngựa giật mình để người trong xe bị thương chút thôi.

Khi sắc trời dần tối đen, Tiêu Lệnh Thù mới trở về.

A Bảo cẩn thận nhìn sắc mặt hắn, vẫn không có thay đổi gì mới yên lòng. A Bảo đi vắt khăn lông ướt cho hắn lau mặt, lấy dũng khó hỏi: “Vương gia, thích khách đó, tra ra cái gì rồi?”

“không có gì đáng ngại.” Tiêu Lệnh Thù đáp, đồng thời cũng ngăn bất cứ khả năng truy vấn nào của A Bảo.

Đêm đã khuya, Tiêu Lệnh Thù bế A Bảo, trực tiếp đặt trên giường, lúc chuẩn bị cởi y phục nàng, A Bảo đột nhiên nhỏ giọng nói: “Vương gia, hôm nay nô tỳ không khoẻ, không thể hầu hạ ngài……”

Tiêu Lệnh Thù chợt ngừng động tác, ngẩng đầu nhìn vào mắt nàng.

A Bảo bị hắn nhìn sợ hết hồn hết vía, cho rằng hắn không tin, hơi lúng túng nói: “Lúc nãy ăn cơm xong, nô tỳ mới phát hiện……”

A Bảo đợi một hồi, vẫn thấy hắn chẳng có phản ứng gì, không khỏi buồn bực. nói thật, khi nàng phát hiện quỳ thủy mình tới, phản ứng đầu tiên là vui vẻ, rốt cuộc có thể ngủ ngon rồi, không cần rối rắm chuyện đêm nay hắn muốn mấy lần. Vui vẻ qua đi, thì rối rắm, quỳ thủy đến, không thể hầu hạ trượng phu, thậm chí nghe nói còn không thể ngủ chung với trượng phu, bởi vì nữ nhân có quỳ thủy sẽ khôngsạch sẽ, đối nam nhân là vật dơ bẩn, không nên dính vào, tránh đen đủi. Mà việc này ở những phủ đệ bình thường, làm chính thê, là không thể chiếm lấy trượng phu, còn phải sắp xếp tiểu thiếp ngủ với trượng phu mình —— Mẹ kiếp! thật muốn đánh người!

A Bảo tất nhiên không ngốc đi sắp xếp nữ nhân khác ngủ với Tiêu Lệnh Thù, huống hồ trong phủ này không có tiểu thiếp thông phòng, ngay cả nha hoàn cũng chỉ có ba người, không có tư sắc gì. Mà nha hoàn nàng từng thấy đều là nha hoàn hồi môn nàng mang đến, muốn chạm vào nha hoàn nàng, khôngcó cửa đâu! Dù sao nghe nói Tấn Vương là người không gần nữ sắc, để hắn tiếp tục duy trì tác phong tốt đẹp này đi.

Nếu không sắp xếp nữ nhân ngủ với hắn, mình lại không có cách nào ngủ với hắn, vậy…… để hắn ngủ thư phòng sao? Trong lúc nhất thời Tấn vương phi mới nhậm chức hơi khổ não, không biết ngay thời điểm này, kẻ làm vợ nên giải quyết thế nào, đặc biệt khi thấy bộ dáng hứng thú muốn lăn trên giường của hắn.

không thể trách A Bảo vô thố, từ nhỏ nàng không có mẫu thân, phụ thân lại không tái hôn, chẳng có ví dụ để nàng tham khảo, đương nhiên sẽ không biết nên làm gì bây giờ. Về phần mấy vị bá mẫu thúc tẩu ở phủ Uy Viễn Hầu, gì, nàng là vãn bối, đâu thể đi hỏi thăm những chuyện này? Quả nhiên đứa trẻ không có mẹ sẽ thiệt thòi mà!

Trong khi A Bảo miên man suy nghĩ, Tiêu Lệnh Thù yên lặng lấy ngoại bào mặc vào, nói: “Bổn vương đikêu Giải thần y tới.”

A Bảo: (⊙_⊙) Hả?!

A Bảo nhìn trân trân, như một khúc gỗ bị hắn đóng trên giường, tới khi hắn đi đến cửa, nàng nghẹn ngào kêu: “Vương gia!” Chờ nam nhân quay đầu nhìn lại, nàng lắp bắp nói: “Vương, vương gia, thân thể thần thiếp rất tốt, không cần kêu Giải thần y……”

Làm nữ chủ nhân trong phủ, A Bảo tất nhiên thăm dò rõ ràng người nào ở trong phủ, đối với vị Giải thần y ở Bán hạ các kia như sấm nổ bên tai, bởi vì y thuật của hắn nghe nói còn lợi hại hơn thái y, hơn nữa là một tên ăn đòn mãi không chịu nhớ, thường xuyên bị tức đến nổi trận lôi đình. A Bảo là người luyến tiếc sinh mệnh, đã sớm tính toán tuyệt đối phải cắm chặt Giải thần y tại phủ Tấn Vương.

—— không thể không nói, đôi phu thê này đúng là tuyệt phối, quyết định về Giải thần y đều giống như đúc.

Nhưng chuyện này có bao lớn đâu, tìm Giải Thần Y không phải làm trò cười à? A Bảo kiên quyết kéo nam nhân này trở về.

Tiêu Lệnh Thù thấy nàng kiên trì, thoáng nhăn mày, hắn trở lại giường ngồi, vừa lấy khăn lau mồ hôi cho nàng, lại phát hiện đêm nay nàng ra mồ hôi khá ít, ngay cả nhiệt độ da thịt cũng giảm vài phần.

Lúc này lòng A Bảo nóng như thêu đốt, đầu cũng to ra, cuối cùng nhắm mắt lại, nói thẳng:

“Vương gia, thần thiếp có quỳ thủy, có chút khó chịu, không thể hầu hạ ngài.”

“Nếu khó chịu, vì sao không gọi thái y?” hắn hỏi.

“…… Thần thiếp không có bệnh, không cần kêu thái y ạ.” A Bảo đờ đẫn nói.

“Vì sao không thể hầu hạ bổn vương?”

“……”

A Bảo phát điên, tin chắc vị gia này thật sự không hiểu “quỳ thủy” của nữ nhân là cái gì, nàng nói khôngthoải mái ý chỉ thứ kia tới bụng hơi trướng, thân thể dễ dàng cảm thấy mệt mỏi thôi, quả thật không có chuyện gì, cũng không cần uống thuốc. Nàng là một cục cưng khỏe mạnh mà! Chẳng qua, ngẫm lại những gì hắn đã trải qua, hắn không biết chuyện này, A Bảo cũng thấy không kỳ quái.

Cuối cùng, A Bảo hết cách nói: “Vương gia nếu không biết, có thể đi hỏi đại phụ tìm hiểu thêm.” Có lẽ, để Giải thần y y thuật cao siêu phổ cập cho hắn ít kiến thức sinh lý đi. Bất quá, hình như cũng hơi mất mặt, hay đừng hỏi đi.

Nghĩ muốn thôi, A Bảo đang định đổi giọng, ai ngờ hắn vô cùng nghiêm túc gật đầu: “Nàng nghỉ ngơi trước đi.”

Tay A Bảo giơ ra giữa không trung, vẫy gọi không được bóng dáng vị vương gian nào đó nhanh chóng rời đi. một lúc sau, nàng đành yên lặng thu tay lại, kéo chăn xem như thịt Tiêu Lệnh Thù mà cắn.

Huhuhu —— giờ mất thể diện nữa!

Đêm đã khuya, vì qùy thủy của A Bảo đến, sợ nàng lạnh, nên băng trong phòng chỉ đặt một ít, căn bản không cảm giác được mát lạnh gì, chốc lát sau mồ hôi lại ra, cực kỳ khó chịu. Mà quỳ thủy đến, cũng khiến nàng dễ mỏi mệt, nằm trên giường từng trận buồn ngủ đột kích, trong lúc vừa mệt vừa nóng mắt bắt đầu híp lại……

Ngay khi A Bảo cảm thấy mình gần như ngủ rồi, đột nhiên gương mặt bị sờ soạng làm nàng tỉnh táo, mở mắt liền thấy nam nhân trước đó rời đi đã trở về.

“Vương gia……”

A Bảo xoa xoa mắt, yếu ớt kêu một tiếng, muốn ngồi dậy lại bị hắn ngăn cản.

Nét mặt của Tiêu Lệnh Thù rõ ràng đã hiểu ra cái gì, vì tầm mắt hắn quét xuống hạ thân của A Bảo, ánh mắt lộ vẻ kỳ quái kiểu này làm nàng suýt muốn kẹp chặt hai chân, lén lút quấn chặt chăn định bọc mình thành một cái kén tằm.

“Có mùi máu tươi.” hắn đột nhiên nói, “thật sự không cần cầm máu sao?”

“……”

Sau khi giải thích rõ ràng, A Bảo oán hận cắn chăn, trong lòng nguyền rủa tên Giải thần y không đáng tin cậy này một phen! Vốn cho rằng nhặt được bảo bối, ai ngờ thần y là một tên không phẩm không đức thế, dám nói dối tay mơ, ngày mai lập tức cho người cắt luôn việc cung ứng băng cho Bán Hạ các, để đầu óc hắn ta bốc hỏa rồi hẳn nói.

Trong lúc tức giận, thấy nam nhân kia cởi áo bào muốn lên giường, nàng nhanh chóng nói tiếp: “Vương gia, hiện tại nô tỳ không sạch sẽ, Hoa ma ma dặn dò không thể cùng giường……”

Tiêu Lệnh Thù không để ý đến lời nàng nói, nằm bên cạnh nàng, ấn mặt nàng bên gáy, lấy một loại tư thế trầm mặc bày tỏ, chuyện đại gia hắn muốn làm, mười con ngựa cũng kéo không nhúc nhích hắn. Còn Hoa ma ma là ai…… có lẽ hắn căn bản không chú ý tới sự tồn tại của nhũ mẫu này.

Vì thế, toàn bộ rối rắm trước đó của A Bảo đều không cần thiết.

Hôm sau, khi A Bảo tỉnh dậy, tất nhiên Tiêu Lệnh Thù không còn ở đấy, mấy người Nhạn Hồi hầu hạ nàng rời giường, lúc thu dọn giường đệm, phát hiện trên giường xuất hiện một mảng đỏ máu nhuộm giang sơn, đây là do tối qua tư thế không ngay ngắn rỉ ra ư?

A Bảo thiếu chút nữa tức muốn chết, mấy người Nhạn Hồi rõ ràng hơi khó hiểu, tư thế ngủ của A Bảo không ngay ngắn thì sao, lại có thể rỉ ra giường, chỉ có Hoa ma ma là người từng trải, hiểu được chuyện gì xảy ra, thừa dịp không ai chú ý, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Sao tiểu thư không hiểu chuyện vậy? Vương gia là người làm việc lớn, dù cho tiểu thư có phóng túng vương gia chăng nữa, cũng không thể bá chiếm hắn trong lúc ngài bất tiện, còn……”

A Bảo: QAQ, ta bị oan mà, đuổi hắn không đi có thể làm sao đây? nói không chạm vào người hắn à?

Như thường lệ Tiêu Lệnh Thù và A Bảo cùng nhau dùng bữa sáng, thấy vẻ mặt A Bảo mệt mỏi, hình như mùi máu tươi hôm nay còn nồng hơn hôm qua, nhớ tới những lời Giải thần y nói, tình huống này sẽ kéo dài vài ngày, phải săn sóc nàng, nên gọi Lưu quản gia tới phân phó: “không được cho bất luận kẻ nào quấy rầy Vương phi nghỉ ngơi.”

Lưu quản gia vốn định hôm nay kêu quan nha tử đưa nha hoàn, sai vặt đã chọn tới phủ cho bọn họ xem, ai ngờ còn chưa mở miệng, vương gia nhà bọn họ hạ tử lệnh rồi.

Được rồi, vẫn là nghe lệnh làm việc đi!

Sau khi ăn sáng, Tiêu Lệnh Thù mang theo đám phủ vệ hung thần ác sát ra cửa, chắc xử lý chuyện thích khách hôm qua.

Sau khi Tiêu Lệnh Thù rời đi, A Bảo nằm trên giường nhỏ, sau lưng lót gối to, sai người lấy sổ sách trong vương phủ đến, tiếp tục kiểm tra tài sản phủ Tấn vương, rồi ghi lại mấy chỗ mình nghi hoặc vào vở. Đáng lẽ hôm nay nàng định gọi các quản sự quản lý sản nghiệp trên danh nghĩa phủ Tấn vương tới nhận thức, nhưng nghe giọng điệu trước đó của Tiêu Lệnh Thù, cảm thấy vẫn là nghe lời tốt hơn.

Sau khi lật sổ sách một lát, đột nhiên nghe nói thái tử phi đến thăm. A Bảo thoáng kinh ngạc, vội vàng đứng dậy, sai người đưa thái tử phi đến chính sảnh uống trà, sau khi chỉnh trang mình ổn thỏa, nàng vội vàng tới chính sảnh.

Hôm nay thái tử phi không phải đến một mình, nàng ấy còn dẫn theo hoàng thái tôn bốn tuổi tới. Đứa bé trai bốn tuổi vẫn là bánh bao nhỏ trắng mịn, môi hồng răng trắng, cực kỳ đáng yêu, nhưng kiên quyết bày dáng vẻ nghiêm chỉnh, dễ thương tới nỗi làm người ta gào thét. Ở trong mắt A Bảo, đứa bé bốn tuổi vẫn chưa biết gì, nhưng vị hoàng thái tôn bốn tuổi này lại rất nề nếp hành lễ với nàng, sau đó nề nếp đứng cạnh mẫu thân, xkết hợp với vóc dáng thấp lè tè, vừa 囧 vừa đáng yêu, khiến A Bảo cực kỳ yêu thích.

“Thỉnh an ngũ hoàng tẩu!” Giọng nói còn chưa dứt sữa phát âm rõ ràng.

A Bảo âm thầm nuốt nước miếng một cái, thoáng không tự chủ kéo cái tay non nớt của bánh bao nhỏ, vội cười nói: “Mau đứng dậy, đừng đa lễ.”

Sau khi hai bên chào hỏi, nha hoàn dâng trà bánh lên, thái tử phi ôm con trai đến bên cạnh, lúc này mới thân thiết hỏi thăm: “Nghe nói hôm qua bọn muội gặp thích khách, có bị thương không?”

Hóa ra là đến hỏi thăm. Trong lòng A Bảo nắm rõ, vội cười nói: “Đa tạ thái tử phi quan tâm, lúc ấy ta ngồi trong xe ngựa, thích khách còn chưa thấy đã được giải quyết rồi, ngược lại chưa từng bị hoảng sợ.”

Sau khi thái tử phi nghe xong, chắp tay trước ngực niệm Phật một tiếng, lúc này mới cười nói: “Hôm qua nghe nói các ngươi bị ám sát, thái tử cực kỳ lo lắng, vốn muốn sai người tới hỏi thăm tình hình, nhưng khi đó đêm đã khuya, không tiện quấy rầy, Sáng sớm hôm nay, điện hạ lập tức phân phó ta sang đây nhìn ngươi một cái.”

A Bảo cười cười, cảm tạ thái tử và thái tử phi quan tâm. Kỳ thật đối với việc thái tử phi đến thăm, A Bảo cũng hơi mất tự nhiên, bởi vì ngoại trừ thái tử phi ra, trong phủ thái tử còn có một vị đường tỷ của nàng, nhưng theo lí mình và thái tử phi là chị em dâu, đường tỷ chỉ là trắc phi trong phủ thái tử, nếu nàng có quan hệ tốt với thái tử phi, thì cảm thấy thật có lỗi với đường tỷ. Nếu có quan hệ tốt với đường tỷ, thì dường như danh không chính ngôn không thuận. Hơn nữa quan hệ giữa thái tử và Tấn vương vô cùng tốt, chị em dâu hai phủ tất nhiên cũng qua lại thân thiết, nhưng điều kiện tiên quyết là, qua lại thân thiết hẳn là chính thê, không liên quan gì tới thiếp thất, đúng là đau đầu.

“Các ngươi không có việc gì thì tốt rồi, chẳng qua thích khách cũng lớn mật thật, dưới chân thiên tử cũng dám hành thích xa giá của thân vương và thân vương phi. Sau khi thái tử nghe tin tức giận khôngthôi, còn nói muốn cho người tăng cường lực lượng canh phòng trong kinh ……”

Nghe thái tử phi nói xong, A Bảo cảm thấy hôm nay trên triều sẽ có rất nhiều quan viên bị trách phạt, dĩ nhiên, dựa theo thuộc tính cha cặn bã kia của Chính Đức đế, có thể cũng không để tâm người xảy ra ngoài ý muốn là Tấn vương, mà nghĩ rằng thích khách đang khiêu chiến uy quyền của ông, phải chỉnh một phen. Từ chỗ thái tử phi, A Bảo cũng biết chuyện hôm qua bọn họ bị ám sát thông qua cái miệng rộng của Tề vương kia, đã kể hết cho những người nên biết, không cần nghe ngóng cũng biết, câu “Nợ máu phải trả bằng máu” đó tuyệt đối làm thanh danh của Tấn vương nâng cao thêm một bậc, Tấn vương phi mới nhậm chức như nàng chắc cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Sau khi thái tử phi hỏi han A Bảo, bèn bắt đầu nói việc nhà với nàng. Thái tử phi là người chu đáo, không làm người khác cảm thấy tẻ nhạt, nói chuyện với nàng ấy cực kỳ thoải mái, còn bánh bao nhỏbên cạnh thì vô cùng có định lực, im lặng ngồi cạnh mẫu thân gặm điểm tâm, càng khiến A Bảo yêuthích.

Thái tử phi cũng phát hiện ánh mắt A Bảo liên tục nhìn con mình, không khỏi cười, nói: “Ngũ đệ muội thích trẻ con như thế, không bằng tự mình sinh một đứa.” Trong giọng nói không khỏi có chút trêu chọc.

A Bảo đỏ mặt, ngượng ngùng cúi đầu, “Chuyện này phải xem duyên phận, hơn nữa….. Đứa nhỏ ta sinh có thể sẽ không đáng yêu bằng Khánh ca nhi đâu, nhìn sự điềm tĩnh của Khánh ca nhi kìa, vẫn là thái tử phi biết nuôi.”

Tất cả mẫu thân đều thích nghe người ngoài khen con mình, mặc dù ngoài miệng khiêm tốn, nhưng trong lòng cũng sẽ đắc ý vài phần. Mặt mày thái tử phi ngậm ý cười thản nhiên, cười đến cực kỳ kiềm chế, song khó nén nổi sự yêu thích dành cho đứa nhỏ.

A Bảo sai người đi lấy một bộ xếp gỗ tới cho hoàng thái tôn chơi, bánh bao nhỏ chớp đôi mắt to trắng đen rõ ràng, nói: “Đa tạ Ngũ hoàng thẩm ạ~~! Trực tiếp giết chết A Bảo.

Thái tử phi ngồi một lát liền cáo từ, A Bảo tiễn bọn họ đến cửa.

Sau khi thái tử phi rời đi, có thể trước đó do ngồi thẳng lưng liên tục, nên A Bảo cảm thấy thắt lưng và chân đều hơi chua, nàng trở lại phòng, miễn cưỡng nằm xuống.

Bữa trưa Tiêu Lệnh Thù không trở về, sai người về phủ báo cho nàng biết hắn không hồi phủ dùng bữa, A Bảo cũng không để bụng. Sau khi dùng bữa không lâu, bèn nằm trên giường nghĩ ngơi, bất tri bất giác ngủ một giấc tới chiều, lúc tỉnh dậy chân trời đã ráng chiều.

A Bảo vừa dậy, thấy bên giường có một người ngồi, trong lúc lơ mơ cũng không khiếp sợ quá lớn. Đợi thanh tĩnh một chút, thấy hắn lại lãnh khốc vô tình nhìn mình, da đầu bất giác tê dại, trong lòng kinh ngạc, ai chọc hắn vậy?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK