• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chiến Vân Kỳ đều không để ý những cái đó mà nói, một chữ bừng tỉnh người trong mộng này của Chiến Đình Kiêu.

Anh không muốn trở thành công cụ, nhưng mấy ngày nay thấy Lục Diệp bôn ba như vậy, thấy khoảng cách hai người họ dần xa cách tựa như người lạ……

Chiến Đình Kiêu khẳng định đây không phải kết quả mình muốn.

Nguyên nhân chính là như thế, cho nên trong lúc Chiến Vân Kỳ nói đã khiến anh có quyết định.

“Chú biết rồi.” Chiến Đình Kiêu đứng dậy.

Hiện tại anh chỉ muốn đi tìm Lục Diệp. Anh nên nói rõ ràng với cô, anh thích cô, muốn cưới cô. Mặc dù cô có người yêu thích, mặc dù anh cưới cô chỉ vì giúp cô.

Dù sao cưới trước hẵng nói!

Nghĩ vậy, Chiến Đình Kiêu liền ngồi không yên.

Anh liền đứng dậy, một đường liền đi ra ngoài cửa.

Chiến Vân Kỳ lập tức gọi lại “Chú hai, chú nên mang theo ít đồ!”

Chiến Đình Kiêu quay đầu lại, nhìn thoáng qua Chiến Vân Kỳ, rồi sau đó liền ra cửa.

Đối với Chiến Đình Kiêu mà nói, nếu muốn tìm được Lục Diệp cũng không coi là một việc khó. Anh mua một ít “nhu yếu phẩm” ở cửa hàng gần đó, sau đó liền lái xe đi tìm Lục Diệp.

Lúc này, Lục Diệp đang ở dưới lầu nhà một cư dân. Cô có được địa chỉ của người luật sư kia, chính là tiểu khu như cô đang ở hiện giờ, nhưng tiểu khu này đã từng tới một số hộ di dời, cho nên Lục Diệp cũng không biết người cô muốn tìm cụ thể là ở đâu. Vì thế, cô cũng chỉ có thể hỏi từng nhà.

Để ngừa vạn nhất, cũng suy xét đến mình là người của công chúng nên cô cũng đeo khẩu trang.

Lục Diệp chăm chỉ chạy một ngày, nhưng hỏi toàn bộ tiểu khu này, cũng không có người cô muốn tìm.

Vì thế cô cũng cũng chỉ có thể ngồi ở cửa tiểu khu.

Thứ nhất là muốn nghỉ ngơi, thứ hai là thất vọng, là sự mê mang đối với sự lựa chọn sau.

Cô không biết mình nên làm sao bây giờ.

Lục Diệp thật sự không được nề hà.

Cô nghỉ ngơi một hồi, rồi sau đó bắt một chiếc tắc xi, đi về hướng mộ viên Lục gia. Cô đột nhiên thấy rất mệt mỏi, muốn đến thăm ông nội mình.

Lục Diệp rất nhanh đến nơi, cô cẩn thận đi đến trước mộ Lục lão gia, trong lòng ngũ vị tạp trần.

“Nội, con thực có lỗi với ông……” Lục Diệp cảm giác sâu sắc xin lỗi, “Con không bảo vệ tốt vật ông để lại cho con, đều là con không tốt, là con lỗ mãng…… Lúc trước nếu con nghe lời ông ngoại nói, nếu không cãi nhau cùng ông ngoại, giờ ông ngoại có lẽ cũng có thể giúp được con……”

Nhớ tới năm đó, Lục Diệp không khỏi có chút hối hận.

Năm đó ông ngoại cô muốn cô gả cho Chiến Đình Kiêu, còn Lục Diệp lại tự chủ trương từ hôn vì Giang Văn Thăng. Sau lại nổi lên tranh chấp giữa cô với ông ngoại về hôn sự, tức giận đến nỗi ông ngoại phải ra nước ngoài.

Nhiều năm như thế, không có chút tin tức nào.

“Nội à, là con quá tùy hứng hay sao?”

“Không có.”

Lục Diệp tự hỏi, đột nhiên nghe được tiếng trả lời trầm giọng.

Cô không khỏi trong lòng cả kinh, lập tức quay đầu lại.

Chiến Đình Kiêu không biết xuất hiện lúc nào ở sau lưng mình, trong tay anh cầm một chiếc dù. Lục Diệp nhìn ra anh, vừa mới kinh ngạc, vốn dĩ chung quanh không biết khi nào mưa đã rơi nhỏ hạt.

Chỉ là trong khoảng thời gian này cô đần tới cực điểm, thật sự một chút cảm giác cô đều không có.

Lục Diệp ngơ ngẩn, hỏi: “Chiến Đình Kiêu…… Anh... anh... anh..., anh sao lại ở đây?”

Chuyện tới hiện giờ, cô cũng không hề có ý trách anh.

Chiến Đình Kiêu nghiêm túc nhìn chăm chú Lục Diệp, dù bận vẫn ung dung nói: “Anh tới tìm em, Diệp Tử, anh có lời muốn nói cùng em.”

Anh nói xong, thân mật kéo qua cánh tay Lục Diệp.

Nghĩ đến đang ở trước mộ ông nội, Lục Diệp tức khắc có chút xấu hổ, “Anh buông tay…… Đây là trước mộ ông nội, anh tôn trọng một chút được không?”

“Ông nội em lập ra di chúc như vậy, giờ nhìn thấy chúng ta như vậy, trên trời có linh thiêng cũng sẽ vui thôi?”

Lục Diệp cơ hồ không thể tin được đây là lời từ miệng Đại Boss thốt ra!

Vô lại như thế sao?!

Nhưng thực mau, Lục Diệp đột nhiên có chút phản ứng lại, “Hừm? Cái gì mà chúng ta như vậy, chúng ta như thế nào?”

Bọn họ không thân lắm được không!

Đúng, bọn họ căn bản là không thân, không thân thì nói như thế nào?!

“Diệp Tử, cầu hôn hẳn là việc của đàn ông.” Dứt lời, Chiến Đình Kiêu liền lấy ra chiếc nhẫn mà anh đã chuẩn bị sẵn, đặt trước mặt Lục Diệp, “Gả cho anh.”

Lục Diệp cơ hồ chưa hồi phục lại tinh thần.

Hai người trở lại trong xe, trên đường trở về, Lục Diệp mới nghi hoặc hỏi: “Chiến Đình Kiêu, anh không phải không đồng ý hay sao? Vì cái gì, vì cái gì đột nhiên lại đổi ý?”

Chuyện này Lục Diệp nhớ tới vẫn là cảm thấy có chút cứng đờ.

Cô đột nhiên như thế nào…… Liền phải kết hôn?

“Em trước đó kêu anh cưới em, là có tính toán như thế nào?”

“Tôi muốn cùng anh ký hợp đồng hôn nhân, nếu ngày nào đó anh không vừa mắt tôi, lúc nào cũng có thể ly hôn với anh. Chỉ cần qua ải lần phân tranh di sản, tôi tôn trọng tất cả quyết định của anh.”

Chiến Đình Kiêu hờ hững hỏi lại: “Ý em là xem anh trở thành công cụ?”

“Không có! Nào có!?” Lục Diệp chột dạ cúi đầu.

Tuy rằng, giống như…… Là có ý một tí xíu như vậy! Nhưng Lục Diệp có thể bảo đảm, lúc cô dụng tới, tuyệt đối sẽ không xem Chiến Đình Kiêu là công cụ linh tinh gì đó, cô nhất định sẽ xem anh trở thành một con người, hơn nữa xem là một người đàn ông!

“Anh lần này cầu hôn em, là không muốn thấy em quá vất vả. Diệp Tử, nếu có thể, anh không muốn ly hôn em.” Chiến Đình Kiêu thanh âm dần dần nhu lại.

Bộ mặt anh như lự kính bỏ thêm ánh sáng nhu hòa, ánh mắt cũng kiên định nghiêm túc, khiến người ta không thể kháng cự.

Nhìn thấy Chiến Đình Kiêu như vậy, gương mặt Lục Diệp không khỏi bất giác bắt đầu nóng lên.

“Kia……”

“Diệp Tử, em đồng ý gả cho anh không?”

Chiến Đình Kiêu như vậy, Lục Diệp ngược lại càng ngượng ngùng.

Kỳ thật cô không thể không thừa nhận, cô rất thích Chiến Đình Kiêu.

Anh ưu tú như vậy, cô sao lại không thích chứu?! Nhưng cũng đúng là bởi vì ưu tú, Lục Diệp mới có cảm giác tự ti cực kỳ.

Ttrong lòng cô luông cảm thấy, chính mình căn bản không xứng với Chiến Đình Kiêu. Cho nên từ khi cầu hôn, cô cũng đã nghĩ kỹ rồi ly hôn……

Nhưng cô không nghĩ tới, Chiến Đình Kiêu biết ý đồ mình, trái lại còn cầu hôn cô.

Lúc này đây, tòa núi băng lớn Đại Boss thật sự cảm động đến Lục Diệp.

“Tôi…… Tôi đồng ý.” Lục Diệp thành khẩn gật đầu, “Hơn nữa Chiến Đình Kiêu! Tôi bảo đảm với anh! Chúng ta kết hôn rồi, sau này chỉ cần không phải anh tìm được tình yêu chân chính, tôi tuyệt đối sẽ không ly hôn anh!”

Chiến Đình Kiêu nghe được Lục Diệp nói, không khỏi gợi lên cười nhạt.

Anh nào còn có thể tìm được tình yêu chân chính khác nữa?

“Vậy cả đời này em chạy không thoát được!”

Chiến Đình Kiêu nói chắc như đinh đóng cột.

Lục Diệp cũng không khỏi hiện ra một nụ cười thỏa mãn, trong lòng cô có chút ấm áp. So với những ngày tối tăm trước đó, cô hiện giờ cả người cơ hồ đều rộng mở thông suốt!

Nhưng mà hiện tại đối với Lục Diệp mà nói, không sai biệt lắm còn khoảng thời gian một ngày.

Chiến Đình Kiêu nếu đã đồng ý, kia Lục Diệp tự nhiên cảm thấy mình cũng không cần phải gấp gáp chi nữa.

Không chỉ không cần vội, hơn nữa cô có thể nghĩ cách kéo dài Lục Kiến Nghiệp cùng Lục Lăng Tuyết, rồi mới khiến họ nôn nóng một chút.

“Chiến Đình Kiêu, chúng ta giờ đi nhận giấy chứng nhận sao?”

Chiến Đình Kiêu lắc đầu, “Anh sẽ dẫn em đến nơi khác đăng ký, như vậy sẽ chính thức một chút.”

“Nga, nhưng việc chúng ta kết hôn, tôi hiện giờ còn chưa muốn lên tiếng.”

“Vậy đừng lên tiếng.”

“Nhưng tôi nói với bọn họ là thời gian ba ngày……”

Lục Diệp hiện giờ muốn kéo dài bọn họ, kéo dài thêm một tuần. Khiến Lục Kiến Nghiệp cùng Lục Lăng Tuyết thời gian một tuần này sứt đầu mẻ trán đến chết, cuối cùng vẫn chưa nghĩ ra được một biện pháp nào, chỉ có thể tuyệt vọng mà nhìn di sản trở về tay Lục Diệp.

Ngược như vậy, mới là vui nhất.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Thanh Thanh14 Tháng bảy, 2019 19:28
ra tiếp ik ad chx hay lắm
Avatar
Nguyễn Thị Yến Oanh08 Tháng mười một, 2019 20:44
ra tiếp đi ạ😂
Avatar
Thu Hue01 Tháng mười hai, 2019 01:18
hay lam ra tiep
BÌNH LUẬN FACEBOOK