Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Viên Kẹo Nhỏ

Tống Nhiễm bởi vì vừa nói câu kia, có chút chột dạ.

Mặc dù cô nghĩ tương lai Lục Mộ Trầm là bạn trai mình, nhưng hiện tại anh cũng chưa phải nha.

Phòng chiếu phim đen như mực, trên màn hình còn chiếu quảng cáo.

Trong lòng Tống Nhiễm vẫn còn để ý chuyện vừa nãy, đứng ngồi không yên.

Rối rắm nửa ngày, cuối cùng vẫn không nhịn được kéo tay áo của Lục Mộ Trầm.

Lục Mộ Trầm nghiêng đầu, nhìn cô, hạ thanh âm: " CÓ chuyện gì vậy?"

Dưới ánh sáng yếu ớt từ màn hình chiếu phim,  đôi mắt Tống Nhiễm xinh đẹp, sáng lấp lánh, không chớp mắt mà nhìn Lục Mộ Trầm: "Cái kia... Lời tớ vừa mới nói, cậu... Cậu nghe thấy hết rồi?"

Giọng nói cô rất nhỏ, trong lòng có chút khẩn trương.

Lục Mộ Trầm một chút cũng không kinh ngạc, nhàn nhạt "ân" một tiếng, sau đó nói: "Nghe thấy hết."

Trong lòng Tống Nhiễm đột nhiên nhảy dựng, theo bản năng giải thích: "Tớ..."

"Chờ lát nữa rồi nói, phim bắt đầu rồi." Lời còn chưa nói ra, Lục Mộ Trầm đột nhiên lên tiếng đánh gãy lời cô.

Tống Nhiễm ngồi ngây ngốc, giương miệng, câu nói bị nghẹn ở cổ họng, nói không nói được, không nói cũng không xong. Cảm giác này, giống như trong lòng bị mèo cào một chút, ngứa ngáy đến khó chịu.

Trên màn hình lớn, phim đã bắt đầu chiếu.

Lục Mộ Trầm đã vào trạng thái xem phim, rất nghiêm túc mà nhìn màn hình.

Toàn bộ phòng chiếu phim, trừ bỏ âm thanh của bộ phim, yên tĩnh đến mức không nghe thấy nửa phần âm thanh.

Tống Nhiễm lúc này, dù cho muốn nói cái gì, cũng chỉ có thể nghẹn không nói.

Nhưng đầu óc cô lúc này đều là lời nói với người vừa nãy, cùng với câu nói "Nghe tấy được." của Lục Mộ Trầm.

Thật là hỏng mất a, không kịp chuẩn bị tờ giấy liền bị đâm thủng.

Cô nên suy nghĩ lại thật tốt, lát nữa sẽ tỏ tình với Lục Mộ Trầm như thế nào.

Lại lo lắng, vạn nhất cự tuyệt cô, nên làm cái gì bây giờ?

Cứ nghĩ nghĩ như vậy, nội dung bộ phim là gì cô cũng không biết.

Chỉ rất nhanh thời điểm bộ phim kết thúc, nam nữ chính cuối cùng cũng tiến hành bước mấu chốt, toàn bộ phòng chiếu phim đều là âm thanh ái muội.

Tống Nhiễm hoàn hồn bởi những am thanh này, đôi mắt ngơ ngẩn mà nhìn chằm chằm trên màn hình.

Tông màu hình ảnh ấm áp, trong bộ phim, trong phòng ánh đèn lờ mờ, nam chính áp nữ chính trên sô pha, xé rách quần áo cô, kịch liệt hôn.

Cả người Tống Nhiễm đều nóng lên, trái tim loạn lên đập thình thịch.

Theo bản năng, cô nghiêng đầu, len lén nhìn về phía Lục Mộ Trầm.

Nào biết mới vừa ngẩng đầu, bỗng nhiên Lục Mộ Trầm vươn tay, che đôi mắt cô lại, thanh âm có chút ấm ách, thấp giọng nói: "Đừng nhìn."

Đừng nhìn...

Đừng nhìn cái gì?

Đừng nhìn phim? Hay là không nhìn anh?

Tim Tống Nhiễm đập nhanh hơn, nhưng trong lòng lại vui sướng nói không nói lên lời.

Tay Lục Mộ Trầm đặt trên mắt cô, to rộng, nóng bỏng, có một cỗ hương cỏ xanh nhàn nhạt.

Thế này có được xem như là tiếp xúc thân mật không?

Đột nhiên, trong lòng giống như làm đổ hộp đường, rất ngọt.

Tống Nhiễm vội nâng tay lên, cầm tay Lục Mộ Trầm đặt trên mắt cô.

Trong bóng đêm, đôi mắt ngập nước, sáng lấp lánh nhìn Lục Mộ Trầm, mang theo vài phần kích động.

Ánh mắt ái mộ, không có một chút che dấu.

Lục Mộ Trầm lúc này mới phản ứng lại mình vừa làm gì, lập tức muốn thu tay lại.

Lại bị Tống Nhiễm nắm gắt gao, không chịu buông ra.

Lục Mộ Trầm khẽ chau mày, ánh mắt thật sâu nhìn Tống Nhiễm, thấp giọng: "Tống Nhiễm, buông ra."

Tống Nhiễm không buông, vô cùng nghiêm túc nhìn chằm chằm đôi mắt anh. Lời nói nghẹn ở họng cuối cùng cũng không nhịn được, cô hỏi anh, thanh âm nhẹ nhàng, mang theo vài phần khẩn trương che dấu không được: "Lục Mộ Trầm, cậu cảm thấy... Tớ như thế nào?"

____________________________________________

Bộ phim kết thúc.

Từ rạp chiếu phim đi ra, một đường đi đến bên ngoài trung tâm thương mại, Tống Nhiễm trước sau cầm tay Lục Mộ Trầm, không chịu buông ra.

Lục Mộ Trầm kỳ thật cũng ghét tiếp xúc với nữ sinh. Thậm chí trước kia khi còn học nhà trẻ, lão sư dắt tay bạn nữ, anh cũng không chịu. Càng miễn bàn về sau trưởng thành, đừng nói là về sau  tiếp xúc thân thể, ngay cả một người bạn là nữ cũng không có.

Nhưng Tống Nhiễm cầm tay anh như vậy, thế nhưng trong lòng anh một chút cũng không thấy khó chịu. Chỉ là trong lòng, có chút loạn.

Tống Nhiễm vẫn luôn hỏi anh: "Lục Mộ Trầm, cậu còn chưa trả lời câu hỏi của tớ đâu, cậu cảm thấy tớ như thế nào?"

Tới bên ngoài, Tống Nhiễm đang kéo Lục Mộ Trầm thì dừng lại.

Đứng ở ven đường, cô nhìn anh, anh cũng nhìn cô.

Bốn mắt nhìn nhau, Lục Mộ Trầm trầm mặc trong chốc lát, rốt cuộc cũng mở miệng, hỏi cô: "Cái gì mà như thế nào?"

Tống Nhiễm cũng không thừa nước đục thả câu với anh, nói thẳng: "Lục Mộ Trầm, tớ thích cậu,  không phải cậu nhìn không ra đấy chứ?"

Lục Mộ Trầm nghe vậy, sắc mặt rất bình tĩnh.

Anh lại không ngốc.

Tống Nhiễm thấy anh không đáp, lấy dũng khí, lại hỏi một câu: "Cậu... Cạu thích tớ không?"

Tờ giấy đã đâm thủng, cũng không cần che dấu.

Cô thích anh, muốn cùng anh ở bên nhau.

Lục Mộ Trầm nhìn cô, ánh mắt rất sâu, thật lâu sau cũng không nói.

Đột nhiên Tống Nhiễm khẩn trương, trái tim đập thình thịch, bàn tay nắm tay Lục Mộ Trầm không ý thức nắm chặt hơn.

Trên đường người đến người đi, phảng phất như không tồn tại. Giờ phút này, trong mắt cô, chỉ có Lục Mộ Trầm.

Cũng không biết trải qua bao lâu, Lục Mộ Trầm vẫn trầm mặc, rốt cuộc cũng mở miệng, nói: "Tống Nhiễm, cậu rất xinh đẹp."

Trái tim Tống Nhiễm run rẩy, ngẩn người.

Cuối cùng cũng phản ứng lại, trên mặt lộ ra tươi cười, trong đêm tối, sáng ngời.

Cô chớp chớp mắt nhìn Lục Mộ Trầm, cười hì hì hỏi: "Vậy xin hỏi bạn học Lục Mộ Trầm, cậu có muốn một cô bạn gái xinh đẹp không?"

Lục Mộ Trầm nhìn cô một cái, sau đó nói: "Không nghĩ tới."

"Cái... Cái gì?" Nháy mắt khuông mặt tươi cười của Tống Nhiễm cứng đờ, không thể tin được lỗ tai của mình.

Cô đây là, bị cự tuyệt?

"Vì... Vì cái gì a?" Tống Nhiễm thực không hiểu mà nhìn anh. Không phải nói cô rất xinh đẹp sao?

Lục Mộ Trầm rút tay của mình từ trong tay của Tống Nhiễm, nhìn Tống Nhiễm, rất nghiêm túc hỏi cô: "Tống Nhiễm, cậu thích tớ ở chỗ nào?"

"Cậu đẹp trai a." Tống Nhiễm không chút suy nghĩ, phản xạ có điều kiện mà mở miệng.

"Chỉ vì đẹp trai?"

"Ân..." Tống Nhiễm giật mình, vội nói tiếp: "Còn... Còn thích cậu vì học tập tốt."

"Đẹp trai, học tập tốt?" Ánh mắt Lục Mộ Trầm nhìn Tống Nhiễm sâu hơn vài phần, tiếp tục nói: "Tống Nhiễm, nam sinh đẹp trai, học tập tốt có rất nhiều, cậu cũng có thể thích người khác."

"Tớ không thích người khác, ta chỉ thích cậu!" Tống Nhiễm sốt ruột nói.

Nam sinh lớn lên đẹp trai nhiều như vậy, nhưng cô thích anh nha.

" Thích tớ đẹp trai, học tập tốt?" Lục Mộ Trầm phá lệ mà cười một tiếng, mang theo vài phần tự giễu, sau đó hỏi cô: "Tống Nhiễm, cậu hiểu tớ sao?"

"Chúng ta ở bên nhau, sau này sẽ hiểu không phải sao?"

"Về sau sẽ hiểu? Tống Nhiễm, nếu sau khi chúng ta ở bên nhau, cậu phát hiện hai chúng ta không hợp, sau này cậu, không hề thích tớ, khi đó nên làm cái gì?"

"Sẽ không..."

"Vạn nhất?"

"Sẽ không..."

"Tớ nói vạn nhất, cậu trả lời tớ, khi đó nên làm cái gì?"

Tống Nhiễm bị Lục Mộ Trầm bức cho không còn biện pháp, ngượng ngùng nói: "Nếu... Nếu thật sự hợp, chúng ta... Chúng ta sẽ chia tay cũng...."

"Tống Nhiễm, tớ không muốn lãng phí thời gian." Lục Mộ Trầm biểu tình rất nghiêm túc, thanh âm lạnh lùng, đánh gãy lời cô nói.

"..." Tống Nhiễm ngơ ngác mà nhìn anh, há miệng thở dốc, lại bỗng nhiên không biết nên nói cái gì.

Tuổi Lục Mộ Trầm không lớn, nhưng bởi vì từ nhỏ chịu giáo dục cùng với hoàn cảnh gia đình, tư tưởng so bạn cùng lứa trưởng thành hơn nhiều. Đối với bất kì sự việc gì, anh đều là vô cùng nghiêm túc. Bao gồm cả chuyện tình cảm.

Ở trong lòng anh, thích một người là kiện vô cùng phi thường. Anh không nghĩ sẽ dễ dàng bắt đầu, một khi bắt đầu, thì hi vọng sẽ một đời một kiếp, sẽ không chia tay. Nếu không, thì không bằng ngay từ đầu không ở bên nhau.

Anh thừa nhận chính mình đối với Tống Nhiễm có hảo cảm, nhưng hảo cảm như vậy, anh còn chưa xác định có phải là thích hay không.

Càng không xác định, Tống Nhiễm có thể thích anh trong  bao lâu. Dù sao, thích mà dựa vào bề ngoài, quá không đáng tin.

Cho nên, chưa xác định ở bên nhau, dưới tình huống không chịu trách nhiệm với đoạn tình cảm này, với chuyện trong tương lai sẽ chia tay, còn không bằng ngay  từ ban đầu không bắt đầu.

Không muốn lãng phí thời gian, càng không muốn lãng phí tình cảm.

Lục Mộ Trầm ngẩng đầu, nhìn xa xa, trầm mặc trong chốc lát, mới thu lại tầm mắt, hỏi Tống Nhiễm: "Nhà cậu ở đâu? Tớ đưa cậu về."

"Lục Mộ Trầm..."

"Tống Nhiễm, đừng nói nữa." Lục Mộ Trầm đánh gãy lời cô.

Chính trong lòng anh cũng có chút loạn. Không thể đồng ý, nhưng cảm giác từ chối tựa hồ càng không dễ chịu.

Anh từ chối rất nhiều nữ sinh, chưa từng có nửa phần do dự.

Nhưng là Tống Nhiễm...

Anh không biết việc mình là có chính xác hay không.

Tống Nhiễm thấy anh thật sự không muốn nói đến chuyện này, hít sâu một hơi, chung quy không  ép hỏi anh.

"Nhà tớ ở gần nơi này, tớ có thể tự mình trở về."

"Đã tối, tớ đưa cậu." Lục Mộ Trầm nói.

Lục Mộ Trầm kiên trì, Tống Nhiễm do dự, vẫn nói địa chỉ nhà cô.

__________________________________________________

Tống Nhiễm không nói cụ thể địa chỉ nhà, chỉ nói mình ở tại đường Yên Vũ.

Đường Yên Vũ cách quảng trường không quá xa, ngồi xe bus nửa tiếng thì đến.

Lục Mộ Trầm ngăn cản taxi, thời điểm hỏi tài xế cụ thể địa chỉ.

Nhà Tống Nhiễm ở trong ngõ tiểu khu, nói tên phỏng chừng tài xế cũng không biết, liền thuận miệng nói tên tiểu khu bên cạnh.

Hai mươi phút sau, taxi dừng lại trước cửa tiểu khu.

Lục Mộ Trầm thanh toán tiền xe, đưa Tống Nhiễm xuống xe.

Anh nhìn cửa tiểu khu một chút, thuận miệng hỏi: "Nhà cậu ở chỗ này?"

"Không..."

"Không phải" hai chữ còn chưa nói ra khỏi miệng, Tống Nhiễm bỗng dưng ngừng lại, theo bản năng không nói.

Đột nhiên, cô nhớ tới cớ lần Lưu Linh từng nói qua.

——Diều kiện gia đình Lục Mộ Trầm rất tốt, đi học đều có xe đưa đón.

Cô nghĩ, không quá nguyện ý cho Lục Mộ Trầm biết tình huống gia đình cô.

Vì cái gì đến nỗi này? Chính là đơn thuần, không muốn làm cho người mình thích, đồng tình với cô.

Vì thế cô gật gật đầu, chột dạ mà "ân" một tiếng. Đôi mắt lại hơi rũ, không dám đối diện với Lục Mộ Trầm.

Lục Mộ Trầm cũng không phát hiện ra dị thường, chỉ nói: "Vậy cậu trở về đi, thời gian không còn sớm."

"Ừm." Tống Nhiễm gật gật đầu,  bước rất nhỏ bước rất nhỏ mà đi tới hướng tiểu khu.

Thời điểm Lục Mộ Trầm thấy cô đi đến cửa tiểu khu, mới xoay người, đi đến đường bên cạnh.

"Lục Mộ Trầm!"

Đi được vài bước, đột nhiên nghe thấy Tống Nhiễm lớn tiếng gọi mình.

Hắn bước chân hơi ngừng, ngừng lại.

Thanh âm Tống Nhiễm từ phía sau truyền đến, vang dội mà kiên định: "Lục Mộ Trầm, tớ sẽ không từ bỏ!"

Tớ sẽ không từ bỏ.

Không biết vì sao, thời điểm Lục Mộ Trầm nghe thấ Tống Nhiễm nói những lời này, không hiểu sao trong lòng thở dài nhẹ nhõm.

Nhưng anh vẫn như cũ cái gì cũng không nói, cũng không quay đầu lại, tiếp tục đi về phía trước.

Tống Nhiễm nhìn anh đi sang đường đối diện, nhìn anh vẫy một chiếc xe, khom lưng ngồi xuống.

Xe taxi chạy đi.

Cô ngồi xổm trên mặt đất.

Trong lòng bỗng nhiên có điểm khổ sở.

Không chỉ vì Lục Mộ Trầm từ chối, còn có nguyên nhân gì khác, cô không thể nói ra.

Chính là từ đáy lòng, sinh ra một loại cảm giác vô lực thật sâu.

__________________________________________________________________

Tác giả có lời muốn nói:

Ô ô ô lại trễ, tôi ăn năn, cầu các bảo bảo điểm chụp ôn nhu ~

Mặt khác, có bảo bảo lo lắng sẽ ngược, nhưng tôi lấy tôi hố phẩm bảo đảm, tuyệt đối sẽ không ngược, tuyệt đối không rải cẩu huyết, chỉ có ngọt, càng ngọt, cực ngọt ngọt ngọt! Đại gia yên tâm theo dõi, trong đường không có trộn thủy tinh.

Lại có, tính cách của Lục ca ca và Nhiễm Nhiễm xem như là bổ sung cho nhau.

Nhiễm Nhiễm nhiệt tình hoạt bát rộng rãi, Lục ca ca  suy nghĩ trưởng thành, có trách nhiệm có đảm đương, khả năng anh sẽ chậm nhiệt một chút, sẽ suy xét nhiều một chút, nhưng tôi cảm thấy, tính cách nam sinh như vậy mới nhất thích hợp Nhiễm Nhiễm, có cảm giác an toàn. Sẽ không dễ dàng bắt đầu, nhưng một khi nhận định, liền sẽ cho đối phương sủng ái vô hạn.

Cho nên, các bạn không cần thúc giục tôi nhanh lên làm cho bọn họ ở bên nhau, từ từ tới, tiết tấu không thể chậm, nhưng cũng không thể quá nhanh, không phải sao? ( nói thực ra, tôi kỳ thật so các cậu càng muốn nhanh lên làm cho bọn họ hai ở bên nhau, rốt cuộc ôm ấp hôn hít nâng lên cao gì đó, ngẫm lại liền kích động a ha ha ha ha ha ha ~~~~~)

_____________________________________

Edit cũng có lời muốn nói: Xin lỗi mọi người về sự chậm trễ, tại mới vào năm học chưa sắp xếp lại lịch học. Thêm nữa là mẹ tớ tịch thu điện thoại mãi mới xin xỏ được để chuộc bảo bối về!!!!!!!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Huỳnh Như12 Tháng mười một, 2019 01:44
tg oi chung nao moi co chap moi vay
Avatar
My My17 Tháng mười một, 2019 20:40
hay a
Avatar
Anhh Thyy19 Tháng mười một, 2019 18:07
Dễ Thương quá aaaaa ~~ Hóng mãi
BÌNH LUẬN FACEBOOK