Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Viên Kẹo Nhỏ

Thời điểm Lục Mộ Trầm về đến nhà, đã hơn mười một giờ. Bố mẹ đều đã ngủ, để cho anh một cái đèn ở phòng khách.

Lục Mộ Trầm nhẹ nhàng đóng cửa lại, thay giày, nhẹ nhàng đi lên tầng.

Cởi quần áo, tắm rửa.

Làm  xong, lúc lên giường, đã qua 12 giờ.

Lưng dựa trên gối, lấy điện thoại ra nhìn nhìn.

Màn hình sạch sẽ, không có tin nhắn, cũng không có cuộc gọi.

Lục Mộ Trầm nhìn thoáng qua, để điện thoại bên cạnh gối.

Cũng không vội ngủ, cầm một quyển sách ở trên tủ đầu giường xem.

Là một một quyển sách nước ngoài.

Từ nhỏ Lục Mộ Trầm rất thích đọc sách, cơ bản mỗi lần cầm sách, lập tức là có thể tiến vào trạng thái đọc.

Nhưng hôm nay, cầm sách nửa ngày, nhưng không có lật trang sau.

Xem mấy hàng chữ, theo bản năng mà liếc mắt nhìn điện thoại một cái.

Màn hình tối đen, không có tin nhắn đến.

Từ khi Tống Nhiễm có số điện thoại của Lục Mộ Trầm,  mỗi tối trước khi đi ngủ đều sẽ nhắn cho anh một cái tin nhắn, hỏi anh đang làm cái gì, nói với anh ngủ ngon.

Cứ như vậy, đã giằng co vài ngày.

Lúc trước Lục Mộ Trầm không có cảm giác gì đặc biệt, nhưng đột nhiên hôm nay Tống Nhiễm không nhắn tin cho mình, cứ cảm giác thiếu thiếu cái gì đó.

Trong lòng anh có chút khó chịu, ném sách, cầm điện thoại lên, mở mục thông báo, tìm được tên Tống Nhiễm, ấn nút gửi tin nhắn.

Tất cả động tác, liền mạch lưu loát.

Ngón tay thon dài gõ nhanh trên màn hình.

Nội dung tin nhắn, một hàng chữ—— về đến nhà chưa?

Soạn xong, chuẩn bị gửi đi.

Nhưng mà, thời điểm ngón tay ở trên nút "gửi đi", lại đột nhiên cứng rắn ngừng lại.

Anh do dự trong chốc lát, trước sau ngón tay không thể hạ xuống.

Cuối cùng, ném điện thoại lên tủ đầu giường.

Chuẩn bị gửi tin nhắn cho Tống Nhiễm, chung quy vẫn không thể gửi.

Trong lòng lộn xộn, bực bội đến lợi hại.

Tắt đèn đầu giường một tiếng "bang", nằm xuống, tay lấy chăn đắp lên người, đôi mắt nhắm lại, ngủ.

______________________________________________________

Tống Nhiễm do dự thật lâu, chung quy vẫn tắt điện thoại, đặt  phía dưới gối.

Vừa mới soạn tin nhắn, cuối cùng vẫn không dám gửi đi.

Buổi tối lời lẽ chính đáng của Lục Mộ Trầm là từ chối cô, cô sợ cô gửi tin nhắn cho anh, anh sẽ không trả lời.

Trong lòng có chút khổ sở, nếu anh không trả lời tin nhắn của cô, chỉ sợ cô sẽ miên man suy nghĩ, càng thương tâm.

Vẫn là chờ đến thứ hai, tìm anh để trước mặt nói chuyện. Tống Nhiễm nghĩ thầm.

_______________________________________________

Buổi sáng chủ nhật, 6 giờ sáng thì Lục Mộ Trầm thức, việc đầu tiên thức, chính là xem điện thoại.

Đôi mắt anh híp lại, mở màn hình.

Khi thấy màn hình sạch sẽ không có thông báo, trong nháy mắt tâm tình trở nên không tốt.

Tay anh ném điện thoại lên trên tủ một tiếng bang, xoay người từ trên giường xuống.

Một bên đi đến phòng tắm, một bên ở trong lòng âm thầm nhắc nhở chính mình: Lục Mộ Trầm, đây chẳng phải là kết quả mình sao?

Đến tột cùng lại chờ mong cái gì?

________________________________________________

Đánh răng rửa mặt, làm xong rất nhanh.

Xuống tầng ăn sáng, lại trở về phòng, kéo ghế ra, ngồi ở bàn học, chuẩn bị bài.

Nhưng mà, trong lòng lộn xộn, làm sao mà học được?

Thử làm hai bài tập, cuối cùng vẫn lựa chọn từ bỏ.

Thay quần áo, lấy đòng phục Teakwondo nhét vào balo màu đen, khoác lên vai, xuống dưới tầng.

Dưới tầng, bố Lục đang ăn sáng cùng mẹ Lục.

Thấy con trai khoác balo đi xuống, mẹ Lục vội hỏi: "Mới sáng sớm, con đi đâu?"

"Tập võ." Lục Mộ Trầm một bên trả lời, một bên đi đến phía cửa.

Thay giày, liền ra cửa.

Cửa phòng đóng lại, hai lão nhân gia hai mặt nhìn nhau.

Mẹ Lục không khỏi buồn bực: "Đứa nhỏ này, mới sáng sớm, tập võ cái gì?"

Bố Lục: "Ai biết được."

________________________________________

Lục Mộ Trầm ở võ quán đánh cả một buổi sáng, cả người đầy mồ hôi.

Mấy người trong võ quán thay phiên nhau đánh, đánh tới cuối cùng, tất cả đều mệt mỏi nằm xuống.

Cỗ bực bội trong lòng Lục Mộ Trầm vẫn chưa hạ xuống, còn muốn tiếp tục đánh.

Đi đến, đá Trương Lâm một cái: "Lại đến."

Trương Lâm nằm trên mặt đất, thở hồng hộc: "Không đến không đến, lão tử không có tí sức lực nào."

Lục Mộ Trầm nhíu nhíu mày, lại nhìn về phía người khác.

Đường Mông ngồi dưới đất chơi game, đầu cũng không nâng: "Tớ cũng không đánh, mệt chết."

Tất cả đều không đánh, Lục Mộ Trầm cũng không có biện pháp.

Cầm chai nước từ trên mặt đất lên, đi đến bên cạnh, dựa vào tường ngồi xuống.

Vặn nắp, ngửa đầu, miệng to uống nước ừng ực.

Trên mặt đều là mồ hôi, tí tách, từng hạt từng hạt rơi xuống đất.

Trương lâm từ trên mặt đất bò dậy, ngồi cạnh Lục Mộ Trầm: "Lục ca, cậu hôm nay bị làm sao? Tâm tình không tốt?"

Lục Mộ Trầm không trả lời, cứ ngồi như vậy.

"Nói ra đi, bọn tớ cho cậu cách giải quyết."

Trương Lâm và Lục Mộ Trầm là bạn từ nhỏ, khi còn nhỏ học Taekwondo thì biết nhau.

Lục Mộ Trầm lắc đầu: "Không có việc gì."

"Ai, cậu cái người này, chuyện gì cũng thích giữ trong lòng, cậu không nói, bọn tớ giúp cậu như thế nào hả?"

Lục Mộ Trầm: "Đều nói không có việc gì."

Vốn dĩ anh không phải người cái gì cũng thích nói ra, huống chi chuyện này, chính anh cũng không rõ ràng lắm, nói như thế nào?

Uống hết chai nước, Lục Mộ Trầm từ trên mặt đất đứng dậy.

Trương Lâm ngẩng đầu, nhìn anh hỏi: "Làm gì đấy?"

"Tắm rửa, về nhà."

"Ai, từ từ! Tớ cũng đi!" Trương Lâm vội kêu một tiếng, từ mặt đất bò dậy, theo sau.

Võ quán có nhà tắm, phòng bên cạnh.

Trương Lâm tắm rửa nhanh gọn, thay xong quần áo thì đi ra, ngồi ở ghế trên chờ Lục Mộ Trầm.

"Lục ca, thành phố tổ chức thi đấu, cậu có tham gia không?" Cách tấm cửa, Trương Lâm ngồi ở trên ghế, thuận miện nói chuyện phiếm với Lục Mộ Trầm.

Ngữ khí Lục Mộ Trầm nhàn nhạt, nói: "Không có hứng thú."

Trương Lâm nói: "Tớ rất muốn tham gia, nghe nói được giải nhất có năm vạn tệ."

"Vậy cậu đi đi." Tiếng nước dừng lại, Lục Mộ Trầm đẩy cửa ra, nửa người dưới quấn khăn tắm màu trắng, từ bên trong đi ra.

Trương Lâm lắc đầu, nói: "Vấn đề là, dự thi khẳng định đều là cao thủ đấy, tớ báo danh, chỉ sợ cũng là pháo hôi."

Lục Mộ Trầm: "Đối với chính mình nên có chút tin tưởng."

Trương Lâm thở dài, ánh mắt sâu kín nhìn Lục Mộ Trầm: "Nếu  trình độ của tớ được như cậu, sẽ không sợ."

"Cậu sợ."

Lục Mộ Trầm lấy quần áo từ trong tủ ra, cởi bỏ khăn tắm.

Cơ bụng sáu múi, đường cong xinh đẹp gần như hoàn mỹ.

Đi xuống, quần lót màu trắng, cơ mông rất rắn, gợi cảm cực hạn.

Trương Lâm dựa lưng vào tủ, theo bản năng nhìn dưới thân Lục Mộ Trầm một cái.

Phía trước phồng lên rất lớn, Trương Lâm trừng mắt: "Ôi trời, sao cậu lớn như vậy?!"

Lục Mộ Trầm: "..."

__________________________________________

Kẹo cảm ơn mọi người đã theo dõi truyện và nếu có chỗ nào cần chỉnh sửa mong mọi người góp ý!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Huỳnh Như12 Tháng mười một, 2019 01:44
tg oi chung nao moi co chap moi vay
Avatar
My My17 Tháng mười một, 2019 20:40
hay a
Avatar
Anhh Thyy19 Tháng mười một, 2019 18:07
Dễ Thương quá aaaaa ~~ Hóng mãi
BÌNH LUẬN FACEBOOK