Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tự Cẩm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chủ tớ hai người rời khỏi Đông Bình Bá phủ, không trực tiếp đến hẻm Tước Tử, ngược lại đi về phương hướng tương phản.

Ở cách hẻm Du Tiền không xa có một vùng dân cư, trong đó có một tòa nhà không đáng chú ý vừa lúc trống không cho thuê, trước đó vài ngày Khương Tự liền thông qua người môi giới thuê lại tòa nhà này.

Kinh thành tấc đất tấc vàng, tại cái nơi nhà giàu sang tụ tập muốn mua một tòa nhà còn khó hơn lên trời, nhưng thuê lại không thành vấn đề.

Khương Tự lấy được hơn hai ngàn lượng bạc tiền đánh bạc tới tay, liền chuẩn bị cái này, dù sao mỗi lần cùng A Phi gặp mặt tại trà lâu, thời gian lâu cũng không tiện lắm.

Chủ tớ hai người đi vào sửa soạn một phen, trở ra liền thành vị thiếu niên tuấn tú mang theo một gã sai vặt thanh tú.

A Man nhìn Khương Tự một thân nam trang ha ha cười không ngừng: “ Cô nương, ngài hẳn nên bôi đen mặt một chút.”

“ Lần sau đi, về sau nơi này còn phải chuẩn bị thêm vài thứ.” Khương Tự một bên đi ra ngoài, một bên tính toán A Phi lúc nào trở về.

Hôm nay trước tìm Úc Thất tìm hiểu một chút xem có nắm giữ chứng cứ phạm tội của Trường Hưng Hầu thế tử hay không, chỗ đậu hũ Tây Thi Tú nương tử cũng không thể chậm trễ, bên chỗ phụ thân nếu mà có tin tức về chùa Linh Vụ cũng phải bắt đầu điều tra, những chuyện cần làm thật sự nhiều lắm.

Hẻm Tước Tử cách hẻm Du Tiền của Đông Bình Bá phủ cũng không xa, chủ tớ hai người đi bộ một lát liền tìm tới đó, dựa theo tin tức Khương Trạm lộ ra, tìm được một dân trạch trước cửa có một gốc táo cổ xiêu vẹo.

“ Cô nương, là nơi này đi?”

“ Chắc vậy, đi gọi cửa đi, cứ nói Khương nhị công tử tới chơi.”

“ Chúng ta đây là tới bái phỏng ai nha?” A Man hơi không nắm bắt được chủ ý.

Cô nương xuyên thành cái dạng này, còn lấy thân phận Nhị công tử, chẳng lẽ là tới gặp nam nhân?

A Man đi tới trước cửa, chần chờ gõ gõ cửa.

“Ai?” Trong cánh cửa truyền đến tiếng hỏi thăm, sau đó cửa mở nửa bên, lộ ra một khuôn mặt thế sự xoay vần.

Người canh cửa thoạt nhìn khoảng bốn mươi tuổi, một con mắt lại bị mù, còn sót lại con mắt nhìn qua có chút hung ác.

A Man không khỏi căng thẳng mặt: “ Khương nhị công tử đến đây bái phỏng chủ nhân quý phủ.”

Người canh cửa nhìn thoáng qua phía sau, con mắt duy nhất đột nhiên tỏa ra ánh sao.

“ Làm gì thế?” A Man da đầu tê rần, theo bản năng lui lại nửa bước.

“ Khương nhị công tử ở nơi nào?”

A Man nhích qua một bên, đem Khương Tự lộ ra: “ Đây là công tử chúng ta.”

Người canh cửa quét Khương Tự một chút, ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Chờ một lát.”

Tiếng nói vừa rơi, cửa rầm một tiếng đóng lại.

A Man sờ sờ mũi, phàn nàn nói: “ Canh cửa nhà này tính tình còn thật lớn.”

Người canh cửa đóng kỹ cửa liền chạy vào bên trong: “ Chủ tử, có người giả mạo Khương nhị công tử tới cửa tống tiền.”

Không chờ Úc Cẩn có phản ứng, Long Đán đã cười lạnh một tiếng: “ Lại có người dám lừa gạt chủ tử? Mở cửa, thả Nhị Ngưu!”

Nhị Ngưu liếc xéo Long Đán một cái, vững vàng ngồi không hề nhúc nhích.

Ý kia rất rõ ràng: Dựa vào cái gì thả ta mà không phải ngươi?

Khiến một người một chó không nghĩ tới chính là, chủ tử của bọn hắn lại đột nhiên sải bước đi ra ngoài.

Tình huống thế nào vậy?

Một người một chó hai mặt nhìn nhau, vội vàng đuổi theo.

Úc Cẩn kích động đi tới trước cửa, nhìn thấy cửa gỗ lục sơn thì dừng lại, đợi trên mặt khôi phục bình tĩnh, rồi mới đột nhiên kéo cửa ra.

Nhị Ngưu trực tiếp từ bên người Úc Cẩn vọt ra ngoài.

“ Má ơi!” A Man giật nảy người, nhịn không được hét lên một tiếng.

Chó lớn chạy tới trước mặt Khương Tự, miệng rộng ngậm lấy vạt áo của nàng kéo vào bên trong, cái đuôi lông xù to bự lắc đến vui sướng.

Khương Tự trong lòng thở dài.

Chó so với người trực tiếp hơn nhiều, vô luận một người có thay đổi như thế nào, chỉ cần khí tức thuộc riêng về hắn không thay đổi, thì chó sẽ lập tức nhận ra.

“ Mau mau buông ra, nếu không y phục sẽ bị ngươi cắn nát.”

Nàng vừa mới mở miệng, khác biệt với thanh âm trời sinh trong trẻo của A Man, thanh âm mềm mại của thiếu nữ liền không giấu được nữa.

Nhị Ngưu ngậm vạt áo nghĩ nghĩ, quay đầu đi nhìn Úc Cẩn.

“ Khương...... Công tử, mời vào trong.”

Khương Tự không muốn dừng lại quá lâu ở cửa ra vào, hướng Úc Cẩn gật đầu một cái, đi vào bên trong.

Người canh cửa lặng lẽ kéo kéo Long Đán: “ Rõ ràng không phải Khương nhị công tử......”

Long Đán vẻ mặt hưng phấn, bốp một cái gỡ ra tay của người giữ cửa: “Đừng chậm trễ sự tình.”

Trời ạ, có một tiểu nương tử tới cửa tìm chủ tử, hắn muốn đi nhích ghế vây xem.

Khương Tự theo Úc Cẩn đi vào trong, đến trong viện thì dừng lại.

“ Hôm nay tới, là có chuyện muốn hỏi Dư công tử.”

“ Không biết Khương cô nương tìm ta có chuyện gì?”

Một bên Long Đán đột nhiên mở to hai mắt nhìn.

Thì ra chủ tử đã sớm biết vị này là Khương cô nương nha!

Từ từ, Khương cô nương và Khương nhị công tử là quan hệ như thế nào?

Kiếp trước, Khương Tự đối với hai tên ám vệ Long Đán cùng Lãnh Ảnh cũng coi như quen biết, biết bọn hắn trung thành và tận tâm với Úc Cẩn, cho nên cũng không thèm để ý Long Đán ở đây, tay vừa lật lộ ra túi gấm: “ Dư công tử vì sao đưa cho ta cái này?”

Cằm của Long Đán đều muốn rớt xuống rồi.

Chủ tử ngay cả tín vật đính ước đều đưa?

A Man cũng kinh ngạc đến rớt cằm, tức giận trừng mắt Úc Cẩn.

Tên đăng đồ tử này lúc nào vòng qua nàng tặng đồ lung tung cho cô nương vậy? Quả thực không biết xấu hổ!

“ Ta nhận được vật này hết sức kinh ngạc, cho nên nhịn không được tìm đến Dư công tử hỏi cho ra nhẽ, mong rằng Dư công tử chớ có trách ta đường đột.”

“ Không trách ——” Úc Cẩn đột nhiên kịp phản ứng, ho nhẹ một tiếng, chững chạc đàng hoàng hỏi, “ Khương cô nương nghĩ muốn hiểu rõ cái gì?”

“ Ta muốn biết nguyên nhân Dư công tử viết tờ giấy kia.”

“ Lo lắng ngươi chịu thiệt thòi, nhịn không được nhắc nhở một tiếng.”

Long Đán dùng sức cắn cắn tay.

Hắn nhất định là đang nằm mơ!

Nhị Ngưu lại nhàn nhã lắc lư cái đuôi nằm ở giữa Úc Cẩn cùng Khương Tự, chưa bao giờ thư thái như vậy.

Một bên là nam chủ nhân, một bên là nữ chủ nhân, làm một con chó tình cảm dư thừa, chó sinh thật sự là viên mãn mà.

Mặt Khương Tự hơi nóng, cắn môi nói: “ Ta nói là, ngươi tại sao lại nói Trường Hưng Hầu thế tử như vậy, lẽ nào cảm thấy hắn có gì không ổn?”

Ai hỏi hắn nghĩ thế nào chứ, người này còn cố tình làm như không có việc gì mà nói ra, quả nhiên là một tên quen lừa người.

“ Trường Hưng Hầu thế tử hai mắt vô thần, môi sắc tự nhiên, khi đi đường bước chân phù phiếm vô lực......”

Theo hình dung của Úc Cẩn, Long Đán đã không thể dùng khiếp sợ để hình dung tâm tình vào giờ khắc này nữa rồi.

Hình dung này của chủ tử, thì Trường Hưng Hầu thế tử chính là một kẻ túng dục quá độ mà, chủ tử nói với đại cô nương người ta cái này làm cái gì?

“ Cho nên ta kết luận Trường Hưng Hầu thế tử là đồ háo sắc. Quân tử không đứng ở dưới bức tường sắp đổ, đối với hạng người như này Khương cô nương hẳn nên rời xa.”

Khóe miệng Khương Tự hơi cô rút: “ Dư công tử chính là nhìn tướng mạo?”

Úc Cẩn trịnh trọng gật đầu:  “Tướng từ tâm sinh!”

Năm năm trước hắn phải đi phương nam xa xôi, đúng lúc gặp Đông Bình Bá phủ gả nữ, vì muốn gặp mặt nàng mà hắn lặng lẽ trà lộn vào.

Khi đó mặc dù hắn chưa đủ lớn để hiểu, lại vô cùng phản cảm ánh mắt Trường Hưng Hầu thế tử nhìn nàng, phản cảm đến muốn móc cặp mắt kia ra.

Tuy nhiên những lời này hắn không cách nào nói rõ với nàng được.

Cũng không thể nói năm năm trước hắn đã tức giận ánh mắt Trường Hưng Hầu thế tử nhìn nàng, vẫn luôn tức giận cho đến bây giờ đi?

Hắn là người thích ăn dấm như thế sao?

“ Ta còn tưởng rằng Trường Hưng Hầu thế tử có gì không ổn, vốn định nhắc nhở Nhị tỷ ta một tiếng. Nếu chỉ là nhìn tướng mạo, cũng không có cái gì hay mà nói. Hôm nay có nhiều quấy rầy, cáo từ.” Khương Tự doanh doanh thi lễ.

Đúng lúc này, người canh cửa vội vàng đến báo: “ Khương nhị công tử tới!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK