Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Siêu Cấp Binh Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Họ Tiêu, Tiêu Mạc!" Gã nam tử rất lễ phép trả lời.

Diệp Khiêm nhẹ gật đầu, nói: "Tiêu tiên sinh, có lời gì ngươi cứ việc nói thẳng, hiện tại trong văn phòng chỉ có hai người chúng ta. Mặc dù nói thân phận của ta có thể xem là lão đại Hắc đạo, nhưng ngươi cũng đừng lo lắng ta sẽ giận dữ đánh ngươi." Nhìn thấy ánh mắt Tiêu Mạc thoáng nhu hòa xuống cùng buông lỏng thân thể, Diệp Khiêm âm thầm nhẹ gật đầu, quay người đưa tới một cái ba lô, nói tiếp: "Đây là điện thoại cùng Cameras của ngươi, bên trong ảnh chụp cũng đều vẫn còn. Ngươi có thể lấy về, về phần ảnh chụp bên trong ngươi muốn xóa bỏ hay là viết báo, thích làm gì cũng được."

Tiêu Mạc vẻ mặt kinh ngạc tiếp nhận ba lô, sau đó nhìn Diệp Khiêm, trước kia cũng gặp phải chuyện bị người đoạt điện thoại cùng Cameras như thế này, thế nhưng mà trên cơ bản đều là thủ tiêu ảnh chụp; mà hôm nay, Diệp Khiêm vậy mà nguyên vẹn trả lại cho hắn, không khỏi để cho hắn có chút cảm giác bất khả tư nghị. Nhưng mà, sau nhiều năm làm phóng viên, Tiêu Mạc coi như là duyệt qua vô số người, loại người giống như Diệp Khiêm thường thường rất khó đối phó, một người chỉ hơn 20 tuổi lại có thể thuyết phục thủ hạ của Trần Phù Sinh, có thể cùng Chu Thiện Tô Kiến Quân đọ sức, tự nhiên là người có thủ đoạn và mưu kế.

Cầm lấy ba lô, Tiêu Mạc nhẫn nhịn cả buổi, mới lên tiếng: "Nhân chứng vật chứng đều có, các ngươi không chạy thoát được đâu."

Ngữ khí nói chuyện rõ ràng đã không còn ngạo khí giống như lúc vừa nhìn thấy Diệp Khiêm.

"Ah? Nhân chứng vật chứng đều có? Tiêu tiên sinh, ngươi làm phóng viên nhiều năm như vậy, không lẽ ngươi không biết chuyện con mắt cũng sẽ gạt người sao?" Diệp Khiêm khóe miệng hiện lên tiếu ý, nói.

Tiêu Mạc không khỏi sững sờ, có cảm giác một câu bừng tỉnh người trong mộng, lúc trước mình chỉ lo làm thế nào thoát thân, sau đó đem chuyện này đưa ra ánh sáng, căn bản cũng không có cân nhắc qua chuyện này. Hiện tại ngẫm lại, quả thật chuyện này rất khả nghi. Bất quá, Tiêu Mạc nhưng vẫn quật cường nói: "Thế nhưng mà..." Chỉ là lời vừa ra khỏi miệng, Tiêu Mạc lại không biết nói tiếp như thế nào nữa.

Diệp Khiêm có chút nở nụ cười, xem ra bước đầu tiên công tâm đã hoàn thành. "Tiêu tiên sinh, làm nghề như ngươi cũng thật cực khổ a? Tiền lương không cao, lại thường xuyên có nguy hiểm đến tánh mạng." Diệp Khiêm nói.

Tiêu Mạc nhẹ gật đầu, nhớ tới kiếp sống phóng viên của mình, có thể nói là gặp trắc trở trùng trùng điệp điệp, không khỏi thở dài. Lúc nhìn Diệp Khiêm, trong ánh mắt nhiều hơn một loại cảm giác phảng phất như nhìn tri kỷ.

"Kỳ thật, ta đến thành phố Nam Kinh không lâu, nhưng cũng nghe qua đại danh của Tiêu tiên sinh. Thường xuyên vì vạch trần một ít chuyện Hắc Ám, ngày đêm vất vả, lao tâm lao lực, việc làm của Tiêu tiên sinh rất được nhiều người kính nể. Người giống như Tiêu tiên sinh đứng tại góc độ của dân chúng vì bọn họ mưu cầu phúc lợi đã không còn nhiều." Diệp Khiêm tiếp tục truy kích nói.

Tiêu Mạc con mắt không khỏi có chút hồng nhuận phơn phớt, nhớ tới những gian nan mà hắn đã trải qua không phải một hai câu có thể nói tinh tường. Bao nhiêu lần, chính mình ngày đêm mệt nhọc, chỉ vì đa số dân chúng tranh thủ một điểm lợi ích; bao nhiêu lần, mình cũng là từ trên con đường tử vong bị kéo lại. Hắn xuất thân nông dân, sau khi tốt nghiệp đại học thì làm phóng viên, trong lòng vẫn còn phần thuần phác cùng bướng bỉnh của nông dân, hắn không có bị choáng ngợp trong chốn phồn hoa đô thị, vẫn kiên trì mộng tưởng trong lòng, là vì lợi ích của dân chúng mà tranh thủ. Lúc này hắn nghiễm nhiên đã xem Diệp Khiêm là tri kỷ.

Kỳ thật, Tiêu Mạc vô cùng rõ ràng, loại người như Diệp Khiêm muốn đối phó hắn quả thực là chuyện quá đơn giản. Hắn vốn tưởng rằng Diệp Khiêm sẽ chọn dùng một ít thủ đoạn cực đoan như uy hiếp lợi dụ; nhưng mà, Diệp Khiêm lại không có, mà là dùng một loại phương thức nói chuyện phiếm bình thường nói chuyện với hắn, điều này cũng làm cho hắn không thể không một lần nữa suy nghĩ lại.

"Tiêu tiên sinh, ngươi có nghĩ ta bị người hãm hại hay không?" Diệp Khiêm bắt đầu đi vào chính đề, hỏi.

Tiêu Mạc sững sờ chỉ chốc lát, nói: "Ngươi nói là ta bị người khác sử dụng như là vũ khí hả?" Làm phóng viên nhiều năm như vậy, loại chuyện này không phải là không có, rất nhiều người vì tiền tài nên cam nguyện làm tay sai cho người khác, chuyên môn ghi Văn Chương công kích đối thủ. Hoặc là bị người lợi dụng trở thành quân cờ.

Diệp Khiêm nhẹ gật đầu, nói: "Tiêu tiên sinh chắc đã gặp chuyện như thế này không ít lần? Thủ đoạn chèn ép đối thủ của giang hồ Nam Kinh ta tin tưởng ngươi cũng đã gặp không ít."

Tiêu Mạc có chút nhẹ gật đầu, nói: "Nghe nói Tô Kiến Quân cùng Chu Thiện đã kết minh bắt đầu đối phó ngươi?"

"Tình huống hiện tại thật là như thế, bất quá trên chuyện trên thương trường có đôi khi rất khó nói. Không có bằng hữu tuyệt đối, cũng không có kẻ địch vĩnh viễn, chỉ có lợi ích tuyệt đối. Trước mặt lợi ích, rất nhiều chuyện đều có thể phát sinh. Kỳ thật buổi sáng hôm nay, quản lý sản nghiệp đã nói cho ta biết cổ phiếu của công ty bị người chèn ép. Về sau lại nhận được đện thoại của Ngu Hưng, nói bên trong hội sở gặp chuyện không may, ta ban đầu còn tưởng rằng phóng viên là do Chu Thiện cùng Tô Kiến Quân phái tới, đơn giản là muốn phá hư thanh danh của ta. Thế nhưng mà, lúc nhìn thấy Tiêu tiên sinh, ta tin tưởng, Tiêu tiên sinh tuyệt đối không phải là người của bọn hắn, cũng tuyệt đối sẽ không cùng bọn họ thông đồng làm bậy." Diệp Khiêm nói.

"Diệp lão bản!" Tiêu Mạc nghẹn ngào một chút, nói, "Ta biết rõ nên làm như thế nào." Nói xong, muốn xóa bỏ ảnh chụp trên điện thoại cùng camera.

"Tiêu tiên sinh!" Diệp Khiêm đè tay của Tiêu Mạc, nói, "Chuyện này ta sẽ cho ngươi một cái công đạo, nếu quả thật là lỗi của ta, Diệp Khiêm ta sẽ chịu trách nhiệm. Ta không phải người dám làm không dám chịu, ảnh chụp ngươi trước giữ lại, ta sẽ cho ngươi một cái công đạo. Đến lúc đó ngươi lại quyết định có muốn xóa bỏ ảnh chụp hay không."

Tiêu Mạc có chút kinh ngạc nhìn Diệp Khiêm, sau đó nhẹ gật đầu. Giờ này khắc này, hắn dĩ nhiên nhận định Diệp Khiêm là người tốt, Chu Thiện cùng Tô Kiến Quân đều không thể so được với Diệp Khiêm. Hắn thậm chí nghĩ, nếu về sau Diệp Khiêm để cho hắn làm chuyện gì, hắn cũng nhất định sẽ không chút do dự. Kẻ sĩ chết vì người tri kỷ chính là như vậy a.

Diệp Khiêm tự mình đưa Tiêu Mạc ra khỏi hội sở, thái độ của Tiêu Mạc cũng biến hóa nghiêng trời lệch đất, lúc đầu thì tức giận bây giờ thì đối với Diệp Khiêm lại rất tôn kính. Kẻ có tiền hắn thấy nhiều rồi, thế nhưng mà có tiền mà còn có vài phần thiện tâm giống như Diệp Khiêm thì xác thực ít đến thương cảm, người như vậy, nên được tán dương.

Có đôi khi, sử dụng thủ đoạn hài hòa để chinh phục một người, thường thường thu được lợi ích rất phong phú.

Nhìn thấy nụ cười tự tin trên mặt Diệp Khiêm, cùng thái độ cung kinh của Tiêu Mạc rời đi lúc, Ngu Hưng biết rõ, lão bản của mình chẳng những giải quyết việc này, hơn nữa đã hoàn toàn chinh phục Tiêu Mạc. Ngu Hưng đối với Diệp Khiêm càng thêm bội phục không thôi, âm thầm quyết định, phải tận tâm tận lực hiệp trợ Diệp Khiêm, đem sản nghiệp ngày càng phát lớn mạnh.

...

Vào ban đêm, thành phố Nam Kinh chìm trong bóng tối. Âm thanh ồn ào ban ngay của đô thị phồn hoa đã trở về yên lặng.

Trong hội sở, Diệp Khiêm tựa ở trên ghế, lông mày chăm chú nhíu lại, có chút phát sầu. Phong ba thị trường chứng khoán tuy dưới sự nỗ lực của những quản lý cũng đã ổn định lại, nhưng đối mặt Tô Kiến Quân cùng Chu Thiện điên cuồng công kích, giá cổ phiếu vẫn rớt xuống rất nhiều điểm. Nếu tình huống cứ tiếp tục như vậy, tài sản của Diệp Khiêm sẽ rút lại trên diện rộng, thậm chí có thể sẽ bị mắc nợ. Hồi lâu sau, nhìn Ngô Hoán Phong ở bên cạnh, Diệp Khiêm nói: "Hoán phong, vất vả một chút, giúp ta đi làm một chuyện."

"Nói đi!" Ngô Hoán Phong kiên định nói. Phàm là chuyện Diệp Khiêm để cho hắn làm, hắn không có nửa điểm cau mày, cho dù chết, cũng sẽ không chút do dự. Đây là tín niệm của Nanh Sói, Ngô Hoán Phong tin tưởng, Nanh Sói ở trong tay Diệp Khiêm sẽ phát dương quang đại.

"Ta muốn Cố Minh Hùng thời gian sau này không thể tự lo sinh hoạt bản thân!" Diệp Khiêm hai đầu lông mày hiện lên một tia hàn mang, nói. Nếu như không phải hắn đem sản nghiệp bất động sản mà hắn quản lý bán cho Chu Thiện cùng Tô Kiến Quân, Chu thiện cùng Tô Kiến Quân chỉ sợ cũng không có cuồng vọng như vậy; bởi vì sự phản bội của hắn đưa đến nhân tâm tan rả, nếu như không cầm hắn tế cờ, những quản lý kia nói không chừng lúc nào đó sẽ lại quay giáo một kích.

Gật gật đầu, Ngô Hoán Phong cất bước đi ra ngoài. Trong văn phòng, Diệp Khiêm không có mở đèn, nhờ ánh trăng chiếu rọi, bóng của Ngô Hoán Phong kéo rất dài trên sàn nhà.

Diệp Khiêm tiếp tục nghiêng dựa vào trên ghế, nhắm mắt rơi vào trầm tư.

Hồi lâu sau, Diệp Khiêm chậm rãi mở to mắt, chuyện này xem ra vẫn phải phiền toái Tống Nhiên. Nghĩ tới đây, Diệp Khiêm bấm số điện thoại của Tống Nhiên. Một lát sau, trong điện thoại truyền đến âm thanh yêu mị của Tống Nhiên, "Hảo đệ đệ của ta, nghĩ như thế nào lại gọi cho tỷ tỷ? Ta còn tưởng rằng ngươi đã quên ta rồi."

Diệp Khiêm không khỏi rùng mình một cái, nói: "Chuyện có chút phiền phức, nếu ngươi không ra tay thì mọi chuyện sẽ không xong."

"Lúc có chuyện mới nhớ đến ta, lúc không có chuyện thì đem ta ném ở một bên, ta như thế nào lại mệnh khổ như vậy a, ngươi là người không có lương tâm." Tống Nhiên nói.

Trán của Diệp Khiêm chảy ra mồ hôi, ấp úng nói: "Cái kia... Cái kia... Nhiên tỷ a, kỳ thật ngươi đã hiểu lầm, ta mỗi ngày đều nhớ đến ngươi, hận không thể lập tức bay trở về thành phố Thượng Hải gặp ngươi ah. Chỉ là, chuyện bên này quá nhiều, không thể phân thân ah."

"Thật sự?" Tống Nhiên hiển nhiên không tin Diệp Khiêm, tiểu tử này có chuyện muốn nhờ thì miệng nói ngon gọt, nàng đã sớm biết rõ hắn rồi.

"Đương nhiên thật sự." Diệp Khiêm kiên định nói, sợ bà cô này nhất thời hờn dỗi thì cục diện rối rắm này hắn không dễ dàng thu thập ah.

"Được rồi, ta sẽ giúp ngươi. Bất quá, sau khi xong chuyện này ngươi phải đáp ứng ta một chuyện." Tống Nhiên nói.

"Ok, không có vấn đề, ngươi muốn ta làm gì, chỉ cần ta có thể làm được, nghĩa bất dung từ." Diệp Khiêm một bộ dáng"Hiên ngang lẫm liệt" nói.

"Đây chính là ngươi nói ah, ta cũng không có ép ngươi nha." Tống Nhiên yêu mị nở nụ cười, nói, "Kỳ thật, yêu cầu của ta cũng không cao lắm, nếu như chuyện này ta hoàn thành, thì ngươi đem lần đầu tiên của ngươi cho ta là được rồi."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK