• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: Nyanko

Sau khi buông rèm xe ngựa, A Bảo có thể nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của phu thê Hiền vương, còn ánh mắt Ninh Vương phi thì như phun lửa, tâm tình thật phức tạp – hẳn là tốt đi. Thành thật mà nói, loại tâm tình này giống như ngày hè chói chang được ăn đá bào, cảm giác thật vô cùng sướng đó.

Quay đầu lại, nhìn về phía người nam nhân -- cũng giống nàng, sau khi leo lên xe ngựa thì hưởng thụ không khí lành lạnh trong xe nhờ chậu nước đá bỏ trong góc. Bộ dạng bình tĩnh thong dong, chỉ sợ là không thèm để ý vừa rồi lời của bản thân mình nói ra có bao nhiêu độc. Đối với việc Tiêu Lệnh Thù sẽmở miệng, A Bảo hoàn toàn không ngờ tới, sau khi bất ngờ qua đi, nhịn không được ngầm cho hắn lời tán thưởng. Nàng không phải là tượng đất, bị người khác năm lần bảy lượt đâm thọt cũng sẽ tức giận. Chỉ là có mấy lời nàng không nói được, miễn cho bị trúng phải bẫy ngôn ngữ của Ninh Vương phi. Mà trượng phu Tiêu Lệnh Thù của nàng nói, đó chính là một loại quan tâm dành cho nàng.

A Bảo cười tủm tỉm nói: “Vương gia, nho của thôn trang núi Bắc Minh hẳn là sắp vào mùa, đến lúc đó thần thiếp nhưỡng rượu nho cho người nhé, chua chua ngọt ngọt, uống cũng ngon lắm.” Trong giọng nói không khỏi có chút lấy lòng nịnh nọt.

Tiêu Lệnh Thù đáp ứng, sau đó cúi mắt nhìn nàng, nàng cho rằng hắn không có chú ý, nên xê dịch từng chút từng chút tới chỗ hắn. Nhìn một lát, ngại nàng dịch tới quá chậm, dứt khoát trực tiếp lấy tay kéo nàng qua chỗ hắn, sau đó nắm ‘móng vuốt chó’ của nàng.

Mặt A Bảo hơi đỏ, nhưng là da mặt vẫn dày nhìn hắn nở nụ cười, mà theo nàng tự nhận là đẹp nhất – nụ cười đã luyện tập trước gương thật lâu, tính toán đem mặt tốt đẹp của mình biểu hiện cho hắn thấy. Tuy rằng trên mặt Tiêu Lệnh Thù không có biến hoá gì, nhưng A Bảo vẫn cảm giác được hơi thở trênngười hắn thả lỏng, nàng to gan đem người dựa vào bờ vai hắn.

Aiz, ngồi cả sáng, vừa mỏi eo vừa phải đề cao tinh thần ứng phó với một đám nữ nhân dụng tâm kính đáo, thật là mệt, dựa vào như thế này thật tốt.

Vì thế, trong xe ngựa không lớn, không khí ngọt ngào nhè nhẹ tràn ngập, hai người đều rất hài lòng.

Lúc trở lại trong phủ A Bảo cứ cười tủm tỉm, thời điểm ăn cơm cũng cười như vậy, đợi đến lúc hạ nhân đến đây bẩm báo Uy Viễn Hầu phu nhân và Triệu phu nhân tới cửa bái phỏng, mới thu lại tươi cười. Nàng sai người mời bọn họ đến thiên thính uống trà, một lát sau nàng mới tới được.

Bởi vì “Triệu phu nhân” nằm ngoài dự đoán, rốt cuộc cũng làm cảm xúc hồng phấn của A Bảo xẹp xuống. Đợi nha hoàn nhắc nhở, mới biết được “Triệu phu nhân” là đại cô cô vừa mới về kinh không lâu. A Bảo kỳ quái nào: “Hôm qua không phải nói là đại bá mẫu tới sao, vì thế nào đại cô cô cũng tới đây?”

Ngày hôm qua lúc nhận được thư từ phủ, cũng không có đề cập đến việc đại cô cô Lý Tú Viện cũng tới. Trực giác A Bảo cho biết vị đại cô cô này nếu không có việc gì thì sẽ không đến điện tam bảo (*). Trong trí nhớ cuả nàng, khi nàng về quê ăn tết gặp qua vị đại cô cô này một lần, thật là người… Khó có thể dùng ngôn ngữ miêu tả vị cô cô này, dù sao chính là người tầm mắt cao. Lúc ấy nàng chỉ là một cônhóc, căn bản không có phân lượng nào trong mắt bà ấy, thậm chí là lễ gặp mặt cũng là mỏng nhất trong mấy vị tỷ muội. Đoán chừng lúc đó cha nàng chạy đến biên cảnh chỉ là binh lính vô danh tiểu tốt, đại cô cô cho rằng đời này nương nàng chết sớm, cha lại không có công danh tiền đồ, cho nên cơ bản là không cần phải để ý đến nàng.

(*) Vô sự bất đăng tam bảo điện (无事不登三宝殿): nghĩa là không có việc gì thì không đến gõ cửa (thô bỉ là cầu giúp đỡ ớ).

Nha hoàn tự nhiên là không biết mấy chuyện này, A Bảo trở về thay đổi quần áo gặp khách, mang theo nha hoàn đi về thiên thính.

*****

Đại sảnh trước, sau khi nha hoàn phủ Tấn vương đem lên trà bánh, lập tức thối lui đứng an tĩnh mộtbên.

Lý Tú Viện bưng chén trà có hai màu trắng xanh lên, dùng nắp nhẹ nhàng gạt gạt lá trà bên trong, nhẹnhàng nhấp một ngụm, trên mặt lộ ra vẻ thất vọng nhàn nhạt. Thầm nghĩ tuy rằng chất nữ có phúc phận, nhưng ai không biết nàng gả cho vị Vương gia không được sủng ái nhất. Ngay cả khi bà tiến vào đường phía sau trong phủ, nhìn thấy cảnh sắc thì cũng chỉ tàm tạm, còn không đẹp bằng phủ Uy Viễn Hầu nữa. Ngay cả trà cũng không phải trà tiến cống, trong lòng không khỏi có chút thất vọng.

Uy Viễn Hầu phu nhân cúi đầu uống trà, khoé mắt nhìn thần sắc trên mặt loé lên rồi biến mất của cô em chồng Lý Tú Viện, trong lòng lắc đầu, sau đó lại thở dài. Chỉ hi vọng vị tiểu cô ngốc này không cần bày thái độ trưởng bối. Tuy nhìn A Bảo dịu dàng, nhưng cũng rất biết đắn đo, là người có chủ ý. hiện giờ A Bảo là vương phi, ngay cả khi bọn họ là trưởng bối, cũng phải kính A Bảo vài phần.

đang nghĩ ngợi, thì thấy một nữ tử mặc váy lụa màu vàng nhạt, trên đầu cài trâm minh châu, xung quanh có nha hoàn bà tử vây quanh tiến vào. Váy lụa dài quét đất, trâm dài rũ bên má, trang điểm cho gương mặt nàng như châu như ngọc, nhìn đẹp tuyệt trần.

Uy Viễn Hầu phu nhân và Lý Tú Viện đứng dậy nghênh đón. Tuy rằng là trưởng bối, nhưng tôn ti khác biệt, phẩm cấp Vương phi cao hơn bọn họ, cho dù Lý Tú Viện không muốn, cũng phải làm bộ tôn kính.

A Bảo vội tiến lên đỡ lấy Uy Viễn Hầu phu nhân, quay đầu nhìn Lý Tú Viện nói: “Đại bá mẫu và đại cô côkhông cần đa lễ.”

Lý Tú Viện miễn cưỡng nở nụ cười, bỏ qua rào cản trong lòng, phát hiện bản thân mình chưa từng để ý và thản nhiên đối mặt với chất nữ này. Mặc dù cũng có chút khó khăn, nhưng biểu hiện tự nhiên vẫn tương đối dễ dàng.

Uy Viễn Hầu phu nhân âm thầm nhìn A Bảo đoan trang, phát hiện chẳng qua chỉ trong mấy tháng, chất nữ này dường như không còn giống tiểu cô nương ôn hoà nhã nhặn ai cũng có thể tiếp cận được. Thêm vài phần uy nghi của Vương phi, khuôn mặt mỉm cười thiếu đi vài phần mềm mại, dần dần lột xác rồi. Tuy nói rằng gả cho một hoàng tử không được sủng ái, nhưng cũng là vương phi, không thể bỏ qua được.

Hàn huyên xong, A Bảo mới nói: “Lâu rồi không gặp đại bá mẫu và cô cô, mấy vị tỷ muội trong nhà còn tốt chứ? Lần trước gặp biểu muội Tử Khanh, là một người lanh lợi, ta nhìn cũng rất thích.”

Lý Tú Viện cười nói: “Nàng đã lớn, nhưng tính tình vẫn còn chút nghịch ngợm của tiểu hài tử, về sau mong rằng vương phi làm tỷ tỷ nhắc nhở nàng vài câu. Haiz, nói đến đại cô cô của người cũng chỉ có hai đứa nhóc đòi nợ là Dịch Dương và Tử Khanh. Trong lòng ta, không biết vì mấy đứa nhỏ mà tâm tư thậtsầu, suy nghĩ không ít. Trước kia chúng ta ở nơi khác, nó không có biện pháp thân cận với mấy vị tỷ muội trong nhà, không có bạn cùng tuổi chơi đùa, tính tình dưỡng có chút trẻ con. Lần này trở về, mong rằng tỷ muội mấy người có thời gian rảnh thì tới thăm, cũng bảo nàng qua phủ chơi nhiều hơn...”

Cứ như máy hát được mở, lời cứ nói ra liên tục, ngay cả nước cũng không cần uống. trên mặt A Bảo tuy vẫn treo nụ cười, nhưng trong lòng đã cứng đờ, đưa mắt lặng lẽ nhìn đại bá mẫu, phát hiện trong mắt bà có chút bất đắc dĩ, nhưng trên mặt vẫn cực kỳ bình tĩnh. không hổ là dâu cả Lý gia ở cùng lão phu nhân hơn hai mươi năm, công phu ngoài mặt thật lợi hại.

Lý Tú Viện nói về một đôi nhi nữ của mình, sau đó theo đề tài này, cuối cùng cũng đi vào vấn đề: “Người không biết, ngày trở về kinh thành, Tử nha đầu cưỡi ngựa ở ngoài thành vô ý đụng phải mấy tên ăn chơi trác táng. Bọn họ cũng rất quá đáng, chính mình cưỡi ngựa không đúng đường, đụng vào thì lại trách ngược chúng ta, xe ngựa của biểu muội người thiếu chút nữa đều bị bọn họ xông vào. Trước đó dượng của người và Dương biểu ca đã vào kinh an bài mấy chuyện, không có nam nhân ở đây, trong lúc nhất thời không biết phải làm sao. Trùng hợp là thiếu gia của phủ Xương Bình trưởng công chúa cưỡi ngựa đi ngang qua, có hắn ra mặt trợ giúp, chuyện này mới được giải quyết, thật không biết nên cảm tạ hắn như thế nào mới phải. Lúc ấy ta xuống xe gặp hắn, cảm thấy vị công tử này thật không tệ, càng nhìn càng thấy là người hiểu lý lẽ lại tôn quý, không hổ là người phủ Xương Bình trưởng công chúa...”

Sau đó lại nói một đống lời màu mè khen Chu Ngự, nghe đến mức mày A Bảo hơi nhướng lên, cảm giác bộ dạng đại cô cô nhìn thế nào cũng giống mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng vừa lòng là thế nào?

Kế tiếp, Lý Tú viện nói ra mấy yêu cầu chứng thực những gì nàng nhìn thấy cũng không phải là ảo giác.

A Bảo cảm thấy thật khó mở miệng, có chút gian nan nói: “Đại cô cô, ý người là bảo ta đi tìm Xương Bình công chúa cầu tình, vì biểu muội làm mai với Chu Ngự công tử?”

nói xong, A Bảo lại liếc mắt nhìn Uy Viễn Hầu phu nhân, thấy bà một bộ dạng tuyệt đối không mở miệng như cao tăng nhập thiền, nghĩa là Uy Viễn Hầu phu nhân đã biết trước việc này. nói không chừng là bị đại bá mẫu bất đắc dĩ bị kéo tới đây làm thuyết khách, chỉ biết việc này thật sự không tiện mở miệng, nên lúc này mới giả chết đây. Vẫn không biết trong chuyện này có ý tổ mẫu hay không. Hay là tổ mẫu cảm thấy việc này không có khả năng thành, lại bị nữ nhi khóc đến phiền, mới tống cổ nữ nhi qua đây phiền mình nhỉ?

Lý Tú Viện cười tủm tỉm gật đầu, “Đúng vậy, hiện tại cháu cũng xem như tức phụ Tiêu gia, vậy thìXương Bình trưởng công chúa cũng xem như cô mẫu của cháu rồi. Tuy rằng việc này để vãn bối như cháu mở miệng thì không tiện, nhưng ta nghĩ mãi, thật sự không có ai phù hợp, đành phải mang cái mặt này mà tới tìm cháu. Haiz, theo ta thấy vị công tử tên Chu Ngự đó, là phu quân hiếm có, lúc ấy là hắn tự tay giúp đỡ Tử nha đầu giải quyết phiền toái. Có thế gia có tài hoa lại biết cách săn sóc người khác, nghĩ cái lúc hắn ra mặt giải quyết, đối với Tử nha đầu hẳn là cũng có chút hảo cảm nên...”

A Bảo và Uy Viễn Hầu phu nhân dùng vẻ mặt không thể tưởng tượng mà nhìn bà ấy, trong nháy mắt hoài nghi cấu tạo đầu óc của bà. không biết trong đầu bà đang nghĩ gì, càng nghi hơn đây chính là thân sinh của lão phu nhân thật sao? Sao lại có thể tự cho là đúng như vậy chứ? Ngốc đến như vậy được?

“Đại cô cô!” A Bảo cắt ngang lời bà, uyển chuyển nói: “Ta nghe Xương Bình trưởng công chúa nói, việc hôn nhân của công tử Chu Ngự bà ấy sẽ suy xét cẩn thận. Hơn nữa, thất công chúa cũng có ý với công tử Chu Ngự, thật sự không phải chất nữ không muốn giúp...”

Lý Tú Viện kinh ngạc nói: “Nghe nói Thất công chúa tính tình không tốt, Xương Bình trưởng công chúa không muốn cưới con dâu như vậy, mọi người đều bảo nhau thế đấy.”

“...” Rốt cuộc là ai nói vậy?

“Xương Bình trưởng công chúa là nhân vật thế nào, bà ấy tuyệt đối sẽ không tìm con dâu thân thế cao quý để về chịu tội đâu. Cho nên tuyệt đối sẽ không đáp ứng để Chu Ngự cưới công chúa trong cung. Theo ta thấy, bà ấy muốn cưới thấp, Tử nha đầu của ta cũng rất tốt. không nói đến diện mạo, nói tính tình đi, ngây thơ hồn nhiên, lại hiếu thuận trưởng bối, cực kỳ xứng đôi với công tử Chu Ngự... Minh Cẩm à, việc này cháu phải giúp cô cô, biểu muội, biểu ca rồi tương lai của dượng cháu đều ký thác trên người cháu. Đời này của cô cô phải nhờ vào cháu rồi.”

“...”

A Bảo lần nữa lại kiến thức được tài ăn nói của vị cô mẫu này, thật là không còn gì để nói. Hơn nữa, nàng đã là chất nữ xuất giá, dựa vào nàng thì được cái gì chứ?

“Minh Cẩm, cháu giúp biểu muội cháu lần này đi. Ta chỉ có Tử nha đầu là nữ nhi, tất nhiên hi vọng nàng sống tốt. Cũng không cần phiền toái cháu làm cái gì, chỉ cần cháu đi nói với Xương Bình trưởng công chúa mấy lời, bảo bà ấy gặp Tử nha đầu...”

Mắt thấy Lý Tú Viện bày ra tư thái trưởng bối, A Bảo rốt cuộc nhịn không được nói: “cô mẫu, xin thứ lỗi nhưng việc này chất nữ bất lực!”

“...”

Lúc này đến phiên Lý Tú Viện cứng họng, trơ mắt nhìn A Bảo, dường như không muốn tin tưởng nàng sẽ dứt khoát nhanh nhẹn mà cự tuyệt như vậy. trên thực tế, trước khi đến nơi này, bà cũng đã hỏi chuyện trong nhà, dò hỏi ai ai cũng nói tính tình chất nữ này là người ngoan ngoãn hiểu chuyện hiếu thuận. Trưởng bối đưa ra yêu cầu cũng chưa bao giờ cự tuyệt, như thế nào tới phiên nàng, lại bị cự tuyệt vậy? Chẳng lẽ... Nàng xem thường cô mẫu là mình đây?

Nghĩ như vậy, sắc mặt Lý Tú Viện cũng không tốt lắm. Trượng phu tài cán thường thường, ở ngoài kinh hơn hai mươi mấy năm. Vẫn là nhờ thê tử nhà mẹ đẻ hỗ trợ mới có thể về kinh làm ở lục bộ với chức quan nhàn tản. Cả đời này khả năng vẫn sẽ như vậy, làm cho thê tử là bà ở kinh thành cũng không có thể diện gì. So với lúc trước khi bà còn là cô nương càng khác biệt, trong lòng cũng từng hối hận bản thân mình vì sao lúc trước cứ phải nhất định gả cho người này. Chỉ là những cái này đều là hiện tại, bà chỉ có thể vì nhi tử nữ nhi tìm mối hôn nhân tốt, tận lực để bọn họ nửa đời sau phú quý nhàn nhã.

Tuy rằng tức giận, nhưng cũng không muốn đắc tội vị chất nữ này, Lý Tú Viện nhìn về phía Uy Viễn Hầu phu nhân, ý bảo bà làm thuyết khách.

Uy Viễn Hầu phu nhân có chút khó xử mà nhìn A Bảo, mở miệng nói: “A Bảo, cháu xem...”

Trong lòng A Bảo thở dài, biết trong lòng vị đại bá mẫu này không muốn đắc tội cô em chồng này, khỏi phải bị lão phu nhân ghét bỏ, nghĩ đến mấy vị tỷ muội, lại nói: “Đại bá mẫu, người thường xuyên nóichuyện phiếm với mấy vị phu nhân trong kinh, cũng biết Xương Bình trưởng công chúa rất coi trọng công tử Chu Ngự. Ngay cả phụ hoàng cũng không thể tuỳ tiện ban hôn cho Chu Ngự, người cảm thấy một vãn bối như cháu, có thể cùng nói chuyện với bà ấy được sao? Nếu bà ấy thật sự nhìn trúng biểu muội thì tốt rồi, nếu bà ấy sớm có an bài, nhắc tới như vậy không phải là hai bên đều xấu hổ, làm trong lòng bà ấy tức giận với cháu thì thế nào?”

Uy Viễn Hầu phu nhân thuận thế gật đầu, “Quả thực như vậy.”

Khuôn mặt Lý Tú Viện đen lại, quay nhìn về phía A Bảo và Uy Viễn Hầu phu nhân, sau dó tức giận: “Tốt, tốt lắm. Mấy người đều không muốn, không muốn thì thôi!” Vốn định nói những lời ác ý, nhưng nhớ tới thân phận của A Bảo, chỉ có thể đanh mặt, đứng dậy rời đi.

Uy Viễn Hầu phu nhân vội đứng dậy, lại bị A Bảo gọi lại.

A Bảo gọi nha hoàn tiễn Lý Tú Viện hùng hổ rời khỏi, nói với Uy Viễn Hầu phu nhân: “Đại bá mẫu, khó có được người tới xem cháu, lại ngồi trò chuyện một chút đi.”

Uy Viễn Hầu phu nhân đành phải ngồi lại, đối với A Bảo thở dài: “Haiz, cháu cự tuyệt bà ta như vậy, lại trở về tìm tổ mẫu cháu khóc lóc cho mà xem. nói thật ra, lão phu nhân là người hiểu lý lẽ, nhưng bà ấy lúc nào cũng yêu thương cô cô cháu. Nếu cô cô cháu khóc nhiều trước mặt lão phu nhân, khó tránh khỏi bà ấy không đau lòng mà thuận theo ý bà ta, đến lúc đó cháu...” Chiếu theo loại tâm tính không thích A Bảo, đoán chừng sẽ khó xử cháu mình chứ không khó xử nữ nhi.

A Bảo cười cười, cúi đầu nhấp ngụm trà, sau đó bảo nha hoàn rời khỏi đại sảnh, mới nói: “Đại bá mẫu, đến lúc đó tổ mẫu nếu vì chuyện của cô cô mà bực cháu, cứ để bà bực đi. Bởi vì có một số việc cháu cũng không thể giúp được. Vương gia bị phụ hoàng ghét bỏ, chúng ta cũng không thể trở mặt với Xương Bình trưởng công chúa, nếu không cuộc sống này sẽ khó trôi qua tốt lắm.”

Biểu tình của Uy Viễn Hầu phu nhân như hiểu rõ, trong lòng lại chửi thầm. Dường như từ trước đến nay Tấn vương chưa từng được Chính Đức đế để vào trong mắt, bị ghét bỏ cũng không phải là vấn đề chứ?

Chờ sau khi Uy Viễn Hầu phu nhân làm công tác tư tưởng xong, A Bảo chuyển đề tài, hỏi: “Hôn lễ Lục muội muội chuẩn bị thế nào rồi vậy?”

Uy Viễn Hầu phu nhân dường như có chút kinh ngạc khi nàng sẽ hỏi, rất nhanh liền hiểu rõ nàng có ý gì, thận trọng nói: “Có nhị bá mẫu cháu ở đó, tất nhiên sẽ không có sai lầm gì.”

A Bảo nhìn Uy Viễn Hầu phu nhân lại nói: “Đại bá mẫu, người cũng đừng gạt cháu. Phủ Trung Võ tướng quân, cháu cũng biết, chỉ muốn hỏi, mọi người nghĩ như thế nào? Nếu hết thảy thuận lợi, đến lúc đó cháu cũng sẽ thêm trang cho Lục muội.”

Uy VIễn Hầu phu nhân cuối cùng cũng biết chất nữ này không phải là người dễ bị gạt, cũng tin tưởng nha đầu này từ nhỏ đến lớn đều giả vờ ngoan ngoãn. Nhìn sống lưng ngồi thẳng như hiện tại, thời điểm nên cự tuyệt cũng có thể nhanh gọn cự tuyệt như vậy. không giống như trước kia chỉ qua loa cho có, còn đặt mình ở vị trí bất đắc dĩ, đúng là có chút tiến bộ.

“Haiz, nói thật ra, hài tử Võ Hạo kia quả thật không nên đụng vào chuyện này. Nếu để đại công chúa biết, giận cho đánh mèo, thì trong phủ chúng ta cũng không tốt, dù sao chúng ta và phủ Trung Võ tướng quân cũng coi như là quan hệ thông gia. Chẳng qua may mắn lão thái quân phủ Trung Võ tướng quân là người hiểu lẽ, lão phu nhân của chúng ta lặng lẽ đem chuyện của ngoại thất kia nói với bà ấy. Qua mấy ngày, ngoại thất và hài tử đều được đưa khỏi kinh thành, nghe đâu là an bài ở thông trang. Chỉ cần giấu Đại công chúa chuyện này, như vậy sẽ không có việc gì!”

Sau khi A Bảo tiêu hoá xong việc này, thật lâu lại thở dài, cảm thấy đây là phương thức giải quyết tốt nhất, Uy Viễn Hầu phủ tuyệt đối không có khả năng vì chuyện này mà lui hôn. Chẳng qua, như thế nào vẫn cảm thấy tương lai việc này sẽ bị bại lộ, cảm giác mọi người sẽ bị xui xẻo là thế nào vậy? Hẳn là không có đến mức miệng quạ đen vậy chứ?

Sau khi tiễn Uy VIễn Hầu phu nhân, A Bảo trở về phòng thì thấy Tiêu Lệnh Thù từ thư phòng đã trở lại. Thấy nàng tiến vào thì ngẩng đầu nhìn nàng.

“Vương gia.” A Bảo đã không còn sợ ánh mắt lạnh lẽo như vậy, còn có thể chạy tới, chân chó nói: “Bữa tối chàng muốn ăn gì, thần thiếp sai người đi làm.” Lén lút nghĩ, nàng có nên động tay động chân, cho hắn cảm động không nhỉ?

Tay Tiêu Lệnh Thù chống cằm, khó có được mở miệng nói: “Rượu nho!”

“... Đến thôn trang hái nho mới làm được.” A Bảo rối rắm trả lời.

Nam nhân gật đầu: “Đợi mặt trời xuống núi chúng ta đến thôn trang!”

“...” Gấp gáp như vậy làm gì chứ?

Mà nam nhân gấp gáp thấy A Bảo ăn không ngồi rồi, trực tiếp đứng dậy, xách nàng đến phòng luyện công. Sau đó A Bảo đoán chừng hôm này sẽ bị mệt chết mà để hắn ôm trở về phòng. nói xem, vì sao gần đây hắn dạy nàng luyện tập nghiêm khắc như vậy chứ? Chẳng lẽ hắn muốn dưỡng nữ vương giỏi dùng roi sao? Cái này thật không có tình thú chút nào màaaaa! =口=!

*****

Ở thôn trang mấy ngày, rất nhanh đã đến Tết trung thu mười lăm tháng tám.

Vào dịp Tết trung thu trong cung cũng sẽ có gia yến, con cháu hoàng thất đều phải tiến cung dự yến, xem như là ngày đại đoàn viên.

Thời điểm rời thôn trang hồi kinh, trong lòng A Bảo nhẹ nhàng thở ra. Vạn phần hận chính mình miệng quạ, thế nhưng lại nói với Tiêu Lệnh Thù nàng sẽ đích thân nhưỡng rượu nho cho hắn uống. Khiến cho mỗi ngày Tiêu Lệnh Thù đều kéo nàng đến vườn nho dạo, mỗi ngày dùng ánh mắt dò hỏi nàng, bao lâu nữa nho mới hái xuống làm rượu được.

Mấy chuyện này cũng không có gì, nhưng mà, trên cành lá của dây nho sẽ có mấy con sâu béo ở trên, mỗi lần A Bảo thấy thật là doạ nàng sợ hết hồn. Sợ tới mức trực tiếp nhảy lên người Tiêu Lệnh Thù, gắt gao bấu hắn, hình tượng Vương phi đều xong rồi TvT. Hơn nữa làm nàng oán hận hơn chính là vì sao mỗi lần bọn họ đến xem quả nho đã chính hay chưa đều sẽ gặp được sâu bự như vậy chứ?

Cho nên, vẫn nên nhanh chóng hồi kinh thì hơn!

Ngày mười lăm tháng tám, sáng sớm A Bảo đã rời giường, đồng thời kéo nam nhân đang nằm ăn vạ ở trên giường dậy. Thấy hắn một đầu tóc rồi ngồi trên giường nhìn nàng, A Bảo nhận mệnh mà lấy áo quần ở trong tủ, hầu hạ thay quần áo cho hắn, sau đó cũng chủ động cầm quần áo của mình thay, Tiêu Lệnh Thù khó có được lại cài đai lưng cho nàng, A Bảo cũng thụ sủng nhược kinh mà tiếp nhận.

Sau khi dùng đồ ăn sáng xong, A Bảo phân phó Lưu quản gia nói: “Hôm nay là Tết Trung thu, bảo phòng bếp nấu thêm cơm cho người trong phủ thêm phần nào nhiệt, cũng phát bánh trung thu cho mọi người, đều bảo mọi người nghỉ ngơi. À, còn chỗ Giải thần y, hắn ta thích ăn bánh trung thu trứng muối, đừng quên đưa cho hắn, còn có hắn thích sữa đông hai lớp, cũng sai người đem qua...” Vì muốn Giải thần y – người một lòng muốn du ngoạn đó đây, sống cuộc sống dân dã – biết được trong phủ có bao nhiêu phúc lợi tốt, A Bảo luôn tận tâm dùng món ngon mà dụ hoặc hắn.

“Cho hắn ăn giống hạ nhân là được!”

một giọng nói lạnh lùng vang lên, cắt ngang lời A Bảo nói.

“...” sau khi A Bảo biết được chủ nhân của giọng nói là vị Vương gia nào đó, thì nàng chớp mắt, nhìn Lưu quản gia và Tịch Viễn đang đờ người, không hiểu sao lưng lại lành lạnh. Vì sao Nhạn Hồi và Tịch Viễn đều dùng ánh mắt thương hại mà nhìn nàng vậy? Nàng, nàng, nàng... thật sự chỉ vì muốn để Giải thần y tự nguyện lưu lại trong phủ mới ghi nhớ mấy món hắn yêu thích mà thôi, chắc chắn không có dị tâm gì hết đâu!

Cho nên Vương gia người phải tin tưởng ta đóoooOoo!

A Bảo ủ rũ cụp đuôi đi theo Tiêu Lệnh Thù ra khỏi phủ, đem theo hai thị nữ là Nhạn Hồi và Nhạn Nhiên, còn có Tịch Viễn và mấy thị vệ.

Sau khi lên xe ngựa, A Bảo lập tức tỏ lòng trung thành với Tiêu Lệnh Thù, “Vương gia, nghe đâu y thuật của Giải thần y rất lợi hại, Chẳng qua Giải thần y luôn muốn rời khỏi vương phủ, thật sự không tốt. Thần thiếp tự nhiên hy vọng hắn có thể lưu lại càng lâu càng tốt mà thôi. Có hẳn ở đây, người trong phủ có bệnh lớn bệnh nhẹ gì, không cần đi xa thỉnh đại phu, tiện biết bao nhiêu chứ!”

Ánh mắt A Bảo trong mong mà nhìn hắn, cho nên vương gia ngài hiểu rõ rồi chứ?

Tiêu Lệnh Thù trầm tư một lát, nói với A Bảo: “Nàng nói đúng, ngày mai đánh gãy chân hắn, như vậy sẽkhông rời khỏi!”

“...” Giải thần y, ta thực xin lỗi mà! ( ≧Д≦)

Tiến vào cung, trước tiên A Bảo và Tiêu Lệnh Thù đi thỉnh an Hoàng hậu, sau đó nàng lưu tại Phượng Tường cung bồi Hoàng hậu đang chờ nữ quyến, nói chuyện phiếm với bà, làm trách nhiệm của con dâu. Mà Tiêu Lệnh Thù đi đến Đông Cung, các hoàng tử khác so với Tiêu Lệnh Thù đi nhiều hơn một đoạn đường. Bọn họ muốn đến điện Thái Hoà bồi dưỡng chút tình phụ tử với Chính Đức đế, sau mới đi tới Đông Cung.

Cho nên nói, vị cha xấu xa không thích, Tiêu Lệnh Thù cũng trực tiếp làm lơ, kết quả càng nháo đến mức người cha xấu xa càng không ưa thích, giận mắng hắn ngoan độc bất hiếu linh tinh, một vòng tuần hoàn cứ như vậy đấy.

Trong cung không có Thái Hậu, cho nên Hoàng hậu là Boss đứng đầu, khiến cho nơi này của bà là náo nhiệt nhất. A Bảo vẫn ngồi cùng chỗ với Ngũ công chúa, làm lơ Ninh vương phi đang dùng ánh mắt muốn cắn giết nàng.

“Ôi, Ngũ hoàng huynh của ta cũng thật là người không biết buông tha người khác, tẩu...” Ngẫm lại cũng không thể hỏi A Bảo có bị tội hay không, Ngũ công chúa nhìn Ninh vương phi, nói: “Lúc này Ninh vương phi đều trở thành trò cười trong cung. Nếu là nàng ta lại có ý không buông tha tẩu, cứ nói thẳng, sẽ có người lấy chuyện Ngũ hoàng huynh nói nàng ta ồn ào đáp trả lại, không biết trong lòng nàng ta có bao nhiêu oán hận đâu. Chỉ sợ nàng ta hận nhất là tẩu, tẩu phải cẩn thận.”

A Bảo thở dài, “Nữ nhân tội gì phải khó xử nữ nhân chứ?”

“Lại nói giỡn nữa!” Ngũ công chúa nhếch miệng cười cười nói: “Chẳng qua lời này cũng có đạo lý, dù sao về sau tẩu gặp nàng ta, vẫn cẩn thận một chút mới tốt. Có mấy lời nàng ta nói ra, muội nếu đáp lại, không biết người khác sẽ truyền thành cái dạng gì nữa. À, đúng rồi, hôm qua đại tỷ tỷ cũng đã trở lại. Sáng sớm hôm nay lập tức tiến cung, hiện nay đang ở điện Thái Hoà tìm phụ hoàng tâm sự đâu.”

A Bảo cũng chưa gặp qua Đại công chúa, nghe Ngũ công chúa nói như vậy, chỉ là gật đầu, cũng khôngđể trong lòng.

Mấy nữ quyến tụ tập với nhau, ngươi khen ta một câu ta tặng ngươi một chút, nét cười trên mặt khôngtàn, ai cũng ra vẻ đại gia đình hoà hảo, nhưng lại ngấm ngầm ngáng chân không ít. Lần thứ hai A Bảo cảm thấy hậu cung thật là nơi khiến người ta mệt mỏi mà. thật vất vả mới cầm cự tới lúc Hoàng Hậu đề nghị đi Ngự Hoa viên ngắm hoa cúc, cuối cùng nàng cũng nhẹ nhàng thở ra, cảm thấy hoa cúc rất tốt, rất đẹp đó.

Gia yến đêm Trung thu an bài ở trung tâm Ngự Hoa viên, thuận tiện ngắm hoa thưởng cúc gì đó, cảnh sắc đẹp, tầm nhìn hoàn hảo, thật là quá thích hợp. Cho nên trước khi ăn gia yến, thì tới Ngự Hoa viên dạo vài bước đã.

Tiến vào Ngự Hoa viên không lâu, A Bảo liếc mắt một cái liền thấy được ở nơi hoa cúc nở rộ đẹp nhất đã có vài vị hoàng tử đứng nơi đó. Mà trong đó bắt mắt nhất là một vị mặc cung trang nữ tử, ước chừng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, diện mạo đoan chính thanh nhã, giữa mày có nét sắc bén khác hẳn với nữ tử dáng vẻ yểu điệu trong kinh, lại có một loại mỹ lệ hiên ngang khó nói. Lúc này nàng ta đang nói chuyện với đám người Thái tử, lâu lâu lại mở miệng cười kiêu ngạo, mấy vị hoàng tử khác cũng không biểu hiện mình không có kiên nhẫn đứng nghe.

“Là đại tỷ và mấy vị hoàng huynh!” Thất công chúa nói, vội chạy tới chỗ đó.

A Bảo và vài vị vương phi cũng đi đến chỗ đó, đến khi được gần, đột nhiên thấy trên mặt Đại công chúa lộ ra tươi cười sáng lạn, nhưng lại khiến người ta trừng mắt nhìn khi tay áo nàng ta cầm roi đánh về hướng Tiêu Lệnh Thù. Tiêu Lệnh Thù nghiêng người tránh thì roi thứ hai lại bay tới.

A Bảo phát ngốc, đến khi phản ứng lại, chính mình đã bước nhanh về phía trước, cổ tay áo phất lên, trên tay cầm lấy một dây roi dài, dùng nó cuốn lấy roi thứ hai mà Đại công chúa đánh về phía Tiêu Lệnh Thù. Mà nàng cũng đứng chắn hoàn toàn trước người Tiêu Lệnh Thù, cứ như vậy nhìn chằm chằm vào Đại công chúa.

“Lão Ngũ tức phụ!”

một mảnh yên lặng, đột nhiên Hoàng hậu kêu lên.

Tại thanh âm kêu to này A Bảo cũng phục hồi lại tinh thần, tức khắc không biết nên bày biểu tình gì, cũng biết mình làm chuyện xúc động – aiz aiz aiz, nàng thành kính khẩn cầu trời cao, cho thời gian quay ngược đi mà!

- ------

Lời tác giả: Khi còn nhỏ ở trong trấn, trong nhà có một gốc cây nho. Theo trong trí nhớ thì cây nho kia lớn lên rất tốt, đều trùm phủ nửa cái sân, khi tới mùa hè thật sự rất mất. Nhưng mà – mỗi khi hoa nho tàn thì phát hiện trên cây sẽ xuất hiện con sâu dài lại lớn – đại khái cũng bự như nam nhân ngón tay vậy, mỗi lần nhìn cả người đều sợ tới mức rét run đó (┳Д┳)

Ừm, từ nay về sau A Bảo không giấu được rồi, đoán chừng phải đi con đường hung dữ trước kia cho mà xem!

Viết đến đây, cảm thấy mới phù hợp với văn án. Trước kia A Bảo đều thích đóng kịch giả vờ, hơn nữa nàng không thể không đóng kịch được. Phụ thân không có ở đây, tổ mẫu lại không thích nàng, chỉ có thể giả trang ngoan ngoãn hiểu chuyện, chuyện gì cũng phải làm tốt. Cho lên lúc trước vài lần bị thương, cũng có nguyên nhân vì nàng không giả trang, khiến phụ thân thương tâm chút chút. hiện tại ấy hả, có người nam nhân nguyện ý chiều hư nàng, có hung dữ thế nào cũng không sợ người ta nóiđâuuuuu ~~

Lời editor: Chương sau mấy bạn sẽ biết vì sao A Bảo lại gọi Hoàng đế vị cha xấu xa nè, rồi biết nguyên nhân nè. Khi biết nguyên nhân đảm bảo mọi người sẽ ghét ông Hoàng đế này hơn nữa cho coi. Nên mọi người hãy chờ đợi ngày ông này bị ngược nhé, mị vẫn luôn chờ đó, ahaahaaaa Ψ(`▽´)Ψ

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK