• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hàng mi run nhẹ nhàng , cô từ từ mở ra đôi mắt màu đỏ như ruby máu tuyệt đẹp . Nhìn căn phòng sa hoa rộng lớn đầy xa lạ , cô dần dần ngồi dậy nhìn trên cơ thể mình là bộ đồ ngủ ngắn dễ thương .

[ Đây là nhà của nam9 ]

" Hử ? Vậy sao " Cô không bất ngờ lắm , chỉ lẳng lặng đánh giá xung quanh

[ Ký chủ ! Người ... thật sự vô tình ngã xuống vách núi à ? ]

" Ha ! Cố tình đó " Cô cười chế giễu vì sự ngây thơ của tiểu Bát Đản

[ Nhưng tại sao ? ]

" Chẳng phải ngươi nói nữ9 cũng ở đó sao ? Ta không muốn cả hai gặp nhau , chưa đến lúc cho cô ta lên bàn diễn "

[ Nhưng ký chủ làm vậy sẽ rất nguy hiểm , còn thiệt hại nữa ]

" Ha ha ! Sống ở đời phải biết nắm bắt lòng người , ngươi đừng quá ngây thơ . Ta chỉ làm những việc có lợi và nắm chắc phần thắng " Khóe môi cô vươn lên nụ cười nhạt

[ Ký chủ đã bị -60 điểm ... Vậy ... ]

" Người thành công thì nên cho đi những điều nhỏ nhặt mới làm được chuyện lớn . Những thứ này không đáng nói tới , cũng như giả vờ đồng tình để nắm lấy lòng tin của người khác . Đó cũng chỉ là thứ đáng cho đi , dù hơi hèn "

[ Ký chủ , người thật bất chấp thủ đoạn ( Muốn về nhà quá °^° ) ]

" Quá khen "

Cô đứng dậy đi đến chếc bàn đang đặt một bộ quần áo , cầm lên mà khóe môi mỉm cười khinh bỉ .

Cô thay xong đồ liền bước ra ngoài , nhìn dàn người hầu kính cẩn chào hỏi .

" Phương tiểu thư đã tỉnh , thiếu gia có bảo ngài ăn sáng rồi hẵng về "

" Không cần , tôi muốn về nhà luôn "

Cô nhẹ nhàng trả lời rồi bước đi một mạch không quay lại , dàn người hầu nhìn nhau rồi điện thoại cho ai đó thông báo

_______________

Cô trở về nhà liền nhìn thấy gương mặt lo lắng của mẹ , gương mặt cô trở nên hòa hoãn bước lại gần bà

" Mẹ "

Bà quay qua nhìn thấy cô mà nước mắt rơi xuống , chạy lại trách cứ

" Con lại đi đâu vậy , con có biết mẹ lo lắm không . Con có bị gì không ? Đã ăn gì chưa ? "

" Mẹ ! Con không sao . Người đừng lo "

" Con gái lớn lại đi khuya như vậy , thật không có tiền đồ "

Giọng nói của Hồng Nhung vang lên , bà ta nhấm nháp trà trông rất tao nhã . Nhưng sao toàn đâm dao về cô không nhỉ

" Mẹ cả , Tịnh nhi xin lỗi . Do con bị tai nạn nên mới về trễ . Người đừng giận "

" Cái gì ? Con bị tai nạn ? Làm sao lại bị , con có bị thương không . Nói mẹ nghe ... "

" Dạ không sao đâu , mẹ đừng lo " Cô quay qua bà mỉm cười an ủi

" Hừ ! Con lại lấy cớ gì đây ? " Hồng Nhung khó chịu không tin cô

" Con ... "

" Thôi mà mẹ , Tịnh nhi cũng vừa về tới . Người đừng la con bé "

Giọng nói trầm thấp vang lên khiến cô nhìn lại , người con trai mỉm cười nhẹ với cô .

" Phương Hải ? Con sao lại bao che cho nó "

" Con không có bao che , mà mẹ có hẹn đi shopping với bạn bè mà . Trễ rồi sao không đi đi ? "

" Con ... thôi được rồi , mẹ đi đây "

Khi bà ta đi thì mẹ cô lại lo lắng hỏi

" Con có đói không , hay để mẹ ... "

" Bà chủ , quý phu nhân mời bà đi uống trà " Một người hầu chạy tới đưa điện thoại cho bà

" Nhưng ... "

" Mẹ ! Không sao , cứ để con dẫn em gái đi ăn . Mẹ cũng đi đi " Phương Hải đứng lên khuyên bảo

" Không được ... "

" Phải đó mẹ , để anh hai chở con được rồi . Mẹ đi đi "

Cô cũng lên tiếng khuyên bảo , mỉm cười với bà

" Thôi được , chiều về ta qua phòng thăm con "

" Vâng ! "

Cô lẳng lặng nhìn bà đi ra , đáy mắt đỏ của cô xẹt qua tia sáng lạnh . Sau đó mỉm cười dịu dàng quay qua Phương Hải

" Chúng ta đi thôi anh hai , em đói "

" ... Ừm ... Chúng ta đi "

Phương Hải né tránh ánh mắt của cô , đi ra ngoài xe trước

_______________

Bước vào nhà hàng sang trọng , mọi ánh mắt đều quay lại nhìn cô và Phương Hải đi vào . Chọn một bàn ngồi xuống

" Em ăn gì ? "

" À ! Một phần mì ý và capochino "

" Được rồi , lấy thêm một ly cà phê không đường và phần Gelato "

" Vâng ! " Nhân viên phục vụ đỏ mặt đi vào trong , cô lẳng lặng nhìn xung quanh . Không khí thật mát mẻ và yên bình

" Sao hôm qua không về ? "

" À ! Em bị rơi xuống vách núi , nên chưa về kịp "

" Rớt xuống vách núi ? "

" Ừa ... "

" Ai đã cứu em ? "

" Hử ? À ! Em rơi xuống cùng với Hà Dương . Nên sáng mai tỉnh dậy đã thấy mình ở nhà anh ta . Do về gấp nên chưa ăn gì " Cô thành thật trả lời Phương Hải

" Hà Dương ? ... " Giọng nói Phương Hải nhỏ dần , ánh mắt xẹt qua tia nghi hoặc

" A ! thức ăn lên rồi . "

Cô hoan hô đưa pHương Hải trở về thực tại , hắn nhìn thấy vậy cũng bỏ qua bắt đầu dùng bữa ...

" Có ngon không ? "

" Ừa ! Ngon "

Cô mỉm cười thật tươi sau đó ăn hết phần của mình

Sau khi ăn xong cô cùng Phương Hải lên xe

" Em có muốn đi chơi không ? "

" Đi chơi ? "

" Ừ ! "

Cô hơi suy nghĩ rồi mỉm cười gật đầu

" Đi "

_____________

Cô nhìn dòng người tấp nập mà ngẩn ngơ

" Em muốn chơi trò nào ? "

" Cái kia "

Cô chỉ vào tàu lượn siêu tóc gần đó

" Được rồi , đi mua vé thôi "

Cô ngồi vào hàng ghế mà hồi hộp không thôi , tàu từ từ chạy rồi nhanh dần . Cơn gió thổi qua khiến cô phấn khích mà hò hét . Cô không ngờ trò này vui như vậy

Sau khi rời khỏi tàu cô liền kéo Phương Hải đi hết trò này đến trò khác , nào là nhà ma , đu quay , tàu lượn . Toàn những trò cảm giác mạnh , cô còn ăn trưa và đi bắt cá ...

Khi cô chơi thỏa thích thì cũng đã 17h chiều . Cô vậy mà lại vui đùa quên mất thời gian . Cô ngồi ghế đá vừa ăn kem vừa ngắm nhìn ánh hoàng hôn . Mái tóc tím than nhẹ nhàng tung bay trong gió , vẻ đẹp tuyệt trần đi vào lòng người . Phương Hải ngồi bên cạnh lẳng lặng nhìn cô

" Anh sao vậy ? " Cô quay lại hỏi han hắn

" Không có gì , hôm nay chơi có vui không ? " Phương Hải mỉm cười dịu dàng vén lọn tóc mai dính trên gò má cô

" Ừm ... vui lắm . Anh tốt hơn em nghĩ . Lúc trước em cứ nghĩ anh là anh trai xấu "

" Trong mắt em anh xấu xa lắm à ? "

" Hử ? Không hẵn "

Cô lắc đầu rồi tiếp tục ăn kem

" Phì ! Tại sao em lại đáng yêu như vậy ? Anh không biết đó "

Phương Hải phì cười trước sự đáng yêu của cô

Từng làn gió mát thổi qua mang lại sự dễ chịu và thanh bình . Hoàng hôn đỏ vàng ấm áp ...

" Hôm nay cảm ơn anh "

" Không có gì ... "

" ... "

" Ờ ... Chuyện ... đêm đó ... "

" Hử ? "

Cô quay qua thì thấy gương mặt ửng hồng của Phương Hải , hắn quay đi tránh né cô . Dường như hiểu được gì đó cô liền ồ lên

" À ! Không sao , anh đừng bận tâm "

" Nhưng ... anh ... "

" Chuyện đó cũng không đáng nói tới ... anh đừng lo "

" ... "

Gương mặt Phương Hải càng đỏ , không biết nên nói gì

" Chuyện đó là chuyện gì vậy ? "

Một giọng nói khác vang lên , sự lạnh lẽo bao trùm lấy cô . Cả hai quay lại thì liền thấy gương mặt âm trầm đáng sợ của Hà Dương , hơi thở hắn tỏa ra đầy hàn khí

" Hà Dương ? "

Cô kinh ngạc gọi tên hắn , Phương Hải đứng dậy đối diện với ánh mắt đáng sợ kia . Mỉm cười nhẹ

" Thì ra là Hà tổng , tôi nghe nói hôm qua anh đã cứu em gái tôi . Rất cảm ơn anh "

" Hừ ! "

Hắn không quan tâm đến Phương Hải , chỉ đứng đó nhìn cô

" À ... ờ . Anh hai , anh ra xe trước đi . Em ở lại nói chuyện với Hà tổng rồi chúng ta cùng về "

" Nhưng anh phải ở lại , lỡ em bị gì ... "

" Không có đâu , anh đi trước đi "

" Nhưng ... thôi được rồi . Anh ra xe đợi em "

Nhìn theo bóng lưng Phương Hải đang dần xa , cô chưa kịp quay qua nói gì đã bị Hà Dương mạnh bạo kéo đi vào một góc tối . Cây kem trên tay cũng rớt từ bao giờ

" Anh làm gì vậy ? "

" Ha ! Sáng sớm đi vội không ăn sáng là để trở về hẹn hò với anh trai sao . Cô thủ đoạn thật đấy "

" Anh đừng có nói bậy bạ "

" Bậy bạ ? Vậy cô nói xem , chuyện đêm đó mà hắn nói tới là sao ? "

" Thì ... chuyện đó ... " Cô ấp úng né tránh ánh mắt đáng sợ của Hà Dương khiến hắn càng thêm tức giận

" Sao hả ? Không nói được ? Đàn bà các cô đều như nhau . Giả tạo đến đáng khinh "

" Anh không có quyền sỉ nhục tôi ... Ưm ... "

Cô đang tức giận liền bị hắn cưỡng hôn , hắn không nhẹ nhàng như đêm qua mà lại cuồng bạo chiếm hữu . Hắn đưa lưỡi mình vào khoang miệng cô để lấy hết mật ngọt trong miệng cô . Cô lấy hết sức lực đánh vào ngực hắn , nhưng càng giãy dụa hắn càng ôm chặt hơn . Thậm chí còn cắn mạnh vào môi cô nữa

" Híc ... b...uông ... r...a "

Khi cảm thấy mất đi dương khí , nước mắt cô rơi xuống vì đau . Hắn thấy vậy liền buông ra , đôi mắt hiện lên tia đau lòng nhìn cô .

CHÁT !

Cô cho hắn một bạt tay rồi vừa khóc vừa chạy đi , để lại hắn với ánh mắt dõi theo cô . In hình bóng cô vào đáy mắt như giam cầm ...

_____________

Khi cô trở lại xe và bước vào đã thấy Phương Hải lo lắng ngồi đợi . Thấy cô ngồi vào ghế liền mỉm cười , nhưng khi thấy môi cô hơi sưng mà nước mắt vẫn còn vươn lại trên mí mắt liền kinh ngạc . Đáy mắt trở nên âm trầm xẹt qua

" Em không sao chứ ? "

" Híc ... không sao ... "

Cô lắc đầu rồi né tránh , Phương Hải thấy vậy cũng bắt đầu lái xe . Nhưng không khí lại vô cùng căng thẳng , lúc trở về cũng đã hơn 18h . Nhìn bóng đêm đang lặng xuống Phương Hải liền quay qua . Đôi mắt hắn chạm vào gương mặt đang ngủ sau của cô , hắn kinh ngạc nhìn cô . Bàn tay đưa lên chạm vào gò má trắng mịn xinh đẹp của cô mà vuốt ve , nhìn cánh môi anh đào hơi sưng kia của cô mà ra sức chà sát .

Đôi mắt đen lạnh lùng như vực sâu của hắn nhìn cô , rồi từ từ cúi xuống chạm nhẹ vào môi cô chần chừ . Nhưng rốt cuộc khi nghĩ đến việc cô bị người khác hôn lấy mà tức giận , dứt khoát cúi xuống ngậm lấy môi cô .

Phương Hải ôm lấy cơ thể mềm mại của cô , điên cuồng nhưng lại nhẹ nhàng mà chiếm lấy môi cô . Đôi mắt hắn nhắm lại tận hưởng mật ngọt từ cô mang lại

" ... Ưm ... "

Tiếng rên rỉ của cô khiến Phương Hải càng điên cuồng hơn , đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve eo cô . Tiếng thở gấp vang lên từ hắn

Khoảng lâu sau hắn mới từ từ buông cô ra , dịu dàng vuốt ve gương mặt đang ửng đỏ của cô vì thiếu dương khí . Đáy mắt hắn xẹt qua sự khó xử . Chỉnh lại quần áo cho cô rồi bước xuống xe bồng cô lên nhà

Cạch !

Tiếng cửa mở ra , Phương Hải từ từ bước vào . Đặt cô lên chiếc giường mềm mại rộng lớn . Cẩn thận đắp chăn cho cô rồi bước ra khỏi phòng . Khi cánh cửa vừa đóng lại , từ trên giường đôi mắt cô mở ra , đi vào nhà vệ sinh khóa cửa lại

Cô dùng nước rửa đôi môi mình , đôi tay chống lên thành bồn . Cẩn thận nhìn vào gương , khóe môi xinh đẹp ướt át của cô vươn lên nụ cười khinh bỉ

" Một con rối tốt "

[ Ký chủ ! Người thật thâm độc ... ]

∆∆∆∆∆∆∆∆∆

Sẵn tiện mình nói luôn :

Nếu mình dùng dấu ' này : Thì là suy nghĩ của cô nói chuyện với hệ thống khi đang nói chuyện với ai đó khác

Còn nếu là dấu " này : Thì có nghĩa cô đang nói chuyện trực tiếp

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Phuong Le10 Tháng mười, 2019 11:58
tiếp đi tác giả
Avatar
Nguyễn Hằng12 Tháng mười, 2019 11:16
hóng chương mới
Avatar
Phuong Le12 Tháng mười, 2019 17:52
,ra nhiều vào tác giả đang đọc hay thì hết
Avatar
Đình Hưng19 Tháng mười, 2019 14:17
đang hay mà hết tiếp đi tác giả
Avatar
Xuan Dang21 Tháng mười, 2019 14:38
tai sao lai chua co chap moi z
Avatar
Nguyễn Hằng26 Tháng mười, 2019 17:06
ra nhanh tác giả ơi đang hay thì hết
Avatar
Hàn Thư13 Tháng mười một, 2019 11:49
nhanh ra chương đi
Avatar
Nguyễn Hằng01 Tháng mười hai, 2019 14:56
hóng chap mới
Avatar
Nhóc Ngốc05 Tháng mười hai, 2019 12:43
hóng
BÌNH LUẬN FACEBOOK