• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Một ánh sáng đỏ bay về phía hạ thân của thanh niên nốt ruồi đen, hắn còn chưa kịp xin tha, mọi người đã cảm thấy một dòng máu tươi bắn ra, thanh niên đau đớn hét to một tiếng rồi ngất đi.

Quân Thanh Vũ thu hỏa diễm đao lại, xoay người nhìn về phía Gia Cát Vân, nói: “Muốn đi theo ta không?”

Gia Cát Vân thâm trầm nhìn hai mắt như đêm tối của thiếu nữ kia, khẽ mím môi, trên khuôn mặt còn tính là thanh tú dưới đầu tóc rối bù kia hiện vẻ kiên nghị.

“Ta không có chỗ để đi, cho nên, ta muốn đi theo ngươi.”

“Chúng ta đi thôi.” Quân Thanh Vũ nở nụ cười, nụ cười chói mắt kia như một ánh mặt trời rơi vào trong lòng Gia Cát Vân, tim đóng băng từ lâu vì nụ cười này mà dần hòa tan.

Từ khi sinh ra, nàng đã bị dự vì điềm xấu, mỗi người đều tránh xa, ngay cả phụ thân ruột của nàng cũng không muốn đến gần nàng, sợ sẽ bị nàng liên lụy.

Chỉ có nữ tử này nguyện ý đến gần nàng……

Đôi mắt đen sắc bén của Gia Cát Vân cặp hiện ra một tia cảm động, rồi sau đó gương mặt thanh tú kia nở nụ cười rực rỡ, nhẹ giọng đáp: “Được, ta và ngươi đi.”

Quân Thanh Vũ mỉm cười nhìn Gia Cát Vân, việc cấp bách bây giờ là giải trừ phong ấn trên người Gia Cát Vân.

“Tiền bối, phong ấn trong cơ thể nàng có thể giải trừ không?”

Hơi rũ mắt xuống, nàng che dấu tia cảm xúc kia trong mắt, dùng linh hồn truyền âm hỏi.

Lát sau, trong linh hồn mới truyền ra giọng nói của Vô Đạo lão nhân: “Giải trừ phong ấn có hai phương pháp, một chính là vận dụng lực lượng của cường giả Tiên Thiên, nếu có cường giả Tiên Thiên lần nữa, là có thể dễ dàng bài trừ phong ấn, nói thật ra là phong ấn không chịu nổi một kích của cường giả Tiên Thiên, thứ hai đó là vận dụng Cửu U Hỏa để đốt cháy, Cửu U Hỏa này chỉ có thể tìm được ở Cửu U, nhưng Cửu U kia quá nguy hiểm, không cẩn thận sẽ tan thành mây khói, đương nhiên, còn có phương pháp thứ ba, trong thân thể của nàng càng có mấy lớp phong ấn, cần phải tháo từng tầng một, nhưng cần phải rất nhiều năm mới có thể hoàn thành……”

Loại phương pháp thứ ba, chính là phương pháp sư phụ sử dụng vào kiếp trước.

Quân Thanh Vũ hơi ngước mắt, khóe môi nở nụ cười nhàn nhạt: “Mặc kệ có bao nhiêu nguy hiểm, ta đều phải đi thử, tuyệt đối không thể để đời này tràn đầy tiếc nuối.”

Bây giờ có thể thử cũng chỉ có phương pháp thứ nhất và thứ hai, nhưng nàng lại đi đâu tìm cường giả Tiên Thiên?

Vô Tình?

Bỗng nhiên, trong đầu Quân Thanh Vũ dần hiện ra khuôn mặt tuấn mỹ lạnh nhạt kia, bất giác lắc đầu, nàng thiếu Vô Tình quá nhiều tình, không muốn thiếu hắn gì nữa.

“Bây giờ chúng ta đi đâu?” Gia Cát Vân quay đầu nhìn Quân Thanh Vũ, nhíu mày hỏi.

“Hương Thành kinh đô.”

Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, cho dù như thế nào, nàng đều phải nhanh chóng giúp Gia Cát Vân giải trừ phong ấn, khiến nàng bước vào con đường tu luyện lại lần nữa.

Một thiên tài có được Thiên Linh thể mạch, tốc độ tu luyện của nàng tất nhiên rất nhanh, buồn cười chính là thiên tài như thế, Gia Cát gia tộc cứ vứt bỏ như vậy.

Kinh đô là nơi phồn hoa nhất Chu Hương quốc, mà bây giờ trong Hương Thành kinh đô lại là một cảnh tượng náo nhiệt.

Vì gần đây các đại môn phái đến Hương Thành tổ chức đại bỉ võ giả, khiến Hương Thành bây giờ trở thành trái bánh thơm, lại nói tiếp đại bỉ võ giả này là do Lưu Nguyệt Môn và Vô Thượng Tông tuyển cử một trận tỷ thí, mà vì chất lượng thi đấu, thì trước đó sẽ do môn phái lệ thuộc vào hai môn phái này đến đại lục chọn lựa một ít hạt giống tốt, cho nên có thể đi vào tỷ thí đều là người có thiên phú đứng đầu ở các thế gia.

Lúc này, trong biệt viện Lưu Nguyệt Môn, tay lão giả hồng y cầm một quân cờ màu đen, từ từ đặt xuống, hứng thú nói: “Còn có mấy ngày nữa là đại hội luận võ sẽ bắt đầu rồi, cũng không biết có thể thông qua lần thi đấu này phát hiện một ít hạt giống tốt hay không.”

Ngồi ở đối diện ông chính là một lão giả hắc y, lão giả này tương đối trầm mặc ít lời, ông đặt quân cờ màu trắng đến trước quân tướng, mới không nhanh không chậm mở miệng: “Bây giờ cách đại hội Thần Châu còn ba năm, cho dù lần này có thể phát hiện một ít hạt giống tốt ở thi đấu, thì ba năm có thể làm cái gì?”

Lão giả hồng y hơi cứng lại, khẽ thở dài: “Một lần trên đại hội Thần Châu, Lưu Nguyệt Môn chúng ta thành một người cuối cùng, cho dù như thế nào, lần này đều không thể rơi ở phía sau.”

Như cho rằng lão giả hồng y nói rất có đạo lý, lão giả hắc y kia vẫn không nói chuyện, chỉ là ấn đường kia nhíu chặt không biết suy nghĩ cái gì.

“Đúng rồi, trước đó không lâu Hiên Nhi gởi thư đến, nói là hắn phát hiện một thiên tài, để chúng ta báo tên của vị thiên tài kia lên, hơn nữa để ý tung tích của thiên tài đó một chút, Hiên Nhi là đệ tử của môn chủ, ánh mắt luôn rất cao, thiên tài được hắn phát hiện tất nhiên có chỗ hơn người.”

Lão giả hồng y nở nụ cười, ông cảm thấy rất hứng thú với thiên tài Cảnh Nguyệt Hiên tôn sùng.

“Chờ nhìn thực lực của nàng rồi nói thêm.” Lão giả hắc y nhíu mày, tiện đà lại đặt ánh mắt ở trên bàn cờ, ông không phải người khác nói hai câu sẽ nghĩa vô phản cố tin tưởng người, cho dù là Cảnh Nguyệt Hiên.

Ông tin, chỉ có hai mắt của mình.

“Nơi này thật đúng là náo nhiệt.”

Trên đường phố nhộn nhịp của Hương Thành, Gia Cát Vân mím môi cười cười, đầu tóc rối bời kia đã sớm không còn cẩu thả, trên người mặc chính là y phục mới tinh, khuôn mặt thanh tú thoạt nhìn đặc biệt thoải mái, đôi mắt sáng ngời kia ngẫu nhiên xuyên qua tia sắc bén.

Không thể không nói, Gia Cát Vân cởi y phục khất cá rai, lại là một nữ tử thanh tú xinh đẹp, loại nữ tử này cho dù đi đến đâu cũng sẽ hấp dẫn ánh mắt của người khác.

Coi như hai người hành tẩu ở trên đường phố, đường phía trước bỗng nhiên bị người chặn lại.

Đứng ở trước mặt hai người là một nam tử, nam tử kia nhìn hình vẽ trên tay, lại nhìn về phía Quân Thanh Vũ, đôi mắt lập tức sáng ngời, đi lên trước vài bước, nói: “Quân cô nương, ta là hộ pháp của Lưu Nguyệt Môn, Hỏa Vân trưởng lão của chúng ta muốn gặp cô nương.”

“Hỏa Vân trưởng lão?” Quân Thanh Vũ ngẩn ra một chút, người của Lưu Nguyệt Môn muốn gặp mình? Chẳng lẽ là bởi vì Cảnh Nguyệt Hiên?

Nghĩ đến nam nhân thanh tuấn như nguyệt kia, Quân Thanh Vũ khẽ gật đầu: “Phía trước dẫn đường.”

“Vâng, Thanh Vũ cô nương.”

Tuy nói Lưu Nguyệt Môn muốn gặp mình tất nhiên không thoát khỏi quan hệ với Cảnh Nguyệt Hiên, nhưng Quân Thanh Vũ luôn cảnh giác chưa từng thả lỏng thần kinh.

Ngay cả Gia Cát Vân cũng như thế.

Đôi mắt của nàng sắc bén nhìn bốn phía xung quanh, trên khuôn mặt thanh tú mang theo đề phòng thật sâu, không biết Lưu Nguyệt Môn muốn làm gì, ai dám thả lỏng thần kinh đang căng chặt xuống?

“Hỏa Vân trưởng lão, Ngũ Lĩnh trưởng lão, thuộc hạ đã dẫn Thanh Vũ cô nương đến.”

Lời này vang lên, Hỏa Vân đặt xuống một con cờ cuối cùng, mỉm cười: “Cuối cùng cũng đến, ta cũng không cô phụ gửi gắm của tiểu tử kia, ha ha, để nàng vào đi.”

“Vâng, Hỏa Vân trưởng lão.”

Sau khi người nọ dứt lời, Quân Thanh Vũ đã đi đến, nhưng mà nàng vừa mới bước chân vào, thì có một cường đại uy áp đè xuống, cường đại uy áp kia khiến hô hấp của nàng cứng lại, như dưỡng khí trước mặt đều tùy thời biến mất.

Nhưng nàng vẫn mạnh mẽ chống đỡ không quỳ rạp xuống hai người trước mặt, chỉ là hơi nâng mắt lên, khóe miệng chứa ý cười khinh bỉ như có như không.

So với nàng, Gia Cát Vân bây giờ ngay cả một tia thực lực đều không có nên không dễ chịu như vậy. Mặc dù Ngũ Lĩnh chỉ vận dụng ba phần uy áp, nhưng cũng khiến sắc mặt của nàng trắng bệch, trong cổ họng truyền đến một cảm giác tanh ngọt.

Đúng lúc này, một bóng dáng tuyết trắng chắn ở trước mặt nàng, uy áp cường đại kia đều biến mất.

“Tiểu vũ?” Gia Cát Vân ngẩn ra, nhìn thiếu nữ lại ngăn cản uy áp cho mình, trong mắt hiện tia cảm động.

Nàng thật vô dụng, chuyện gì cũng đều không làm được……

Gia Cát Vân hơi rũ mắt xuống, đôi mắt sáng ngời chứa một tia đen tối, nếu thực lực của nàng không bị phong ấn, nếu nàng có thể tiếp tục tu luyện, có lẽ có thể giúp nàng gì đó……

“Hừ!”

Ngũ Lĩnh hừ một tiếng, cơ thể vừa động đã thu uy áp trở về.

Tuy miệng của ông không nói gì, nhưng với thiếu nữ có thể ở dưới uy áp của mình không thay đổi sắc mặt vẫn nổi lên một lòng kính nể.

Cho đến giờ phút này, Quân Thanh Vũ mới đánh giá hai lão giả trong phòng……

Chỉ thấy một vị trong đó hồng y như lửa, tiên phong đạo cốt, trên khuôn mặt già nua nở nụ cười nhàn nhạt, tóc bạc kia dưới ánh mặt trời phát ra tia sáng chói mắt. Mà một lão giả khác là một khuôn mặt lạnh, bao phủ dưới hắc y là một mảnh hắc ám, so với lão nhân hồng y tiên phong chi khí, vị lão giả này như là từ địa ngục đi ra.

Rất rõ ràng, hành động vừa rồi chính là ông làm ra.

“Ha ha, Ngũ Lĩnh, ngươi cũng thử qua, nha đầu này không tồi đi.” Hỏa Vân ha hả cười, cười tủm tỉm đánh giá Quân Thanh Vũ trước mắt: “Nha đầu, Hiên Nhi sớm đã nhắc qua ngươi với chúng ta, hắn để chúng ta ghi tên của ngươi vào người dự thi, không biết ngươi có hứng thú hay không?”

Quân Thanh Vũ nhíu mày, hỏi: “Có chỗ tốt gì?”

“Chỗ tốt?” Hỏa Vân ngẩn ra, tiếp đó phản ứng kịp, cười nói: “Mười người trước lần thi đấu này, có thể gia nhập Lưu Nguyệt Môn hoặc là Vô Thượng Tông.”

“Không có hứng thú.” Quân Thanh Vũ buông tay.

Hỏa Vân hoàn toàn ngây ngẩn cả người, phải biết rằng trong Chu Hương quốc hiện nay có bao nhiêu thiên tài lấy gia nhập thế lực nhất lưu làm mục tiêu, nha đầu này lại nói cái gì mà không có hứng thú?

Khi nào thì Lưu Nguyệt Môn ông trở nên kém cỏi như vậy? Lại có người không muốn gia nhập Lưu Nguyệt Môn ông.

“Nha đầu, chỗ tốt gia nhập Lưu Nguyệt Môn ta chính là không ít, tỷ như nói trận pháp, về công hiệu của trận pháp ngươi không thể không rõ ràng, sau khi vào Lưu Nguyệt Môn là có thể có được một Tụ Linh Trận cỡ trung, còn có một ít trận pháp khác.”

Cũng khó trách Hỏa Vân không biết năng lực của Quân Thanh Vũ, Cảnh Nguyệt Hiên chỉ nói cho ông là phát hiện một nhân vật thiên tài, lại không nói thêm gì, nếu Hỏa Vân biết thủ hạ của Quân Thanh Vũ mỗi người có một Tụ Linh Trận cỡ trung và Khế Thú Trận, sao có thể dùng Tụ Linh Trận cỡ trung này đến dụ dỗ nàng?

Quân Thanh Vũ không hứng thú ngáp một cái: “Còn có cái gì? Ta không có hứng thú với cỡ Tụ Linh Trận trung kia.”

Hỏa Vân nghẹn ở trong cổ họng, nuốt không được mà phun cũng không ra, nàng nói không có hứng thú với Tụ Linh Trận cỡ trung? Nàng còn dám đả kích người một chút không?

“Được rồi, ta đây lại nói chỗ tốt khác, nếu như ta vào trong Lưu Nguyệt Môn, địa phương tu luyện tất nhiên sẽ càng nhiều chân khí hơn bên ngoài, hơn nữa trong Lưu Nguyệt Môn có được không ít dược liệu và linh thạch, hơn nữa có thể có thêm nhiều kiến thức, mặt khác, đệ tử thiên tài của Lưu Nguyệt Môn rất nhiều, nếu gia nhập Lưu Nguyệt Môn chúng ta, ngươi trưởng thành tất nhiên sẽ nhanh hơn ở bên ngoài rất nhiều.”

Ánh mắt hơi lóe vài cái, Quân Thanh Vũ gật đầu: “Được rồi, ta đáp ứng rồi.”

“A?” Vân Mây lập tức ngây ngẩn cả người, ông đưa ra Tụ Linh Trận cỡ trung nàng không có hứng thú, điều kiện như thế lại đáp ứng rồi?

Nha đầu này thật đúng là quái nhân.

Vân Mây bất đắc dĩ lắc đầu, chỉ cần nàng đáp ứng tham gia tỷ thí vậy so với cái gì đều được.

“Vị lão tiền bối này.” Quân Thanh Vũ quay đầu nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Ngũ Lĩnh trưởng lão, khẽ cười: “Nếu ta không đoán sai, lão tiền bối này hẳn là đã từng trúng một loại độc tố, khiến cho tu luyện thực lực rất chậm đúng không?”

Ngũ Lĩnh ngẩn ra, không tỏ ý kiến gật đầu: “Không sai.”

Đó là chuyện ở mười năm trước, ông vô tình bị kẻ địch ám sát, khiến cho độc khí vào thân thể, tuy chưa từng hoàn toàn phong kín kinh mạch của ông, nhưng cũng khiến cho tốc độ tu luyện của ông giảm chậm không ít.

Đây cũng là đau đớn mãi mãi trong lòng Ngũ Lĩnh.

“Lão tiền bối, nếu ta có thể loại trừ độc của ngươi, ngươi có thể giúp ta làm một việc hay không? Đương nhiên, chuyện kia với lão tiền bối mà nói sẽ không quá khó xử, chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức gì mà thôi.”

Quân Thanh Vũ khẽ mỉm cười, lửa của Chu Tước có thể đốt cháy vạn vật thiên hạ, một chút độc tố tự nhiên cũng không nói chơi.

Đôi mắt của Ngũ Lĩnh sáng ngời, rồi lại ảm đạm đi, ông cười khổ một tiếng, nói: “Bao nhiêu người giúp ta xem qua, đều không thể loại trừ độc tố này, lần này sợ là cũng vô dụng mà thôi.”

Ông đều từ hy vọng đến tuyệt vọng nhiều lần, cho dù độc tố ở kinh mạch càng tụ càng nhiều, có lẽ có một ngày sẽ hoàn toàn tắc nghẽn, ông cũng không có biện pháp nào.

“Không thử một lần, sao biết không được?” Quân Thanh Vũ nhìn lão giả hắc y, lạnh nhạt nói: “Nếu tiếp tục, rồi cũng sẽ có một ngày ngươi sẽ biến thành phế vật ngay cả tu luyện cũng đều không thể, đây chính là điều ngươi muốn? Nếu thử một chút, có lẽ còn có hi vọng.”

Tâm của Ngũ Lĩnh bỗng nhiên động, đúng vậy, không thử thì ngay cả hy vọng cũng đều không có, nhưng thử một chút tóm lại còn có một khả năng, nhưng thiếu nữ này có đáng giá để ông tin tưởng không?

Ông nhìn ý cười nhàn nhạt của thiếu nữ, cuối cùng Ngũ Lĩnh vẫn quyết định tin tưởng nàng……

“Được, ta nguyện ý thử một lần.”

Quân Thanh Vũ thu ánh mắt lại: “Vân Hỏa tiền bối, giúp ta tìm một phòng yên tĩnh, lúc ta giúp ông ấy loại trừ độc tố, bất kì kẻ nào cũng đều không được đến quấy rầy.”

……

Trong phòng tối yên tĩnh, Ngũ Lĩnh nằm ở trên giường, sắc mặt dưới hắc y hơi tái nhợt, ông cắn chặt răng, nói: “Bắt đầu đi.”

“Được.” Quân Thanh Vũ từ từ đi đến trước mặt Ngũ Lĩnh, rũ mắt nhìn lão giả nằm ở trên giường, nói: “Ta sẽ dùng lửa khử độc của ngươi, sau đó mặc kệ có bao nhiêu thống khổ đều cần phải chịu đựng, nhớ kỹ, dùng chân khí của ngươi bảo vệ đan điền và linh đài của ngươi, nếu không cẩn thận, sẽ tan thành mây khói.”

Nói xong lời này, nàng hơi rũ mắt xuống, dùng linh hồn truyền âm thông tri với Chu Tước: “Chu Tước, chúng ta bắt đầu đi, cho ta mượn lửa của Chu Tước.”

“Ừ.”

Lát sau, trong linh hồn truyền đến giọng nói lãnh khốc của Chu Tước: “Chu Tước chi hỏa khó có thể khống chế, nếu không cẩn thận sẽ tổn thương đến tính mạng của ngươi, đến lúc đó, ngươi hãy từ bỏ ông ta đi.”

Theo Chu Tước, dù lão nhân này chết cũng còn hơn Quân Thanh Vũ bị thương.

Quân Thanh Vũ không trả lời, chỉ vì nàng hiểu rõ, lúc này chỉ cho phép thành công tuyệt đối không cho phép thất bại.

Bá.

Ngọn lửa màu đỏ từ lòng bàn tay Quân Thanh Vũ bốc cháy, chợt khiến toàn bộ phòng đỏ bừng sáng ngời, sau đó ngọn lửa kia tí tách một tiếng bay về phía Ngũ Lĩnh.

“A!”

Dưới đau đớn kịch liệt kia, Ngũ Lĩnh phát ra một tiếng khàn.

Ông cảm giác được linh hồn trong cơ thể đều run rẩy ở dưới ngọn lửa, đau đớn kịch liệt như thế dù là cường giả Thiên Cảnh đều khó có thể chịu đựng, huống chi là ông?

Một giọt mồ hôi lạnh từ thái dương Quân Thanh Vũ chảy xuống, sắc mặt của nàng hơi tái nhợt, không dám thả lỏng chút nào……

Lúc này, trên người Ngũ Lĩnh cũng chảy đầy mồ hôi, nhưng không bao lâu cũng đã bị ngọn lửa bốc hơi, từ xa nhìn lại, đã nhìn thấy trên người người trên giường bùng lên ngọn lửa, nhưng ngọn lửa kia cũng không đốt cháy y phục của ông.

Quân Thanh Vũ khẽ nhíu mày, linh hồn lực khẽ động, những ngọn lửa đó đi khắp toàn thân Ngũ Lĩnh, tìm được kinh mạch của ông rồi chui vào.

Đau đến tận xương lại khiến Ngũ Lĩnh kêu to lần nữa, ông chẳng thể nghĩ đến loại trừ độc khí lại thống khổ như vậy, nhưng dù thống khổ cũng cần phải chịu đựng.

Không cần đến một lát, một độc khí màu đen từ trong lỗ chân lông của Ngũ Lĩnh chui ra, giờ khắc này lại cảm giác được toàn thân thoải mái sảng khoái, khiến ông có xúc động hét to.

Xoẹt xoẹt!

Quân Thanh Vũ vung bàn tay lên, thu Chu Tước Chi Hỏa về, sau đó toàn thân nàng mềm nhũn ngồi trên mặt đất, thở hổn hển từng ngụm.

Quả nhiên, Chu Tước Chi Hỏa khó có thể khống chế, nhưng nếu để Chu Tước tự mình lên sân khấu, khống chế sẽ thuận buồm xuôi gió, nhưng kết quả đó là, linh hồn của Ngũ Lĩnh bị hắn đốt cháy sạch sẽ.

“Ha ha ha!”

Ngũ Lĩnh cảm nhận được tình trạng của thân thể, lên tiếng cười ha hả, cười to thiếu chút nữa rớt nước mắt xuống: “Rốt cuộc ta đã giải được độc, rốt cuộc không cần lo có một ngày sẽ trở thành phế vật.”

Trời biết những năm gần đây ông lo lắng đề phòng cỡ nào, bây giờ độc tố này rốt cuộc cũng được giải trừ, ông cũng có thể không cần lo lắng như vậy.

Mà tất cả, đều là thiếu nữ này cho ông……

“Nha đầu, hành động hôm nay của ngươi tương đương với đã cứu mạng của ta, nói đi, ngươi muốn ta giúp ngươi làm cái gì, mặc kệ chuyện ra sao ta đều sẽ dốc hết toàn lực trợ giúp ngươi.” Ngũ Lĩnh cảm kích nhìn Quân Thanh Vũ, ông nghĩ khi vào cửa đã dò xét nha đầu kia, trên mặt già nhiễm một tia hổ thẹn.

“Cũng không phải chuyện gì lớn, ngươi hẳn là nhìn ra tình huống kia của bằng hữu ta, trong cơ thể nàng bị người hạ vài phong ấn, cần phải có một cường giả Tiên Thiên mới có thể phá vỡ phong ấn, cho nên, ta hy vọng ngươi giúp nàng giải trừ phong ấn.”

“A?” Ngũ Lĩnh nhướng mày cười nói: “Việc này rất đơn giản, sau đó ngươi để bằng hữu kia đến gặp ta đi, trong vòng ba ngày, ta có thể giúp nàng cởi bỏ phong ấn.”

Quân Thanh Vũ thở phào nhẹ nhõm, nàng không nghĩ đến chuyện sẽ thuận lợi như vậy, chỉ cần giải khai phong ấn của Gia Cát Vân, nàng có thể lại bước vào đường tu luyện lần nữa.

“Được, ta để nàng đến gặp ngươi, mặt khác, ta muốn để báo tên của nàng vào thi đấu.”

“Ha ha, đây cũng không phải là vấn đề gì, ta thấy thiên phú của nha đầu kia còn tính là không tồi, chỉ là đáng tiếc một thân thực lực đều bị phong ấn, chỉ cần nàng đạt được trước mười quán quân, Lưu Nguyệt Môn chúng ta hoan nghênh các ngươi đến.”

Sau khi giải trừ độc tố, Ngũ Lĩnh cũng không lạnh băng như lúc ban đầu, cười mở miệng nói.

Quân Thanh Vũ không hề nói thêm cái gì, xoay người đi tìm Gia Cát Vân, khi Gia Cát Vân nghe được lời nói của nàng, lại sửng sốt một chút, lời nói cảm kích gì cũng đều không nói, chỉ nhìn thật sâu thiếu nữ đứng ở trước mặt nàng.

“Tiểu vũ, ngươi giúp ta nhiều như vậy, từ nay về sau, mạng của Gia Cát Vân ta giao cho ngươi.”

Tiểu vũ, ngươi là người tốt nhất với ta ở trên đời này, cho nên cho dù xảy ra chuyện gì, Gia Cát Vân ta đều sẽ không để ngươi chết ở trước ta……

Trong nháy mắt, một câu nói cuối cùng ở kiếp trước khi Gia Cát Vân vì cứu nàng mà đi vào hiểm cảnh, bất tri bất giác xuất hiện ở trong đầu nàng, khiến tim nàng chợt run rẩy.

Bi kịch của kiếp trước sẽ không xảy ra lại lần nữa, một đời này, nàng chắc chắn bảo vệ nàng một đời một kiếp chu toàn.

“Tiểu Vân, mạng của ngươi chính là của ngươi.” Quân Thanh Vũ bình ổn dao động trong lòng, mỉm cười giơ tay vỗ bả vai của nàng: “Nếu ngươi thật sự cảm kích ta, vậy thì hãy quý trọng mạng này của ngươi.”

“Tiểu vũ……”

Gia Cát Vân ngẩng đầu nhìn Quân Thanh Vũ, khẽ mím môi, đột nhiên, nàng nở nụ cười, nụ cười kia sáng lạn đến cực điểm, như trăm hoa đua nở.

“Được, ta đáp ứng ngươi.”

Nhưng trong lòng như thế nào, chỉ sợ cũng không được biết được……

Trong vòng ba ngày này, Gia Cát Vân vẫn luôn ở lại Lưu Nguyệt Môn, quả nhiên Ngũ Lĩnh cũng hết lòng tuân thủ lời hứa giúp nàng bài trừ phong ấn, ở lúc nắng sớm mới lên ngày thứ tư, một khí thế như ẩn như hiện từ hậu viện kéo ra, trong nháy mắt, Quân Thanh Vũ nhịn không được chạy đến, lòng khẽ kích động.

Phong ấn, rốt cuộc cũng được giải trừ……

Rồi sau đó thấy ở dưới nắng sớm, một bóng dáng xinh đẹp đi về phía mình, khuôn mặt của Gia Cát Vân nở nụ cười nhàn nhạt, so với trước kia, trên người nàng có thêm một phân hơi thở cao quý và tự tin.

“Thiên Linh Thể, nha đầu này lại là Thiên Linh Thể.” Ngũ Lĩnh ở phía sau ngơ ngác đi ra: “Người có được thể mạch Thiên Linh, đó là thiên tài tuyệt hảo, không nghĩ đến ta lại có thể phát hiện một người Thiên Linh Thể, Thiên Linh Thể chính là trăm năm mới có thể có một vài thiên tài, bây giờ trên đại lục thiên tài như thế cũng là ít lại càng ít.”

Hiện nay trên đời, có thể vượt qua Thiên Linh Thể cũng chỉ có Tiên Hồn Thân Thể, nhưng Tiên Hồn Thân Thể quá hiếm thấy, cho nên, Ngũ Lĩnh tin tưởng, bây giờ trên đại lục là sẽ không có thiên tài Tiên Hồn Thân Thể.

Cho dù có thì chỉ sợ ông cũng vô duyên nhìn thấy……

“Chúc mừng.” Quân Thanh Vũ bước ra phía trước, mỉm cười nói.

Gia Cát Vân bình tĩnh nhìn thiếu nữ đứng ở trước mặt nàng, khẽ mím môi, ánh mắt hiện ra một tia kiên nghị: “Ta vẫn luôn cho rằng ta sẽ trở thành trói buộc của ngươi, không nghĩ đến lại còn có thể giải phong ấn thân thể lần nữa, từ nay về sau, ta sẽ không làm trói buộc ngươi nữa.”

Nàng chỉ biết dùng tính mạng đi bảo hộ nàng ấy.

“Ngươi đều không phải là trói buộc.” Quân Thanh Vũ nở nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt kia không còn thanh lãnh nữa, lại là nhu hòa không có được.

“Đi thôi, hôm nay bắt đầu tỷ thí, nếu Hỏa Vân tiền bối đã giúp chúng ta báo danh, chúng ta sẽ đi xem tình huống của trận tỷ thí này như thế nào.”

“Ừ.”

Gia Cát Vân khẽ gật đầu, đi theo Quân Thanh Vũ rời khỏi Lưu Nguyệt Môn.

Trận tỷ thí này cử hành ở trên hội trường, sáng sớm tinh mơ xung quanh hội trường đã đứng đầy người, đột nhiên, Quân Thanh Vũ cảm nhận được hơi thở của Gia Cát Vân rối loạn ở bên cạnh, căm hận mãnh liệt kia từ trên người tỏa ra, cho đến khi ép về phía giữa hội trường.

“Vân?”

Quân Thanh Vũ kinh ngạc nhìn về phía Gia Cát Vân, nhíu mày lại, rồi sau đó theo ánh mắt nàng nhìn lại.

Lúc này ánh mắt của Gia Cát Vân vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm thiếu nữ mặc y phục xanh trên hội trường kia. Tuổi của thiếu nữ kia không kém nàng lắm, ước chừng mười bảy tuổi, khuôn mặt xinh đẹp đáng yêu cong lên cười khẽ, tay nàng kéo một nam nhân tướng mạo anh tuấn, dĩ nhiên nhận được chú ý của mọi người.

“Gia Cát Oánh Nhi Gia Cát gia!” Gia Cát Vân nắm chặt bàn tay trắng như phấn, đôi mắt như lang như hổ hung hăng lườm thiếu nữ y phục xanh: “Lần này Gia Cát gia tộc phái đến lại là nàng ta!”

Gia Cát Oánh Nhi, muội muội đồng phụ dị mẫu (cùng cha khác mẹ) với nàng, cũng là sinh ra cùng ngày, vốn chỉ là một thứ nữ mà thôi, ai ngờ ngày ấy sinh ra trời sinh dị tượng, Gia Cát Oánh Nhi được nịnh hót là phượng nữ chuyển thế, cho nên nương của nàng ta vốn là tiểu thiếp lại được thăng lên làm Gia Cát phu nhân, đoạt đi tất cả thuộc về nàng.

Nhưng Gia Cát phu nhân kia vẫn không cam lòng, còn muốn giết nàng, cũng may cuối cùng người bị bà ta phái đến không đành lòng, tha cho nàng một mạng.

“Các ngươi xem, kia không phải là Gia Cát Oánh Nhi của Gia Cát gia sao? Lần này nàng hẳn là đại biểu cho Gia Cát gia tộc dự thi.”

“Nghe nói Gia Cát Oánh Nhi này lúc sinh ra trời sinh dị tượng, còn có đạo sĩ nói nàng là phượng nữ chuyển thế, hơn nữa thiên phú kinh diễm tuyệt luân, còn chắc chắn nàng sẽ trở thành một nữ tử kiệt xuất nhất đại lục, tìm được rể hiền ưu tú nhất, cho nên Gia Cát gia tộc vẫn luôn sủng ái với nàng, Gia Cát Oánh Nhi này quả nhiên không phụ sự mong đợi, còn nhỏ tuổi đã trở thành một Hậu Thiên thất cấp, bây giờ cách Hậu Thiên bát cấp kia cũng chỉ có một bước xa.”

“Chậc chậc, mười bảy tuổi đã đạt đến thành tựu này, quả nhiên Gia Cát Oánh Nhi là thiên tư trác tuyệt.”

Tiếng mọi người nghị luận sôi nổi lọt vào tai, khuôn mặt xinh đẹp của Gia Cát Oánh Nhi nở một nụ cười hưởng thụ, lại



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK