Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Siêu Cấp Binh Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Có đôi khi lớn lên trong đại gia tộc kỳ thật cũng là bi kịch, nếu như có thể lựa chọn,em thà rằng chính mình là một người con gái bình thường, như vậy, em cũng không cần phải đeo gánh nặng của gia tộc trên lưng." Lâm Nhu Nhu lộ vẻ sầu thảm nở nụ cười, nói, "Em cùng cha mẹ có một hiệp nghị, em sẽ gả cho người không yêu kia, nhưng bọn họ phải cho em hai năm thời gian, để cho em theo đuổi cuộc sống của mình. Hai năm, tuy không phải rất dài, nhưng cũng sẽ là hồi ức trọng yếu trong đời của em. Em cũng đã từng cho rằng em sẽ không yêu bất luận kẻ nào, hai năm sau dựa theo gia tộc an bài gả cho công tử Tỉnh ủy kia, sau đó giúp chồng dạy con, cả đời cứ như vậy đi qua. Thế nhưng mà, em thật không ngờ, tại bệnh viện lần đầu tiên trông thấy anh, trông thấy một đại nam nhân lại thút thít nỉ non như một đứa trẻ, lòng ta thật giống như bỗng nhiên bị cái đâm một chút. Em đã biết, em đã yêu anh rồi, yêu anh không có thuốc chữa. Kỳ thật, loại người giống em không nên yêu người khác"

Lâm Nhu Nhu trong hốc mắt lóe ra nước mắt óng ánh, nàng một mực thừa nhận lấy áp lực, giờ phút này cũng nhịn không được nữa, trầm thấp khóc thút thít. Mặc dù nói nàng có thời gian tự do là hai năm, nhưng đây là do nàng dùng hạnh phúc nữa đời sau đổi lấy.

Diệp Khiêm nhẹ nhàng ôm chầm nàng, cho nàng nằm trong lồng ngực của mình, trầm thấp nức nở. Diệp Khiêm lòng thầm đau nhức, phảng phất như bị người từng đao từng đao hung hăng đâm vào. Hắn thật không ngờ, Lâm Nhu Nhu lại có cố sự như vậy, phải chịu áp lực mà nàng không nên nhận. So sánh vớiTriệu Nhã, Tần Nguyệt mà nói, các nàng hạnh phúc hơn nàng không biết bao nhiêu.

Hồi lâu, Lâm Nhu Nhu chậm rãi ngẩng đầu, dừng ở trước ánh mắt của Diệp Khiêm, nói: "Diệp Khiêm, mong anh tha thứ cho sự ích kỷ của em, bất quá em thật không có biện pháp khống chế bản thân mình. Đáp ứng với em, nếu như tương lai em không thể ở bên anh, anh không được thương tâm khổ sở, bởi vì vô luận em ở địa phương nào, lòng em vĩnh viễn đều thuộc về anh. Tuy chỉ còn lại có nửa năm thời gian, nhưng em tin tưởng nửa năm này nhất định sẽ trở thành hồi ức vui vẻ nhất của cả đời em. Vì sao ư? Vì em biết rỏ anh nhất định sẽ không để cho em thất vọng."

"Đồ ngốc, anh sẽ không để cho em rời khỏi anh, cả đời này anh sẽ không buông tay em ra." Diệp Khiêm kiên định nói.

Lâm Nhu Nhu hạnh phúc nở nụ cười, nói: "Em biết rỏ, anh yêu em giống như em yêu anh, nhưng mà em không thể không suy nghĩ cho gia tộc của mình. Mọi chuyện không phải là do bất đắc dĩ sao? Có một số việc cũng không phải chúng ta có khả năng giải quyết. Diệp Khiêm, đừng để em xem thường anh, Diệp Khiêm mà em nhận thức là người quả quyết biết nên cầm gì và buông bỏ cái gì. Không cần phải sống với nhau lâu dài, chỉ cần nửa năm này chúng ta có thể thật vui vẻ, cũng đã đủ rồi. Diệp Khiêm, yêu em đi, em muốn nhớ kỹ anh, mọi chi tiết của anh, đem cả người của anh hòa tan trong trí nhớ của em."

Lâm Nhu Nhu vừa nói vừa ngồi dậy, chậm rãi cỡi y phục của mình ra.

Diệp Khiêm có chút lắc đầu, đứng dậy ngăn trở hành động của Lâm Nhu Nhu, nói: "Em mặc y phục vào đi"

Lâm Nhu Nhu hơi sững sờ, sau đó ô ô khóc thút thít.

Diệp Khiêm chậm rãi ôm chầm nàng, nói: "Nhu Nhu, anh thật không ngờ trong lòng của em lại chịu áp lực lớn như vậy, anh làm bạn trai quá không xứng chức. Có lẽ em sẽ nói anh ngốc, nhưng anh không muốn em dưới loại tình huống này đem mình giao cho anh, anh sẽ làm cho em thật vui vẻ hoàn toàn không có bất kỳ nỗi lo về sau, sau đó em hãy đem hạnh phúc của em giao cho anh. Lại nói tiếp, anh cũng còn chưa từng có nói cho em nghe chuyện xưa của anh, muốn nghe hay không?"

Lâm Nhu Nhu có chút nhẹ gật đầu, Diệp Khiêm nở nụ cười, nói: "Anh hút thuốc được chứ? Ha ha, không hút thuốc lá giống như không có hào khí cùng cảm giác để kể chuyện." Nói xong, Diệp Khiêm móc ra một điếu thốc châm lửa, hít một hơi thật sâu.

"Chắc em cũng biết anh đã bỏ thành phố Thượng Hải mà đi được tám năm? Em biết tại sao không? A, lúc trước còn trẻ khí thịnh, có một đại ca giang hồ đánh Tam đệ của anh, anh nhìn không được, vì vậy ngồi chổm hổm tại cửa nhà của hắn chờ ba ngày ba đêm rốt cục để cho anh tìm được một cái cơ hội, đâm hắn hai đao. Hắn mạng lớn, không có chết, nếu như đao của anh lại lệch một cm hắn sẽ đi gặp Diêm Vương. Hắn không có chết, cũng có ý nghĩa anh không thể ở lại thành phố Thượng Hải, anh cũng không muốn bởi vì anh mà lão tía bị bọn hắn làm phiền, cho nên anh vụng trộm rời khỏi thành phố Thượng Hải. Lúc ấy niên kỷ lại nhỏ, trên người cũng không có tiền, đành phải ngủ đường cái, vòm cầu, đi nhặt thức ăn thừa trong thùng rác để ăn cho đỡ đói, bị người khác coi như là chó lang thang xua đuổi. Ngẫm lại khi đó, không biết anh tiếp tục sống để làm gì, có đôi khi liền tâm muốn chết đều có."

"Có lẽ là mệnh trung chú định a, anh được một người cứu, là hắn cải biến cuộc đời của anh. Hắn trước kia là đội trưởng bộ đội đặc chủng Nanh Sói của Hoa Hạ, phạm vào sai lầm, bị khai trừ quân tịch. Hắn đem anh dẫn tới vùng Trung Đông, dẫn tới tập đoàn lính đánh thuê mà chính hắn sáng tạo. Khi đó, anh 17 tuổi. Anh cùng những quận nhân xuất ngũ của nhiều quốc gia sinh hoạt chung một chỗ, cùng bọn họ cùng một chỗ huấn luyện. Ở trong mắt người ngoài, bọn hắn có lẽ đều là kẻ giết người không chớp mắt, còn trong mắt của anh, bọn hắn lại là người đáng yêu nhất trên thế giới. Bọn hắn dạy anh chiến đấu, dạy anh súng ống tri thức, dạy anh ngôn ngữ các quốc gia, đồng dạng, bọn hắn cũng dạy anh giết người. Anh lần thứ nhất giết người, là 18 tuổi, anh không nhớ rõ tình huống lúc ấy, có thể là quá khẩn trương. Trong tám năm này, anh thấy nhiều cuộc sanh ly tử biệt, tay anh cũng dính đầy máu tươi, bất quá cũng cho anh hiểu rỏ một cái đạo lý, cái thế giới này thế giới mạnh được yếu thua, là một đạo lý thiên cổ không thay đổi."

"Hai năm trước, đội trưởng dẫn anh chấp hành nhiệm vụ thì bị địch nhân bắn chết, trên người tối thiểu có bốn mươi mấy lỗ đạn. Lúc anh ôm thi thể của hắn, anh đã cho rằng anh sẽ khóc, thế nhưng mà anh lại không thể. Có lẽ sẽ có người nói anh là kẻ Vô Tình, nhưng mà lúc ấy quả thật anh không khóc dù chỉ là một giọt nước mắt. Bởi vì, anh nhớ lời hắn đã nói với anh, nam nhân, đổ máu không đổ lệ. Đi con mẹ nó đổ máu không đổ lệ, anh cũng không phải người làm bằng sắt, anh cũng có cảm tình. Sau khi anh mang theo đội viên tiêu diệt toàn bộ địch nhân, anh đã khóc. Em biết tên lính đánh thuê của chúng ta gọi là gì sao? Nanh Sói! Có lẽ là bởi vì đội trưởng trước kia từng là đội trưởng bộ đội đặc chủng Nanh Sói Hoa Hạ, cho nên có cảm tình, đem tên của tổ chức cũng gọi là Nanh Sói. Nhưng là theo chúng ta, Nanh Sói là đại biểu cho một loại tinh thần, một loại đoàn kết nhất trí, giống như hàm răng sắc bén của dã lang có thể xé rách tinh thần của quân dịch. Về sau, anh được đề cử là thủ lĩnh của tổ chức, anh biết rỏ trọng trách trên người quá nặng, anh phải hoàn thành di chí mà đội trưởng trước kia chưa hoàn thành, là để cho Nanh Sói đứng đầu toàn thể thế giới."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK