• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: Tiểu Bông

Có lẽ hôm qua quá mệt mỏi, hôm sau tỉnh lại, A Bảo nghiêng tựa trên giường, vẻ mặt mệt mỏi, trời lại nóng bức, thật không vực nổi tinh thần được.

"Hôm nay không phải vương phi muốn đi phủ Thái Phó sao?" Hoa ma ma bưng chén nước chanh dây tới để nàng uống cho tỉnh ngủ.

A Bảo suýt nữa muốn ôm chăn ngủ tiếp, nhưng nghĩ hôm qua đã sai người đưa thiếp mời, không đikhông được, uể oải đáp một tiếng, uống nước xong, chống người đứng dậy.

Lúc xuống giường, hai chân hơi run rẩy, bước vài bước mới khôi phục như thường. Thấy ánh mắt ám muội từ mấy nha hoàn phóng tới, A Bảo thẹn quá hóa giận, hận không thể băm nát Tiêu Lệnh Thù, nhưng trên mặt lại làm vẻ đàng hoàng trịnh trọng.

Hôm nay chỉ có mình nàng ăn điểm tâm sáng, trời chưa sáng Tiêu Lệnh Thù đã rời đi, nghe nói hôm nay ra khỏi thành, không biết đi làm gì. A Bảo nghĩ nghĩ, hay là lại nhận mật chỉ của hoàng thượng, sai hắnlàm thật thích hợp hết chỗ nói, từ đó cũng thấy, Chính Đức Đế muốn nhẫn tâm dập tắt bất kỳ vọng tưởng gì của hắn, cùng là hoàng tử lại không có ai khổ cực như hắn

Dùng điểm tâm sáng xong, A Bảo về phòng thay y phục, lại sai Nhạn Thanh vào nhà kho lấy lễ vật tới Thái Phó phủ.

Hoa ma ma thấy xung quanh không có ai, tiến tới sửa sang trang sức trên người nàng, nhỏ giọng nói: " Nghe Nhạn Vân nói, đêm qua vương gia đột nhiên tới cách vách tắm nước lạnh, tiểu thư, người...: Hoa ma ma muốn nói lại thôi, vẻ mặt không đồng ý, tận tình khuyên nhủ, nói: "Bây giờ trong phủ không có thiếp thị thông phòng khiến tiểu thư bực bội, chỉ có mình ngài hầu hạ vương gia, tiểu thư cực khổ rồi, nhưng nữ nhân còn cầu phúc phận này không được đấy. Sao tiểu thư còn để vương gia chịu tội..."

ý Hoa ma ma chính là: nam nhân không được thỏa mãn, không phải rất dễ đi ăn vụng sao?

A Bảo: = 口 =! Gì chứ? Nàng để hắn tắm nước lạnh? Có hả? Có hả?

"Ma ma, con không..."

Trong lòng Hoa ma ma đã nhận định A Bảo làm chuyện đáng ngờ, để vương gia nửa đêm canh ba đitắm nước lạnh, không thể thiếu lải nhải một phen. A Bảo thẫn thờ, ngây dại, trong lòng kêu khổ, đồng thời nghĩ mãi không ra, nàng khi nào bắt hắn đi tắm nước lạnh? Nàng là người bị oan đó.

Chờ Nhạn Hồi Nhạn Thanh về, cũng tới lúc xuất phát, rốt cuộc Hoa ma ma cũng ngừng lải nhải, A Bảo mang theo Nhạn Hồi Nhạn Thanh và Bạch Tiền Bạch Chỉ, lên xe ngựa đi tới phủ Thái Phó.

Nhạn Hồi ngồi cùng xe ngựa với A Bảo, thấy nàng một bộ xuất thần, chớp chớp mắt, thuận tiện nói: " Vương phi lại làm gì khiến Hoa ma ma nhọc lòng vậy?

A Bảo đau khổ nhìn nàng, Hoa ma ma và bốn nha đầu họ Nhạn đều là tâm phúc của nàng, từ nhỏ tới lớn, tình cảm sâu đậm, A Bảo không khỏi dung túng các nàng mấy phần. Hoa ma ma tất nhiên là mộtlòng vì chủ, nhưng lại thích lải nhải, có chuyện gì cũng lải nhải một hồi, A Bảo thật bất đắc dĩ. Bốn Nhạn nha đầu cũng biết tính Hoa ma ma, lúc nãy thấy Hoa ma ma lại càm ràm, biết ngay chắc A Bảo lại làm chuyện đáng ngờ nên Hoa ma ma mới thế.

Rất nhanh đã tới phủ Thái Phó, lúc này các nam nhân trong phủ Thái Phó không ở nhà, Điền Văn Nho vào triều, đại biểu ca Điền Vũ Cầu hồi kinh báo cáo công vụ xong đã đi, ngay cả hôn lễ của A Bảo cũng không kịp dự, nhưng lại sai người đưa một phần lễ lớn tới, nhị biểu ca Điền Vũ Nam hôm nay lại đi bái phỏng bạn bè chưa về.

Nay A Bảo thân phận cao quý, xe ngựa chưa tới phủ Thái Phó, đại cữu mẫu Trần thị đã mang theo hai cô nương nghênh tiếp trước cửa rồi.

Chờ thi lễ chào hỏi xong, Trần thị liền giới thiệu cho A Bảo thiếu nữ lạ mặt kia, là cháu gái bên nhà mẹ đẻ của Trần thị, tên là Trần Phục Linh, Trần thị đón nàng tới phủ bầu bạn với Điền Vũ Thơ mấy ngày. Cũng như nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn, cũng có thể trở thành thê tử tương lai của nhị biểu ca, là nhị biểu tẩu của nàng. Biểu ca biểu muội dễ trở thành một đôi, A Bảo đối với hiện tượng phổ biến này sớm đã không còn thấy bất ngờ nữa.

cô nương Trần gia thoạt nhìn hơi thẹn thùng, dịu dàng tiến lên hành lễ kêu vương phi, biểu muội Điền Vũ Thơ lại hơi đồng tình nhìn A Bảo, thành kiến lúc trước với A Bảo ngay lúc A Bảo được ban hôn với Tấn vương, đã trở thành sự đồng tình với vị biểu tỷ này.

"Trần biểu muội là một tiểu mỹ nhân, cữu mẫu thật có phúc." A Bảo một lời hai ý nói.

Trần thị cũng cười cười, nói: "Đứa nhỏ này giống nương nàng, cũng không giống người cô là ta đâu. Vương phi cũng rất giống mẫu thân người, đều là mỹ nhân."

Hai bên khen nhau vài tiếng, vui vẻ hòa thuận tiến vào phủ.

Tới viện Điền lão phu nhân, A Bảo không sai người thông báo đã vội vã đi vào, Điền lão phu nhân đanghỏi nha hoàn khi nào nàng tới, thấy A Bảo tiến vào, lập tức nở nụ cười, nói: " A Bảo ngoan, tới đây cho ngoại tổ mẫu nhìn một cái."

A Bảo ngoan ngoãn đi tới bên người Điền lão phu nhân, Trần thị theo bối phận ngồi xuống, nha hoàn yên lặng dâng điểm tâm và trà, liền lui sang một bên.

Điền lão phu nhân nhìn A Bảo một lượt, than thở: "Đúng là hơi gầy..." giọng nói mang vẻ đau lòng.

Đầu lông mày Trần thị giật giật, kiềm chế không lên tiếng, tâm treo lên cao, chỉ lo lão phu nhân khôngchú ý, nói cái gì khiến người ta hiểu lầm, giờ A Bảo gả cho người kia rất độc, không dễ trêu vào.

A Bảo khẽ mỉm cười: "Ngoại tổ mẫu quên rồi sao, giờ là mùa hè, giảm cân cũng là chuyện bình thường, mỗi ngày toát mồ hôi, uống nước cũng không bù lại hết, tất nhiên sẽ gầy đi, chờ khí trời chuyển lạnh, con lại béo lên đấy." Đồng thời cũng ngăn lại ý định muốn đưa đồ bồi bổ cho nàng của lão nhân gia.

nói chuyện phiếm một lúc, Trần thị liền săn sóc, dẫn hai tiểu cô nương rời đi, để hai bà cháu nói chuyện thoải mái.

không còn gì kiêng kỵ, Điền lão phu nhân thở dài, nói: "Tại sao lại phải gả cho Tấn vương? Ta là một lão bà không ra khỏi cửa, cũng nghe qua thanh danh của hắn không tốt, rất quái dị, các con là tiểu cônương, có hay không sợ tới mức không ngủ được? A Bảo đáng thương của ta... Nếu là A Nam cưới con thì tốt quá..."

"Ngoại tổ mẫu, đó chỉ là lời đồn thôi, vương gia đối với con rất tốt." A Bảo không thể không nói tốt cho Tiêu Lệnh Thù, đỡ khiến lão nhân gia lo lắng cho nàng mà sinh bệnh. nói thật ra, gả tới Tấn vương phủ đã nhiều ngày, Tiêu Lệnh Thù một là không đánh nàng, hai không mắng nàng, ba không có không chừa mặt mũi cho nàng, có gì không tốt? thật ra, điều này đã vượt qua dự liệu của nàng rồi.

A Bảo đảm bảo một hồi, Điền lão phu nhân mới nửa tin nửa ngờ, vuốt lưng A Bảo, nói:

"hắn tốt với con là được rồi, ngoại tổ mẫu đã từng này tuổi, cũng không cầu điều gì khác. Aiz, chẳng trách người ta nói lời đồn mạnh như hổ, Tấn vương cũng bị mấy lời đồn này hại thảm rồi."

A Bảo cười hì hì: "Đúng vậy, đúng vậy ạ."

Sau đó, hai bà cháu lại vui vẻ trò chuyện.

A Bảo theo ngoại tổ mẫu dùng bữa trưa, lại khuyên bà mấy câu, mới cáo từ rời đi, Trần thị tự nhiên tiễn tới cửa, mãi đến lúc xe ngựa Tấn vương phủ rời đi.

Sau khi rời khỏi phủ Thái Phó, A Bảo ngồi xe ngựa tới Uy Viễn Hầu phủ, trên danh nghĩa trở về thăm tổ mẫu, thực tế là nàng nghe nói Lý Minh Phượng ngã bệnh, trở về thăm, không uổng Lý Minh Phượng từng chăm sóc nàng chu đáo.

Tấn vương phi trở về nhà mẹ đẻ thăm ngoại tổ mẫu cũng không để ý nhiều, cũng không phô trương, không cần cả nhà ra đón, chỉ kêu người báo cho Uy Viễn Hầu phu nhân một tiếng, Uy Viễn Hầu phu nhân liền ra ngoài đón nàng, A Bảo không quen việc trưởng bối cứ một mực cung kính với nàng, nhưng cũng phải tập cho quen thôi.

Đầu tiên A Bảo hỏi thăm sức khỏe tổ mẫu cùng mấy vị thúc bá, một lúc sau mới nhỏ giọng nói: "Đại bá mẫu, con đi thăm lục muội muội một lát, phiền người nói với nhị bá mẫu một tiếng.

Uy Viễn Hầu phu nhân vừa nghe, liền biết mục đích hôm nay A Bảo trở về, thở dài một tiếng, liền dẫn nàng tới Vinh An Đường. Uy Viễn Hầu phu nhân thấy A Bảo quan tâm tỷ muội như vậy, trong lòng cũng rất mừng, thất nha đầu Lý Minh Nghi với A Bảo quan hệ cũng không tệ, sau này nữ nhi của bà xuất giá, bảo nàng thường xuyên tới phủ Tấn Vương thăm hỏi một chút, có tầng quan hệ này với A Bảo, nữ nhi ở nhà chồng chắc chắn sẽ sống tốt.

Vừa tới Vinh An đường không lâu, liền nghe trong phòng truyền tới một hồi tiếng khóc buồn bã, mặt Uy Viễn Hầu phu nhân cứng ngắc, mịt mờ nhìn bốn phía, nói khẽ với A Bảo: "Là đại cô cô của con đó, hôm nay lại về phủ rồi."

Lúc trước A Bảo lại mặt, đã thấy gia đình đại cô cô và biểu ca biểu muội, Nhạn Nhiên cũng nghe được chút chuyện, có người nói ngày hôm sau đại cô cô về nhà mẹ đẻ tìm lão thái thái khóc lóc kể lể, nhân tiện mang theo một đôi nhi nữ về ở nhà mẹ đẻ ba ngày, mới được dượng tới đón về, không ngờ qua mấy ngày lại tới khóc lóc kể lể, khóc lóc than thở điều gì thì Nhạn Nhiên cũng không hỏi thăm được, lão phu nhân giấu chuyện này kín như bưng.

A Bảo cố tỏ ra vẻ đoan trang, Từ ma ma nhận được tin, rất nhanh liền ra đón các nàng đi vào. Sau khi tiến vào, liền thấy vẻ mặt lão phu nhân còn chút tức giận chưa tan, đại cô cô Lý Tú Viện mắt đỏ ngầu, vừa mới thu thập xong tâm tình, nhưng lúc nhìn thấy A Bảo, hai mắt lại sáng lên, ánh mắt nhìn A Bảo như nhìn một nồi thịt kho tàu thơm ngát.

"Sao hôm nay vương phi lại trở về?" Lão phu nhân không nóng không lạnh hỏi.

A Bảo ôn tồn nói: "Tôn nữ nhớ tổ mẫu, nên tới thăm tổ mẫu một lát, nhân tiện mang cho tổ mẫu ít trà thôn trang để ngài thưởng thức.

trên mặt lão phu nhân lộ ra nét cười, nói: "Vương phi có lòng."

Lại hàn huyên một hồi, A Bảo viện cớ đi thăm các tỷ muội liền cáo từ rời đi.

A Bảo vừa đi, Lý Tú Viện không thể chờ được nữa, nói: "Nương, không ngờ A Bảo thật có phúc, vậy mà có thể gả cho hoàng tử, trở thành vương phi. Nương, người nói xem, nếu ngũ nha đầu nói giúp vài câu với Xương Bình trưởng công chúa."

"Câm miệng!" Lão phu nhân hung dữ ngắt lời nữ nhi, nói: "Con đừng có mà vọng tưởng nữa, Xương Bình trưởng công chúa cao quý như vậy, sẽ coi trọng nữ nhi của một quan ngũ phẩm sao? Tử nha đầu tốt như vậy, ngươi đừng tùy tiện xấu xa mà hại một đời của nó!" nói xong, lão phu nhân nhớ lại mấy tháng trước, Xương Bình trưởng công chúa tiết lộ ý muốn cưới A Bảo cho nhi tử, chỉ tiếc lại bị đám hoàng hậu, quý phi phá hủy. Xem ra Xương Bình trưởng công chúa ánh mắt rất cao, chỉ là một nữ nhi quan ngũ phẩm, còn không lọt nổi mắt xanh của nàng.

Lý Tú Viện ủy khuất nói: "Sao nương có thể nói vậy? Con là nương sao không thể giúp nó lo liệu, huống hồ còn có một phụ thân bất công như vậy? Nương, người không biết đâu, phu quân có bao nhiêu bất công, đối với nhi nữ của tiện nhân kia thì nghìn tốt vạn tốt, đối với Tử nhi lại như cái cây ngọn cỏ, chưa bao giờ nghĩ cho Tử nhi, còn phải để con tới nháo hắn mới được..." nói qua nói lại, lại thương tâm khóc rống.

Lão phu nhân vân vê Phật châu, thở dài, nói: "Đều do ta và phụ thân con dưỡng hư con rồi, riêng chuyện con ở Triệu gia dùng những thủ đoạn kia, không thể trách con rể giận con, con khiến nam nhân thấy cái gì là độc phụ, còn trách hắn đề phòng con sao? Ta sao lại sinh một nữ nhi vụng về như con? Thủ đoạn của nữ nhân nghìn nghìn vạn vạn, con lại ngu xuẩn để hắn biết được... hai mặt không giống nhau, còn trách ai?

Lý Tú Viện ngẩng đầu, lau nước mắt, căn bản không để tâm tới lời mẫu thân, nếu bà không tàn nhẫn một chút, Triệu gia còn đất cho ba mẹ con bà đặt chân sao? Trượng phu bà tài cán thường thường, những năm này nếu không dựa vào quan hệ với Uy Viễn Hầu phủ, hắn còn có thể hồi kinh sao? khôngkhéo cho tới chết vẫn là quan địa phương. Chỉ trách nhà mẹ đẻ bà giúp Triệu gia như vậy, nhưng Triệu gia lại lòng lang dạ thú, mẹ chồng mắng bà không hiền huệ, trượng phu cũng không tôn trọng người thê tử này, lại đi sủng mấy tiểu thiếp, sao bà có thể nuốt được cơn giận này?

Tuy thường cãi nhau với trượng phu, nhưng bà vẫn muốn lo liệu cho nhi nữ của mình, nếu có vương phi hỗ trợ, nữ nhi của bà Tử nhi có thể gả cho nhi tử của Xương Bình trưởng công chúa, thế thì thật tốt.

**********

Vùng ngoại ô kinh thành, giữa trưa mặt trời nắng gắt, mấy con tuấn mã phi vút qua, bụi tung mù mịt.

Rốt cuộc, ngựa dừng trước một nhà dân, kỵ sĩ tung người xuống ngựa.

"Nghiêm tiên sinh có ở nhà không?" Tịch Viễn đứng trước tiền viện, hướng vào nhà hô lớn.

một lát sau, trong nhà mở cửa ra, một tiểu đồng đi ra ngoài, bị nắng gắt chiếu vào mặt, híp mắt lại, không thấy rõ mấy người trên ngựa, chờ lúc mắt thích ứng tia sáng mới thấy rõ mấy nam nhân cưỡi ngựa kia, trong đó người này khuôn mặt ngược sáng, nhưng khí thế lại khiến người không rét mà run.

"Các người là ai?" Tiểu đồng cảnh giác hỏi.

Tịch Viễn cười nói: "Chúng ta là bạn cũ của Nghiêm tiên sinh."

Tịch Viễn cười rộ lên lại thân thiết như anh trai nhà hàng xóm, rất có tính lừa dối, tiểu đồng này nhìn một lúc, do dự nói: "Xin lỗi, ở đây không có ai là Nghiêm tiên sinh...."

Chưa dứt lời, đột nhiên thấy người trên ngựa kia phất phất tay, Tịch Viễn trực tiếp đẩy cửa vào, tiểu đồng này muốn chạy đi, hắn một bước vọt tới, kìm chặt hai tay tiểu đồng.

Nửa khắc sau, trong sân một lớn một nhỏ bị trói lại, đầu nghẻo sang một bên, hiển nhiên đã ngất xỉu.

Tịch Viễn ném hai người cho thị vệ bên cạnh, để bọn họ mang hai người này về kinh, quay đầu đã thấy chủ nhân đang nhìn chằm chằm một nơi. Tịch viễn nhìn sang, không thấy gì đặc biệt, đang chuẩn bị mở miệng, đột nhiên thấy trong bụi cây lộ ra một cái đầu nhỏ màu trắng, lông quanh mắt màu đen, đôi mắt tròn to nhìn hai người, sau đó nghiêng đầu.

Kế tiếp, Tịch Viễn thấy chủ nhân máu lạnh vô tình nhà mình vô cùng cẩn thận nhấc động vật nhỏ bằng bàn tay kia ôm vào trong tay...

Tịch Viễn: = 口 =! Hình như có gì đó sai sai aaaaaaa!

***********************

Editor: Ước gì chương nào cũng ngắn như này.

Tuần trước mình bận chưa edit được nên tuần này sẽ edit 2 chương nhé. Hẹn các nàng tối chủ nhật nhé.

Mãi yêu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK