Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Bia Đỡ Đạn Phản Công
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Yennguyenhoang

Beta: Sakura

“Hôm nay Hậu phủ đang làm tang sự, ngươi muốn chết, vừa vặn một bộ quan tài mỏng khiêng đi theo Hậu gia chôn cất cùng, còn đỡ khỏi làm thêm một đám.” Dù sao Cam Bách Hợp lúc trước vô luận làm cái gì cũng chưa từng ủ ấm được trái tim Nguyên Tú Châu, nếu đã là mẹ kế thì Bách Hợp bày ra một cái bản mặt mẹ kế, nói với Nguyên Tú Châu một câu cay nghiệt xong, nhìn khuôn mặt vốn đã trắng bệch của nàng ta thoáng cái trở nên giống như giấy vàng, lúc này mới vuốt ve xiêm y thân đối của mình: “Ngươi muốn lúc nào chết ta tùy ngươi, nhưng ngươi còn sống một ngày, thì phải sao chép kinh thư cho đệ đệ ngươi một ngày, dạy dỗ ngươi nhiều năm, lại dạy ngươi không biết liêm sỉ như vậy, người chưa đến Thẩm gia, tâm đã bay ngược đi, cũng không biết Thẩm gia cho ngươi ăn bùa mê thuốc lú gì, ăn cây táo, rào cây sung được như ngươi, ngươi cho dù là chết rồi, chỉ sợ mẹ ngươi cũng không muốn nhìn thấy kẻ mất mặt xấu hổ như ngươi.”

Nguyên Tú Châu bị Bách Hợp đá một phát, lại nghe trong miệng cô nói đến cay nghiệt, nhớ tới sự sủng ái của Cam Bách Hợp đối với mình trước đây, lúc này không thể tin được thái độ đột nhiên thay đổi của Bách Hợp, sự đau đớn trong ngực lại cộng thêm sự thật trong lòng khó có thể tiếp nhận như thế, làm cho nàng ta không nhịn được bụm mặt khóc ồ lên.

“Mẫu thân định đối đãi Cửu Lang cùng với người Thẩm gia như thế nào?” Nguyên Tú Châu khóc hai tiếng, nhìn Bách Hợp đứng dậy muốn đi, không khỏi che ngực ngồi dậy, trước đây Cam Bách Hợp đối với nàng ta chăm sóc chu đáo, nàng ta khó chịu một tí là làm mình làm mẩy phát giận, ngay cả hồi Cam Bách Hợp mang thai Nguyên Tú Châu cũng tuyệt thực hai ngày không ăn không uống, cuối cùng Cam Bách Hợp dỗ dành nàng ta hồi lâu mới nguôi giận, từ đó rất sợ nàng ta không thoải mái, liên tục cam đoan sau này không sinh con nữa Nguyên Tú Châu mới để ý tới nàng lần nữa, trước khi Bách Hợp chưa tới Nguyên Tú Châu nghe nói nàng bắt người Thẩm gia tới đây, trong lòng còn bất mãn vô cùng, lúc vào phòng còn cho nàng xem sắc mặt. Không nghĩ tới lúc này bị đánh trái lại không dám trở mặt nữa, trong lòng Bách Hợp cười thầm cái tính nết tiện này của Nguyên Tú Châu, ôn tồn với nàng ta lại làm mình làm mẩy, hung thần ác sát nàng ta trái lại yên tĩnh. Khó trách lúc trước Thẩm mẫu ức hiếp xỉ nhục nàng ta như vậy, giày vò nàng ta đang khỏe mạnh như vậy đến sảy thai, đồng thời đuổi nàng ta về nhà mẹ đẻ, lúc nghe nói Thẩm mẫu bị ôn dịch. Nàng ta lại vội vàng chạy về hầu hạ.

“Giết người thì đền mạng, thiếu nợ thì trả tiền, nên giải quyết như thế nào thì giải quyết như thế đó.” Trong lòng Bách Hợp cũng không phải là muốn mạng của Thẩm gia lúc này, Hoàng Thái Hậu mặc dù đã cho ý chỉ mặc cô xử lý Thẩm gia, nhưng làm cho Thẩm gia mất mặt cũng được, giết Thẩm Xuân Nghi cũng có thể, nhưng nếu muốn giết cả nhà Thẩm gia, không chỉ là quá lợi cho Thẩm gia. Quan trọng nhất Nguyên gia còn có thể từ thân phận người bị hại làm cho người đồng tình trở thành bị người chỉ chỉ trỏ trỏ, hơn nữa Hoàng gia không nhất định sẽ bởi vì việc này mà đồng ý để cho cả nhà Thẩm gia xét nhà chém đầu, ý trong lời đó của Thái Hậu có lẽ cũng chỉ là muốn cho cô một cái bậc thang xuống, để cho cô xả giận cho xong.

Chỉ là lúc này Bách Hợp cố ý nói lời này ra miệng hù dọa Nguyên Tú Châu, Nguyên Tú Châu quả nhiên đã bị dọa rồi, nàng ta cũng bất chấp ngực mình vừa mới bị đạp đến đau đớn, nằm rạp xuống đất rồi bắt đầu dập đầu. Mỗi một cái dập đầu của nàng ta đều kêu vang, lúc trán đụng đến mặt đất gạch xanh gõ ra tiếng vang ‘Bịch bịch’, trong miệng còn không ngừng lẩm bẩm: “Cầu mẫu thân bỏ qua cho Thẩm gia, cầu mẫu thân tha cho Cửu Lang…”

Bách Hợp cũng không nói chuyện, mặc nàng ta dập đầu, vốn đang chuẩn bị đi, lúc này thấy Nguyên Tú Châu dập đầu, cô trái lại ngồi xuống.

Đám hạ nhân cũng không biết suy nghĩ trong lòng Bách Hợp, nhìn cô không định rời đi, có người thử thăm dò dâng trà lên cho cô. Bách Hợp cũng không uống. Chỉ cầm nắp chén trà hớt bọt lá trà, mắt lạnh nhìn từng cái từng cái dập đầu đập trên mặt đất của Nguyên Tú Châu không nói lời nào, trong phòng trong lúc nhất thời chỉ có thể nghe được tiếng dập đầu cùng với tiếng cầu khẩn của Nguyên Tú Châu đang kêu trong miệng, trừ những thứ đó ra tiếng vang thanh thúy lúc Bách Hợp cầm nắp chén trà lên đụng phải chén trà cũng xen lẫn ở trong đó. Mọi người không dám thở mạnh, Nguyên Tú Châu càng dập đầu. Trong lòng càng phát lạnh đến lợi hại.

Trán nàng ta đau như kim châm muối sát, bắt đầu vì để cho Bách Hợp cảm động, mỗi một cái dập đầu của nàng ta đều là làm thật, tiếng vang đó nghe được làm cho người phát lạnh, giữa trán rất nhanh đã sưng đỏ lên, dập thêm mấy cái liền rách da thấy máu, lúc chỗ mài rách da thịt lại đập lên đất đá, đã làm cho nàng ta có chút không chịu nổi rồi, lực đạo của nàng ta càng ngày càng nhẹ, đến sau cùng nước mắt thoáng cái đã phủ kín hốc mắt, nếu là lúc trước, nàng ta vừa dập cái đầu tiên, Cam Bách Hợp nhất định sẽ đau lòng ôm nàng ta vào trong lòng, hỏi nàng ta sao ngốc như vậy, nhưng bây giờ nàng ta cũng đã dập đầu thành như vậy rồi, Bách Hợp lại chẳng thốt ra một tiếng, trái lại ở một bên xem cuộc vui, Nguyên Tú Châu không chỉ là trán đau, đầu nàng ta cũng đã bắt đầu mê man, chỗ ngực vừa mới bị đạp lúc này làm cho nàng ta không thở nổi, nàng ta dần dần ngừng lại động tác, ngửa đầu liền hỏi:

“Rốt cuộc con làm sai cái gì, sao mẫu thân đối với con như vậy?”

“Đau rồi?” Bách Hợp nhìn chỗ máu thịt lẫn lộn trên trán nàng ta một cái, không chút nghĩ ngợi cầm lấy chén trà đập luôn về phía Nguyên Tú Châu, chén trà kia còn chưa đập tới người nàng ta, nước nóng hôi hổi đã bắn tung tóe lên, Nguyên Tú Châu sợ tới mức hoa dung thất sắc, cuống quít muốn đưa tay che chắn, chỉ là nước nóng kia làm bỏng lòng bàn tay nàng ta, đau tê tái, có vài giọt rơi lên mặt nàng ta, làm cho nàng ta không nhịn được gương mặt co rúm, tiếng kêu khóc bén nhọn vang lên: “A…”

“Lúc con trai ta bị Thẩm Xuân Nghi đánh chết tươi cũng là đau như vậy đấy, xin tha cho hắn, hôm nay ngươi mới dập đầu mấy cái như vậy, đau như thế đã lập tức không dập nữa rồi? Tiếp tục dập cho ta! Ngươi bây giờ đau đớn còn không bằng một phần mười đệ đệ của ngươi, ngươi sợ đau cái gì? Đã muốn xin tha cho Thẩm Xuân Nghi, chỉ quỳ mấy cái là đã xong, trên đời này nào có chuyện tốt như vậy!”

Bách Hợp cầm chén trà đập nàng ta, nhìn bộ dáng Nguyên Tú Châu khóc đến tha tha thiết thiết, lông mày lại nhíu lại: “Khóc cái gì mà khóc! Lúc đệ đệ ngươi chết không có khóc, hiện tại trái lại khóc đến lợi hại, nếu như nước mắt dùng không hết, lau khô thay xiêm y đi trước linh đường khóc cho ta!”

Trong lòng Nguyên Tú Châu vô cùng ấm ức, nghe được lời này của Bách Hợp, nước mắt lại càng như chuỗi ngọc đứt, cũng không dám phát ra âm thanh nữa, nàng ta mím môi cố nén tiếng khóc thật lâu, mới run run nói: “Có phải ta tiếp tục dập đầu nữa, dì sẽ tha cho Cửu Lang, tha cho Thẩm gia hay không?”

Vừa rồi còn luôn miệng gọi mẫu thân, lúc này rất nhanh đã đổi thành dì, lúc trước một chiêu này Nguyên Tú Châu cũng đã từng dùng, trong nội dung câu chuyện vì bức Cam Bách Hợp không cáo trạng Thẩm gia nữa, tha cho Thẩm gia một mạng, nàng ta đầu tiên là tự vẫn, sau lại tuyệt thực, lại gọi Cam Bách Hợp là dì, đủ loại hành vi quả thực làm cho Cam Bách Hợp đau đến xé tim xé phổi, chỉ là một chiêu này có tác dụng với Cam Bách Hợp, đó là bởi vì Cam Bách Hợp thật lòng yêu thương nàng ta, nâng niu nàng ta, hiện tại Bách Hợp đối với Nguyên Tú Châu cũng chẳng có tình cảm gì, đâu còn quan tâm nàng ta gọi cái gì.

“Tha cho hắn? Phi! Hôm nay cho dù ngươi dập đầu chết ở chỗ này, ta cũng coi ngươi vì đệ đệ ngươi mà đau lòng quá mức, cưỡi hạc về trời thôi!”

Nói xong lời này, Bách Hợp mới cười lạnh, đứng lên: “Ta hôm nay coi như là đã nhìn rõ ngươi, vì nam nhân đã mắt mù rồi, lúc trước chỉ coi như mắt ta bị mù, đem coi loại mắt cá như ngươi thành trân châu, sau này nếu ngươi thức thời một chút thì được, nếu không thức thời, đừng trách ta lòng dạ ác độc!”

Giáo huấn xong Nguyên Tú Châu, cánh tay Bách Hợp rung một cái, tay áo vung lên quay đầu đi ra ngoài.

Để lại một phòng nha hoàn nơm nớp lo sợ tiễn chủ tử ra cửa, Bách Hợp phân phó nha đầu trông coi Nguyên Tú Châu thật kỹ, bắt buộc nàng ta sao chép ra được kinh thư, trong phòng chưa qua thời gian bao lâu, đã nghe được tiếng Nguyên Tú Châu cao giọng khóc lớn.

Tiền đường, người Thẩm gia lúc này một bộ dáng khổ đại thù sâu, lúc Bách Hợp trở lại linh đường, Thẩm mẫu hung tợn nhìn cô chòng chọc, vừa rồi bởi vì nhịn quá lâu, Thẩm mẫu nửa đường cũng không đến được, chỉ đành phải đi tiểu trong bụi hoa, lúc này ánh mắt của hạ nhân Nguyên gia làm cho bà ta xấu hổ và giận dữ khó yên, hết lần này tới lần khác Thẩm mẫu lại không thể làm gì, thể diện quý phụ cả đời này của bà ta xem như đã mất sạch sẽ, ngày trước Cam Bách Hợp bởi vì chuyện Nguyên Tú Châu sau này sẽ gả vào Thẩm gia đối với Thẩm mẫu  bao dung rất nhiều, cũng rõ ràng Thẩm gia bất mãn bởi vì nguyên nhân Định uy hậu đời trước qua đời khiến cho Nguyên Tú Châu giữ đạo hiếu, bởi vậy Thẩm mẫu thỉnh thoảng lúc gặp Cam Bách Hợp gây rất nhiều khó dễ cho nàng, Cam Bách Hợp bình thường phần lớn đều là cố nhịn.

Không nghĩ tới bởi vì cái chết của con trai, nữ nhân này ngược lại đã phát điên, mặc dù trong lòng Thẩm mẫu vô cùng oán hận, nhưng nghĩ tới họa lớn con mình gây ra, chỉ đành phải bị đánh rụng răng còn phải bóp mũi nuốt lẫn máu, lúc này bà ta nhìn nô bộc xung quanh cùng với vuốt khuôn mặt đã bị Bách Hợp đánh kia của bà ta, Bách Hợp tiến cung đã cầu ý chỉ ở đây, lần này bà ta có ấm ức hơn nữa cũng phải chịu, sau này chỉ mong chờ Nguyên Tú Châu gả vào cửa Thẩm gia, mới trừng trị nàng ta cho ra hồn.

Bách Hợp cũng mặc kệ trong lòng người Thẩm gia oán hận như thế nào, cũng mặc kệ Thẩm mẫu lúc này trong lòng đang nghĩ đến về sau áp chế giày vò Nguyên Tú Châu như thế nào, sắc trời dần dần tối xuống, lúc này người bái tế đều lần lượt rút đi, trước linh đường u ám, người Thẩm gia mặc áo tang vải gai mặt mày phờ phạc quỳ gối trước linh đường, ai nấy đều một khuôn mặt đang khóc tang.

Bọn họ quỳ một ngày, Bách Hợp dường như là đã quên bọn họ cần ăn uống, vừa xê dịch là có người cầm đồ buộc bọn họ quỳ xuống, những chủ tử này của Thẩm gia trước đây đâu từng chịu khổ như vậy, bọn họ là không dám hận Bách Hợp, huynh đệ tỷ muội của Thẩm Xuân Nghi khó tránh khỏi bắt đầu hận Thẩm Xuân nghi làm việc lỗ mãng, đang trong yên tĩnh, bên ngoài một giọng nói của nữ tử vang lên bén nhọn: “Thả ta ra ~ các ngươi đây là cường đoạt dân nữ, là phạm pháp đấy!”

Tiếng nói kia từ xa đến gần, người Thẩm gia vốn vẻ mặt có chút chết lặng nghe được tiếng này, đều vô ý thức quay đầu nhìn, Bách Hợp lại ngồi ở trước quan tài, không nhúc nhích.

Lúc này một cô nương mặc váy dài chấm đất màu xanh, trên đầu dùng vải bông cùng màu váy trùm đầu, nhìn qua tuổi chừng hai mươi, ôm tỳ bà bị mấy gia đinh đẩy vào, lúc này còn đang giãy dụa không ngừng, một mặt lộn xộn, trong miệng hô hào: “Định Uy hậu phủ lấy mạnh hiếp yếu, cường đoạt dân nữ!”

Lúc này đêm đã khuya, tiếng kêu khóc la hét chói tai của nữ nhân này truyền được cực xa, lúc ả bị đẩy vào, ánh nến trước linh đường cũng lay động, dưới ánh đèn lờ mờ, trong phòng lộ ra vẻ yên tĩnh lại quỷ dị, nữ nhân kia nhìn thấy tình cảnh như vậy, sợ run cả người, đang muốn mở miệng, đã có bà tử cầm đồ tang thay cho ả, nữ nhân kia mặc dù ra sức phản kháng, nhưng cuối cùng vẫn bị thay đồ tang lên, ả đang đưa tay muốn kéo vải gai đang choàng trên đầu ra, có một bà tử đưa tay đánh luôn một bạt tai lên mặt ả, đẩy ả vào đại đường.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Thu Pham15 Tháng chín, 2019 22:47
Lý Duyên Tỷ là Dung Ly chăng 😏😏😏
Avatar
phuong nguyen21 Tháng hai, 2020 18:24
khi nào có chương tiếp ạ???
Avatar
yen p26 Tháng sáu, 2020 14:08
thế truyện mới sẽ có tên là gì ???
BÌNH LUẬN FACEBOOK