Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Ly Thiên Đại Thánh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sáng sớm hôm sau, Tôn Hằng tiếp tục đi đến tiên phường.

Lần lên núi này, hắn thành thật đi sau lưng Đinh Tĩnh, dùng Sát Thân bao bọc toàn thân, tránh ánh mắt dò xét của những người tu pháp, đỡ biết bao nhiêu phiền phức.

Không bao lâu sau, bọn họ đã đi tới căn lầu các kia, bên trong đã sớm xuất hiện ba người.

Và hai người trong đó, là vị Luyện Đan Sư Thanh Ngọc đạo nhân cùng với người hầu của hắn.

Người còn lại, đến từ Phi Vũ Ổ Trương Kì Hữu.

Nhìn thấy một vị Luyện Đan Sư đang đứng trước mặt, hai mắt của Tôn Hằng tỏa sáng.

Chỉ tiếc, thái độ của vị người tu pháp này rất cao ngạo lạnh lùng, chỉ tùy ý gật đầu, rồi yên lặng đứng đấy.

Tôn Hằng cũng không có nóng vội đến làm quen, chào hỏi Trương Kì Hữu một chút, liền đứng ở bên cạnh, lẳng lặng chờ đợi.

Thời gian dần dần trôi qua, những người lần trước dần dần đi tới.

Cho đến tầm trưa, thì Ngô đạo trưởng đi tới, chỉ có một người chưa tới, chính là vị Mẫu Đan Tiên Tử Chu Thục Cô kia.

Có điều ở đây không ai là kẻ yếu, tâm tính cũng rất trầm định, mặc dù phải chờ lâu như vậy, nhưng cũng không có ai lên tiếng phàn nàn.

"Cộc cộc…"

Tiếng bước chân vang lên, người chưa đến, một mùi hương thơm ngát đã bay vào mũi mọi người.

Tôn Hằng chớp chớp mắt, mùi hương này, lần gặp trước không có.

Hơn nữa dựa vào tiếng bước chân, cũng đoán được không chỉ có một người đi tới.

"Xin lỗi, xin lỗi!"

Người còn chưa tới, đã nghe thấy lời nó.

Mẫu Đan Tiên Tử Chu Thục Cô áy náy đi lên lầu hai.

Cùng lúc đó, ba bóng người cũng xuất hiện ở trong tầng lầu này.

Chu Thục Cô vẫn mặc váy đỏ, gật đầu chào hỏi mọi người, sau đó đưa tay chỉ về một người bên cạnh, nói: "Vị này là Mộc Cận đạo hữu, sở dĩ hôm nay ta tới muộn như vậy, chính là đợi nàng."

"Tiểu nữ Mộc Cận, gặp qua mọi người, đã phiền các vị chờ lâu."

Vị nữ tử này tên là Mộc Cận.

Tầm hai mươi tuổi.

Nàng mặc váy dài màu hồng nhạt, quần áo hơi mộc mạc, có điều tướng mạo của nàng rất xinh đẹp, chỉ là ở mi tâm của nàng mang theo ý lạnh, ngay cả giọng nói của nàng, đều mang theo vẻ xa cách.

"Mộc Cận đạo hữu khách khí rồi."

Thấy được người tới, Ngô đạo hữu vui mừng, nói: "Lần trước ta cũng muốn mời đạo hữu đi tới, nhưng lại không được, không ngờ tới sáng nay đạo hữu lại được Mẫu Đan Tiên Tử mời tới, chuyến đi này có hi vọng, có hi vọng rồi!"

Mộc Cận nhẹ nhàng lắc đầu, nói: "Ngô đạo trưởng quá lời rồi, tu vi của Mộc Cận còn thấp, sợ là không giúp đỡ được gì đâu."

Ngô đạo trưởng vuốt râu cười khẽ, khuôn mặt lộ ra vẻ tươi cười: "Đạo hữu có thể tới, cũng giúp chúng ta rất nhiều rồi."

Tôn Hằng nhìn quét xung quanh, phát hiện ra không chỉ là vị Ngô đạo trưởng này, ngay cả Thanh Ngọc đạo nhân, nhìn thấy Mộc Cận đi tới, thái độ đều trở nên kích động.

Dựa vào thái độ của bọn hắn, chắc chắn không phải vì tu vi của đối phương quá cao, mà chính là do bối cảnh sau lưng của nàng.

"Được rồi, người đã đến đủ, chúng ta lên đường thôi!"

Ngô đạo trưởng tiếp tục gật đầu với Mộc Cận, sau đó vung tay lên, một vòng ánh sáng đã tay từ trong tay áo hắn bay ra, một vật đón gió mà lớn, trong thời gian ngắn hóa thành một cỗ xe bằng gỗ, trôi nổi ở ngoài tầng hai lầu các này.

Cỗ xe bằng gỗ này rất giống với xe ngựa đi ở trên đường lớn, nhưng rất tinh xảo hoa mỹ, lại có thể trôi nổi giữa không trung, rất thần dị, vừa xuất hiện, liền hấp dẫn ánh mắt của mọi người.

"Ngự Phong Xa!"

Ngay cả một người ít nói như Thanh Ngọc đạo nhân, nhìn thấy vật này xuất hiện, hai mắt của hắn cũng sáng lên, nói: "Cái này là pháp khí phi hành của Ngô đạo hữu, tại hạ đã từng nghe qua danh rất lâu."

Hắn là một người tu pháp, khuôn mặt lại lộ ra vẻ thán phục như vậy, thì đừng nghĩ đến những người tập võ.

Ngự không phi hành, võ giả có mạnh mẽ hơn, vẫn không nghe thấy được ai có thể làm được điều này!

Mà người tu pháp, thì có thể nhờ vào pháp khí, ở giai đoạn luyện khí, là có thể điều khiển pháp khí phi hành giữa không trung.

Đôi mắt của Tôn Hằng sáng, trong lòng của hắn lại tiếp tục thán phục những thủ đoạn thần kỳ của người tu pháp.

Có điều vật này, rất hao phí pháp lực, mà rơi vào tay Đinh Tĩnh, thì sợ bay không được một trăm mét đã rơi xuống đất rồi.

Chỉ không biết vị Ngô đạo trưởng này, tu vi như thế nào? Có thể ngự sử vật này bay được bao xa?

Ngô đạo trưởng nhìn thấy vẻ thán phục của mọi người, hắn cười cười đắc ý, đưa tay về trước ra hiệu.

"Mọi người, mời lên xe!"

Một đoàn người đi lên xe, mặc dù mấy người tiên thiên rất ngạc nhiên, nhưng dù sao bọn họ cũng biết thân biết phận, không có biểu hiện quá thất thố.

Mấy người tu pháp đi trước, những người tập võ tiên thiên đi theo, từng người đứng vững trên chiếc xe này.

Ngô đạo trưởng là người cuối cùng đi lên chiếc Phong xa này, khoanh chân ngồi ngay ngắn ở phía trước.

Sắc mặt của hắn ngưng trọng, chỉ tay về phía trước, điều khiển phong xa phá gió, bay về phía xa xa, tốc độ nhanh chóng kinh người.

Trong lúc phi hành, Ngự Phong Xa phát ra ánh sáng lấp lánh, một tầng ánh sáng bao phủ quanh thân của nó, ngăn chặn khỏi gió mây.

Hơn nữa tầng sáng này rất hư ảo, sợ là có tác dụng ẩn thân nữa.

Bằng không, thì với độ cao chưa tới một trăm mét của chiếc phong xa này, sẽ bị rất nhiều người chú ý.

Nhưng mà pháp lực của vị Ngô đạo trưởng này vẫn không đủ, điều khiển phong xa rất chật vật, chỉ bay được một trăm dặm, hắn đau lòng móc một tấm lệnh bài ra, đặt ở trước xe, thay hắn vận chuyển pháp lực cho phong xa.

Cứ bay như vậy được một lúc, Ngô đạo trưởng điều khiến phong xa dừng trên một ngọn núi, lại có thêm hai người lên xe.

Vẫn như cũ, một người tu pháp và người hầu của hắn là một vị tiên thiên cao thủ.

Chỉ có điều người tu pháp kia mặc một bộ áo dài màu trắng, trên đó lại có tiêu chí của Đăng Tiên Ti, hắn chính là người của Đăng Tiên Ti triều đình.

Nhưng mà, nhiều người lên xe như vậy, thì không gian trong xe lại càng trở nên chật chội.

Hơn nữa, tuy người tu pháp không nhiều lắm, nhưng lại chiếm hơn nửa không gian, còn lại để cho đám tiên thiên chen chúc với nhau.

Đối với bọn họ, tình huống bây giờ có chút xấu hổ.

Mà Tôn Hằng, thì càng nhăn mặt lại.

Xấu hổ một chút không sao hết, nhưng bây giờ đi thu thập một cây linh thực, không cần phải kéo nhiều người như vậy mới đúng?

Mà những người khác, cũng có nghi ngờ giống như hắn.

Vị người tu pháp tên Mộc Cận kia nhíu đôi lông màu xinh đẹp lại, mở miệng hỏi: "Ngô đạo hữu, mặc dù bên cạnh linh thực có thú dữ canh giữ, nhưng không cần gọi nhiều người tới vậy chứ?"

"Ha ha..."

Sắc mặt của Ngô đạo trưởng hơi hơi cổ quái cười khẽ một tiếng, sau đó mới mở miệng trả lời: "Đạo hữu đừng trách, vì việc này liên quan tới rất nhiều thứ, nên tại hạ có giấu các vị một số điều."

"Hả?"

Không chỉ là vị Mộc Cận kia, ngay cả Thanh Ngọc đạo nhân và mấy vị tiên thiên khác, cũng lộ ra nét mặt không vui.

Mà vị Chu Thục Cô và vị người tu pháp của Đăng Tiên Ti kia, thì nét mặt bình tĩnh, hiển nhiên bọn họ đã biết được nguyên do.

"Đạo hữu che giấu cái gì?"

Mộc Cận hít sâu một hơi, không vui nói: "Bây giờ cũng đã lên đường, không biết có thể nói ra không?"

"Không vội!"

Người của Đăng Tiên Ti tên là Nghiêm Khách, lúc này lập tức chắp tay nhìn về phía Mộc Cận: "Mộc đạo hữu chờ một chút, đợi thêm ít phút nữa, khi gần tới ta, thì chúng ta sẽ giải thích rõ ràng."

"Yên tâm, chúng ta cũng không có ác ý!"

"Hừ!"

Mặc dù vị Mộc Cận này tu vi không sâu, nhưng dường như lại không sợ mấy người này, lúc này lạnh lùng nói: "Có cho tiền các ngươi cũng không dám."

Vị Thanh Ngọc đạo nhân kia chớp chớp mắt vài cái, quét mắt nhìn Mộc Cận vài lần, sau đó yên lòng ngồi xuống.

Hai người tu pháp không có ý kiến, thì mấy người tiên thiên tập võ như Tôn Hằng cũng không có tư cách lên tiếng, chỉ liếc mắt nhìn nhau một chút, đành ngồi xuống.

Một lát sau, Ngự Phong Xa bay tới đỉnh một ngọn núi nhỏ.

Một đoàn người nhảy xuống xe, Mộc Cận ngay lập tức mở miệng hỏi: "Đến cùng là tại sao, đạo hữu có thể nói rồi chứ?"

"Có thể!"

Ngô đạo trưởng chắp tay, chậm rãi mở miệng, nói: "Thật ra việc này, dính tới Ma Môn yêu nhân."

Hắn vừa dứt lời, đa số người ở trong sân đã biến sắc.

"Nhưng mà chư vị cũng đừng lo lắng, chỉ là một tên Luyện Khí tầng ba mà thôi!"

Nhìn thấy mọi người biến sắc, Ngô đạo trưởng xua tay, nói: "Người này vốn là người của Bình Dương phủ, về sau liên lạc với Ma Môn, bị Đăng Tiên Ti phát hiện, nhưng hắn rất cảnh giác, đã sớm chạy trốn."

Chu Thục Cô tiến lên một bước, tiếp lời: "Mà hơn một tháng trước, ta với Ngô đạo hữu, tình cờ phát hiện hắn. Tuy lúc đó hắn đã cải trang đổi mặt, nhưng lại không giấu được Song Thanh Linh Danh Mục của ta!"

Trong lúc nói chuyện, đôi mắt của Chu Thục Cô sáng lên, nhìn quét mọi người, Tôn Hằng chỉ cảm thấy sau lưng mình mát lạnh, giống như toàn cơ thể của mình bị người khác nhìn thấu vậy.

Thanh Ngọc đạo nhân khó hiểu, nói: "Nếu các ngươi phát hiện hắn, thì bẩm báo Đăng Tiên Ti, hoặc là bắt hắn lại rồi giao cho họ không được sao, Ngô đạo trưởng đã là Luyện khí tầng năm, pháp lực cao thâm, việc gì phải vẽ thêm chuyện?"

"Ha ha…, đúng là lúc trước chúng ta cũng muốn bắt hắn lại."

Ngô đạo trưởng ngửa đầu cười cười, tiếp tục nói: "Có điều, lại xảy ra một chuyện ngoài ý muốn, để cho ta biết người này có rất nhiều đồ tốt. Trong đó bao gồm cả một cây linh thực ngàn năm Ngọc Dung Sam."

"Đáng tiếc, lúc đó hắn không mang những vậy này trên người."

Chu Thục Cô tiếc nuối tiếp lời, nói: "Hơn nữa, sau nhiều ngày theo dõi, chúng ta phát hiện, đồ tốt trên người của hắn rất nhiều."

Sau đó, nàng chỉ về phía xa xa, nói: "Với lại, người này còn có quan hệ với Hắc Vân thượng nhân, Hắc Vân thượng nhân có tu vi luyện khí tầng năm, rất khó đối phó, để đề phòng vạn nhất, chúng ta mới tìm tới mọi người."

"Thân phận của người kia, ta đã xác định rõ!"

Đăng Tiên Ti Nghiêm Khách lạnh lùng nói: "Thậm chí, ta nghi ngờ Hắc Vân thượng nhân có quan hệ với Ma Môn, bây giờ chúng ta đi diệt bọn họ, ngoại trừ thù lao đã đáp ứng các vị, thì chiến lợi phẩm, chúng ta chia đều. Có ta ở đây, Đăng Tiên Ti sẽ bảo hộ các ngươi!"

Rất hiển nhiên, vị này muốn tiền trảm hậu tấu, như vậy, có rất nhiều chỗ tốt, còn có được những cống hiến nhất định.

Nếu như bẩm báo Đăng Tiên Ti, thì những đồ tốt trên người Hắc Vân thượng nhân, sẽ không rơi xuống tay của bọn hắn.

Lúc này Ngô đạo trưởng mới nhìn về phía những người tập võ, nói: "Làm xong việc này, thì chúng ta sẽ tăng gấp đôi thù lao cho các ngươi!"

Lời này vừa dút, sắc mặt của những người tiên thiên kia rơi vào trầm tư.

Dưới góc nhìn của bọn họ, hành động lần này, vừa có cống hiến, vừa có thù lao, đối phương càng chuẩn bị kỹ càng, khả năng thành công rất cao!

Về phần Ma Môn yêu nhân, đối với những người bình thường thì rất kinh khủng, nhưng đối với những người như bọn họ, thì cũng chỉ là một đám chuột cống chỉ dám núp trong bóng tối mà thôi!

Chỉ có Mộc Cận vẫn còn nghi ngờ, chần chờ hỏi: "Vậy các ngươi tìm bọn chúng bằng cách nào?"

"Ta có một món pháp khí không dùng nữa, lúc trước bán cho bọn họ, mà trên pháp khí này ta đã làm một chút chuyện, nó có thể báo vị trí của bọn họ."

Ngô đạo trưởng vuốt râu cười khẽ, nói: "Lúc trước khi hắn mua pháp khí, tiền vung ra như nước. Vì thế, ta mới biết được trên người của hắn có rất nhiều thứ tốt."

Chu Thục Cô nhìn Mộc Cận, nói: "Mộc Cận đạo hữu, đây chính là cơ hội tốt, ngay cả Đăng Tiên Ti nghiêm khách cũng ở đây, ngươi còn sợ chúng ta lừa ngươi sao?"

Mộc Cận cúi đầu, rơi vào trầm tư.

Ngược lại Thanh Ngọc đạo nhân, ánh mắt sáng lấp lánh, nói: "Hắc Vân thượng nhân sao, ta cũng có nghe qua tên người này, nghe nói hắn rất ít khi lộ mặt, nên không ai biết mặt mũi hắn như thế nào."

"Người này cấu kết với Ma Môn, trong lòng hổ thẹn, làm sao có thể đơn giản xuất hiện được?"

Nghiêm Khách mở miệng giễu cợt, hắn vung tay lên, ánh sáng phát ra, một bóng người mặc đồ đen lặng lẽ xuất hiện trong sân.

Hắn ngẩng đầu, nói: "Người này chính là Hắc Vân thượng nhân, bên cạnh hắn, là hai người hầu tiên thiên cảnh giới, chúng ta trừng trị bọn họ, rất dễ dàng!"

Thanh Ngọc đạo nhân nghiêm túc đánh giá bóng người trong sân, một lát sau, hắn nghiêng đầu, nói: "Như vậy, thì chuyện này cũng rất dễ làm!"

"Tất nhiên là làm được!"

Ngô đạo trưởng vui vẻ, nhìn về phía Mộc Cận đang trầm tư, nói:

"Mộc Cận đạo hữu? Ngươi tính thế nào? Lão phu ta nói trước, Nghiêm Khách tu vi luyện khí tầng sáu, hắn ở Đăng Tiên Ti, có rất nhiều thủ đoạn đối phó với Ma Môn, thu thập một tên luyện khí tầng năm, đủ!"

"Huống chi, nơi này còn có Mẫu Đan Tiên Tử, Thanh Ngọc đạo hữu…, những tiên thiên cao thủ này, ngươi còn chần chờ băn khoăn gì nữa."

Hắn vừa nói xong, mọi người yên tĩnh, chờ câu trả lời của Mộc Cận.

Chỉ có Tôn Hằng, nhíu mày nhìn bóng người trong sân kia, ánh mắt lấp lánh, không biết đang nghĩ gì.

Rất lâu sau, Mộc Cận mới thở dài một hơi, ngẩng đầu lên.

"Như thế nào?"

Ngô đạo trưởng bước lại gần nàng: "Đạo hữu quyết định như thế nào?"

"Ừ!"

Mộc Cận khẽ gật đầu, nhưng sau đó lại nhẹ nhàng lắc đầu nói: "Tính ta cẩn thận, nên ta không tham gia chuyện này đâu."

Dừng một chút, giọng nói của nàng chậm dần, nói: "Thật ra đối phó với những người này, chỉ mấy người ở đây đã đủ, thêm ta cũng không nhiều, mà ít ta cũng không ít."

Nàng vừa dứt lời, sắc mặt của những người khác đều trở nên khó coi.

Sắc mặt của Mẫu Đan Tiên Tử Chu Thục Cô trầm xuống, lúc này nét mặt mang theo thâm ý cười khẽ một tiếng, nói: "Được rồi, nếu như Mộc Cận đạo hữu không muốn tham gia, thì chúng ta cũng không ép nàng làm gì. Người khác có chỗ dựa, đâu có thèm những món đồ này."

Giọng của nàng cỏ quái, khiến cho hai mắt của Mộc Cận lạnh lùng, mặt của nàng ta càng trở nên lạnh như băng.

Chu Thục Cô quét mắt nhìn về những người tập võ, lạnh giọng nói: "Còn mấy người các ngươi, ai không muốn tham gia, thì nhanh đứng ra, đừng có cản trở chúng ta!"

"Tiên tử!"

Trương Kì Hữu chắp tay cười: "Chuyện này là chuyện tốt, tại sao chúng ta lại không muốn?"

Hắn lập tức lấy lòng vị người tu pháp này, hai người bên cạnh cũng liên tục gần đầu, làm cho sắc mặt của Chu Thục Cô hòa hoãn trở lại, nhẹ nhàng gật đầu, đang muốn nói gì đó, nhưng ngay lúc này Tôn Hằng cất bước đi ra, nói: "Cái này, tại hạ tu vi nông cạn, nên sẽ không tham gia chuyện này."

"Ngươi nói cái gì?"

Chu Thục Cô nhíu mày, trong con mắt còn có lửa giận cháy lên, nhìn chằm chằm Tôn Hằng rồi gằn giọng: "Ngươi nói lại lần nữa!"

"Tiên Tử tha thứ."

Tôn Hằng cất bước nhẹ nhàng, đi tới bên cạnh Mộc Cận, bình tĩnh nói: "Tại hạ biết chuyện này trăm tốt không xấu, nhưng tu vi của ta chưa tới tiên thiên, không chú ý một chút, sẽ bị chém chết."

"Thật sự, thật sự xin lỗi!"

"Ngươi là người mà Đinh đạo hữu giới thiệu?"

Ngô đạo trưởng nhìn Tôn Hằng, sau đó cười khinh thường: "Lúc trước vị tên Đinh Tĩnh kia, thề non thề sắt cho ngươi, ta không muốn làm mất mặt nàng, nên mới miễn cưỡng cho ngươi đi."

"Không ngờ tới…."

"Ha ha..."

"Được rồi!"

Đăng Tiên Ti Nghiêm Khách quét mắt nhìn Tôn Hằng, lạnh lùng nói: "Một tên phàm nhân chưa tới tiên thiên, đi theo thì làm được gì?"

"Đừng chậm trễ nữa, chúng ta chuẩn bị một chút, rồi lên đường thôi?"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK